257-Tiêu diệt hoẵng
Tiêu diệt hoẵngNhững kẻ lao ra chặn đường như lũ hươu xạ chẳng khiến Lime cảm thấy bị đe dọa cho lắm.
...Mà, điều đó cũng dễ hiểu thôi. Dù không muốn ra mặt, nhưng chỉ cần một mình Lime cũng đủ dẹp gọn đám đông này sang một bên rồi. Chưa kể họ đều biết về sự tồn tại của cậu, nên việc ra tay cũng chẳng có gì phải kiêng dè.
Thậm chí, nói một cách phũ phàng thì nếu Lee Yu-jin nhấn lút ga, họ hoàn toàn có thể cắt đuôi được đám người này ngay lập tức.
Chỉ là cô biết mình không được phép làm vậy nên mới kìm lại thôi.
Thế nên, nếu phải gọi tên cảm giác này, Lime thấy nó giống một sự phiền toái hơn. Nhất là khi biểu cảm của những người đang áp sát vào cửa kính xe không giống lũ thây ma, mà trông cứ như mấy chú cún con bị dầm mưa vậy.
Đến mức này thì cậu bắt đầu thấy thắc mắc.
Chẳng lẽ họ chặn đường chỉ để nói "Tôi là fan của ngài" sao? Hừm hừm.
Trong lúc Lime còn đang nghi hoặc, Lee Yu-jin khẽ thở dài, hạ cửa kính xuống một chút rồi cất tiếng.
"Mọi người định làm gì thế này?"
Giọng cô lộ rõ vẻ bàng hoàng. Ngay cả một Yang Ha-na vốn dĩ lạc quan là thế mà giờ cũng đang đảo mắt lo âu, đủ hiểu tình hình căng thẳng đến mức nào. Với Lime thì đây chẳng qua là chuyện vặt, nhưng có vẻ với hai cô gái, đây là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
"Đến mức đó sao?"
Lime đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì bỗng sực nhận ra.
Với họ, đây quả thực là một tình huống đầy đe dọa. Một đám đông không xác định chặn đầu xe... Nếu là trong game, đây chắc chắn là cảnh mở đầu cho một thảm kịch. Kiểu như xe bị đập nát, rồi nhân vật chính bất tỉnh và bị lôi đi xềnh xệch đến một nơi nào đó ấy.
Nghĩ đến đây, Lime bỗng thấy hơi ngượng ngùng. Có vẻ tiêu chuẩn của cậu giờ đã rời xa khỏi giới hạn của con người mất rồi.
...Nhưng biết sao được, ngày nào cậu cũng phải chiến đấu với những con quái vật to như tòa nhà, nên việc thấy con người chặn đường có chút... nực cười cũng là lẽ đương nhiên.
Trong lúc Lime còn đang thầm lẩm bẩm trong lòng, giọng nói của một người được cho là đại diện nhóm người kia lọt qua khe cửa chỉ vừa đủ đút lọt một ngón tay. Ngoại trừ người đang nói ra, những kẻ còn lại chỉ đứng chặn đầu xe chứ không có vẻ gì là muốn gây hại. Đúng là lao ra như lũ hươu xạ thật, nhưng rốt cuộc họ vẫn chỉ là con người thôi.
"Th-thật sự là ngài định quay về sao?"
"Phải."
Lee Yu-jin dù có vẻ bối rối nhưng câu trả lời lại rất dứt khoát và lạnh lùng. Nếu Lime mà phát ra tiếng được, chắc cậu đã phải vất vả lắm mới nhịn được cười. Giọng cô kiên định đến mức tưởng như từ "thỏa hiệp" chưa từng tồn tại trong từ điển của cô vậy.
Nếu vậy thì đám người kia sẽ phản ứng thế nào đây? Nhìn cách họ hỏi về việc quay về, có vẻ mục đích của họ là muốn ngăn cản không cho đi.
Liệu họ có trở nên hung hãn như "lũ người" trong cảnh mở đầu game không?
Có lẽ đã đến lúc cậu phải ra tay rồi.
Nhưng thấy Yang Ha-na và Lee Yu-jin không có ý định mở chiếc vali ra... Lime đành phải dùng chút tiểu xảo vậy. Phải chuẩn bị sẵn sàng để lao ra ngay khi cần thiết, nếu không sẽ không kịp mất.
Cậu trải lớp thạch của mình ra thật mỏng, len lỏi qua khe hở li ti của chiếc vali. Phần thạch từ từ thoát ra ngoài, bò trườn về phía ổ khóa.
Loại vali này không đời nào nhốt nổi cậu. Han Seo-ri, người đã nhốt cậu vào đây chắc cũng thừa biết điều đó, nhưng có thể coi đây là một thỏa thuận ngầm giữa đôi bên. Tuy nhiên, trong tình huống khẩn cấp thế này, chẳng việc gì phải giữ cái thỏa thuận không được ghi chép trên giấy tờ hay lời nói đó cả.
Lime đặt lớp thạch lên ổ khóa, chờ đợi thời cơ để lao ra bất cứ lúc nào... Thế nhưng, chuyện cậu lo sợ đã không xảy ra. À không, có chuyện xảy ra thật, nhưng nó hơi kỳ quặc.
"V-vậy, chúng tôi đi cùng có được không?"
"...Sao cơ?"
"Ch-chúng tôi cũng muốn được ở bên cạnh ngài Lime!"
"Ơ, ừm..."
Giọng nói cứng rắn của Lee Yu-jin bỗng chốc nứt vỡ. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng Lime cũng đoán được cô đang trưng ra bộ dạng thế nào. Cứ nhìn biểu cảm của Yang Ha-na ngồi bên cạnh là đủ hiểu.
Mà, khoan đã.
"Ngài Lime" sao?
Hừm, hừm.
Bờ vai cậu bất giác ưỡn lên đầy tự hào. Nghĩ lại thì, lúc nãy vì vội quá nên không để ý, nhưng hình như những người ở viện nghiên cứu cũng từng nói mấy lời tương tự.
Nếu có khóe miệng, chắc giờ này nó đã vểnh lên tận trời xanh rồi. Dù hiện tại mặt cậu trông cũng na ná như thế, nhưng nếu ai đó nhìn thấy, chắc họ sẽ bảo trông cậu thật ngốc nghếch cho xem.
Mới ban nãy cậu còn thấy họ thật phiền phức, nhưng giờ thì... chẳng hiểu sao lại thấy quý mến lạ lùng. Chẳng phải họ không muốn giữ cậu lại, mà là muốn tôn thờ cậu đó sao?
Nếu thay vì thẻ căn cước mà được đối đãi thế này... ừm, cũng không tệ lắm nhỉ. Dù hơi bất ngờ khi họ phản ứng thái quá như vậy chỉ sau một lần được cứu... nhưng nếu là cậu, được cứu mạng thì chắc chắn cũng sẽ cảm thấy biết ơn thôi.
...Giờ nhìn kỹ lại, ánh mắt họ có chút đáng sợ. Cứ như mấy người bị trúng bùa mê trong mấy cái ứng dụng thôi miên vậy. Nếu nghĩ rằng sự ưu ái đó dành cho mình thì không thấy sợ, nhưng... cảm giác cứ kỳ kỳ sao ấy.
Lime còn thấy thế, không biết Lee Yu-jin, người đang trực tiếp đối mặt với họ sẽ cảm thấy thế nào.
Chắc là đang bối rối lắm-
"Tôi hiểu tâm tư của mọi người, nhưng chính mọi người cũng biết là không thể mà...?"
"D-dù là vậy nhưng...!"
Ơ kìa?
Lee Yu-jin bỗng dùng giọng điệu như thể rất thấu hiểu để trò chuyện với đám người bên ngoài, rồi cô liên lạc cho ai đó. Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên.
[Ơ, Yu-jin à? Có chuyện gì thế?]
"...Tiến sĩ Han, chuyện là thế này-"
Đó là giọng của Han Seo-ri, nghe mà thấy nhớ làm sao.
Lee Yu-jin vừa giải thích tình hình cho Han Seo-ri, vừa liếc nhìn đám người bên ngoài. Men theo tầm mắt của cô, Lime thấy những gương mặt đang nhìn chằm chằm vào miệng Lee Yu-jin với vẻ mặt như thể đó là hy vọng duy nhất của đời mình.
Chà... hừm hừm. Họ muốn đi cùng mình đến thế cơ à?
Ái chà... ngại quá đi mất.
Cậu cảm thấy những việc mình làm từ trước đến nay không hề uổng phí. Hồi đầu thì còn hay được nhận lời cảm ơn, chứ dạo gần đây toàn phải rút lui như đi trốn vậy.
"Làm ơn... làm ơn đi mà..."
"Cứ thế này chắc tôi chết mất..."
"Hức... hức..."
D-dù có hơi thái quá một chút...?
Nhưng trên đời này làm gì có ai ghét được tâng bốc cơ chứ.
Trong lúc Lime còn đang sủi bọt vui sướng, Lee Yu-jin, người vừa trò chuyện nhỏ nhẹ với Han Seo-ri, bỗng bật loa ngoài lên.
[...Tôi hiểu hoàn cảnh của mọi người, nhưng ít nhất hãy tuân thủ đúng quy trình. Làm thế này tôi cũng khó xử... mà Lime cũng sẽ thấy phiền lòng đấy.]
Ơ... tôi có thấy phiền đâu?
Này cô Han Seo-ri? Tôi không thấy phiền chút nào nhé...!
"Ch-chuyện đó..."
"Đến một việc đơn giản như vậy mà chúng ta cũng không nghĩ tới..."
"Nếu ngài Lime thấy phiền lòng... thì đành chịu vậy..."
"Chúng tôi hiểu rồi."
Khoan đã, cứ thế mà đi luôn sao? Không cần gia nhập với tôi nữa à? Tình cảm của các người chỉ đến thế thôi sao hảaaa...!
Nhờ màn "rung cây nhát khỉ" của Han Seo-ri mà đám người tụ tập như thây ma kia đã ngoan ngoãn rút lui. Lee Yu-jin lúc này mới thở phào nhẹ nhõm rồi cho xe tiếp tục lăn bánh.
"...Thật là."
"Cảm giác cứ kỳ lạ thế nào ấy nhỉ...?"
"Ha-na mà cũng thấy lạ sao?"
"Ơ, ừm... thì đúng là vậy, nhưng... em cứ cảm giác họ cực kỳ ám ảnh với Lime, vậy mà lại rút lui dễ dàng thế sao...?"
"Chắc là vì họ không muốn bị Lime và So-sik-i ghét bỏ chăng?"
"A ha...!"
Nếu lời đó là thật... thì cũng không phải là không thể hiểu được, nhưng vì suy nghĩ của Lime hơi khác nên cậu thấy có chút hụt hẫng. Dù hiểu rằng việc cứ thế bảo họ đi theo cũng thật nực cười, và cũng hiểu tại sao Han Seo-ri lại giải thích như vậy...
Nhưng cậu vẫn thấy không hài lòng.
Không phải là cậu ghét Han Seo-ri. Cậu cũng hiểu cho lập trường của cô ấy. Nhưng chẳng biết phải giải thích cảm giác này thế nào nữa... Không hẳn là giận, mà cứ như có cái gì đó mềm nhũn đang trôi bồng bềnh trong lớp thạch vậy.
Ai chà, chẳng biết nữa.
Trong lúc Lime còn đang lẩm bẩm với mớ cảm xúc không tên thì thời gian trôi qua khá nhanh, xe đã đến trạm dừng chân.
"Ha-na đợi ở đây nhé. Chị đi mua chút đồ ăn."
"Vâng ạ."
Trạm dừng chân à.
...Cậu cũng muốn xuống, nhưng chắc là không được rồi nhỉ? Nếu chui vào trong áo thì cũng khả thi đấy, nhưng cảm giác đó chẳng mấy vui vẻ gì nên thôi bỏ qua đi.
Cái cảm giác "mềm nhũn" lúc nãy đã tan biến sạch sành sanh như tuyết gặp nắng ngay khi Lime được thưởng thức những món ăn mà Lee Yu-jin mua về.
Lâu rồi mới được ăn khoai tây xoắn, bánh hạt dẻ, chả cá thanh...
Được ăn những món nằm trong top 5 món ngon một cách kỳ lạ khi ăn ở trạm dừng chân khiến tâm trạng cậu cực kỳ tốt. Cảm giác như mình đang thực sự trở về sau một chuyến du lịch vậy.
Liệu sẽ có ngày cậu không phải ngồi trong chiếc vali chật hẹp này mà có thể đường hoàng ăn uống ở bên ngoài không nhỉ?
...Có lẽ việc cậu cứ suốt ngày nằm ườn trên giường xem TV và ăn pudding giết thời gian là vì cậu không có được sự tự do như thế này chăng.
Gọi là tự do... thì có vẻ cũng không hẳn.
Phải rồi, lý do gì khiến một kẻ thích đi đây đi đó như cậu lại trở thành một "cục pudding lười biếng" chứ. Cả việc cậu tích cực đi tiêu diệt các điểm đặc dị nữa.
Chắc là vì cậu đang phải sống trong sự kìm nén khao khát được đi lại... khao khát được khám phá nên mới thế.
Vậy nên, tuyệt đối không phải vì cậu lười biếng nên mới nằm ườn ra đó đâu nhé.
Hừm hừm.
Rời khỏi trạm dừng chân, chiếc xe chạy thêm một lúc lâu nữa. Sau vài lần nghỉ ngơi giữa chừng, khi đến nơi có khung cảnh quen thuộc... cậu thấy những thứ trước đây chưa từng có.
"...Mới đó mà đã thế này rồi sao."
"Oa... đỉnh thật đấy."
Có thể thấy một ngôi làng nhỏ đang dần dần được hình thành.
Nhìn cảnh tượng đó, Lime thấy lòng mình dâng lên một cảm giác khó tả.
Lần đầu đến đây, cậu đã phải lén lút như một con chuột nhắt... nhưng giờ thì có vẻ chúng ta chẳng còn ý định che giấu việc mình đang ở đây nữa rồi.
...Mà thực ra, giờ này chắc chẳng còn "kẻ" nào quan tâm mà lại không biết về nơi này nữa.
Cảm giác như mọi thứ đang dần thay đổi.
Dẫu sao, với cảm xúc kỳ lạ đó, khi trở về "nhà" - nơi có lẽ là viện nghiên cứu, Han Seo-ri đã mở vali và bế cậu lên.
"Em về rồi đấy à, bình an vô sự là tốt rồi!"
Cô ấy áp má vào người Lime mà nựng, không biết là vì mừng cậu đã về hay chỉ đơn giản là thèm cảm giác mềm mại này nữa.
Lime chợt nhớ lại chuyện lúc nãy Han Seo-ri đã mượn danh nghĩa mình để "đuổi khéo" đám đông, bèn giơ tay khẽ đẩy mặt cô ấy ra. Một màn trả đũa nho nhỏ của cậu.
"Ơ... ơ?!"
Nhìn gương mặt ngơ ngác của cô ấy, Lime thấy bao nhiêu bực dọc tích tụ trong lớp thạch bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
"L-Lime à! Ơ, sao lại thế...!"
...Phản ứng của cô ấy có hơi thái quá khiến chính Lime cũng thấy bất ngờ, nhưng dù sao thì cũng bõ công.
Phải trêu thêm chút nữa mới được.
Mãi một lúc sau Lime mới biết rằng mình không cần phải làm thế. Nhưng biết sao được, ai mà ngờ chuyện sẽ thành ra như vậy chứ?
Cậu không có lỗi nhé.
...Chắc là vậy?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
