Chương 15: Về nhà
Thời gian trôi qua rất nhanh, cũng có thể là vì Summera đã chọn ngủ để giữ sức. Dù sao đi nữa, đến khi Kiera đánh thức cô dậy thì cũng đã tới giờ tan học.
“Summera, Summera, dậy đi, tan học rồi.”
Cô chọc nhẹ vào gò má của cô gái tóc trắng bên cạnh, rồi nhìn cô ấy từ từ duỗi người và ngẩng đầu lên.
Mái tóc có phần rối, đôi mắt đỏ vẫn còn mơ màng vì buồn ngủ. Trên làn da trắng nhợt nhạt của cô còn hằn vài vệt đỏ do úp mặt lên cánh tay quá lâu.
Thế nhưng những dấu vết ấy chẳng hề làm giảm vẻ đẹp của cô, trái lại còn khiến cô trông càng đáng yêu hơn.
Nhìn cô gái trước mặt, Kiera bắt đầu hiểu vì sao bạn thuở nhỏ của mình luôn bị bắt nạt.
Xinh đẹp, dễ ức hiếp, lại chẳng có ai đứng ra bảo vệ.
“Ừm… lại tan học rồi sao?”
Vẫn còn ngái ngủ, Summera ngồi ngơ ngác trên xe lăn.
Cô đã ngủ suốt cả ca học chiều, thậm chí còn chưa nắm rõ thời khóa biểu, cũng không hiểu vì sao chẳng giáo viên nào gọi cô dậy.
Trong game, đi học muộn sẽ bị phạt, nhưng lơ đãng trong giờ thì hiếm khi gặp rắc rối. Nhân vật chính thậm chí còn có thể bị quấy rối ngay trong lớp.
Có lẽ sau tất cả những chuyện đã xảy ra, cô đã quên mất những điều đó.
“Ừ. Đi thôi, tớ đưa cậu về.”
Thấy cô bạn vẫn còn lơ mơ, Kiera xoa trán cô, xách cặp sách của Summera đặt lên đùi cô, dặn cô giữ chắc rồi đẩy xe ra khỏi lớp.
Summera vỗ vỗ túi áo, lấy chìa khóa nhà bỏ lại vào cặp, rồi ngoan ngoãn để Kiera đẩy mình đi.
Mọi thứ vẫn giống như hôm qua — chỉ có một điểm khác: Melody đang đứng trước cổng trường.
Hôm qua Summera không thấy cô ấy, có lẽ vì bị giữ lại ở phòng y tế.
“Summera.”
Nhận ra cô khi cô vừa ra khỏi cổng, Melody dừng lại, tay đặt lên cửa xe.
Cô bước xuống từ một chiếc xe trắng, nhìn Summera và Kiera.
“Ngày mai gặp lại nhé.”
Khi nhận ra sự hiện diện của Kiera, vẻ mặt cô hơi cứng lại. Melody vẫy tay với Summera rồi lên xe. Chỉ chốc lát sau, chiếc xe khởi động và khuất dần khỏi tầm mắt.
Summera không rành về giá xe, nhưng cô nhìn thấy qua cửa kính một người đàn ông mặc vest đen ngồi sau tay lái, gia đình Melody quả thật rất giàu có.
Thật khó hiểu vì sao một người giàu như Melody lại bị bắt nạt. Cũng giống như cô không thể hiểu nổi vì sao Anya có thể vô cớ đi ức hiếp người khác.
Không nghi ngờ gì, kẻ thiết kế trò chơi này đúng là đồ ngốc. Còn vị thần ném cô vào đây thì lại càng ngốc hơn.
“Summera, cô ấy là bạn mới của cậu à?”
Phía sau, Kiera tưởng rằng Summera đang ngẩn người vì lời chào tạm biệt của Melody.
Cô siết chặt tay cầm xe lăn, lắc nhẹ một cái, kéo Summera về thực tại.
“Không… cũng không hẳn là bạn. Cô ấy chỉ là… bị bắt nạt nhiều giống tớ thôi.”
Summera nói trong vô thức. Giọng điệu ấy khiến Kiera hơi khó chịu, nhưng cô không nói gì.
Suốt quãng đường còn lại, cả hai đều im lặng. Chẳng mấy chốc, họ đã về đến khu phố quen thuộc. Kiera buông tay khỏi xe lăn rồi băng qua đường về nhà.
Summera lấy chìa khóa mở cửa.
“…Ừm… nơi này đúng là đơn sơ thật.”
Ngôi nhà có bố cục giống nhà Kiera, nhưng trống trải hơn rất nhiều.
Trong phòng khách chỉ có một chiếc giường tre cũ, một cái bàn gỗ nứt nẻ và một chiếc TV đời cũ đặt trên bàn.
Di chuyển xe vào trong, Summera đóng cửa, ném cặp lên giường rồi tiến lại gần bàn.
Nhìn quanh, sàn nhà khá sạch sẽ, gần như không có bụi hay rác nhưng phần tường và trần cao thì lại là chuyện khác. Lớp sơn trắng đã ngả vàng, mạng nhện giăng đầy các góc, bụi bám lộ rõ trên tường.
Dù sao thì Summera cũng không thể dọn dẹp những chỗ cao. Thành thật mà nói, việc cô có thể giữ cho sàn nhà sạch đến vậy khi phải ngồi xe lăn đã là rất đáng nể rồi.
Cô bấm nút nguồn trên chiếc TV cũ. Sau một hồi nhiễu sóng, màn hình hiện lên rõ nét.
Một chương trình tạp kỹ đang chiếu, nhưng Summera không nhận ra người dẫn hay khách mời. Thực ra, cô bật TV không phải để xem chỉ là muốn biết thời gian.
Nhờ dòng hiển thị trực tiếp trên màn hình, cô thấy hôm nay là thứ Ba, ngày 2 tháng 9.
Không muốn lãng phí điện, cô lập tức tắt TV rồi trở về phòng ngủ.
Khác với phòng của Kiera, phòng ngủ của Summera không hề có đồ trang trí nữ tính. Nói một cách dễ nghe thì đó là phong cách tối giản.
Chỉ có một chiếc giường, một tủ đầu giường, một tủ quần áo và một chiếc gương. Không hơn không kém.
Đẩy xe đến bên giường, Summera cẩn thận trèo lên, kéo chăn phủ qua nửa thân dưới, cuối cùng mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Nơi này có thể không phải nhà thật sự của cô, nhưng dù sao cũng mang lại cảm giác an toàn hơn nhà Kiera hay trường học.
Ngồi trên chiếc giường tương đối mềm, cô liếc nhìn chiếc gương không xa.
Sau một thoáng ngẩn ngơ, vài dòng chữ đột nhiên hiện lên trên mặt gương:
⌜Kiera: 42⌟
⌜Anya: 11⌟
⌜Melody: 32⌟
⌜???: 0⌟
“…Cái quái gì thế này?”
Nhìn những cái tên của các nữ chính cùng những con số kỳ lạ bên cạnh, Summera hoàn toàn không hiểu nổi.
Điểm hảo cảm? Hay là thứ gì khác?
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc gương kỳ lạ thêm một lúc, rồi đoán rằng đó hẳn là mức độ hảo cảm của các nữ chính đối với mình.
Có lẽ vị thần kia đã ban cho cô chút trợ giúp nhỏ nhoi này?
Trong game gốc vốn không hề có yếu tố siêu nhiên, nên nếu một chiếc gương có thể hiển thị chữ, thì chỉ có thể là do thần linh can thiệp…
Cái tên được đánh dấu bằng ba dấu hỏi chắc là nữ chính thứ tư của game.
Thủ thư trong trường, đồng thời cũng là con gái của hiệu trưởng.
Tạm gác lại những cái tên và chỉ số hảo cảm, Summera bắt đầu nghĩ về lời mời của Kiera vào buổi trưa.
Chuyện cùng cô ấy… giết người.
Cô mím môi, không thể đưa ra quyết định. Nếu là người quyết đoán hơn, liệu họ đã đồng ý ngay lập tức không?
…Summera không biết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
