Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 04: Đây thực sự không còn là một trò chơi nữa

Chương 04: Đây thực sự không còn là một trò chơi nữa

Bị Kiera đẩy ra khỏi cổng trường, Summera ngước nhìn con phố náo nhiệt phía trước. Dòng người tấp nập, xe cộ qua lại, tất cả đều khắc sâu một sự thật không thể chối cãi: đây không còn là trò chơi nữa.

Cô khẽ véo đầu ngón tay mình, cô nhớ lại rằng trong game, việc di chuyển giữa các địa điểm chưa từng có cảnh chuyển tiếp. Mọi thứ chỉ được mô tả bằng những dòng chữ lạnh lùng, vô cảm về việc có hay không có sự kiện xảy ra trên đường đi.

“Nghe chưa? Nhà thổ lại có mấy con bé mới rồi đấy.”

“Ngày mai đi xem phim không?”

“Mau về nhà đi, mẹ nấu cơm xong đang đợi kìa.”

“Lại có người chết ở khu phía đông rồi. Cậu không thấy à? Thảm lắm, nghe nói đầu bị chém lìa luôn. Lúc tìm thấy xác, mấy con chó hoang còn đang gặm nhấm.”

Đủ loại người đi ngang qua, mỗi người mang theo giọng nói, sắc thái và cuộc sống riêng của mình. Họ là những con người sống động, đang thở, và đang tồn tại.

Vừa nghe những mẩu chuyện vặt ven đường, Summera vẫn không quên quan sát xung quanh, cẩn thận ghi nhớ đường về nhà.

Kiera đẩy cô đi, chỉ rẽ vài ngã. Khoảng nửa tiếng sau, họ dừng lại trước một căn nhà một tầng.

Đúng rồi… Nếu cô nhớ không nhầm, thành phố được chia làm ba khu vực: khu nhà giàu, khu chung cư, và khu dân cư bình thường với những căn nhà như thế này.

Trường học nằm gần điểm giao nhau của cả ba khu. Nhưng Summera cũng không chắc nó chính xác ở đâu. Trong game, cô chưa bao giờ phải bận tâm chuyện này, vì chỉ cần bấm nút là nhân vật đã tự động đến nơi cần đến

Xe lăn dừng lại trước cửa nhà. Rồi vang lên tiếng bước chân rời đi.

Trong cơn mơ màng, Summera quay đầu lại, thấy Kiera đang đi về phía một căn nhà một tầng đối diện bên kia đường.

“Nhìn tớ làm gì? Vào nhà đi chứ.”

Dù quay lưng lại, Kiera vẫn xoay người lại như thể có giác quan của loài nhện.

Giác quan của Kiera quả thật rất nhạy bén, mà nghĩ lại thì cũng phải thôi, dù sao cô ấy cũng là một sát nhân.

Quay về phía cửa nhà mình, Summera vươn tay đẩy cánh cửa sắt sơn màu xanh. Nhưng nó không nhúc nhích.

Phải rồi… Cần có chìa khóa.

Cô lục túi đồng phục, nhưng nó trống trơn.

Đến cả một mẩu giấy ăn cũng không có, huống chi là chìa khóa.

Đảo mắt nhìn quanh, cô cũng chẳng thấy gì gần đó.

Rồi cô chợt nhớ ra cặp sách vẫn để quên ở trường. Khả năng cao chìa khóa nằm trong đó.

Một lần nữa, thực tại nhắc nhở cô rằng đây không phải là trò chơi.

Trong game, nhân vật sẽ không bao giờ quên những thứ như chìa khóa. Nhà phát triển cũng chẳng đời nào thiết kế một chi tiết vô nghĩa và phiền phức như vậy.

Vất vả xoay xe lăn lại, cô liếc sang cánh cửa đóng chặt nhà Kiera đối diện. Kiera đã vào nhà từ lâu rồi.

“…Mình tiêu thật rồi.”

Lẩm bẩm một mình, Summera ngồi đó, cân nhắc các lựa chọn.

Dù là ở ngoài cả đêm hay một mình quay lại trường lấy chìa khóa, cả hai đều là cả một thử thách lớn đối với cô.

Cô không dám mạo hiểm đi một mình, sợ bị theo dõi rồi bị lôi vào hẻm tối để cưỡng bức.

Đó là kết cục tuyệt đối không thể chấp nhận.

“Vậy thì… chắc phải nhờ Kiera giúp thôi…”

Mím môi, cô nhìn chằm chằm cánh cửa đối diện, do dự một lúc rồi chậm rãi lăn xe sang.

Dùng cả hai tay nắm chặt bánh xe, cô cẩn thận băng qua đường, mắt không ngừng quan sát xung quanh, sợ rằng sẽ có kẻ xấu nào đó lao ra bắt cóc cô.

Hay là… cô đang quá đa nghi?

Giữa những căn nhà hai bên đường là những con hẻm hẹp, tối tăm và đầy bí ẩn.

Thỉnh thoảng có xe chạy ngang qua. Để tránh bị tông trúng, Summera phải dừng lại chờ xe qua rồi mới tiếp tục đi.

Khi cuối cùng cũng đến trước nhà Kiera, rón rén từng chút một, thì đã ít nhất hai mươi phút trôi qua.

…Dĩ nhiên là cô cũng không biết chính xác bao lâu. Không có điện thoại, cô chỉ có thể ước chừng.

“Ực…”

Nuốt khan, Summera vươn tay gõ nhẹ lên cánh cửa sắt xanh.

Công bằng mà nói, loại cửa này có một ưu điểm: chỉ cần gõ là âm thanh vang đủ lớn để người trong nhà không thể không nghe thấy.

Gõ xong, cô đặt tay lên đùi, tim đập loạn xạ vì căng thẳng.

Chẳng bao lâu sau, cửa mở ra. Kiera đứng đó, cúi nhìn Summera.

Mái tóc xám tro buông xuống bờ vai, băng trắng vẫn quấn trên trán. Hai tay cô ấy đặt ngay ngắn trước người, bờ vai khẽ run lên như thể đang sợ hãi.

Đôi mắt hồng ngọc hạ xuống nhìn chiếc xe lăn, khiến dáng vẻ của cô ấy trông mong manh đến đau lòng.

Cảnh tượng ấy khiến Kiera khựng lại. Ký ức về người bạn thuở nhỏ hiện lên: hoạt bát, đáng yêu, mỗi khi buồn đều chạy đến than thở với cô, mỗi lần bị bắt nạt đều tìm đến cô cầu cứu, dù thực tế Kiera hiếm khi thật sự giúp được gì.

Mối quan hệ đó đã chấm dứt khi Summera mất đi đôi chân và cha mẹ. Từ đó, cô khép chặt bản thân, trở nên lạnh lùng và xa cách.

Nghĩ đến đây, Kiera cũng nhớ lại việc Summera từng nhờ cô giúp đỡ ở phòng y tế lúc sáng… Đã rất lâu rồi Summera mới tìm đến cô như vậy.

Chớp mắt một cái, Kiera hoàn hồn, hỏi:

“Có chuyện gì à, Summera?”

Nghe thấy giọng cô, Summera càng trở nên bối rối, tay nắm chặt vạt áo đồng phục.

“Ừm… tớ… tớ quên mang chìa khóa rồi…”

Giọng cô run rẩy, lời nói ngập ngừng. Kiera không quen nghe Summera nói như vậy, nhưng chẳng hiểu sao… lại không thấy khó chịu.

“Rồi sao?”

“Cậu… có thể đi cùng tớ quay lại trường lấy không?”

Giọng nhỏ nhẹ, Summera ngẩng đầu nhìn Kiera, thấy khóe môi cô ấy cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

Cô không biết Kiera có chịu giúp hay không. Cô chỉ có thể âm thầm cầu mong Kiera sẽ động lòng trắc ẩn.

Khóe mắt cô thoáng thấy một con hẻm hẹp phía xa. Một nữ sinh mặc đồng phục đen trắng giống họ đang khoác tay một người đàn ông trung niên, đi thẳng vào con hẻm ấy.

…Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo thì quá rõ ràng.

Tim Summera run lên. Ánh mắt nhìn Kiera càng thêm khẩn cầu.

“…Trời cũng tối rồi. Ở lại nhà tớ một đêm đi.”

Liếc lên bầu trời đang sẫm màu, Kiera lắc đầu.

Chưa kịp để Summera phản ứng, Kiera đã bế bổng cô lên, mang thẳng vào trong nhà, đặt cô nhẹ nhàng xuống sofa phòng khách, rồi kéo cả xe lăn vào theo.

“…”

Mãi đến khi Kiera đẩy xe lăn vào trong, Summera mới hoàn hồn.

Cô hoàn toàn không ngờ tới chuyện này.

Trong game, phải nâng mức độ hảo cảm của Kiera lên tối đa mới mở được lựa chọn vào nhà cô ấy… Summera luôn nghĩ Kiera là kiểu người thà chết chứ không cho ai bước qua cửa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!