Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 03: Không giống trong game

Chương 03: Không giống trong game

Gục xuống bàn, Summera trôi qua mấy chục phút tiếp theo trong trạng thái mơ mơ màng màng. Khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, báo hiệu kết thúc tiết học, giáo viên lịch sử quay lại thu bài kiểm tra.

Lớp của Summera là Năm Nhất, Lớp Hai. Giáo viên lịch sử của họ là một người đàn ông trung niên hói đầu, trông nhờn nhợt và luộm thuộm.

Những gã như vậy trong game hạng A luôn là kiểu nhân vật cực kỳ nguy hiểm. Ý nghĩ ấy khiến Summera lập tức tỉnh táo hơn đôi chút.

Khi giáo viên lịch sử đến chỗ cô, cô nộp lên một tờ giấy trắng đúng như dự đoán của ông. Ánh mắt ông ta hiện rõ vẻ không hài lòng, nhưng Summera chẳng buồn quan tâm.

Ngay khi giáo viên rời đi với chồng bài trong tay, cả lớp lập tức ồn ào hẳn lên. Summera nhớ trong game cũng từng nghe thấy những cuộc trò chuyện kiểu này ở bối cảnh lớp học, chỉ là chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

Ép mình phải tập trung, Summera quay sang bạn cùng bàn Kiera.

Cô gái tóc nâu đang thu dọn đồ đạc, cẩn thận cho từng đồ dùng học tập vào cặp.

“…”

Summera không dám tùy tiện gọi cô ấy. Ngồi trên xe lăn, cô cân nhắc rất kỹ xem có nên nhờ Kiera giúp hay không.

Nếu muốn lấy lại điện thoại từ tay Anya, có lẽ cô sẽ cần sự giúp đỡ của ai đó.

So với vết thương trên trán, chiếc điện thoại là công cụ sinh tồn của cô trong tương lai gần nên nó rõ ràng quan trọng hơn hẳn.

Tuy nhiên, liệu Kiera có thật sự giúp cô không? Việc đột ngột nhờ vả có làm hỏng mối quan hệ giữa hai người không?

…Mọi thứ đều mơ hồ.

Khi còn là con trai, Summera chưa từng thử nhờ Kiera giúp đỡ trong lúc chơi game.

“Có chuyện gì vậy, Summera?”

Trước khi cô kịp đưa ra quyết định, Kiera đã thu dọn xong. Đeo chiếc túi đeo chéo lên vai, cô đứng dậy nhìn Summera, nét mặt điềm đạm.

“…À đúng rồi, mình còn phải đưa cậu đến phòng y tế nữa.”

Chưa để Summera kịp nói gì, Kiera đã tự vỗ trán như sực nhớ ra, rồi đi ra phía sau, nắm tay cầm xe lăn và đẩy cô ra khỏi lớp.

Hành lang nằm ngay bên ngoài học sinh từ các lớp khác cũng đang lác đác đi ra, khoác cặp lên vai.

Summera liếc nhìn bầu trời qua cửa sổ hành lang. Trời vẫn còn sáng… Đã đến giờ tan học rồi sao?

Sự ngạc nhiên ấy chỉ thoáng qua, bởi cô chợt nhớ ra rằng trong game, trường học luôn tan lúc 3 rưỡi chiều, sớm hơn hẳn so với tiêu chuẩn thông thường.

Kiera đẩy cô đi một đoạn khá xa, rồi vào thang máy, xuống tầng một, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng y tế.

So với các lớp học, cửa phòng y tế trông mới và sạch sẽ hơn hẳn.

Cánh cửa sắt mới tinh đang mở, để lộ những chiếc giường, tủ thuốc và rèm che riêng tư cho học sinh.

Summera liếc nhìn tấm biển bên cửa. Quả thật ghi rõ: “Phòng Y Tế.” Họ không đi nhầm.

Chỉ có điều, lối vào lại hẹp một cách quá đáng, hẹp đến mức khó để xe lăn có thể đi lọt qua.

Theo phản xạ, Summera chống tay vào khung cửa, định đứng dậy tự bước vào, nhất thời quên mất thực tại rằng mình giờ đã là một người khuyết tật.

Kết quả là cô bị ngã xuống sàn

Kiera đứng nhìn cô một lúc, rồi kéo xe lăn lùi lại và bế cô lên.

Suốt quá trình, biểu cảm của Kiera vẫn dửng dưng như cũ. Sau khi đặt Summera lên chiếc giường gần cửa, cô quay sang tủ thuốc lục tìm đồ.

“…”

Ngồi một mình trên giường, Summera cúi xuống nhìn hai tay, thấy có vài vết trầy xước nhỏ do cú ngã ban nãy. Không nghiêm trọng, thậm chí còn chưa trầy da.

Vậy mà cô vẫn cảm thấy xấu hổ một cách kỳ lạ… Chắc hẳn trong mắt của Kiera, cảnh tượng đó trông ngốc nghếch lắm. Summera ước gì có thể xem được mức độ hảo cảm của Kiera như trong game. Nhưng điều đó là không thể.

Chạm vào đôi chân của mình, Summera vừa xấu hổ vừa bực bội. Bị xuyên không đã đủ khổ rồi, tại sao còn phải kế thừa luôn cả cơ thể tàn tật của nhân vật chính chứ?

“Summera.”

Giọng Kiera vang lên. Cô bước tới, tay cầm lọ iốt, tăm bông và một cuộn băng gạc màu be.

Không biết nên đáp lại thế nào, Summera đành im lặng. Cô sợ rằng chỉ cần nói sai một câu cũng có thể dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.

Khi chơi game, cô từng rất táo bạo, nhưng giờ đây, khi thực sự sống trong thế giới này, cô lại trở nên nhút nhát đến lạ.

Kiera ngồi xuống bên cạnh, gỡ miếng băng cá nhân trên trán Summera rồi dùng tăm bông thấm iốt nhẹ nhàng lau vết thương.

Cảm giác lạnh buốt khiến Summera khẽ run lên, nhưng không đau như cô tưởng.

Trong lúc để Kiera xử lý vết thương, Summera không khỏi lo lắng cho tương lai của mình.

Trong game, việc bị bắt nạt chưa bao giờ dừng lại… Điều đó có nghĩa là cô rất có thể sẽ trở thành khách quen của phòng y tế.

Những hình ảnh về cơn đau khi Anya đánh cô ban nãy lại hiện lên trong đầu…

Summera mím chặt môi.

…Cô không muốn tất cả những điều này. Không muốn nỗi đau, không muốn sự giày vò vốn chẳng thuộc về cô.

Nghĩ đến cái “vị thần” quái gở kia, trong lòng cô dâng lên một cơn oán hận… Chỉ vì không vừa mắt lối chơi của cô mà ném cô vào địa ngục này để chịu khổ sao?

“Xong rồi.”

Kiera quấn băng gạc lên vết thương trên trán cô, rồi xoa xoa tay, đứng cạnh giường lặng lẽ nhìn Summera.

“Mà này, Summera, sao mình cứ cảm thấy hôm nay cậu lạ lạ thế nào ấy?”

Câu hỏi khiến Summera lập tức căng thẳng.

Nếu Kiera nhận ra cô không còn là người bạn thanh mai trúc mã mà cô ấy từng biết thì sao? Summera hoàn toàn không dám tưởng tượng.

“A… khác..khác chỗ nào chứ… chắc cậu nghĩ nhiều thôi.”

Cố giữ bình tĩnh, Summera ra sức che giấu sự bồn chồn của mình.

Trong lòng cô lại tự mắng mình nhát gan. Chỉ là chuyện nhỏ như vậy thôi, sao cô lại căng thẳng đến thế?

“…”

Kiera không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

“…À, đúng rồi, cậu có thể giúp mình một chuyện được không? Ừm, như mình nói lúc nãy, Anya đã lấy điện thoại của mình. Nó gần như là mạng sống của mình. Không có nó mình không kiếm được tiền. Vậy nên… cậu có thể đi cùng mình để lấy lại nó không?”

Chịu áp lực từ ánh mắt của Kiera, cuối cùng Summera cũng chịu thua, cứng ngắc đổi chủ đề.

“Cậu đúng là đã thay đổi thật. Mình thề rằng đã rất lâu từ lần cuối cậu nhờ mình giúp đỡ rồi.”

Nghe những lời ấy, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Summera… Điều này hoàn toàn khác với ký ức của cô.

…Sao nghe như trước đây cô thường xuyên nhờ vả cô ấy vậy?

Game chưa từng nhắc đến cuộc sống của nhân vật chính trước khi vào cấp ba, khiến Summera hoàn toàn mù mờ về tình trạng của cô.

“Nhưng dù hiếm khi cậu nhờ vả, mình cũng không định dây vào Anya đâu. Thôi, đi nào, về nhà thôi.”

May mắn thay, Kiera không tiếp tục truy hỏi. Cô chỉ từ chối yêu cầu của Summera, rồi bế cô khỏi giường, đặt lại lên xe lăn ngoài phòng y tế. Đẩy xe về phía cổng trường, Kiera đưa cô rời đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!