Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 53: Có sợ không?

Chương 53: Có sợ không?

Bach Hoảng chớp mắt liên tục, vẻ mặt dường như có chút ngơ ngác, định nói gì đó, nhưng rồi như chợt nhớ ra điều gì, khuôn mặt xinh đẹp bỗng đỏ bừng như gấc chín.

Tiếp đó, cô nắm chặt nắm đấm nhỏ, dời mắt đi chỗ khác với vẻ vừa xấu hổ vừa giận dỗi.

Thấy bộ dạng này của cô, Lục Hàng liếc nhìn thùng thuốc trong tay, khẽ thở dài:

“Cái màn giúp bạn trai vả mặt người yêu cũ, giả heo ăn thịt hổ này… sao lại lòi ra cả tiết mục gọi ông xã thế?”

Cô nheo mắt lại như một chú mèo con, rồi thản nhiên đáp: “Hết cách rồi, tôi chỉ thấy ngứa mắt con mụ đó thôi, đằng nào cô ta cũng bảo chỉ thích tìm bạn trai tuổi trẻ tài cao, mà tôi lại tốn công chưng diện cho cậu đẹp trai ngời ngời để đi diễn một vòng rồi…”

“Thì, thì tôi chắc chắn phải gọi cậu là ông xã của tôi chứ…”

Nói đến đây, giọng cô bắt đầu hơi lắp bắp: “Dù sao giờ cũng biến thành thế này rồi, chi bằng làm bạn gái tiểu thư nhà giàu cho cậu một lần, đơn thuần chỉ là nói ra để làm cô ta buồn nôn thôi, đừng có hiểu lầm.”

Thực ra vốn dĩ Lục Hàng cũng chẳng hiểu lầm gì.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ vừa yêu kiều như thiếu nữ, lại vừa có chút xấu hổ giận dỗi, cái cách cô nghiêm túc giải thích với cậu trông cũng khá thú vị, khiến cậu bỗng nhiên không biết phải đáp lại thế nào.

Không biết có phải ảo giác của Lục Hàng hay không, nhưng cậu cứ cảm thấy Bạch Hoảng ngày càng đáng yêu hơn.

Thùng thuốc đã được chuyển lên xe, một đêm xảy ra khá nhiều chuyện, cậu vất vả lắm mới đặt được thùng thuốc ra ghế sau – còn cẩn thận thắt dây an toàn cho nó, tránh để lúc lái xe về xảy ra sự cố.

Đến lúc đó có qua môn được hay không là trông cậy cả vào thứ này đấy.

Thứ này dù sao cũng là tạo vật từ dị giới, nếu nói của hiếm là của quý, thì thứ này quả thực là bảo vật quý giá nhất trên thế giới này.

Lục Hàng còn cần thứ này để qua môn nữa chứ.

Đợi về nhà rồi, phải thử xem thứ thuốc dị giới này rốt cuộc có hiệu nghiệm hay không.

Bên trong có tổng cộng mười lọ, mười lọ này cả bọn dùng cũng không hết, trong lòng Lục Hàng đã bắt đầu nhen nhóm vài ý tưởng với số thuốc này.

Cũng chính là vì nguyên nhân từ cô bạn gái cũ.

Tuy Lâm Khả Khả là bạn gái cũ của cậu, cô ta nói gì thực ra chẳng liên quan mấy đến Lục Hàng. Nhưng phải thừa nhận rằng, việc cô ta hết lần này đến lần khác mỉa mai cậu không có tiền, quả thực đã khiến trong lòng Lục Hàng dấy lên một cảm giác khác lạ khó tả.

Hiện tại có tổng cộng mười lọ, đến lúc đó dùng xong, chắc vẫn còn dư lại vài lọ.

Vừa hay đang là tuần thi cử, Lục Hàng cũng không biết liệu thứ thuốc này nếu pha loãng với nước thì có còn giữ được hiệu quả như cũ hay không.

Nếu đến lúc đó thử nghiệm thành công, Lục Hàng tính xem có thể dùng số thuốc này pha loãng ra một chút, đem vào trường bán trước khoảng trăm suất, nếu chuyện thành công, thì số tiền kiếm được còn nhiều hơn gấp bội so với cái giá hai vạn tệ mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ mà nữ thần trả cho cậu.

Lục Hàng vỗ vỗ vào thùng thuốc, trong lòng đã có tính toán của riêng mình.

Lên xe rồi, bầu không khí dường như trở nên có chút gượng gạo và ám muội.

Chẳng biết tại sao, lần Bạch Hoảng ngồi ở ghế lái này, cũng không biết có phải là ảo giác của Lục Hàng hay không, nhưng cô dường như trở nên tự nhiên hơn rất nhiều,

Cảm giác đó rất khó diễn tả bằng lời.

Nếu nói trước đây cô luôn vì chuyện biến thành con gái mà chưa thể thích nghi, dường như luôn tỏ ra dè dặt trước mặt Lục Hàng, thì lần này sắc mặt cô lại bình thản hơn hẳn.

Giống như bỗng nhiên trở nên rất thản nhiên vậy.

Ví dụ như cái cách cô thành thạo chỉnh lại dây áo bị tuột sang một bên, rồi đạp ga lùi xe, trông hệt như một cô gái chính hiệu. Lục Hàng sững sờ nhận ra, thoạt nhìn dường như đã không còn tìm thấy bóng dáng ngày xưa của cô nữa.

Như thể Bạch Hoảng vốn dĩ sinh ra đã là một cô gái thực thụ vậy.

Mọi người đều đã trải qua quá nhiều chuyện.

Bất tri bất giác, dường như đã quên mất sự thật rằng cô từng là một chàng trai trong quá khứ.

“Thực ra trước đây tôi luôn suy nghĩ về một vấn đề.” Bạch Hoảng bỗng lên tiếng.

Chiếc xe lao ra khỏi hầm để xe, rồi lại hòa vào màn đêm, cô nhìn thẳng về phía trước, đăm chiêu nói.

“Vấn đề gì?” Lục Hàng hỏi.

“Tôi cứ luôn cảm thấy.” Bạch Hoảng khẽ nói: “Tôi là từ đàn ông biến thành con gái, dù thế nào đi nữa, tôi cũng không có cách nào trở thành một cô gái thực thụ… Cậu hiểu chứ?”

Lục Hàng im lặng, đối với chuyện này, cậu làm gì có quyền phát ngôn, cậu hiểu cái quái gì chứ.

Nhưng những lúc thế này cứ im lặng lắng nghe là tốt nhất.

“Chính là sẽ có… cái cảm giác không thuộc về nơi này.” Cô trầm ngâm: “Lúc đầu tôi không biết trang điểm, không biết đến kỳ kinh nguyệt thì phải làm sao… Lúc tắm rửa thì lóng ngóng tay chân, lúc đi vệ sinh cũng rất không quen, những thứ này đều phải học lại từ đầu…”

“Nhưng con gái thực thụ thì từ nhỏ đã thuộc lòng những thứ này như lòng bàn tay…”

“Chính vì thế, trước đây tôi luôn cảm thấy mình không thể nào làm một cô gái thực thụ được.”

“Cho nên dù có thực sự hạ quyết tâm sống như một cô gái thật sự, thì dường như vẫn luôn bị đánh về nguyên hình… Luôn có những chi tiết nhỏ nhặt khiến tôi nhận ra mình không phải là phụ nữ thật sự, dường như dù cố gắng thế nào tôi cũng không làm được.”

Lục Hàng không biết phải trả lời những lời này thế nào, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng những lúc này chỉ cần chăm chú lắng nghe là đủ.

Thực ra vấn đề cô nói, Lục Hàng đâu phải chưa từng nghĩ tới.

Đôi khi cậu cũng không biết phải đối mặt với Bạch Hoảng ra sao, vì có những lúc cậu rung động trước một vài đặc điểm ở cô, có những khoảnh khắc thực sự cảm thấy cô vô cùng đáng yêu đến mức tim đập thình thịch.

Ví dụ như lúc cô khóc bảo đừng lo cho cô, lúc cô vứt đôi giày cao gót ngồi khóc thầm trên ghế dài, hay lúc mới đến nhà cậu.

Một tháng rưỡi trước, cô đột ngột lái chiếc Porsche đến nhà Lục Hàng, ngồi trên giường cậu một cách vô tư lự, mặc bộ đồ lót ren mua sỉ ngoài chợ, lúc đó cô vẫn chưa để ý đến cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân. Cô ngồi xếp bằng trên giường Lục Hàng, lấy ngón tay che đôi môi xinh xắn, cười lên rất sảng khoái, nốt ruồi lệ dưới mắt khiến đôi mắt cô thêm phần quyến rũ.

Dường như bất tri bất giác, cậu đã cùng cô trải qua biết bao nhiêu chuyện.

Bạch Hoảng nheo mắt lại rất khẽ, cười như không cười.

“Tuy bạn gái của cậu rất não tàn, nhưng ít nhất cô ta đã dạy cho tôi một chuyện.”

Lục Hàng ngẩn người, nghĩ bụng sao lại có chuyện của Lâm Khả Khả ở đây. Bạch Hoảng lại đánh tay lái cua vào một khúc quanh, lái xe vào một nơi tối tăm khác.

Lục Hàng thấy vậy liền ngớ người, cậu nhớ rõ đường về, đi đường này thì làm sao về nhà được, đang định hỏi cô rốt cuộc định lái đi đâu, thì cô đã dừng xe bên vệ đường.

Rút chìa khóa, tắt máy.

“Nếu ngay cả loại đàn bà não tàn như thế, còn có thể sống đường đường chính chính như một người con gái, coi đó là lẽ đương nhiên.”

“Thì Bạch Hoảng tôi đây, dường như cũng chẳng thua kém gì.”

“Hàng ca.” Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt cô: “Tôi chính là một người phụ nữ thực thụ.”

Lục Hàng sững sờ.

Chiếc xe cứ thế dừng lại bên vệ đường dường như dài vô tận, ánh đèn đường chiếu vào bóng cây, khuôn mặt trắng ngần của cô ửng lên sắc hồng trong những mảng bóng tối loang lổ, khuôn mặt ấy vừa có nét nghiêm túc, lại vừa toát lên vẻ dịu dàng quyến rũ lạ thường.

Tiếp đó, cô tháo dây an toàn, bỗng nhiên chồm người qua.

Lục Hàng kinh hãi.

Đôi chân thon dài trắng nõn bỗng nhiên cưỡi lên người Lục Hàng, nhìn cậu từ trên cao xuống.

Lục Hàng ngây người nhìn Bạch Hoảng, cô đã ngồi hẳn trên người cậu, cúi đầu, rũ đôi mắt xuống với khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng biết là đang xấu hổ hay đang mỉm cười, sau lưng cô là màn đêm đen kịt không một ánh sao.

“Cậu…” Lục Hàng run rẩy.

“Lục Hàng.” Cô gọi.

Dường như đây là lần đầu tiên cô gọi cả họ tên Lục Hàng, trước đây cô toàn gọi là Hàng ca. Việc cô đột ngột gọi tên Lục Hàng như vậy khiến tim cậu không kìm được khẽ run lên, cô dịu dàng hỏi: “Bây giờ tôi ngồi trên người cậu thế này, cậu có sợ không?”

Sợ?

Nói là sợ thì không đúng, chi bằng nói là khó xử thì đúng hơn.

“Cậu cũng đâu có ăn thịt tôi, tôi vì sao phải sợ?” Lục Hàng khẽ hít một hơi, lí nhí đáp.

Ở đây chẳng có bóng chiếc xe nào, có lẽ bắt đầu cảm nhận được bầu không khí ám muội, Lục Hàng cảm thấy các giác quan trên cơ thể mình đều trở nên nhạy cảm hơn. Khi Bạch Hoảngngồi trên người cậu, phần thân dưới mềm mại tì vào bên dưới Lục Hàng, mềm đến mức khiến cậu suýt chút nữa thì có phản ứng.

Cậu theo phản xạ muốn khom người xuống, nhưng lại bị Bạch Hoảng túm lấy cà vạt. Trong cơn hoảng loạn, trước mặt cậu đã là khuôn mặt tinh xảo đang phóng đại, cô đỏ bừng mặt, đôi mắt phượng tuyệt đẹp như muốn hút hồn Lục Hàng vào trong đó.

“Vậy… bây giờ thì sao?” Cô hỏi: “Vẫn không sợ à?”

d1e908ea-7785-4b34-b7b6-88d90ad10e30.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!