Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 52: Nhiệm vụ đã hoàn thành từ lúc nào?

Chương 52: Nhiệm vụ đã hoàn thành từ lúc nào?

Ngô Hàn lại chẳng có biểu hiện gì quá lớn.

Có lẽ đã chịu đựng người phụ nữ não tàn này quá lâu rồi, nên khi nghe Bạch Hoảng nói vậy, cậu ta chỉ giữ vẻ mặt bình tĩnh, gật đầu.

“Được, vậy thì chia tay.” Sắc mặt Ngô Hàn thản nhiên như không.

Cứ như thể vừa nói một câu chuyện hết sức bình thường.

Nhưng câu nói ấy lại khiến mặt Lâm Khả Khả trắng bệch không còn giọt máu.

“Hết cách rồi, nếu không chia tay thì nhà tôi sẽ tan cửa nát nhà mất, cô cũng không muốn thấy tôi nhà tan cửa nát đúng không?” Ngô Hàn bất lực dang hai tay.

Nhìn Lâm Khả Khả mặt cắt không còn giọt máu, Bạch Hoảng đăm chiêu nhìn vào khuôn mặt cô ta, khẽ cười nhạt: “Lần sau đến những nơi như thế này, cô sẽ phải tự bỏ tiền túi ra đấy… Vui không?”

Sắc mặt Lâm Khả Khả xám ngoét.

“Đừng có lúc nào cũng coi người khác là kẻ ngốc, thực ra cô chẳng là cái thá gì cả.” Bạch Hoảng nói: “Thứ duy nhất khiến cô có chút giá trị, chính là Lục Hàng trước kia… Tiếc thay, chính tay cô đã hủy hoại điều đó rồi.”

Nực cười thay, cô ta cứ tưởng mình có thể dựa dẫm vào một người bạn trai tuổi trẻ tài cao nào đó.

Nhưng trong mắt những người này, loại phụ nữ bán rẻ nhan sắc để leo cao như cô ta, chẳng qua chỉ là món đồ chơi thích thì giữ, chán thì đá lúc nào cũng được.

Nhìn Lâm Khả Khả đang trên bờ vực sụp đổ bị nhân viên phục vụ mời ra ngoài, ngắm nghía dáng vẻ thảm hại đó của cô ta, Bạch Hoảng bỗng thấy buồn cười lạ lùng.

Nếu một cô gái hàng thật giá thật chỉ đến mức này…

Thì Bạch Hoảng cô, dường như cũng chẳng thua kém gì.

Lúc ở bên cạnh Hàng ca, đôi khi cô cảm thấy tự ti vì mình không phải là con gái thực thụ, ở bên cậu luôn phải suy tính thiệt hơn đủ điều, lại lo lắng liệu Lục Hàng có chấp nhận mình không, lo lắng liệu cậu có thể chấp nhận một cô gái như mình không.

Nhưng giờ nhìn lại, hóa ra chỉ là do cô lo nghĩ quá nhiều mà thôi.

Ngay cả loại người như Lâm Khả Khả mà Hàng ca còn yêu đương nghiêm túc được cả năm trời…

Cỡ Lâm Khả Khả còn được.

Thì tại sao Bạch Hoảng cô lại không được?

“Vương Nhị.” Bạch Hoảng gọi.

Gã béo đang mướt mồ hôi đứng cạnh Bạch Hoảng, cười khổ: “Bạch tiểu thư còn có việc gì căn dặn ạ?”

“Tôi muốn hỏi ông một câu.”

Vương Nhị tỏ vẻ bất an, chỉ biết gật đầu chờ Bạch Hoảng nói tiếp.

“… Tôi có phải là một cô gái tốt không?” Cô bất chợt hỏi: “Ông thấy… so với những cô gái khác thì tôi thế nào?”

“Những cô gái khác mà cô nhắc đến rốt cuộc là ai, nhưng nếu cô hỏi bản thân cô với tư cách là một người con gái thì thế nào, tôi chỉ có thể nói là quá hoàn hảo.” Vương Nhị cười hì hì, tuy trong lòng thầm chửi thề hỏi cái câu quái quỷ gì thế này, nhưng ngoài miệng vẫn nói thật lòng:

“Những cô gái khác sao so được với đại tiểu thư chứ, chưa nói đến việc cô là con gái Bạch Thiên Tinh, được ông ấy nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, mà cô còn xinh đẹp thế này, tính tình lại sảng khoái hào phóng… Muốn mặt có mặt, muốn dáng có dáng, đàn ông nào mà không thích cô chứ. Cô quả thực là người phụ nữ hoàn hảo nhất, không có người thứ hai.”

“Hóa ra là vậy…” Bạch Hoảng trầm ngâm.

Vương Nhị gãi đầu, vẻ mặt kỳ quặc, chẳng biết đại tiểu thư này lại định giở trò gì, chẳng lẽ chỉ muốn nghe mình khen vài câu thôi sao.

“Nếu ông đã nói tôi hoàn hảo như vậy…” Bạch Hoảng thản nhiên hỏi: “Ông thấy, tôi có xứng với Lục Hàng không?”

Câu hỏi “có xứng không” của cô khiến Vương Nhị ngẩn người ra một lúc.

Biết là Lục Hàng rất quan trọng trong lòng Bạch Hoảng, nhưng không ngờ vị trí lại cao đến thế, trong lòng ông ta lại thầm nâng mức độ ưu tiên của Lục Hàng lên một bậc, vội vàng đáp một cách chắc nịch: “Tiểu thư cứ yên tâm, trên đời này, ngoài cô ra, cơ bản chẳng có ai xứng với cậu ấy cả.”

“Thật không?” Bạch Hoảng khẽ hỏi.

“Thật.” Vương Nhị gật đầu thật mạnh.

Sắc mặt Bạch Hoảng bỗng trở nên khó đoán.

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Cô vén lọn tóc ra sau tai, giọng nói nhàn nhạt vang lên: “Nếu ngay cả Lâm Khả Khả còn có thể chiếm giữ cậu ấy lâu đến thế… thì tại sao tôi lại không thể chứ?”

“Ting tong ——” Điện thoại Lục Hàng bỗng đổ chuông.

Lục Hàng đang đợi dài cổ dưới hầm để xe, thắc mắc cầm điện thoại lên xem, còn chưa kịp nhìn xem ai nhắn tin thì bỗng thấy mặt đất hầm xe lóe lên ánh sáng xanh, ngay sau đó một vòng tròn ma pháp rộng hơn mười mét ầm ầm xuất hiện, thoạt nhìn cứ tưởng sắp triệu hồi đại ma vương kinh thiên động địa nào đó.

Kết quả là giữa vòng tròn ma pháp hơn mười mét ấy lù lù xuất hiện một cái thùng đen sì sì, trước ánh mắt kinh ngạc tột độ của Lục Hàng, cậu thấy trong cái thùng đen ấy chứa mấy cái lọ màu xanh lam trông rất đáng ngờ.

Hiện tượng siêu nhiên ập đến bất ngờ khiến Lục Hàng nhìn cái thùng đột ngột xuất hiện trên mặt đất với vẻ mặt đờ thối.

Cái quái gì thế này?

Nhưng giờ đây Lục Hàng cảm thấy mình cũng được coi là người từng trải, cảnh tượng này chắc cũng đoán được tám chín phần mười, quả nhiên liếc nhìn điện thoại, nhìn người gửi tin nhắn, đúng là nữ thần gửi tới:

“Nhiệm vụ trước đó của ngươi hoàn thành rồi nhé, ta đã gửi phần thưởng qua cho ngươi rồi… Thuốc Thanh Minh, tự mình xem đi, tổng cộng mười lọ.”

Lục Hàng vuốt mặt một cái thật mạnh, rồi nơm nớp lo sợ nhìn cái thùng đồ này.

Hồi đó nữ thần đại nhân đề xuất nghe chừng chân thành lắm, cộng thêm cảm giác cả đám sắp trượt môn đến nơi rồi, nên mới đổi phần thưởng thành cái này.

Giờ nhìn lại, thuốc trong mấy cái lọ này trông thì đẹp thật, cái nào cái nấy đều lấp lánh sắc màu, chỉ không biết uống vào có vị gì, cứ cảm giác thứ bên trong không giống chất lỏng… Cái ánh sáng xanh lấp lánh ấy trông cứ như sao trời, nhìn mà chẳng dám nuốt.

Lần đầu tiên nhìn thấy sản vật từ dị giới, Lục Hàng cầm một lọ lên, lật qua lật lại ngắm nghía.

May mà Tiểu Linh vội về, xong xuôi mọi thủ tục là leo lên chiếc xe van đen sì đi về luôm, chứ nếu cô ta mà nhìn thấy cái hộp này được triệu hồi trực tiếp từ vòng tròn ma pháp, thì biết giải thích thế nào cho phải.

Nhìn cái thùng dưới đất, Lục Hàng ngồi xổm xuống, lấy một lọ ra xem.

Thứ nước thuốc này cũng đậm chất dị giới, nhìn y hệt bình mana trong mấy game online, cái bình tròn vo, chỉ có đáy bằng để đặt xuống đất, bên trong chứa thứ chất lỏng sền sệt tỏa ánh sáng xanh nhàn nhạt, nhìn lâu dường như cảm nhận được ánh sáng xanh bên trong đang chuyển động như vật sống, lắc nhẹ còn thấy có mấy hạt bụi lấp lánh trôi nổi… Miệng bình được nút bằng nút bần, nhìn lại trong thùng, đếm sơ qua đúng là có mười bình.

Cái này cũng được coi là đồ tốt.

Nghe nói có thể giúp người ta tăng cường trí nhớ đáng kể trong thời gian ngắn… Thế thì chuyện thi cử sau này coi như êm xuôi rồi.

Đang ngồi xổm nghiên cứu thùng thuốc, Lục Hàng thấy Bạch Hoảng đi đôi dép xăng đan bước vào hầm xe, tay lắc lắc chìa khóa.

Cô nói bâng quơ: “Xong rồi.”

Lục Hàng ngẩn người một chút, rồi gật đầu.

Xong là tốt rồi.

Làm rùm beng lên như vậy, chẳng qua cũng chỉ là Lục Hàng được hai cô nàng hộ tống đi trình diễn thời trang một vòng, rồi bao trọn gói mời khách trong quán ra về. Còn về phần Lâm Khả Khả, với tính cách của Bạch Hoảng chắc chắn sẽ làm cho cô ta bẽ mặt ê chề.

Nhưng Lục Hàng cũng chẳng mấy quan tâm rốt cuộc Bạch Hoảng đã làm gì Lâm Khả Khả, nếu cô nhất quyết làm chuyện quá đáng, ví dụ như gọi người đến xin nhẹ tay chân của người ta, thì Vương Nhị đã sớm gọi điện mách cậu rồi, nếu ông ta không liên lạc, chứng tỏ việc cô làm cũng không quá giới hạn, đều có thể chấp nhận được.

Cô vì muốn xả giận cho việc Lục Hàng bị bắt nạt mà lại vứt tận mười mấy vạn để giúp cậu phô trương thanh thế, không chỉ bao trọn gói cho mọi người, mà còn vì chuyện bạn gái cũ mà trút giận thay cậu.

Thực ra chủ yếu là muốn trút giận thay cậu thôi, có lẽ là cảm thấy không đáng cho cậu.

Lục Hàng lí nhí: “Cảm ơn cậu.”

“Cảm ơn cái gì, vốn dĩ tôi đã thấy ngứa mắt con não tàn đó rồi, nên mới chơi cô ta một vố thôi.” Cô khẽ thở dài, chống hông nói.

Đang nói thì sự chú ý của cô bị thu hút bởi cái thùng gỗ vẽ đầy những ký tự kỳ quái kia, cô không kìm được thốt lên một tiếng ngạc nhiên, vẻ mặt tò mò: “Cái gì đây?”

Nói rồi cô nhấc một lọ lên, nhìn chằm chằm vào ánh sáng xanh lấp lánh trong lọ với vẻ kinh ngạc.

Quả nhiên con gái ai cũng thích mấy thứ lấp lánh.

“Phần thưởng nhiệm vụ đấy.” Lục Hàng khẽ nói.

“Phần thưởng nhiệm vụ?” Bạch Hoảng ngẩn người, rõ ràng chưa phản ứng kịp.

“Nhiệm vụ của Nữ Thần hoàn thành rồi.” Lục Hàng nói.

Mất một lúc lâu, Bạch Hoảng dường như mới nhận ra điều gì đó, mắt từ từ mở to, rồi lảng tránh ánh nhìn của cậu một cách vừa ngỡ ngàng vừa ngượng ngùng, giả vờ bình tĩnh khoanh tay, nhưng vành tai đã bắt đầu đỏ dần lên.

Lục Hàng hít một hơi thật sâu đầy ngượng nghịu: “Vừa nãy cậu… gọi tôi là ông xã giữa chốn đông người à?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!