260-Buổi sáng của thế giới mới()
Buổi sáng của thế giới mới(?)Buổi sáng của Kim Chun-soo luôn bắt đầu sớm.
Anh lờ đờ thức dậy, ngồi thẫn thờ một lúc rồi mới gượng dậy nổi. Cảm giác tê mỏi truyền đến từ cổ tay khiến anh nheo mắt, rồi khẽ thở dài.
"Ư... ư..."
Vừa rên rỉ vừa đứng dậy, anh vệ sinh cá nhân qua loa trong phòng tắm của ký túc xá, thay quần áo rồi bước ra ngoài.
Cảnh tượng bên ngoài khiến câu nói "thời gian trôi nhanh" dường như vẫn còn chưa đủ. Trời vẫn còn mờ tối vì mặt trời chưa kịp ló rạng. Tất nhiên, với một người ở trong tòa nhà như Kim Chun-soo, điều đó cũng chẳng mấy quan trọng.
Anh vừa đi vừa xoay cổ tay vẫn còn đau nhức. Nơi bước chân anh hướng đến... dĩ nhiên là nhà bếp.
Đứng trước dãy tủ lạnh nay đã tăng thêm số lượng, Kim Chun-soo thở dài thườn thượt rồi lẩm bẩm.
"Mình đi làm ở tiệm bánh ngọt... từ bao giờ thế nhỉ?"
Mà không, đây cũng chẳng phải tiệm bánh. Nên gọi là gì đây... Bếp trưởng nhà ăn tập thể? Hay nhân viên nuôi thú ở sở thú? Nhân viên nuôi thú cũng phải lo cái ăn cho động vật, có khi cái tên đó lại hợp hơn.
Dù trong lòng càm ràm, nhưng cơ thể anh vẫn cử động.
Mở tủ lạnh ra, chào đón anh là vô số những hũ pudding. Sau khi chất đầy những bát pudding lên xe đẩy, anh rời khỏi nhà bếp.
Chẳng mấy chốc đã đến trước một phòng cách ly, anh đưa thẻ thông hành đeo trên cổ chạm vào bảng điều khiển. Cánh cửa đóng chặt mở ra, phía sau đó là những thực thể jelly nhỏ bé với khuôn mặt có phần giản dị đang chào đón anh.
Dù không thông hiểu ngôn ngữ, nhưng anh cảm nhận rõ rệt rằng chúng đang đợi mình... không, đúng hơn là đang đợi pudding.
"Làm thế này liệu có ổn không nhỉ...?"
Kim Chun-soo vừa gãi đầu vừa đưa những bát pudding cho lũ jelly. Trong lúc đó, hai con jelly nhận lấy bát, chia đôi miếng pudding một cách chính xác rồi đẩy vào trong cơ thể mình. Sau đó, chúng chơi một trò trông giống như oẳn tù tì, và con chiến thắng đã chiếm lấy phần pudding còn lại trong bát.
"...Có vẻ chúng cũng thông minh đấy chứ."
Anh cảm thấy hơi ngượng ngùng, đưa mắt nhìn về phía điểm đặc dị nằm phía sau lũ jelly. Có vẻ như nhờ được lũ jelly chăm sóc tốt nên nó đang ở trạng thái cực kỳ bình ổn. Đến mức anh cảm thấy dù mình có trêu chọc một chút chắc nó cũng sẽ bỏ qua cho.
Dù anh chẳng có ý định làm vậy, nhưng cảm giác là thế.
Thực ra nếu ngẫm kỹ lại, việc này có một điểm... tốt hơn hẳn so với việc để con người chăm sóc.
Thông thường, trừ khi là những điểm đặc dị có 'nhu cầu' đặc biệt, người ta sẽ không giám sát chặt chẽ 24/24. Ngược lại, việc có con người ở bên cạnh đôi khi còn kích thích điểm đặc dị, nên những trường hợp giám sát liên tục như vậy rất hiếm.
Tất nhiên, nếu có thể giám sát tất cả các điểm đặc dị theo cách đó thì quá tốt. Nếu không rời mắt, khả năng điểm đặc dị gây ra sự cố sẽ giảm xuống, và việc ngăn chặn ai đó có ý đồ xấu cũng dễ dàng hơn.
Nhưng cuối cùng, vấn đề vẫn nằm ở 'con người'.
Trước hết là thiếu nhân lực để xoay ca như vậy. Nói là trực ca 24 giờ, nhưng nếu cứ giám sát liên tục một điểm đặc dị, thì cần bao nhiêu người cho mỗi thực thể đây?
Xét đến việc con người thường chỉ có thể tập trung trong khoảng 1 đến 2 tiếng, thì số lượng nhân lực cần thiết là một con số không tưởng. Bởi nếu sự tập trung bị phân tán, thì cũng chẳng khác gì không giám sát.
Thêm vào đó, việc ngăn chặn những hành vi sai trái cũng phụ thuộc vào 'con người', mà đã là con người thì khả năng không bị mua chuộc gần như bằng không. Dù có ai đó vô cùng cương trực và không bị cám dỗ, thì trong số bao nhiêu con người đó, kẻ xấu chỉ cần xuyên thủng được một mắt xích duy nhất là xong.
Chẳng phải tự nhiên mà người ta nói cứ năm người tụ lại thì kiểu gì cũng có một kẻ rác rưởi.
...Dạo này người ta còn đồn đại rằng tỉ lệ đó còn cao hơn nữa, nên điều này lại càng đúng.
Nhưng lũ jelly thì khác.
Những con jelly được ghép cặp không cần thay ca. Chúng ngồi trong phòng cách ly suốt 24 giờ để quan sát điểm đặc dị. Dù việc để một điểm đặc dị giám sát một điểm đặc dị nghe có vẻ vô lý, nhưng nếu nghĩ theo hướng cách ly hai loại điểm đặc dị trong cùng một nơi thì lại thấy khá thuyết phục.
Chúng không biết mệt mỏi, cũng chẳng biết phàn nàn. Chỉ cần được cung cấp pudding đúng hạn, lũ jelly sẽ trung thành giám sát điểm đặc dị. Thực ra không rõ chúng đang giám sát hay chỉ đang chơi đùa, nhưng nhớ lại việc gần đây có một con jelly đã ngăn chặn thành công ý định thoát ra và được thưởng gấp đôi pudding... có vẻ như chúng không chỉ chơi bời đơn thuần.
Hơn nữa, cũng không cần lo lắng về việc chúng nảy sinh ý đồ khác. Dù việc chúng có phục tùng Lime hay không thì vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng tóm lại, lũ jelly nằm dưới sự kiểm soát sẽ không bị mua chuộc hay đe dọa như con người.
Dù có một kẽ hở là vốn dĩ chẳng có ai thèm thử làm việc đó với chúng, nhưng suy cho cùng, vì không thể tin tưởng toàn bộ con người bên ngoài nên mới phải làm thế này, chẳng phải nó rất có hiệu quả sao?
...Thực ra anh cũng có chút nghi ngờ lũ jelly.
Đôi khi sau khi phát(?) pudding và thu hồi bát để rời đi, vẫn có những con jelly níu lấy ống quần của Kim Chun-soo và gửi trao ánh nhìn long lanh.
Dáng vẻ đó khiến anh chợt nghĩ: "Chẳng lẽ cứ cho pudding là chúng sẽ hợp tác sao?", nhưng khi thử nghiệm thực tế thì lại không có tác dụng, điều này trái lại càng làm tăng độ tin cậy.
Nghĩ đến đó, Kim Chun-soo bất giác nhếch môi cười vì cảm thấy mình đang làm một công việc vô cùng quan trọng. Lũ jelly không tìm kiếm loại pudding nào khác mà chính là pudding do anh làm ra, nên nói vậy cũng chẳng sai.
Dù chúng sẽ tuân theo ý chí của Lime, nhưng nếu không phải pudding của anh, có lẽ chúng đã không làm việc nhiệt tình như hiện tại.
"Hắng giọng."
Tâm trạng bỗng chốc tốt lên, Kim Chun-soo thu hồi chiếc bát đã được con jelly thắng cuộc liếm sạch sẽ, rồi bước sang phòng cách ly tiếp theo.
Đang đi tuần tra các phòng cách ly như vậy, một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện trước mặt anh. Chủ nhân của cái bóng đó không ai khác chính là Lime.
Không hiểu sao Lime lại chắp tay sau lưng, tộp tộp bước đi. Khi chạm mặt Kim Chun-soo, nó vẫy tay nhẹ rồi lon ton tiến lại gần. Kim Chun-soo chẳng cần hỏi cũng biết mục đích của Lime là gì, anh lắc đầu và dứt khoát nói.
"Không được đâu. Đây là phần của mấy đứa đang canh giữ phòng cách ly đấy."
Nghe vậy, Lime nhún vai như thể muốn bảo "ai thèm đòi chứ", nhưng khác với lũ jelly trong phòng cách ly, đôi mắt rõ nét và xinh đẹp của nó vẫn dán chặt vào những hũ pudding, lộ liễu đến mức ai cũng thấy.
Kim Chun-soo lắc đầu nguầy nguậy rồi bước tiếp, còn Lime thì chắp tay sau lưng, tộp tộp bám theo sau.
Lime cứ thế đi cùng Kim Chun-soo tuần tra hết các phòng cách ly. Đôi mắt như đang rình rập pudding vẫn không đổi, nhưng lạ thay, nó không hề cướp pudding của lũ jelly khác. Nó chỉ nhìn với vẻ thèm thuồng, rồi lại quan sát điểm đặc dị phía sau lũ jelly với khuôn mặt đầy hứng thú.
Đến khi sắp rời đi, nó lại vỗ vỗ vào vai lũ jelly, hành xử cứ như thể mình là người quản lý vậy.
'...Tính ra thì nó đúng là quản lý thật mà nhỉ?'
Kim Chun-soo nhìn Lime với ánh mắt hờ hững, rồi như chợt nhận ra điều gì đó, anh gật gù tâm đắc. Bởi lẽ cái kế hoạch hoang đường này, suy cho cùng, cũng chỉ có thể thực hiện được nhờ vào một điểm đặc dị 'đặc biệt' đúng nghĩa như Lime.
Bất chợt, Kim Chun-soo nhớ lại ngày đầu tiên gặp Lime.
...Gọi là gặp lần đầu thì hơi quá, đúng hơn là anh đã bắt cóc nó, nhưng anh nhớ lúc đó nó cũng không mang lại cảm giác đe dọa gì cho lắm.
Nói sao nhỉ, giống như một con mèo đang trốn trong hộp vậy?
Nghĩ đến việc cái đứa ngày ấy giờ đây đã có thể thông hiểu ngôn ngữ và hợp tác theo cách này, anh bỗng thấy có chút bồi hồi.
Dù cảm thấy hơi ngượng và xấu hổ nếu nghĩ rằng ngay từ lúc đó nó đã có trí thông minh như vậy rồi....
Trong lúc anh còn đang mải mê với cảm giác ngượng ngùng, toàn bộ số pudding chuẩn bị sẵn đã được phát hết, anh cùng Lime quay trở lại nhà bếp.
Vừa về đến bếp, Lime đã giật mạnh ống quần của Kim Chun-soo.
"Á, này! Không cần kéo thế tôi cũng cho pudding mà! Không, vốn dĩ cậu cứ tự lấy mà ăn cũng được cơ mà! Á! Đừng có nhìn tôi bằng cái mặt đó!"
Chậc, đúng là cái đồ chỉ có sức mạnh là vô đối.
Kim Chun-soo vừa phủi phủi lại ống quần hơi nhăn nhúm do bị Lime kéo, vừa nhìn Lime đang lao về phía tủ lạnh mà thở dài.
Lần trước đã thấy nó kéo rách cả quần rồi mà vẫn cứ tiếp tục làm thế... Chắc chắn không phải do nó trí nhớ kém, mà là cố tình làm vậy rồi.
Trêu chọc mình vui đến thế sao...?
Anh lắc đầu ngán ngẩm rồi đứng trước tủ lạnh. Việc phát bữa sáng cho lũ jelly đã xong, giờ là lúc chuẩn bị bữa ăn cho con người... và làm thêm pudding dự phòng để không bị thiếu hụt cho lần phát sau.
Một cảm giác giống như sự hoài nghi lại thoáng qua trong đầu, nhưng anh nhanh chóng gạt đi.
Dù sao thì đây cũng là việc mà chỉ anh mới làm được, và nó thực sự rất quan trọng.
"...."
Cá nhân anh cũng thấy việc này tốt hơn là phải đối đầu với các điểm đặc dị.
Chỉ là đôi khi anh cứ tự hỏi liệu thế này có đúng không thôi.
Anh đeo băng bảo vệ vào cổ tay đã bớt mỏi, rồi bắt tay vào công việc.
Bên cạnh anh là Lime đang mải mê xúc pudding từ bát ăn ngon lành.
*
*
*
*
Mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch khiến tôi thấy rất vui.
Để lũ jelly chăm sóc điểm đặc dị không phải chuyện dễ dàng, nhưng cuối cùng tôi đã làm được. Nhìn khuôn mặt của Han Seo-ri, người vốn luôn bị những cơn đau đầu hành hạ, nay đã rạng rỡ hơn, lòng tôi cũng thấy phấn chấn.
Mỗi sáng thức dậy, đi kiểm tra xem lũ jelly có ổn không, tôi lại thấy vui vẻ như thể mình đã trở thành một nhân vật quan trọng nào đó.
Mà không, chẳng phải tôi đã trở thành nhân vật quan trọng thật rồi sao?
Nếu không có tôi, họ làm sao dám mơ tới chuyện này chứ.
Vậy nên, tận hưởng cảm giác này thêm một chút chắc cũng chẳng sao nhỉ?
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Bên ngoài có những con người tôn sùng tôi, còn bên trong, tôi đã dùng sức mạnh của mình để giải quyết các vấn đề.
Pudding thì ngon, Han Seo-ri cũng tươi tỉnh hơn, khung cảnh này đúng là hợp với bốn chữ "thái bình thịnh trị".
Với ý nghĩ mong sao mọi chuyện cứ mãi thế này, tôi nằm xuống giường. Định bụng sau khi xong việc buổi sáng sẽ đánh một giấc ngủ trưa, nhưng chẳng biết từ lúc nào, Dae-sik-i và So-sik-i đã thức dậy và bật TV lên.
Dù chẳng rõ lý do tại sao.
Nhưng tôi bỗng cảm thấy có chút bất an.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
