Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 04: Tung tích Tiêu Tiểu Vũ

Chương 04: Tung tích Tiêu Tiểu Vũ

Có một điều khá bất ngờ, Sở Tình lại là người có thành tích học tập tốt nhất trong nhóm, chỉ rớt đúng một môn, tương đối mà nói thì không đến nỗi quá thê thảm.

Hỏi ra mới biết, tuy cô không có đi học, nhưng trong thời gian làm việc ở hộp đêm thì vẫn nộp đủ bài tập. Sở Tình vốn xuất thân từ làng quê, tuy không quá mặn mà chuyện làm bài, nhưng so với những người khác thì cũng có chút chấp niệm. Vì vậy cô vẫn để tâm đến chuyện học hành hơn hai người kia, tuy không đi học nhưng bài tập vẫn nộp.

Ít nhất điểm chuyên cần vẫn giữ được, không đến mức rớt toàn tập.

Tình hình của Mộc Dĩ Nam và Bạch Hoảng mới thực sự khiến người ta đau đầu. Hai người này thì khỏi phải nói, một người ngày nào cũng ru rú trong nhà chơi game, người kia thì hình như cũng chẳng thèm đến lớp. Nếu không phải Lục Hàng tìm thấy hai cô nàng sớm, có cảm giác cả hai cứ thế im hơi lặng tiếng mà bỏ học luôn.

Nhưng giờ nhìn thời khóa biểu, Lục Hàng cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vẫn còn cứu vãn được.

Tuy nhiên tuần tới chắc chắn sẽ cực kỳ bận rộn, không tránh khỏi việc phải thức đêm thức hôm.

Ngoài việc ôn tập còn phải giúp anh em qua môn, nếu đến lúc đó thầy cô nương tay vớt vát cho một chút, thì học kỳ này vẫn có thể trót lọt.

Tiếp theo... rắc rối nhất chính là lão tứ.

Nghĩ đến chuyện này, Lục Hàng day day thái dương, đau đầu không thôi. Vấn đề thân phận ở trường đã âm thầm giải quyết xong xuôi, Tiểu Linh trước đó đã hứa sẽ đi tìm lão tứ giúp cậu, nhưng không biết tìm đến đâu rồi. Lục Hàng chọn tin tưởng vào năng lực làm việc của cô.

Hơn nữa cũng không biết có phải bệnh nghề nghiệp hay không, trước đó cô ấy vẫn luôn báo cáo công việc qua WeChat, xem ra tìm kiếm cũng rất tận tâm.

Gần đây hai người vẫn liên lạc qua WeChat, theo lời cô thì việc tìm người đã có chút manh mối, đang thu hẹp phạm vi tìm kiếm, hôm nay sẽ cho Lục Hàng một câu trả lời.

Hôm nay cũng sắp qua rồi...

...

Buổi tối, cậu chơi game cùng Bạch Hoảng một lúc, bị cô nàng chê gà mắng chó té tát, giọng nói nũng nịu nhưng đầy vẻ ghét bỏ.

Lục Hàng sợ làm hỏng trận game của cô nên đành cùng Sở Tình xuống phố đi dạo, lén mua một túi đồ ăn ngoài mang lên, để rồi bị Mộc Dĩ Nam bắt quả tang mắng cho một trận, sau đó mọi người cùng nhau bày biện đồ ăn ra đĩa trong bếp, bầu không khí vô cùng vui vẻ.

Đến chập tối, Tiểu Linh gọi điện thoại tới.

Lục Hàng bắt máy.

Câu đầu tiên của đối phương là: “Tìm thấy Tiêu Tiểu Vũ rồi.”

Tim của Lục Hàng như đập chậm một nhịp, chưa kịp kinh ngạc thì câu thứ hai của cô đã vang lên: “Đến quán cà phê gần trường đại học, tôi đợi cậu ở đó.”

Nói xong cúp máy luôn.

Lục Hàng đang ngồi trong nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn, nghe xong liền ngẩn người một lúc lâu, lập tức muốn gọi lại hỏi xem tình hình cụ thể thế nào, kết quả đầu dây bên kia báo bận.

Thầm mắng trong bụng người này rốt cuộc gấp gáp công việc gì thế không biết. Lục Hàng xách quần đi ra khỏi nhà vệ sinh, vốn định bảo với anh em mình có việc phải ra ngoài một chuyến, nếu ai rảnh thì đi cùng tìm lão tứ.

Định tìm Bạch Hoảng, kết quả cô nàng chơi game xong đã đi dạo trung tâm thương mại rồi, không thấy đâu nữa. Sở Tình cũng không có nhà, ăn cơm xong chắc là đi chạy bộ rồi, chỉ còn mỗi Mộc Dĩ Nam trong phòng. Lục Hàng đi đến cửa phòng cô định gõ cửa, nghĩ ngợi một chút rồi lại bỏ tay xuống.

Mộc Dĩ Nam không quen biết Lý Tiểu Linh, đến lúc đó đi cùng lại tốn công giải thích.

Lục Hàng về phòng khoác áo khoác, tiện tay cầm bao thuốc lá và điện thoại để trên bàn.

Gần hơn một tháng không tìm thấy Tiêu Tiểu Vũ, cuối cùng cũng có tin tức.

...

Cuối cùng cũng có tin tức của Tiêu Tiểu Vũ, khiến Lục Hàng cảm thấy yên tâm phần nào.

Thời gian này Lục Hàng vẫn luôn cố gắng tìm kiếm, tìm một người giữa thành phố rộng lớn thế này chẳng khác nào mò kim đáy bể. Dù đã dán thông báo tìm người, cũng nghe ngóng khắp nơi, nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Thực ra Lục Hàng cũng lờ mờ đoán được tại sao lão tứ không muốn gặp mình.

Trong số anh em cùng phòng, tình trạng của lão tứ là khiến người ta đau đầu nhất.

Nếu nói Bạch Hoảng chỉ là tính cách vặn vẹo, nhưng con người thực ra vẫn coi là khỏe mạnh... thì lão tứ chính là mắc bệnh tâm lý trên phương diện y học.

Hồi năm nhất, có một khoảng thời gian Tiêu Tiểu Vũ trốn trong phòng không chịu đi học, ngày nào cũng chỉ biết chơi game, chơi đến mức trời đất quay cuồng tối tăm mặt mũi. Lục Hàng lúc đó có lòng muốn khuyên, nhưng nghĩ lại, việc trốn trong phòng chơi game mà không cầm dao rạch tay là đã tốt lắm rồi, cũng chẳng có cách nào hay hơn.

Lúc đó Tiêu Tiểu Vũ cứ ru rú trong ký túc xá không chịu ra ngoài, Lục Hàng sợ người anh em này rớt môn, cuối cùng hết cách, đành phải xách cổ Tiêu Tiểu Vũ đi học. Tuy người anh em này không tình nguyện, nhưng tốt xấu gì cậu ấy cũng chịu đi học, ít nhất Tiêu Tiểu Vũ còn nghe lời Lục Hàng đi kiếm chút điểm chuyên cần.

Nhưng kể từ khi Lục Hàng chuyển ra khỏi ký túc xá, dường như không còn tin tức gì của cậu ấy nữa.

Không ai quan tâm... Không biết cậu ấy bây giờ thế nào rồi.

Đa phần lại quay về tình trạng ngày ngày cày game rồi chăng?

Người anh em này chơi game rất giỏi, lúc chơi game thì mồm mép cũng khá độc địa, đến Bạch Hoảng cũng từng bị nói cho tức điên. Nhưng duy chỉ khi chơi cùng Lục Hàng, tính khí Tiêu Tiểu Vũ lại tốt một cách bất ngờ.

Trong ký ức, cậu ấy luôn im lặng ngồi cạnh Lục Hàng, mắt dán vào màn hình máy tính. Lục Hàng dù có chơi gà thì cậu ấy cũng không nói gì, thắng thì nhàn nhạt khen Lục Hàng một câu.

Lục Hàng tiện tay lấy một chiếc xe đạp công cộng, nhìn sắc trời âm u.

Hình như sắp mưa rồi.

Sau khi biến thành con gái, cậu ấy sẽ thế nào đây?

Mang máng nhớ tình cảnh gia đình Tiêu Tiểu Vũ, hình như cũng khá tồi tệ thì phải.

...

Đi được nửa đường, nhìn thấy sắc trời âm u đã cảm thấy không ổn, quả nhiên mưa bắt đầu nặng hạt. Ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua một chiếc ô, cứ thế thong thả đi bộ đến gần trường, đẩy cửa quán cà phê bước vào.

Lục Hàng nhìn thấy Tiểu Linh đang cúi đầu gõ máy tính ở cái bàn cách đó không xa. Ánh sáng màn hình chiếu lên mặt cô, trước mặt đặt một ly americano. 

Hơn một tuần không gặp, cô nàng đeo kính ngực khủng này vẫn giữ vẻ tháo vát như lúc ban đầu.

Lục Hàng nghĩ ngợi, gọi một cốc trà ở quầy thu ngân trước, sau đó cầm cốc trà chậm rãi đi tới ngồi xuống.

Vừa đặt mông ngồi đối diện chưa kịp chào hỏi, Tiểu Linh đầu không thèm ngẩng, vẫn nhìn chằm chằm vào laptop mà mở miệng:

“Sao đến muộn thế?”

“Mưa mà.” Lục Hàng có chút bất đắc dĩ đáp.

Cô thuận tay cầm chiếc iPad bên cạnh, mở một video, đẩy đến trước mặt Lục Hàng: “Cậu xem người này có phải không.”

Lục Hàng uống trà, tập trung nhìn người trên màn hình, nhướng mày.

Vốn tưởng sẽ là thông tin cá nhân của Tiêu Tiểu Vũ, cũng như hồ sơ nhà ở đâu các kiểu, kết quả không ngờ đưa tới lại là một đoạn cắt livestream.

Trên màn hình là một mỹ thiếu nữ trông khá năng động, khuôn mặt tinh xảo, trông khá đáng yêu, tuổi tác không lớn, đang đeo tai nghe tai mèo chơi CSGO.

Không biết cô ấy đang livestream ở đâu, không giống ở nhà, nhưng nhìn bối cảnh phía sau thì rất sạch sẽ, sàn nhà không một hạt bụi.

Người trong video mở miệng: “Đụ má team như con c*c, thủng B con mẹ nó rồi, canh site kiểu l*n gì vậy!”

Giọng nói có chút mềm mại ngọt ngào.

Lục Hàng nheo mắt lại.

Cậu xem đi xem lại mấy lần.

Đoạn cắt livestream không dài, chỉ vỏn vẹn một phút.

Có thể thấy kỹ năng bắn súng của cô gái này khá tốt, Lục Hàng chăm chú nhìn cô gái ở góc phải màn hình, nheo mắt nghi hoặc nhìn hồi lâu. Cho đến khi đoạn video kết thúc lại tiếp tục phát lại, cậu lại nheo mắt nhìn thêm một lúc nữa, thực sự không nhận ra đây là ai.

“Có phải người này không?” Tiểu Linh vẫn không ngẩng đầu lên: “Cô ấy chính là Tiêu Tiểu Vũ mà cậu muốn tìm?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!