Chương 17: Đi ra ngoài
“C–chào buổi tối...”
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Kiera đứng lặng trước cửa nhà Summera, bất động như một bức tượng.
Nhìn thấy cô, Summera lúng túng cất tiếng chào, nhưng Kiera không đáp lại.
Cô bước thẳng vào nhà Summera, bật đèn phòng khách. Đến lúc ấy, Summera mới nhìn rõ trang phục của cô.
Quần đen. Áo khoác đen. Hoàn toàn trái ngược với bộ đồng phục học sinh ban ngày.
Nếu bộ đồng phục khi đó đã khiến Summera cảm thấy áp lực nặng nề, thì bộ đồ này lại khiến cô thậm chí không dám nảy sinh ý định phản kháng.
“Về chuyện tớ nói lúc ăn trưa, cậu đã suy nghĩ xong chưa?”
Kiera khẽ mỉm cười, không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.
“T-Tớ… tớ sẽ giúp cậu.”
Vừa nói lắp, Summera vừa muốn đưa tay nắm lấy tay Kiera, nhưng sau một thoáng do dự, cô lại rụt về , cô sợ rằng Kiera sẽ nổi giận mà chém phăng tay mình.
Vốn đã nhút nhát, giờ cô trông càng rụt rè hơn nữa.
“Đúng là một lựa chọn khôn ngoan. Đừng lo, tớ sẽ trả công. Đi thôi.”
Buông ra câu nói nghe chẳng khác gì một kẻ mờ ám đang dụ dỗ một cô gái trẻ, Kiera bắt đầu đẩy xe lăn của Summera ra ngoài cửa.
Sau khi tắt đèn và khóa cửa, đây là lần đầu tiên Summera bước ra ngoài vào ban đêm từ khi đến thế giới này. Con phố yên tĩnh hơn ban ngày rất nhiều. Hầu như không có xe cộ hay người qua lại, ánh đèn vàng hắt xuống khiến mọi thứ mang một vẻ âm u quái dị.
Cuộn người trong chiếc xe lăn, Summera khẽ run rẩy. Phía sau cô, Kiera hơi nhíu mày.
Cô bắt đầu nghĩ rằng Summera quá đỗi nhút nhát. Điều đó là tốt hay xấu, Kiera cũng không chắc. Cô chỉ tiếp tục cđẩy xe lăn, rời xa ngôi nhà.
Dọc đường, gần như nhà nào cũng bật đèn. Qua cửa sổ, Summera nhìn thấy các cặp đôi đang làm những chuyện kỳ quái ngay trong phòng khách.
‘Thế giới gì mà tệ hại thế này…’
Cô thầm lẩm bẩm trong lòng, mặt đỏ bừng khi vô tình bắt gặp những cảnh tượng mình chẳng muốn nhìn.
Kiera không đi xa thì dừng lại trước một con hẻm rộng bất thường.
Cô để Summera dưới một cột đèn đường ở lối vào, rồi một mình bước vào trong.
“…”
Im lặng, Summera quay sang nhìn con hẻm đối diện bên kia đường. Cô có cảm giác kỳ lạ rằng trong đó đang ẩn giấu thứ gì đó.
Không lâu sau khi Kiera vào hẻm, tiếng động cơ ô tô gầm lên từ bên trong.
Ngay sau đó là tiếng chó sủa chói tai.
Từ con hẻm đối diện, một con chó đen to lớn cao gần bằng nửa người lao ra, sủa dữ dội về phía Summera.
Nghĩ đến những sự kiện có thể xảy ra khi gặp chó trong game, tim Summera thắt lại.
Cô quay đầu
Và lập tức bị một luồng ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mặt.
Theo phản xạ, cô nhắm chặt mắt. Nước mắt bất giác trào ra.
Khi mở mắt ra lần nữa, con chó đã lao thẳng về phía cô.
Đúng lúc ấy, hai tiếng còi xe chói tai vang lên khiến con chó rên ư ử rồi quay đầu chạy vụt trở lại con hẻm.
Đèn pha dần hạ xuống, Kiera bước ra từ chiếc xe van vừa lái ra.
“Lần sau gặp chó thì thử hét lên. Chó là lũ nhát gan. Cậu tỏ ra dữ dằn thì chúng sẽ không dám sủa.”
Vừa nói, cô vừa xoa nhẹ mái tóc trắng của Summera.
“…”
Summera vẫn không lên tiếng. Cô chỉ lặng lẽ nhìn về chiếc xe van trắng Kiera vừa lái.
Cô không ngờ Kiera lại có xe riêng, dù nghĩ kỹ thì cũng hợp lý. Nếu không có, thì làm sao cô ta đưa những ‘mục tiêu’ đã chọn về nhà?
“Hầy…”
Thấy Summera lại ngẩn người, Kiera không nói gì thêm.
Cô bế Summera lên, đặt vào ghế phụ của xe van. Sau đó gập xe lăn lại, cất vào phía sau.
Đóng cửa, Kiera khởi động xe, từ từ hòa vào con đường tối.
“Vậy… chúng ta đi đâu thế?”
Vẫn còn hơi ngơ ngác, Summera hỏi. Thực lòng mà nói, cô đã nghĩ điểm đến sẽ ở gần đây.
“Khu đèn đỏ. Mục tiêu tối nay là một tên buôn người. Hắn đã bán không ít cô gái cho các nhà thổ.”
Kiera chăm chú lái xe, giọng nói bình thản.
Dĩ nhiên, Summera không thể chỉ hỏi một câu là xong, mà cô cần liên tục đặt câu hỏi để trấn an bản thân.
“À… ra vậy. Thế… cậu cần tớ làm gì?”
Kiera không trả lời ngay.
Hai tay đặt trên vô lăng, cô suy nghĩ vài giây rồi quyết định không tiết lộ kế hoạch cho Summera.
Với một kẻ chuyên bắt cóc phụ nữ, mồi nhử hấp dẫn nhất là gì?
…Một nữ sinh xinh đẹp, yếu ớt, đơn độc. Không nghi ngờ gì nữa, đó là mục tiêu hoàn hảo.
Kiera dự định dùng Summera ngây thơ làm mồi nhử để dụ con mồi tối nay lộ diện.
Đó chẳng phải kế hoạch gì tử tế. Nhưng Kiera cũng không bận tâm đến cảm xúc của Summera, trong suy nghĩ của cô, cho Summera cơ hội “làm việc” này đã là quá tốt rồi.
Với cô, Summera không phải là điều cần thiết. Nhưng với Summera, “công việc” mà Kiera ban cho lại là thứ cứu cánh cô ấy.
Dù sao thì, bạn thuở nhỏ của cô cũng là một cô gái tàn tật, nếu bị bỏ mặc, có lẽ sẽ chết đói.
Nghĩ đến đó, Kiera lại càng bớt cảm thấy áy náy.
“Đến nơi rồi tớ sẽ nói.”
Cô trả lời qua loa, rồi tập trung lái chiếc xe van đã theo mình suốt bao năm.
Ở ghế phụ, Summera vẫn hoàn toàn không hay biết điều gì sắp xảy ra.
Bên trong xe khá tối. Cô chỉ có thể nhìn rõ đường nét nghiêng của mặt Kiera mỗi khi xe lướt qua ánh đèn đường. Lúc này, cô đang cố vắt óc tìm chủ đề khác để nói.
“À mà… cậu có bằng lái không vậy?”
Cuối cùng, đó là câu duy nhất cô nghĩ ra.
“Không. Ở cái thành phố này thì vô nghĩa lắm, bằng lái chẳng cần thiết. Cảnh sát cũng chẳng quan tâm mấy chuyện vặt đó. Dù có gây tai nạn bị bắt thì cũng chỉ là mấy ngày lao động công ích.”
“Chính vì cảnh sát vô dụng như vậy, nên tôi mới phải tự tay xử lý những kẻ thấm đẫm tội lỗi.”
Kiera liếc nhìn Summera qua khóe mắt, cố gieo vào đầu cô ý nghĩ rằng mình đang hành động vì chính nghĩa.
Thế nhưng, Summera dường như chỉ chú tâm vào nửa đầu câu nói.
…Dễ thấy cô đang sợ hãi. Hai tay run rẩy, loay hoay mãi với dây an toàn.
Kiera lắc đầu, thở dài bất lực.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
