Chương 13: Bữa ăn trưa bất ổn
Quay lại chiếc bàn Kiera đã chọn, Summera ngồi xuống bên cạnh. Cô cúi đầu, phủi bụi trên bộ đồng phục. Những dấu chân do Anya để lại vẫn còn in rõ mồn một, trông thật nhục nhã.
Có lẽ sau giờ học hôm nay, cô nên giặt lại bộ đồng phục. Ừm… những việc lặt vặt như giặt giũ thì Summera vẫn tin rằng mình có thể làm được.
Lau mặt bàn trước mặt, Summera gục người xuống, chờ Kiera mang đồ ăn về. Cô để mái tóc xõa xuống che khuất gương mặt, thầm cầu mong như vậy sẽ không thu hút sự chú ý của ai.
Đang nằm im như thế, bỗng có người vỗ nhẹ lên vai cô.
“…”
Cô không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên, vén tóc sang một bên rồi quay lại. Cô theo phản xạ nghĩ rằng Kiera đã quay về.
Nhưng người đứng trước mặt cô lại không phải Kiera.
Một cô gái buộc tóc hai bên, đôi mắt xanh lục, lặng lẽ đứng trước mặt cô, tay bưng một khay thức ăn mới đầy ắp.
“Tớ có thể ngồi ở đây không?”
Melody khẽ hỏi. Có lẽ vì đã bị cô lập quá lâu, nên khi nói chuyện với người khác, cô luôn rụt rè. Chỉ khi ai đó gọi cô và cha mẹ cô là quái vật, cô mới phản ứng gay gắt.
“Ừm, được thôi.”
Summera gật đầu. Cô cũng không quá để tâm.
Dù sao thì cô ấy cũng chỉ ngồi gần đó, chứ đâu phải ngồi lên đùi cô.
Cô cũng không lo Kiera sẽ để ý. Trong game từng có những cảnh các nữ chính cùng ăn với nhau, và dù Summera đã học được rằng không nên quá tin vào cốt truyện gốc, cô vẫn không nghĩ Kiera sẽ ghen vì chuyện nhỏ nhặt thế này.
Huống chi tối qua Kiera còn vừa mới đe dọa cô. Độ hảo cảm dành cho cô chắc vẫn còn rất thấp…
Summera lại gục đầu xuống bàn, gõ nhịp nhịp lên mặt bàn bằng các đốt ngón tay. Cô cũng chẳng biết vì sao mình làm thế. Có lẽ chỉ vì quá chán?
“Cảm ơn.”
Melody nói lời cảm ơn lần nữa rồi chậm rãi ngồi xuống bên trái Summera, đặt khay xuống và cầm đũa lên. Cô bắt đầu ăn mà không nói gì thêm.
Liếc nhìn bằng khóe mắt, Summera thấy Melody đang ăn những hạt cơm trắng, bên cạnh là hai món thịt và một món rau được bày gọn gàng trong các ngăn khác.
Trong game, dù bị cô lập, cô gái này vẫn thuộc dạng tiểu thư giàu có, ít nhất là giàu hơn Summera rất nhiều.
Cảnh tượng đó khiến bụng Summera càng cồn cào hơn, nhưng may mắn là dạ dày cô không réo lên, nước miếng cũng không chảy ra, nếu không thì xấu hổ chết mất.
“Cậu không ăn à?”
Melody dùng đầu sau của đôi đũa chọc nhẹ vào Summera, tò mò hỏi.
Chắc cô thấy lạ khi có người chỉ nằm dài trên bàn trong nhà ăn.
“À… tớ không đói.”
Ngồi thẳng dậy, Summera cảm thấy càng thêm lúng túng. Chẳng lẽ cô có thể nói là mình không có tiền và đang chờ bạn mang đồ ăn đến được chứ?
“Ồ? Không đói à? Vậy chắc cậu cũng không cần phần cơm này đâu nhỉ?”
Đúng lúc đó, Kiera từ hàng chờ quay lại, trên tay bưng hai khay thức ăn. Cô tự nhiên ngồi xuống bên phải Summera, nhìn cô với nụ cười mỉa mai.
Không hiểu vì sao, dạo gần đây Kiera bắt đầu thích trêu chọc cô bạn thanh mai trúc mã này. Phản ứng của Summera giờ đây thú vị hơn trước rất nhiều.
“T… tớ…”
Đối diện với nụ cười gian xảo của Kiera, mặt Summera đỏ bừng, lắp bắp mãi mà chẳng nói nên lời.
Cô chưa bao giờ thấy mình xấu hổ đến thế, vậy mà lại không thể phản bác được câu nào.
Giá mà cô có tiền… Nếu có tiền, có lẽ cô đã không bị trêu chọc như vậy…
Cúi đầu xuống, Summera nhìn chằm chằm vào mặt bàn trống trơn trước mặt.
“Thôi được rồi, không trêu cậu nữa. Ăn đi.”
Thấy Summera sắp khóc đến nơi, Kiera đẩy một khay thức ăn về phía cô, rồi đặt đôi đũa bên cạnh.
“Cảm ơn…”
Lẩm bẩm cảm ơn, Summera cầm đũa lên. Nhìn chằm chằm vào đồ ăn, cô khựng lại một chút rồi quyết định ăn một cách lịch sự hơn.
Cô thực sự rất đói. Nếu không có ai nhìn, có lẽ cô đã vùi cả mặt vào khay rồi.
“Hah~”
Khẽ bật cười, Kiera nhìn cô gái tóc bạc lặng lẽ ăn, rồi bắt đầu dùng bữa của mình.
Cô chẳng bận tâm việc có một cô gái khác ngồi cạnh Summera. Dù sao thì họ cũng chỉ là bạn… à không, giờ là đồng phạm, thứ còn đáng tin cậy hơn cả bạn bè.
Nheo mắt lại, Kiera tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này.
Trong chốc lát, ba người họ ăn trưa mỗi người một kiểu. Bầu không khí lại yên bình đến lạ.
Sự yên bình đó kéo dài cho đến khi Melody ăn xong toàn bộ phần ăn của mình.
Cô rút một tờ giấy trong túi đồng phục ra, lau dầu mỡ ở khóe miệng.
“Cậu là bạn của Summera à?”
Cô chỉ tay về phía Kiera.
Nghe câu hỏi ấy, toàn thân Summera cứng đờ. Tay cô khựng lại giữa chừng. Còn Kiera thì vẫn ăn chậm rãi như không có chuyện gì.
“Sao cậu không tự hỏi Summera đi?”
Nuốt thức ăn xuống, Kiera khẽ mỉm cười.
“Ể…”
Đũa trong tay Summera trượt khỏi tay. Bị ném câu hỏi lại cho mình, cô hoảng hốt.
Họ thật sự là bạn sao? Nếu trả lời sai thì sao?
Cẩn thận quan sát biểu cảm của Kiera, Summera không thấy gì khác thường, liền thở phào nhẹ nhõm.
“Ừm, bọn tớ là bạn.”
Cô gật đầu, trả lời thẳng thắn. Nhưng rồi Melody lại ném ra một câu khiến cô toát mồ hôi lạnh.
“Nếu đã là bạn, vậy sao mỗi lần Summera bị bắt nạt, cậu chưa bao giờ giúp cô ấy?”
Lời vừa dứt, Kiera cuối cùng cũng mất bình tĩnh, sắc mặt dần lạnh đi, còn Summera thì càng thêm hoảng loạn.
Cô cố gắng bênh vực Kiera theo cách vụng về của mình, bởi cô biết rõ Kiera không giúp chỉ vì hai người họ chưa thân đến vậy. Nhưng… điều đó có nên nói ra vào lúc này không?
Summera tuy rất kém trong giao tiếp, nhưng cũng không đến mức ngây thơ như vậy.
“Đ… đó là vì Kiera cũng không đánh lại được Anya. Thay vì để thêm một người bị đánh… tớ nghĩ… tớ cứ chịu một mình là được… vậy thôi…”
Càng nói, giọng cô càng nhỏ, đầu cúi càng thấp.
May mắn là Melody không truy hỏi thêm.
Cô cầm khay trống lên, đứng dậy và bình thản rời đi.
“Tạm biệt, Summera.”
Trước khi đi, cô không quên chào tạm biệt.
“Ừ, tạm biệt…”
Vẫy tay với cô, Summera nhìn theo cho đến khi Melody khuất bóng, cuối cùng mới thả lỏng người.
Giờ nghỉ trưa hôm nay đúng là một mớ hỗn độn…
Nghĩ vậy, Summera cầm đũa lên lần nữa. Phần cơm vẫn còn hơn nửa, đồ ăn kèm cũng còn rất nhiều cô đang định tiếp tục ăn thì Kiera chợt nắm lấy tay cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
