Chương 11: Nghĩ cách kiếm tiền khác
“Hộc… hộc…”
Gục xuống sàn nhà vệ sinh, Summera ôm chặt bụng mình. Phải mất một lúc rất lâu cô mới có thể lấy lại hơi thở vì cơn đau dữ dội.
Bị đá mạnh vào bụng… đúng là một cảm giác không thể chịu nổi.
May mắn thay, con điên Anya kia đã không hất đổ cả chiếc xe lăn của Summera. Với sức lực hiện tại, cô tuyệt đối không thể tự dựng nó lên được.
Chật vật bò trở lại xe lăn, Summera nhìn mình trong gương, trong lòng chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng.
Tại sao? Tại sao cô lại phải chịu đựng chuyện như thế này? Cô đã làm sai điều gì?
Cô chưa từng làm tổn thương ai, chỉ yên ổn chơi game của mình… Cái người tự xưng là “thần” kia nói rằng không chịu nổi cách chơi của cô, nhưng nếu vậy thì chỉ cần quay đi chỗ khác là được. Tại sao lại phải trút nỗi thống khổ này lên đầu cô vô cớ?
Càng nghĩ, cô càng thấy tủi thân. Summera đưa tay dụi khóe mắt.
“Hức…hức… ư… a…”
Nước mắt trượt dài nơi khóe mi. Dù đã che miệng, cô vẫn không thể kìm được tiếng nức nở.
Summera tự nhủ, bản thân mình đúng là vô dụng đến đáng thương. Mới vài ngày trước thôi, cô vẫn còn là một người đàn ông trưởng thành, vậy mà giờ đây lại khóc lóc như thế này…
Bụng vẫn đau nhói từng cơn. Summera khóc trong nhà vệ sinh rất lâu. Chỉ đến khi khóe mắt đỏ ửng, hai mắt đau rát, cô mới lau nước mắt một cách vụng về rồi chậm rãi đẩy xe về phía lớp học.
Trên đồng phục còn in thêm vài dấu giày, nhưng Summera chẳng còn tâm trạng để bận tâm đến ngoại hình.
Trong lòng cô tràn ngập oán hận đối với người tự xưng là “vị thần” kia, nhưng lại không có lấy một người để trút bầu tâm sự.
“Hộc… dù thế nào… mình vẫn phải sống tiếp…”
Sau khi khóc xong, Summera dần dần bình tĩnh lại.
Xem ra, với tình hình hiện tại, e rằng cô không thể nào lấy lại được điện thoại từ tay Anya.
Giải quyết nhu cầu sinh lý… đúng là trò cười. Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra. Cô sẽ không bao giờ chấp nhận hiến dâng thân thể này cho người khác, cho dù đó là điều kiện để đạt được kết cục hoàn mỹ hay chỉ vì chút tự tôn còn sót lại của một người đàn ông.
Đó có lẽ là thứ duy nhất mà cô còn có thể bám víu
“Thưa cô, em xin vào lớp ạ”
Đầu óc vẫn còn mơ hồ, đến khi Summera lăn xe tới cửa lớp thì giờ học đã bắt đầu. Cô mở cửa và theo phản xạ cất tiếng chào, nhưng thứ đáp lại cô chỉ là ánh mắt lạnh lùng của một nữ giáo viên trung niên trong lớp.
Cô giáo vẫn cầm sách giáo khoa trên tay, bước tới cửa rồi lạnh nhạt liếc nhìn cô gái trên xe lăn.
“Em còn biết đường tới lớp cơ à? Nếu không muốn học thì đừng tới. Cứ ở ngoài đi.”
Bà ta chẳng quan tâm vì sao Summera đến muộn, cũng không hề có ý định thông cảm cho một học sinh khuyết tật. Nói xong, cô giáo liền mạnh tay đóng sập cửa lại. Cùng với một tiếng “rầm” chói tai, Summera bị nhốt bên ngoài lớp học.
Một cơn gió lạnh thổi qua, hất tung mái tóc dài của cô, lùa vào qua những khe hở trên đồng phục.
“Hắt xì… hắt xì…”
Sau hai tiếng hắt hơi, Summera chỉ có thể co ro yếu ớt trước cửa lớp, cố gắng xoay xở với chiếc xe lăn của mình.
Cuộn người lại trên xe, cô ôm chặt lấy bản thân.
…Cô nhớ nhà. Nhớ chiếc giường mềm mại, nhớ hơi ấm của chăn, nhớ những bữa cơm ngon lành do bố mẹ chuẩn bị.
“Giá mà… đây chỉ là một giấc mơ…”
Đây không phải lần đầu tiên cô nghĩ như vậy.
Ngồi co ro trên xe lăn, Summera miễn cưỡng bắt đầu nghĩ đến những cách khác để kiếm tiền.
Tiền ăn, tiền điện nước ở nhà, học phí, rồi cả tiền bảo kê mà Anya đòi nữa.
Tất cả đều cần tiền… Trước đây, Summera chưa từng hiểu kiếm tiền vất vả đến mức nào, nhưng giờ khi phải tự dựa lực gánh sinh, cô mới cảm nhận thấm thía được điều đó.
‘Làm ở nhà thổ? Không thể nào… Bán bao cao su? Không có vốn… Nhảy múa? Mình nhảy kiểu gì trên xe lăn… Ăn xin? Chắc sẽ bị đàn ông nào đó túm đi mất…’
Cô nghĩ ra đủ loại công việc, nhưng không có cái nào cô có thể làm được.
Đột nhiên, cô lại muốn khóc.
Cho dù không thể về nhà, nếu có thể bắt đầu lại từ đầu… Nếu được làm lại, cô nhất định sẽ không để Anya cướp điện thoại. Cô sẽ không quên chìa khóa. Cô tuyệt đối sẽ không đến nhà Kiera.
Nhưng trên đời làm gì có chữ “nếu như”?
Vừa lạnh vừa đói, cô phải đợi ngoài lớp suốt phần lớn tiết học. Chỉ đến khi chuông reo, cô giáo cầm sách đi ngang qua, Summera mới hoàn hồn.
Mệt mỏi rã rời, cô trở lại lớp. Cuối cùng cũng cảm thấy ấm hơn một chút. Cô về chỗ ngồi, gục đầu xuống bàn, bất động.
“Không lấy lại được thứ mình muốn à?”
Bên cạnh, Kiera chọc vào cánh tay Summera.
Summera không nói gì. Cô chẳng buồn quan tâm mình có làm Kiera phật ý hay không, chỉ nằm bẹp trên bàn.
“…”
Nhìn Summera như vậy, chẳng hiểu sao trong lòng Kiera lại nổi lên một chút ác ý trêu chọc.
Cô nắm lấy một lọn tóc của Summera rồi giật mạnh.
Trò đùa quả thật đã khiến đối phương có phản ứng, nhưng lại không phải điều cô mong đợi.
Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, nhìn Kiera với vẻ mệt mỏi sâu thẳm cùng nỗi tuyệt vọng bị che giấu
“Xin cậu đừng bắt nạt tớ nữa… tớ cầu xin cậu…”
Giọng nói run rẩy trong nước mắt, mong manh đến mức khiến người ta đau lòng.
“Cậu… cậu lại khóc à?”
Bị phản ứng ấy làm cho sững sờ, Kiera nhất thời không biết phải làm sao.
Cô không ngờ chỉ một trò đùa nhỏ như vậy lại khiến Summera phản ứng mạnh đến thế. Trong ký ức của cô, kể từ khi mất đi đôi chân và gia đình, người bạn thanh mai trúc mã này vẫn luôn rất kiên cường.
“…”
Summera không nói gì, lại vùi đầu xuống, vòng tay ôm lấy bản thân.
Đáng tiếc, cô không phải nhím, không có lớp gai nhọn để tự bảo vệ mình.
Bên cạnh, Kiera vẫn còn có chút ngơ ngác. Cô nghĩ, có lẽ lần này Anya đã đi quá xa, nên Summera mới trở nên yếu đuối như vậy.
Không biết nên an ủi cô gái bên cạnh thế nào, Kiera chỉ đành bắt chước Summera, cũng nằm gục xuống bàn.
“Tớ… tớ đói lắm. Tớ không có tiền, điện thoại bị cướp mất, lại không kiếm được việc gì… Tuần sau, con Anya đó sẽ lại đến đòi tiền. Nó nói nếu mình không có tiền, nó sẽ bán tớ cho bọn côn đồ ở khu đèn đỏ… tớ thật sự không biết phải làm sao nữa…”
Summera kể lại hoàn cảnh của mình một cách ngập ngừng. Nhưng cô cũng chẳng mong rằng Kiera sẽ giúp đỡ mình.
Cô chỉ muốn nói ra… không muốn một mình gánh chịu tất cả.
“…”
Bên cạnh, Kiera nằm im lặng lắng nghe những lời than vãn của Summera.
Cô bắt đầu suy nghĩ xem mình có nên giúp người bạn thanh mai trúc mã này hay không.
Nhưng… nếu thật sự muốn giúp, thì nên làm thế nào đây?
Rõ ràng, đưa tiền trực tiếp là vô ích. Dù có đưa, cũng sẽ lại bị cướp mất.
Dạy cho Anya một bài học? Chuyện đó gần như không thể. Theo những gì Kiera biết, Anya không giống những kẻ bình thường trong khu dân cư. Gia đình cô ta rất giàu có. Nếu cô dám động đến Anya, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Con nhỏ độc ác đó không thu tiền bảo kê vì thiếu tiền. Nó chỉ đơn giản là thích cảm giác đứng trên người khác. Phần lớn số tiền vơ vét từ những học sinh yếu thế đều bị nó phát cho đám tay chân ngay tại chỗ. Đó cũng là một trong những lý do khiến nó có thể trở thành bá chủ trong trường. Sự hào phóng của nó khiến người khác cam tâm tình nguyện đi theo.
“Hà…”
Kiera nhíu mày, thở dài một hơi nặng nề.
Lần đầu tiên, cô cảm thấy có những chuyện thực sự rất khó giải quyết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
