Chương 31: Thổ lộ dục vọng
Bạch Hoảng và Hàng ca cứ thế rời đi.
Mộc Dĩ Nam đứng trong căn bếp trống trải, nhìn chỗ thịt và hành thái dở, lặng lẽ bước tới cất những nguyên liệu này vào tủ lạnh, dù sao cũng là do Hàng ca thái, có lẽ sau này sẽ dùng đến.
Từ nãy đến giờ, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cứ liên tục cháy trong lòng, nhưng cô chỉ mím chặt môi im lặng, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, sắc mặt vẫn bình thản như không.
Lẳng lặng lau chùi cái thớt Lục Hàng vừa dùng, rửa sạch nồi niêu bát đũa vừa lôi ra rồi cất về chỗ cũ, dọn dẹp cũng đơn giản thôi.
Đúng lúc Sở Tình đi đánh bóng về, mồ hôi nhễ nhại, vừa vào nhà cô vừa cúi xuống cởi giày, thuận tay quệt mồ hôi trên đùi, thấy căn phòng vắng tanh thì ngẩn ra một chút, buột miệng hỏi: “Hàng ca đâu rồi?”
“Đi ăn với Bạch Hoảng rồi.” Mộc Dĩ Nam mỉm cười.
“Sao không đưa cậu đi cùng?” Sở Tình thắc mắc.
“...” Mộc Dĩ Nam nheo mắt, chắp tay sau lưng, khẽ cúi đầu xuống không nói gì.
“Ai mà biết được.” Cô nói: “Đừng có hỏi tôi.”
Sở Tình nhìn Mộc Dĩ Nam với vẻ đầy nghi hoặc.
“Lát nữa tôi giúp Hàng ca dọn dẹp phòng, phòng cậu ấy hơi bừa bộn, chắc dọn sẽ hơi lâu một chút.” Mộc Dĩ Nam nhẹ nhàng nói: “Bây giờ có việc gì thì nói trước với tôi đi, vì tí nữa tôi sẽ vào phòng cậu ấy mở cửa sổ cho thoáng khí... Có thể sẽ khóa cửa đấy, cậu đừng có vào.”
“Thì cậu cứ vào đi, tôi vào đấy làm gì?” Sở Tình ngạc nhiên kéo kéo vạt áo ngắn tay, cúi xuống cởi tất thể thao trên đôi chân dài miên man, thản nhiên nói: “Thế cậu bận gì thì cứ làm đi, tôi đi tắm trước đây.”
Mộc Dĩ Nam gật đầu, lặng lẽ quan sát phản ứng của Sở Tình, thấy cô ấy chỉ cắm cúi cởi tất.
Vào phòng Hàng ca, khóa cửa, đừng có vào.
Quả nhiên, dù đã nói toẹt ra đến mức đó rồi mà Sở Tình cũng chẳng có phản ứng gì, cho nên, hiện tại chỉ có mỗi Bạch Hoảng là mối đe dọa với cô.
Còn Sở Tình... dù có nói gì với Sở Tình thì cũng như nước đổ lá khoai, vào tai trái ra tai phải.
Cô ấy chỉ ngạc nhiên một thoáng, nhưng cũng chẳng thấy việc mở cửa sổ thông gió và việc vào phòng Lục Hàng khóa cửa lại có liên quan gì đến nhau, cô ấy vốn chẳng bao giờ chịu động não suy nghĩ về mấy chuyện này .
Là hoàn toàn không cùng tần số với cái mạch não đen tối của Mộc Dĩ Nam.
Thấy Sở Tình thuận tay cởi tất ném ngay ở cửa, thản nhiên cởi quần áo, Mộc Dĩ Nam bỗng thấy hơi ghen tị, biết đâu Hàng ca lại thích kiểu con gái như thế này hơn cũng nên.
Đầu óc ngốc nghếch, tin tưởng người khác vô điều kiện.
“Phù...” Sở Tình đặt quả bóng rổ xuống sàn, vừa lấy tay quạt gió cho mình vừa cởi quần áo đi về phía phòng tắm.
Mộc Dĩ Nam nhìn đống quần áo trên sàn nhà.
Sở Tình là người duy nhất vẫn còn sống trong quá khứ, cách hành xử chẳng khác gì Sở Tình của ngày xưa. Trước kia mọi người đều là con trai, cởi trần lôi thôi trước mặt nhau cũng chẳng thấy có gì không ổn, giờ tất cả đã biến thành con gái, cô ấy cũng chẳng tìm được lý do gì để phải giữ kẽ.
Bộ ngực đồ sộ như muốn bung ra khỏi chiếc áo lót đáng thương, Sở Tình vuốt lại mái tóc dài đến eo, vẻ mặt bình thản ném quần short và đồ lót ra cửa, tồng ngồng đi vào phòng tắm.
Chẳng bao lâu sau bên trong vang lên tiếng nước chảy rào rào, tiếng bọt xà phòng rơi xuống sàn nghe bồm bộp vui tai.
Mộc Dĩ Nam nhìn đống đồ lót và quần áo vứt bừa bãi trước cửa phòng tắm, vốn chẳng muốn quan tâm, nhưng nhìn cứ cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Cô bước tới gấp qua loa lại rồi để gọn vào cửa.
Có lẽ cái gọi là ngực to não phẳng chính là thế này đây.
Sở Tình cũng vậy, Bạch Hoảng cũng vậy, đều là vòng một tỉ lệ nghịch với dung lượng não.
Thậm chí cho đến tận bây giờ, Sở Tình vẫn chưa nhận ra mối quan hệ giữa mọi người rốt cuộc đã xảy ra những thay đổi kỳ lạ như thế nào.
...
Sở Tình đã đi tắm rồi. Phòng khách trống trải chỉ còn lại một mình Mộc Dĩ Nam, cô lẳng lặng đứng trước cửa phòng Lục Hàng, cậu đã từng nói mật mã phòng mình: 066.
Mở cửa phòng ra, quả nhiên hơi bừa bộn đúng như Mộc Dĩ Nam dự đoán.
Ánh đèn phòng khách hắt từ sau lưng cô vào, in một cái bóng dài ngoằng méo mó trên sàn nhà, luồng sáng từ phòng khách như một cột đèn chiếu sáng một góc phòng.
Trong phòng bừa bộn nhưng không bẩn, mấy cái thùng bìa cứng đã mở niêm phong đặt ở góc phòng, chăn màn lộn xộn chưa gấp, bên cửa sổ có một chiếc cốc giấy dính tàn thuốc ướt, chắc là buổi tối cậu hay lén mở cửa sổ hút thuốc, cùng với đó là một giỏ đựng quần áo bẩn.
Mới dọn đến chưa được bao lâu, cậu còn chưa kịp giặt quần áo, đồ đạc còn lại cũng chỉ có thế.
Mộc Dĩ Nam đóng cửa phòng lại, hít một hơi thật sâu, cơ thể không kìm được mà ngày càng trở nên nóng ran.
Không còn phải che giấu nữa, cảm giác đó khiến cô sắp phát điên.
Cứ nghĩ đến việc bây giờ Lục Hàng đang ở bên cạnh Bạch Hoảng, cái cảm giác chua xót cứ ngỡ đã bị lãng quên bỗng chốc lại ùa về trong tim.
Đó là sự ghen tuông tột cùng của con gái, sự oán hận đang cuộn trào trong lồng ngực, nỗi sợ hãi người mình yêu sẽ bị kẻ khác cướp mất.
Thậm chí còn xen lẫn một sự mong đợi và ảo tưởng, hy vọng sau khi cậu về nhà lần này, có thể tỉnh ngộ, nhận ra điều gì đó mà đối xử với cô dịu dàng hơn...
Thậm chí thứ cảm xúc thuần túy nhất của con gái này lại khiến cô có chút cảm động.
“Phù...”
Mộc Dĩ Nam mơ màng dang hai tay, vẻ mặt đầy say mê hít hà không khí trong phòng.
Rồi nhanh chóng quay người lại.
Cô đóng cửa phòng Lục Hàng, thuần thục chốt cửa, nhốt mình trong căn phòng tối om của cậu.
Cơ thể bắt đầu nóng lên từ vùng bụng dưới, dần trở nên hừng hực, tê dại.
Mộc Dĩ Nam xoa vùng bụng dưới, cẩn thận cảm nhận cảm giác này, hít sâu vài hơi trong phòng, tham lam bắt lấy mùi hương còn sót lại của Lục Hàng trong bóng tối.
Tiếp đó, cô vội vàng cởi bỏ quần áo trên người, lao mạnh xuống giường Lục Hàng.
“Ưm...”
Mùi hương trên cơ thể cậu vẫn còn vương vấn trên chăn đệm, rất thơm, có mùi khói thuốc thoang thoảng, hòa quyện với mùi cơ thể, hơi giống mùi một loại thảo dược nào đó.
Hai mắt Mộc Dĩ Nam ươn ướt, tham lam hít lấy hít để mùi hương còn sót lại trên đó.
Cô lăn lộn trên giường, kéo chăn của Lục Hàng trùm kín nửa thân trên, vớ lấy cái gối đầu giường, bịt chặt mũi miệng, một tay từ từ lần xuống vùng dưới.
Cảm giác tự ghê tởm bản thân và sự suy đồi đạo đức len lỏi, nhói đau như kim châm trong lồng ngực, nhưng rất nhanh đã bị cơn ghen tuông điên cuồng nhấn chìm toàn bộ lý trí.
...
“Không trách em được, chuyện này không trách em được... Lần này không phải lỗi của em...”
Một tay điên cuồng khai phá vùng nhạy cảm, tay còn lại dùng sức ấn chặt gối vào mũi, như muốn tự làm mình ngạt thở, khiến hai chân Mộc Dĩ Nam co quắp lại.
“Đều tại anh không để ý đến em... Đều tại anh không để ý đến em, là tại anh cứ nhất quyết bỏ em ở nhà để đi chơi với con đĩ đê tiện đó..ư ư ư ư ư ư...”
Tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng nức nở vì không cam lòng và sự kích thích cực độ, cô dốc toàn lực kìm nén những âm thanh kỳ quái, dù sao bên ngoài còn có Sở Tình, tuyệt đối không thể để Sở Tình nghe thấy.
“UWAAAHHHH!!!”
Có lẽ vì xung quanh toàn là mùi hương của Lục Hàng, thế nên lần này "tự thưởng" này lại kết thúc rất nhanh, Mộc Dĩ Nam hét lên một tiếng chói tai ngắn ngủi, cả người co giật, cong lên rồi đập mạnh xuống giường, nằm thở hổn hển, ngơ ngác nhìn trần nhà.
Vứt cái gối về phía đầu giường.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc khe khẽ.
Cô mệt mỏi ngồi dậy, lật chăn ra, hai mắt ngưng trọng.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu lên chiếc giường, nhìn vết nước nhớt loang lổ trên ga giường, sau khi cơn nóng rực điên cuồng trong lòng rút đi, chỉ còn lại sự trống rỗng vô tận.
Dưới ánh trăng, Mộc Dĩ Nam xòe bàn tay ra, đầu ngón tay là một vệt nước nhỏ sáng lấp lánh.
“Bốp!”
Nhìn chằm chằm một lúc, ánh mắt cô bình thản trở lại, bỗng nhiên vung tay tát mạnh vào mặt mình một cái.
Tiếng ong ong bên tai tan biến, một bên mặt bỏng rát, cô hơi khép hờ đôi mắt, mặc cho lọn tóc dính vào bên môi.
Rồi cẩn thận bò dậy từ giường Lục Hàng.
Đi đôi dép bông hình gấu con đáng yêu, Mộc Dĩ Nam trần truồng đứng giữa căn phòng, hít một hơi thật sâu.
Mặc kệ cảm xúc cuộn trào, cơ thể nóng hổi dần được làm nguội bởi không khí lạnh lẽo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
