Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 55: Nụ hôn đầu

Chương 55: Nụ hôn đầu

Cảm giác cậu ấy thật ngốc nghếch.

Nhìn bộ dạng cúi người ôm đầu của Lục Hàng, Bạch Hoảng đang ngồi trên người cậu không kìm được khẽ thở dài, vẻ mặt thoáng chút cưng chiều.

Cậu ấy đúng là đồ ngốc mà.

Dù đã bày tỏ rõ ràng đến thế rồi, cậu vẫn giữ cái vẻ mặt ngơ ngác ấy. Thực ra đối với câu nói “chiến đến bình minh” trước đó, Bạch Hoảng vốn dĩ cũng không ôm quá nhiều hy vọng.

Lúc cậu mới nói với cô, tuy Bạch Hoảng rất ngại ngùng, ấp a ấp úng rồi cũng xuôi theo, nhưng lúc đó cô đã lờ mờ cảm thấy chắc là có hiểu lầm gì đó, bởi da mặt của Hàng ca cũng không tính là quá dày, không thể nào tự nhiên lại đưa ra lời đề nghị tình một đêm, hay xảy ra cái tình huống kiểu như dù mọi người chưa thừa nhận quan hệ nhưng cứ làm một nháy trước đã.

Nếu là người khác, vậy thì chuyện này cũng rất bình thường, vì phần lớn đàn ông trên đời này đều bị cái đầu nhỏ điều khiển cái đầu to. Nhưng Hàng ca lại không phải loại người như thế.

Cũng có chút giống Bạch Hoảng, đều là kiểu người bề ngoài có vẻ cợt nhả, nhưng thực chất trong xương tủy lại bảo thủ truyền thống muốn chết.

Cô cũng giống như Lục Hàng, bề ngoài rất hay nói năng linh tinh, tuy có thể mặt không biến sắc nói mấy chuyện người lớn, nói câu nào là thấy bậy câu đấy, nhưng chỉ giới hạn trong lúc mọi người còn là anh em.

Từ khi cô biến thành con gái đến nương nhờ cậu, Bạch Hoảng đã nhận thấy rõ ràng cậu cố ý ít nói chuyện bậy bạ hơn hẳn… Dù cho linh hồn của người kia không thay đổi, cậu vẫn vì thân phận con gái của cô mà giữ kẽ.

Nếu đổi lại là người khác không phải Hàng ca, e rằng lúc này đa phần sẽ được đà lấn tới rồi.

Lấy cái cớ chúng ta là anh em để làm những chuyện không tôn trọng người khác, không vui thì lại bảo “trước đây cậu đùa được, sao giờ lại không đùa được?”. Nhưng chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra với Lục Hàng.

Bạch Hoảng tuy không để tâm việc cậu có nói chuyện bậy bạ với mình hay không, nhưng dáng vẻ dè dặt cẩn trọng này của Lục Hàng lại toát lên sự ngây thơ thuần khiết.

Nếu Hàng ca không ngây thơ thuần khiết như vậy, thì trước đây cũng chẳng bị loại đàn bà não tàn như Lâm Khả Khả hành cho lên bờ xuống ruộng, chắc chắn đã sớm đá cô ta rồi. Lục Hàng có thể nhẫn nhịn mãi như vậy, có lẽ vì Lâm Khả Khả là người con gái đầu tiên mà cậu thích, nên mới có kiểu hành xử không giới hạn, nhẫn nhịn như Quy Lão Tiên Sinh đối với hai đứa học trò của mình vậy.

Nhưng sự ngây thơ này cũng có hai mặt.

Nói dễ nghe là tôn trọng người khác, nói khó nghe là... đến lúc không cần tôn trọng người khác nữa, thì cậu vẫn cứ làm chính nhân quân tử.

Ví dụ như lúc này chỉ cần Lục Hàng gật đầu một cái, Bạch Hoảng sẽ bẻ lái ngay lập tức, lao thẳng đến khách sạn của Vương Nhị mà tìm phòng. Lamborghini đạp ga một cái là lên hai trăm cây số trên giờ, Vương Nhị còn chẳng dám thu tiền hai người, gọi là vừa nhanh vừa tiện.

“Nhưng mà… đúng là nói đùa thật à?”

Nghĩ đến đây, Bạch Hoảng có chút oán trách, thở dài: “Hóa ra là nói đùa thật… Tôi còn chuẩn bị tâm lý kỹ càng lắm rồi cơ.”

Nghe giọng điệu có phần thất vọng khó hiểu của cô, Lục Hàng bất lực: “Chúng ta là anh em mà, chẳng lẽ cậu nghĩ tôi định thịt cậu thật à? Đừng có chuẩn bị mấy cái tâm lý kiểu đó chứ.”

Bạch Hoảng chớp mắt, khẽ mím môi, dường như vẫn cảm thấy hơi thất vọng.

Rồi cô bỗng nói: “Hay là chúng ta giả vờ thành thật, chiến đến bình minh thật luôn đi?”

Lục Hàng hít một hơi thật sâu, hỏi: “Thế nào là chiến đến bình minh? Ý cậu là về mặt chơi game, hay là về mặt khác?”

“Về mặt nghĩa đen.”

Lục Hàng ngơ ngác.

Cô đang nói cái gì vậy?

Không ngờ tiếp theo đó, Bạch Hoảng lại thốt ra những lời còn chấn động hơn:

“À đúng rồi, Hàng ca bây giờ vẫn còn là trai tân đúng không? Vẫn chưa được nếm mùi gì ngon nghẻ cả.” Bạch Hoảng khẽ rũ đôi mắt long lanh, dịu dàng nhìn cậu: “Tôi thấy… tôi cũng ngon đấy chứ.”

Hả?

Lục Hàng hít sâu một hơi, định mở miệng nói gì đó thì bị Bạch Hoảng ngắt lời: “Chính vì cậu là trai tân nên mới bị loại phụ nữ kỳ quặc đó lừa lâu như vậy… Là anh em của cậu, chi bằng dùng cơ thể này để sửa chữa cho cậu một chút.”

“Nếu cậu không còn là trai tân nữa, sau này sẽ không bị lừa nữa… Thế nào? Ý tưởng này cũng không tồi chứ?”

“Không tồi con khỉ!” Lục Hàng không kìm được thở dài thườn thượt, đằng nào cũng không giằng lại được cái cà vạt trong tay cô, đành ngồi im cười khổ tránh ánh mắt Bạch Hoảng: “Đây là chuyện mà hai chúng ta có thể làm sao?”

“Sao lại không thể?” Bạch Hoảng nhếch môi cười, ghé sát vào mặt cậu, cảm nhận hơi thở nam tính phả vào mặt khiến cô có chút say mê, bỗng chốc đỏ mặt, khẽ nói: “Với lại… là anh em tốt, tôi có nghĩa vụ giúp cậu thoát kiếp trai tân chứ?”

“Nếu không, anh em tốt bên cạnh lớn tướng rồi mà vẫn còn zin… truyền ra ngoài người ta cười cho thối mũi đấy.”

Tôi van lạy cậu luôn đấy.

Chẳng biết lần đi ăn này Tiểu Hoảng đã ngộ ra chân lý gì, mà giờ nói câu nào câu nấy nghe như hổ báo cáo chồn, khiến Lục Hàng không tài nào đỡ nổi.

“Anh em tốt với nhau không làm chuyện này được đâu?” Lục Hàng nói.

“Tại sao không làm được?” Bạch Hoảng nghiêng đầu thắc mắc, rồi nhẹ nhàng vén váy lên, để lộ đôi chân dài trắng nõn đang đeo vòng đùi: “Anh em tốt tại sao không làm được chuyện này? Ngay cả cái vòng đùi cậu thích hồi trước, tôi cũng đeo cho cậu xem rồi còn gì.”

“Hai chuyện này có giống nhau đâu?” Lục Hàng hỏi.

Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi trên người Lục Hàng. Lục Hàng vùng vẫy một hồi nhưng không thoát ra được.

Cậu há miệng định nói rồi lại im lặng, một lúc sau, cậu mới dùng ánh mắt gần như cầu xin nhìn cô.

Khóe miệng Bạch Hoảng khẽ cong lên.

“Cái này cũng là nói đùa à?” Cậu hỏi.

“Ừm.” Bạch Hoảng đáp: “Cái này cũng là nói đùa.”

Ngay khi Lục Hàng thở phào nhẹ nhõm, Bạch Hoảng bất ngờ chồm tới, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Lục Hàng.

Đêm đã rất khuya.

Hôm nay dường như đã trôi qua rất lâu, một ngày dài tựa ngàn thu, nhưng là theo hướng tích cực, khi ở bên cạnh Lục Hàng, cảm giác thời gian trôi qua rất chậm, rất chậm, có lẽ vì trên người cậu vốn dĩ toát ra khí chất chậm rãi đó.

Bạch Hoảng không ghét điều này, ngược lại còn rất thích.

Hàng cây dương lặng lẽ trải dài hai bên con đường thẳng tắp, chạy dọc theo mặt đường, dẫn lối vào màn đêm nơi ánh sáng không chạm tới. Ánh đèn đường lẳng lặng chiếu xuống mặt đất, ánh sáng dường như ngưng tụ thành thực thể, tất cả tựa như một giấc mộng dài không bao giờ tỉnh.

Cái gọi là anh em, rốt cuộc là thứ gì?

Hàng môi của Lục Hàng vương vấn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt, vì vừa nãy mọi người cùng uống rượu nên còn vương lại chút hương rượu vang, khiến nụ hôn này trở nên say đắm và ngọt ngào lạ thường.

Nếu thời gian quay ngược trở lại lúc Bạch Hoảng mới quen Lục Hàng, có ai nói với cậu ấy rằng “Sau này cậu sẽ hôn môi với Lục Hàng”, chắc chắn chàng trai tên Bạch Hoảng lúc đó sẽ nhảy dựng lên chửi bới ầm ĩ. Nhưng Bạch Hoảng của hiện tại lại cảm thấy mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên, đúng lúc đúng thời điểm.

Rốt cuộc đã trải qua những gì khiến cô bỗng nhiên hôn lên môi cậu một cách dứt khoát như vậy, Bạch Hoảng cũng không nhớ rõ chi tiết nữa.

Chỉ biết túm lấy cà vạt của cậu, lặng lẽ cảm nhận đôi môi cậu.

Lúc mới gặp Lục Hàng, khi ấy Bạch Hoảng còn khá hống hách, vì quen thói con nhà giàu, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, ông bố giàu có có thể lo liệu mọi việc. Thế nhưng cậu lại là người duy nhất Bạch Hoảng không thể dùng tiền để giải quyết.

Cậu tiếp cận cô không vì tiền cũng chẳng vì lợi, cứ như một con gấu túi ngốc nghếch, lúc nào cũng tỏ vẻ bất lực hoặc thở ngắn than dài, nhưng lại luôn mang đến cảm giác an toàn, bởi vì cậu chẳng toan tính gì, chỉ đơn thuần thích con người của Bạch Hoảng.

Điều này khiến một Bạch Hoảng vốn không được ai yêu mến cảm thấy vô cùng cảm động.

Vậy rốt cuộc thế nào mới là anh em?

Cứ ngỡ thân phận anh em luôn xuất phát từ những chi tiết nhỏ nhặt, khi Hàng ca cùng cô chơi game, khi cậu cùng cô đi lượn lờ lúc chán đời. Khi tâm trạng không tốt thì lôi tuột cậu đi, chở cậu đi hóng gió khắp thành phố, mặc cho Hàng ca bất lực kêu gào lái chậm chút.

Bạch Hoảng từng nghĩ những chi tiết này chống đỡ cho cái gọi là tình anh em giữa hai người, nếu không làm được những điều này thì không tính là anh em. Nhưng những việc này khi làm đàn ông cô làm được, giờ đây Bạch Hoảng cũng có thể cùng cậu làm được.

Vậy quan hệ giữa hai người bây giờ rốt cuộc là gì?

Nụ hôn này rất ngây ngô, Bạch Hoảng cũng không biết phải hôn một người như thế nào, chỉ biết làm theo cảm giác.

Thời gian có tiền cô cũng hay lui tới mấy chốn ăn chơi, thực tế là dùng tiền sai khiến mấy cô em làm này làm nọ, hống hách quen thói, nếu nói chàng trai Bạch Hoảng trong quá khứ chưa từng hôn con gái bao giờ thì đó là lời nói dối. Nhưng những nụ hôn trước kia dường như đều hời hợt, hôn chỉ đơn thuần là hôn, giống như dùng tay chạm vào người khác, chẳng mang ý nghĩa gì cả.

Bạch Hoảng cảm thấy lần này mới thực sự được tính là nụ hôn đầu của mình.

85b97d43-a624-4b30-9380-895a1d103a09.jpg

.

.

.

P/s: Tác giả (nữ) hiện đang bị viêm lợi, vốn dĩ không phải là bệnh gì to tát, nhưng khổ nỗi là chị uống nhầm thuốc nên bị dị ứng thuốc cmnl, thành ra phải mất hơn tháng mới khỏi. Do đó truyện bị cắt từ 1 ngày 3 chương thành 1 ngày 1 chương =))))))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!