Chương 00: Khởi đầu
Trong tầng hầm tĩnh lặng, một bóng đèn cũ kỹ treo lủng lẳng trên trần nhà. Ánh sáng mờ nhạt phủ lên căn phòng một bầu không khí rờn rợn.
Tách… tách…
Tiếng nước nhỏ xuống sàn vang lên chói tai giữa không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề đang dần dần đi xuống, mỗi lúc một gần hơn.
Một cô gái hoàn toàn khỏa thân bị trói chặt trên xe lăn bằng những sợi dây đồng đã gỉ sét. Từng giọt, từng giọt máu đỏ sẫm nhỏ xuống từ cổ tay cô.
Như thể đã nhận ra tiếng bước chân ấy, cơ thể cô gái bắt đầu run rẩy, tựa như từ lâu đã mang nỗi ám ảnh sâu đậm đối với chủ nhân của những bước chân kia.
Chẳng bao lâu, người đó xuất hiện trong tầm mắt của cô.
Một cô gái tóc nâu, khoác trên mình chiếc váy cưới trắng tinh, chậm rãi tiến lại gần, trên tay cầm một chiếc rìu bóng loáng.
Cô gái trên xe lăn bắt đầu giãy giụa, nhưng tất cả đều vô ích. Càng vùng vẫy, dây đồng càng siết chặt vào da thịt, khiến máu tuôn ra nhiều hơn.
“Summera, em có nhớ chị không?”
Một giọng nói nhuốm đầy sự điên loạn vang lên. Cô gái mặc váy cưới bước tới trước mặt Summera, hơi cúi người, đưa tay vuốt ve cằm cô gái trên xe lăn.
Đôi mắt đen của cô ta tràn ngập một thứ cuồng loạn khó diễn tả bằng lời.
“Tại sao? Tại sao em lại phản bội chị? Chị vẫn chưa đủ với em sao? Tại sao em phải đi tìm người khác?”
Nắm chặt cằm cô gái trên xe lăn, cô gái trong váy cưới gằn giọng chất vấn.
Thế nhưng, cô ta chẳng nhận được câu trả lời nào, hay nói đúng hơn là cô ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhận được. Bởi lẽ, lưỡi của cô gái trước mặt đã bị cắt phăng từ một ngày trước.
Không thể lên tiếng, cô gái trên xe lăn chỉ có thể nhìn người đứng trước mặt mình, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Cô sợ hãi.
“Ha… hahaha… Chết đi… chết đi… chỉ có Summera đã chết mới là Summera hoàn hảo. Chỉ cần em chết rồi, em sẽ thuộc về một mình chị, đúng không?”
“Chết đi… chết đi… chết đi… hahaha… hahahaha…”
Giữa tràng cười điên dại, chiếc váy cưới từng tinh khiết đã bị nhuộm đỏ bởi máu. Hết lần này đến lần khác, cô ta vung chiếc rìu trong tay, bổ mạnh vào cơ thể cô gái mà cô gọi là Summera.
[…Game Over…]
Hai dòng chữ đỏ rực đột ngột hiện lên, màn hình máy tính lập tức chìm vào bóng tối. Cậu thiếu niên ngồi trước máy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Phù… Cuối cùng cũng xong cái ending đó rồi…”
Đứng dậy, cậu dụi mắt, ánh nhìn vẫn dán chặt vào màn hình máy tính.
Tên cậu là Summera, còn game cậu vừa hoàn thành mang tên [A Girl’s Despair-Filled Life], một tựa game eroge góc nhìn nữ được phát hành vào năm 2025, thể loại mà phần lớn mọi người không đón nhận.
“Đến nước này thì mình đã phá đảo hết mọi bad ending rồi. Đến lúc nghỉ thôi.”
Lẩm bẩm một mình, cậu tiện tay gõ vài phím, cưỡng chế đóng trò chơi rồi xóa vĩnh viễn toàn bộ dữ liệu game.
Tựa game [A Girl’s Despair-Filled Life] tuy mang cái tên chẳng mấy tươi sáng, nhưng nhân vật chính thật ra vẫn có thể đạt được good ending. Đa số người chơi đều muốn mang lại hạnh phúc cho cô ấy.
Nhưng Summera thì không hề có ý định đó cậu hả hê khi chứng kiến người khác rơi vào những kết cục bi thảm, cho dù tất cả chỉ là trong một tựa game.
Theo logic của cậu, cuộc sống của bản thân đã đủ thảm hại rồi, vậy nên cậu mong cuộc sống của kẻ khác phải thê thảm hơn nữa.
Với suy nghĩ ấy, cậu điều khiển nhân vật chính trong game, người mang cùng tên với mình liên tục đẩy các nữ chính đến giới hạn, nhìn họ bị lợi dụng, phản bội, giết chết hết lần này đến lần khác. Mỗi lần như vậy, cậu đều không nhịn được mà nở nụ cười.
Đôi khi cậu cũng thấy mình chẳng khác gì cặn bã, nhưng thì sao chứ? Chỉ là tra tấn những nhân vật ảo không tồn tại ngoài đời mà thôi làm gì có vị thần nào vì chuyện đó mà trừng phạt cậu.
“Ngáp~”
Nghĩ đến đây, Summera ngáp dài. Để hoàn thành toàn bộ các bad ending, cậu đã thức trắng suốt hai ngày liền.
“Thôi thì ngủ một giấc vậy… ngày mai tìm game mới chơi.”
Vươn vai một cách uể oải, cậu vừa định bước về phía chiếc giường đặt cạnh bàn làm việc thì đột nhiên lồng ngực thắt lại.
“…?”
Cậu đưa tay ôm lấy tim, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, nhưng rồi lại lắc đầu, coi như chỉ là ảo giác.
Vừa bước thêm một bước, cơn đau nhói dữ dội bùng phát. Tầm nhìn tối sầm, cơ thể cậu đổ gục về phía trước.
Thời gian như bị kéo dài vô hạn. Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, cậu dường như có thể nhìn thấy chính mình đang ngã xuống.
‘Mình… sắp chết sao? Chết tiệt… mình còn chưa kịp xóa lịch sử duyệt web…’
Đó là suy nghĩ cuối cùng của cậu thiếu niên trước khi cái chết đột ngột ập đến. Đáng tiếc thay, nó cũng chỉ dừng lại ở một suy nghĩ.
Xem ra, thức khuya quả nhiên là một ý tưởng tồi.
……
Trong một không gian trắng tinh khiết, một thân ảnh kỳ lạ khoác trường bào trắng dài, sau lưng có đôi cánh, trên đầu là một vòng hào quang vàng kim, đang uể oải ngồi tựa trên một ngai vàng đồ sộ bằng vàng ròng.
Bên dưới ngai vàng, cậu thiếu niên vừa mới chết nằm bất động.
Quầng thâm in hằn dưới mắt cậu, mái tóc mái rũ xuống che gần hết trán rõ ràng đã rất lâu không cắt tóc, hoàn toàn giống với hình tượng một otaku sống khép kín, u ám. Thế nhưng gương mặt cậu lại không hề rỗ chằng chịt như khuôn mẫu thường thấy trái lại còn khá sạch sẽ, thanh tú, thậm chí đủ xinh xắn để bị nhầm là con gái.
Không biết bao lâu trôi qua, cho đến khi kẻ ngồi trên ngai bắt đầu cảm thấy chán chường. Lúc này, Summera mới chậm rãi lấy lại ý thức. Chống hai tay xuống đất, cậu ngồi dậy như vừa tỉnh khỏi một giấc ngủ ngắn, đôi mắt vẫn còn nặng trĩu buồn ngủ.
Ngẩng đầu lên, cậu liếc nhìn thân ảnh trên ngai vàng.
“A… là thiên thần sao? Vậy chắc là mình chết thật rồi… không ngờ mình lại thực sự lên được thiên đường.”
Đứng dậy, Summera đưa tay sờ lên mặt mình. Đúng chất một otaku kiểu mới, suy nghĩ của cậu rời rạc, hoàn toàn không có chút bi thương nào trước cái chết của bản thân.
“Không… ta không phải thiên thần. Chỉ là trông giống mấy con chim lông trắng đó thôi. Ta là Thần. Một vị thần thực sự. Còn ngươi… không xứng đáng lên thiên đường.”
Ngồi thẳng người, vị “thần” kia đặt hai tay lên tay vịn của ngai vàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Summera đang thẫn thờ chạm vào gò má mình.
“…?”
Summera tò mò nhìn về phía vị thần tự xưng, ánh mắt tràn đầy nghi vấn.
“Ngươi… ừm, nói thật thì ngươi cũng chưa phạm phải tội lỗi nào không thể tha thứ. Chỉ là ta chán ghét cách hành xử của ngươi, nên tiện tay kết liễu cuộc đời ngươi thôi. Về lý mà nói, ngươi vốn còn rất nhiều thời gian để sống.”
Nói xong, vị thần bước xuống khỏi ngai, đứng trên những bậc thềm phía trước.
“Ngươi thích nhìn cuộc đời bi thảm của kẻ khác, đúng không? Vậy thì ta sẽ cho ngươi tự mình trải nghiệm. Ngươi sẽ đến thế giới của [A Girl’s Despair-Filled Life], trở thành nhân vật chính của trò chơi, và đích thân chịu đựng toàn bộ đau khổ mà ngươi từng khoái trá nhìn người khác gánh chịu. Khi nào ngươi đạt được kết cục hoàn mỹ, ta sẽ đưa ngươi trở về và trả lại sinh mệnh cho ngươi.”
Dứt lời, vị thần vung tay. Một hố đen mở ra dưới chân Summera, nuốt chửng lấy cậu.
Và cứ như thế trong sự hoang mang tột độ Summera bị ném thẳng vào thế giới của game mà cậu vừa mới hoàn thành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cuộc Đời Tuyệt Vọng Của Một Cô Gái