Chương 02: Thanh mai trúc mã
Đi dọc hành lang trên chiếc xe lăn, Summera loay hoay với bảng điều khiển. Đây là lần đầu tiên cô vận hành nó, nên từng động tác đều chậm chạp và vụng về. Dọc đường, cô không tránh khỏi va phải vài thứ linh tinh. May mắn thay, cô không bị thương thêm lần nào nữa.
Khi cô chật vật tới được cửa lớp học theo trí nhớ của mình, tiết học đã bắt đầu từ lúc nào không hay.
Nhìn qua ô cửa sổ lớp, cô thấy không có giáo viên. Các học sinh ngồi ngay ngắn sau bàn, không nói một lời. Trong không gian tĩnh lặng chỉ vang lên tiếng bút sột soạt trên giấy.
Vẫn còn hơi choáng váng, Summera đẩy cánh cửa sắt của lớp học từ trên xe lăn. Cánh cửa hẳn đã phục vụ suốt bao nhiêu năm tháng, lớp sơn xanh bong tróc từng mảng, bề mặt loang lổ những vết rỉ nâu.
Khi cửa mở ra, nó phát ra tiếng kim loại cọ vào nhau chói tai, khiến màng nhĩ của Summera đau nhói.
Chỉ trong vài giây sau khi cửa bật mở, hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô, khiến sống lưng cô lạnh toát.
Trong trò chơi, trường học cũng là một nơi đầy rẫy nguy hiểm. Ngay cả những bạn học trông có vẻ vô hại cũng có thể quay lưng với nhân vật chính bất cứ lúc nào. Vừa mới trực tiếp trải nghiệm sự tàn khốc của thế giới này, Summera lập tức cảnh giác với mọi thứ và mọi người xung quanh.
Không nói một lời, cô điều khiển xe lăn vào trong lớp, khép cửa lại phía sau, đồng thời cố nhớ xem trong game nhân vật chính ngồi ở đâu.
Đầu óc vẫn còn mơ hồ vì cú va chạm trước đó, phải mất khá lâu cô mới xâu chuỗi lại được ký ức. Sau một hồi cố gắng, cuối cùng cô cũng lăn xe tới đúng chỗ ngồi của nhân vật chính trong game.
Góc cuối lớp, cạnh một thùng rác màu xanh và một đống chổi nhựa bừa bộn. Không khí nồng nặc mùi rác thải.
Đây chính là môi trường mà nhân vật chính trong game phải học tập suốt thời gian dài. Summera biết là sẽ tệ, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này.
Dù sao thì… ai có thể ngửi thấy mùi rác qua màn hình máy tính chứ?
Đưa tay chạm lên trán, cơn đau nhói giúp đầu óc cô tỉnh táo hơn đôi chút. Nheo mắt, Summera cúi đầu. Trước mặt cô là một tờ đề thi trắng tinh, bên cạnh đặt một hộp bút.
Cô chẳng có chút hứng thú nào với bài kiểm tra. Lúc này, cô chỉ muốn có một khoảng lặng, để sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn loạn trước khi nghĩ tiếp nên làm gì.
Đẩy chiếc hộp bút kim loại màu xanh nhạt sang một bên, Summera cúi người về phía trước và nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại những thông tin mình đang có.
Nhưng dường như sự yên tĩnh không phải là thứ dành cho cô. Vừa nhắm mắt, cô đã cảm thấy có người vỗ nhẹ lên vai mình.
Cơ thể cô khẽ run lên. Summera ngồi thẳng dậy và mở mắt.
Vì vụ bắt nạt trước đó, giờ đây cô trở nên cực kỳ nhạy cảm.
“Cậu…”
Quay đầu lại, cô nhìn thấy một cô gái tóc nâu dài với đôi mắt đen đầy lo lắng đang nhìn mình.
Summera nhận ra cô ấy… Trước khi đột ngột chết, chính cô gái này đã vung rìu giết chết nhân vật chính trong game.
Kiera, bạn cùng bàn, cũng là thanh mai trúc mã của nhân vật chính, nhưng cũng chính là một sát nhân hàng loạt khét tiếng trong thế giới ngầm.
“Summera?”
Thấy cô run rẩy vì sợ hãi, Kiera cẩn thận gọi tên cô. Giọng điệu dịu dàng, hoàn toàn khác với CG mà Summera từng thấy trước khi chết.
“Lại bị Anya bắt nạt nữa hả…”
Vươn tay ra, Kiera kéo Summera vào lòng ôm lấy. Trong vòng tay ấy, Summera ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, mát lạnh toát ra từ cơ thể cô gái.
Kiera ôm cô một cách bình thản. Dần dần, Summera cũng bình tĩnh lại.
…Cô nhận ra rằng, ít nhất là hiện tại, Kiera chưa gây nguy hiểm cho cô.
Trong ký ức của cô, dù là sát nhân hàng loạt trong bóng tối, Kiera lại rất giỏi giữ vỏ bọc dịu dàng. Chỉ cần không chạm tới giới hạn của cô ấy, Kiera sẽ dịu dàng hơn bất kỳ ai khác.
Summera nhớ rằng CG kia chỉ được kích hoạt sau khi hoàn thành tuyến của Kiera rồi còn có quan hệ với nhiều nữ chính khác. Vì vậy, ít nhất hiện tại cô vẫn an toàn.
Có lẽ đây mới chỉ là giai đoạn đầu của trò chơi, độ hảo cảm của Kiera vẫn chưa cao.
“Ừm… cô ta đòi tiền bảo kê. Mình không có tiền, nên bị đánh rồi bị cướp mất điện thoại.”
Sau khi đã ổn định lại cảm xúc, Summera kể sơ qua chuyện vừa xảy ra.
Kiera buông cô ra, kết thúc cái ôm.
Cô đưa ngón trỏ chạm lên vết thương trên trán Summera. Khi Summera vô thức né tránh vì đau, Kiera rút một miếng băng cá nhân từ túi áo và cẩn thận dán lên vết thương.
“Tạm thời dùng cái này trước. Tan học rồi cùng mình tới phòng y tế.”
Sau khoảnh khắc quan tâm ngắn ngủi ấy, Kiera cúi đầu xuống tiếp tục làm bài kiểm tra.
Cô không nói sẽ trả thù thay Summera, cũng chẳng trách mắng Anya giúp cô.
Nhưng như vậy mới là bình thường.
Trong game, dù là thanh mai trúc mã, nhưng nhân vật chính và Kiera cũng không quá thân thiết.
Kiera chỉ giúp đỡ nhân vật chính trong sinh hoạt hằng ngày, và thể hiện chút quan tâm đơn giản khi có chuyện không hay xảy ra và chỉ đến thế mà thôi.
“Ừm… cảm ơn.”
Chạm tay lên miếng băng trên trán, Summera cảm ơn Kiera.
Kiera không đáp, chỉ vùi đầu tiếp tục làm bài.
Summera cũng không dám làm phiền thêm… Chỉ riêng sự hiện diện của Kiera thôi cũng đủ khiến cô khó mà thả lỏng.
Vì vậy, cô đành bắt chước những học sinh khác, bắt đầu làm bài kiểm tra.
Mở hộp bút, cô lấy ra một cây bút gel đen không nắp và bắt đầu lướt mắt qua đề thi trước mặt.
“Lịch… sử?”
Đúng vậy. Là bài kiểm tra lịch sử nhưng là lịch sử trong game, hoàn toàn không liên quan gì tới thế giới thực.
Đương nhiên, Summera không có chút khả năng nào để trả lời phần lớn câu hỏi trong đề. Cuối cùng, cô chỉ có thể ném bút sang một bên và ép mình suy nghĩ về bước đi tiếp theo.
Trong game có bốn nữ chính, mà cô đã gặp hai người còn hai người còn lại là thủ thư của trường và một nạn nhân khác của bạo lực học đường.
Khi đang suy tính cách chinh phục nốt các nữ chính còn lại, bụng cô bỗng réo lên một tiếng rõ to. Cơn đói ập tới, đau đớn nhắc nhở cô rằng đây không còn chỉ là một trò chơi.
Cô cần tiền.
Nếu không, trước khi kịp đạt được kết cục hoàn mỹ để quay về thế giới thực, e rằng cô đã chết đói trước rồi.
Trong game có rất nhiều cách kiếm tiền, nhưng phần lớn đều liên quan tới việc bán thân theo một hình thức nào đó bao gồm rất nhiều thứ chứ không giới hạn ở việc làm gái ở lầu xanh hay tiếp viên quán bar.
Tuy nhiên, Summera không thể làm những việc đó vào lúc này. Cho dù cô có thể gạt bỏ chút tự trọng còn sót lại từ kiếp trước là một người đàn ông, thì việc mất trinh cũng sẽ khiến kết cục hoàn mỹ trở nên bất khả thi.
Ở thế giới này, chỉ cần bước ra ngoài đã có thể bị tấn công, huống chi là đặt chân vào quán bar.
Theo ký ức của cô, cách kiếm tiền an toàn duy nhất còn lại là viết tiểu thuyết mạng trên điện thoại. Summera nhớ rằng trong game, chỉ cần dành một tiếng mỗi ngày để viết, cuối tháng nhân vật chính sẽ kiếm được một nghìn tệ.
Và rồi cô chợt nhớ ra điện thoại của cô đã bị Anya cướp mất.
“……”
Không nói nên lời, Summera gần như tuyệt vọng gục đầu xuống bàn, các ngón tay chậm rãi siết chặt lại.
…Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bắt đầu nghĩ cách lấy lại chiếc điện thoại từ tay Anya.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
