Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 49: Không biết có phải lời tình tứ hay không

Chương 49: Không biết có phải lời tình tứ hay không

Giọng nói bất ngờ ấy khiến Lục Hàng khựng lại.

Ngẩng đầu lên, thấy Bạch Hoảng vẫn đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt ấy chẳng rõ là e thẹn hay mất kiên nhẫn, gương mặt ửng hồng dưới ánh đèn lờ mờ trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

“Đừng có nghĩ như vậy.” Lời an ủi bất ngờ của Bạch Hoảng có chút đường đột, cô rũ mắt, khẽ nói:

“Dù cậu có trắng tay không còn một xu… tôi vẫn sẽ ở bên cạnh cậu.”

Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường.

Câu nói vừa thốt ra, ngay cả Tiểu Linh cũng chẳng dám ho he, chỉ biết co rúm người lái xe, chốc chốc lại liếc nhìn hai người qua gương chiếu hậu. Chiếc xe lướt đi êm ái giữa phố phường, Lục Hàng kinh ngạc nhìn Bạch Hoảng, còn cô thì cứ dán mắt ra cửa sổ, như thể sống chết cũng không chịu chạm mắt với cậu.

Khoảnh khắc ấy, tiếng tim đập dường như có chút ồn ào.

“Cậu là anh em của tôi, chuyện đó giống nhau được à.” Lục Hàng im lặng một hồi, rồi bật cười, cố nói đùa để xua tan bầu không khí ám muội này: “Người anh em này trên răng dưới khố, là đàn ông mà phế như cái mền rách, sau này có người phụ nữ nào thèm theo tôi chứ…”

“Tôi nè.” Cô đáp.

“Với lại, đừng có nói mình là mền rách nữa… Mà cho dù cậu có là cái mền rách thật, tôi cũng sẽ không rời bỏ cậu.”

Lục Hàng mở to mắt ngỡ ngàng.

“Không chỉ là mền rách.” Cô dường như vẫn chưa có ý định dừng lại, vừa lẳng lặng ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, thi thoảng khẽ nhíu mày, khuôn mặt xinh đẹp tuy tỏ vẻ mất kiên nhẫn nhưng mắt thường cũng thấy được đang ngày càng đỏ lên, cô tiếp tục thì thầm:

“Nếu cậu biến thành con gián, ngày nào tôi cũng sẽ cho cậu ăn vụn bánh mì. Nếu cậu đi nhặt ve chai, tôi sẽ chỉ cho cậu chỗ nào nhiều ve chai nhất… Bất kể cậu biến thành bộ dạng gì, tôi cũng sẽ không bao giờ rời bỏ cậu.”

“Lý do mà tôi ghét người phụ nữ kia, là vì tôi chết cũng không muốn giống như cô ta… Tôi sẽ không bao giờ nói rằng cậu nhất định phải tuổi trẻ tài cao, phải có tiền, phải có chí tiến thủ. Tôi ghét kiểu nói chuyện đó…” 

“Cứ làm như cậu muốn được yêu thương thì phải có điều kiện tiên quyết, phải đáp ứng được điều kiện đó thì mới xứng đáng nhận được cái gì đấy vậy… Tôi không muốn đem lại cho cậu cảm giác đó, như vậy cậu sẽ rất mệt mỏi, tình cảm cũng chẳng còn thuần khiết nữa.”

Lục Hàng há miệng định nói gì, nhưng cô như thể đang trút hết những lời đè nén trong lòng bấy lâu nay:

“Cho nên tôi mới nói tôi khác với người phụ nữ đó.”

“Tôi sẵn lòng ở bên cạnh cậu… không phải vì cậu tuổi trẻ tài cao, cũng không phải vì cậu đáp ứng bất cứ điều kiện nào trong lòng tôi, mà chỉ đơn giản vì cậu là Lục Hàng, và tôi thích Lục Hàng…”

“Chỉ vậy thôi.”

Bánh xe thỉnh thoảng cán qua viên sỏi trên mặt đường, vang lên tiếng lạo xạo khe khẽ trong thùng xe, nhưng lại nghe rõ mồn một.

Lục Hàng ngỡ ngàng nhận ra, từng lời cô nói dường như đều khéo léo gỡ bỏ những mặc cảm tự ti sâu kín nhất trong lòng cậu. Quả thực cậu chẳng có chí tiến thủ gì mấy, cảm thấy cuộc đời cứ vô công rồi nghề mà vui vẻ trôi qua là được rồi, nhưng đôi khi cũng vì chuyện này mà mang trong mình nỗi tự ti mơ hồ.

Bỗng nhiên có người nói rằng sẵn sàng chấp nhận con người thật của cậu một cách trọn vẹn, sự tinh tế ấy khiến Lục Hàng lúng túng không biết phải làm sao.

Thật sự không biết nên nói gì cho phải.

Nhưng Tiểu Hoảng đã nói nhiều đến thế, nếu không có chút phản ứng nào, để cô ấy cứ nói một mình thì thật khó coi, đó là điều Lục Hàng không thể làm được.

Lục Hàng suy nghĩ một chút, đành lí nhí: “Thì… tôi cũng thế.”

Câu nói này coi như chính thức chấm dứt cuộc hội thoại.

“……”

Bạch Hoảng dường như bắt đầu hận những lời sến súa mình vừa thốt ra, mặt cô từ từ gục xuống khuỷu tay, bực bội lấy tay che mặt, đôi mắt ngượng ngùng vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

“Câu nói vừa rồi của tôi không có ý gì khác đâu.” Khóe miệng Bạch Hoảng giật giật, cuối cùng dường như không chịu nổi sự im lặng ngượng ngập của Lục Hàng, cô nghiến răng nói: “Là lời gan ruột giữa anh em với nhau… Cậu hiểu chưa?”

“Hiểu rồi.” Lục Hàng gật đầu.

Là lời gan ruột giữa anh em.

Tiếc rằng đó không phải là lời tình tứ.

Bởi vì nếu đó là lời tình tứ, thì có lẽ đây là câu nói đẹp nhất mà Lục Hàng từng được nghe kể từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ.

Được yêu thương không phải vì đáp ứng bất kỳ điều kiện nào, mà chỉ đơn giản vì cậu là chính cậu.

Trong sự im lặng, Lục Hàng cũng đành cùng Bạch Hoảng ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ theo nhịp xe lăn bánh. Hai người ngồi đối diện nhau, băng ghế sau xe tải chỉ còn lại hai kẻ mặt đỏ tía tai.

Chẳng biết những lời vừa rồi đã chạm vào đâu, chỉ biết trong lòng Lục Hàng dấy lên một cảm giác ngứa ngáy. Nhìn cảnh đêm rực rỡ ánh đèn neon, trong đầu cậu bỗng lóe lên hình ảnh thân hình nhỏ nhắn của Bạch Hoảng, nhớ lại hơi ấm như túi sưởi tỏa ra từ người cô.

Nếu nói quan hệ giữa hai người là anh em… Trước đây khi Lục Hàng thân thiết với cô, cậu luôn muốn khoác vai bá cổ, nhưng giờ đây so với ngày xưa dường như có chút khác biệt.

Hình như đã cùng nhau trải qua quá nhiều chuyện, giờ đây khi muốn thân thiết với Tiểu Hoảng của hiện tại, cậu sẽ muốn làm gì nhỉ?

Dường như khoác vai bá cổ không còn thỏa mãn được những cảm xúc vi diệu trong lòng nữa.

Có lẽ là muốn ôm cô ấy chăng?

Nhưng tại sao lại là ôm? Lục Hàng cũng không biết, cậu lén lút liếc nhìn khuôn mặt Bạch Hoảng, cuối cùng vẫn chẳng tìm ra câu trả lời.

Hình ảnh cô đỏ bừng mặt vì lỡ lời sến súa, vẻ mặt hậm hực nhìn ra cửa sổ, dường như đã được định hình trong tâm trí cậu một cách vô hình. Cậu có một trực giác rằng sau này dù có già đi, dù có nằm trên giường bệnh lúc tuổi xế chiều, Lục Hàng có lẽ vẫn sẽ nhớ lại rõ mồn một dáng vẻ xấu hổ đỏ mặt của Bạch Hoảng ngày hôm nay.

Khuôn mặt ửng hồng của thiếu nữ, đã khắc sâu một dấu vết trong tim Lục Hàng, tuy mờ nhạt nhưng chẳng thể phai mờ .

“Sau này cô có bớt cái mồm cay nghiệt đi được không?” Ngô Hàn nén cơn giận trong lòng, lặng lẽ nhìn người ngồi đối diện.

Cô ta vẫn chứng nào tật nấy, lại diễn bài cũ.

Cúi đầu, ngước mắt, giả vờ đáng thương.

Lâm Khả Khả rụt rè nhìn vào mắt Ngô Hàn, rồi chu môi, khẽ nói: “Ông xã, em biết lỗi rồi…”

Thấy bộ dạng này của cô ta, Ngô Hàn cũng cảm thấy bất lực.

Sau này nhất định phải tìm cơ hội đá cô ta càng sớm càng tốt.

“Cô nghe cho rõ đây.” Ngô Hàn hít sâu một hơi, gằn từng chữ:

“Hôm nay cô còn may mắn đấy, vì người cô chọc vào là Lục Hàng…”

“Người anh em này tính tình hiền lành, lại chẳng có gia thế gì, nhưng nếu sau này cô ra ngoài mà vẫn dùng cái thái độ đó để nói chuyện, sớm muộn gì cũng có ngày ông đây bị cô hại chết… Cô có hiểu không?”

Lâm Khả Khả im thin thít.

Ngô Hàn gầm nhẹ: “Có nghe thấy không!?”

“Nghe rồi.” Cô ta cụp mắt, lí nhí đáp.

Ngô Hàn bỗng cảm thấy trong lòng trào dâng sự bất lực, mệt mỏi rã rời.

Nghĩ bụng dù sao cũng đã xin lỗi Lục Hàng rồi, cái đống lộn xộn này nhìn cũng chẳng muốn nhìn lại lần hai, với lại Lục Hàng vốn dĩ tính tình cũng tốt, chắc cậu ấy cũng chẳng để bụng chuyện này đâu… Nghĩ đến đây, trong lòng cậu mới dễ chịu hơn đôi chút.

Cậu cúi đầu, khẽ nâng ly rượu lên.

Vương Nhị mặt lạnh tanh bước ra từ bếp sau, lẳng lặng đứng bên cạnh bàn của Ngô Hàn, rồi nhìn chằm chằm vào mắt cậu ta. Vốn dĩ Ngô Hàn đang cúi đầu ăn uống, ngẩng lên thấy bộ dạng này của ông, da đầu của cậu bỗng tê dại.

Ngớ người một lúc lâu, cậu vội hỏi: “Ông chủ Vương… Ông có việc gì vậy?”

“Hôm nay các người có đắc tội với ai không?” Vương Nhị bỗng hỏi một câu.

Câu hỏi này khiến Ngô Hàn ngơ ngác.

Hôm nay đắc tội với ai cơ?

Đắc tội ai được chứ?

“Không có?” Ngô Hàn ngơ ngác, nhưng cũng không dám chậm trễ với Vương Nhị, vội nói: “Ông chủ Vương, có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Cậu chắc chắn đã chọc phải người không nên chọc rồi.” Vương Nhị khẳng định chắc nịch, rồi gõ nhẹ lên mặt bàn, lạnh giọng nói: “Nếu cậu không nói ra được hôm nay rốt cuộc đã đắc tội với ai, thì chỉ chứng tỏ trong lòng cậu thực sự chẳng biết chút gì cả.”

“Nếu cậu thực sự không biết, thì những chuyện cậu bàn hôm nay cũng không cần bàn với tôi nữa. Cậu cứ thành thật dắt bạn gái thu dọn đồ đạc rồi đi đi…”

“Tôi cũng sẽ không thu tiền của cậu, cậu chỉ cần đi là được… Sau này, nhà hàng này không bao giờ chào đón cậu nữa.”

Nghe vậy, cả Ngô Hàn và Lâm Khả Khả đều trợn mắt há hốc mồm.

Ông chủ Vương nói chuyện chắc chắn là có cơ sở, Ngô Hàn trố mắt, đành đờ đẫn bắt đầu lục lại trí nhớ về tất cả những chuyện xảy ra hôm nay.

Hôm nay đắc tội với ai?

Rốt cuộc hôm nay đã đắc tội với ai chứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!