263-Tại sao lại...
Tại sao lại..."Không có chuyện gì xảy ra á? Nực cười, thời đại nào rồi mà ông anh nghĩ còn có người tin vào ba cái lời đó?"
"Nhưng dù sao làm thế này cũng hơi quá đáng không?"
"...Đây cũng là vì quyền được biết của người dân-"
"Quyền được biết cái gì chứ... Em thấy đó chỉ là cái cớ to tát để thỏa mãn sự tò mò cá nhân của tiền bối thôi."
Người đàn ông được gọi là tiền bối nghe vậy thì có vẻ ngượng ngùng, anh ta gãi đầu rồi bỗng quát lên. Có vẻ như sự ấm ức đến muộn vừa mới ập đến.
"Cớ cái gì mà cớ! Cô không thấy những thứ xuất hiện ở Trung Quốc với Nhật Bản à?"
"Thấy chứ... Nhưng liệu mấy cái đó có phải thật không?"
"Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ chính phủ rảnh rỗi đến mức tung ảnh ghép để lấp liếm mấy vấn đề nhạy cảm chắc?"
"Cũng có thể lắm chứ...? Cái đất nước này từ thời Tổng thống tiền nhi-"
"Này! Chuyện đó với chuyện này mà giống nhau à? Dù sao thì, việc chỉ riêng đất nước mình là không có tin tức gì về sự xuất hiện của mấy thứ đó... chẳng phải rất kỳ lạ sao?"
Người phụ nữ nãy giờ vẫn vặn vẹo đủ điều trước lời của tiền bối tuy mặt vẫn còn vẻ nghi ngờ, nhưng dường như cũng đồng tình với ý kiến đó nên khẽ gật đầu.
Thực tế, nếu nhìn rộng ra, những chuyện như vậy không chỉ gói gọn trong ba nước Đông Á. Tuy mức độ có khác nhau, nhưng có thể coi đây là hiện tượng đang xảy ra trên toàn thế giới. Chỉ là vì người dân nước này quá để tâm đến nước láng giềng nên mới không nhìn nhận rõ ràng được thôi.
Việc bị bại lộ chỉ là vấn đề thời gian, nên về mặt logic, bảo rằng chỉ riêng đất nước này không có sự hiện diện của những thực thể đó là điều vô lý. Tất nhiên, nghi vấn liệu chúng có phải là "thật" hay không vẫn còn đó, nhưng khi những cuộc chứng kiến xảy ra trên quy mô toàn cầu chứ không phải chỉ một nơi... thì kẻ không tin mới là kẻ ngốc.
Trong lúc đó, sự việc xảy ra tại nơi này đã kích thích một thứ gì đó bên trong cô (chính xác là bên trong người tiền bối của cô). Một cảm giác mách bảo rằng chắc chắn ở đây có gì đó đã lóe lên.
Chính phủ thì cố gắng bưng bít để chuyện không xé ra to, còn phía trên vốn dĩ phải làm loạn lên thì lại im hơi lặng tiếng. Nhìn vào đó mà không nhận ra vấn đề thì chắc phải vứt cái mác phóng viên đi cho rồi.
Phải, đó là lý do cô đi theo đến tận đây, nhưng mà.
'...Hầy.'
Cô thở dài nhìn gã tiền bối thiếu suy nghĩ của mình đang hớn hở đắc ý, bắt đầu soi mói "nơi đó" một lần nữa. Xa thế kia thì thấy được cái gì chứ? Mà thôi, dù sao tính năng của camera dạo này cũng ảo diệu thật.
Thật ra, việc cô càm ràm tiền bối còn có một lý do khác nữa.
Tên này bị liệt thật à? Hay là anh ta không coi mình là phụ nữ? Đã đi theo đến tận đây rồi mà không cảm thấy gì sao?
Thật bực mình. Với tính cách của tiền bối, cô chẳng mong anh ta chủ động động chân động tay gì, nhưng ít ra... ít ra cũng phải tỏ vẻ ngượng ngùng một chút chứ?
'...Ôi trời.'
Thôi thì đằng nào cũng phải ở lại đây một thời gian, chắc anh ta sẽ nhận ra điều gì đó thôi nhỉ? Dù có là người đần độn đến mấy đi nữa?
Nếu không được thì mình đành phải cho anh ta biết vậy.
Cô nhìn về phía chiếc lều đã dựng ở nơi tương đối bằng phẳng rồi nhìn sang tiền bối, thầm quyết tâm như vậy. Sau đó, cô tiến lại gần anh ta và nói:
"...Tránh ra xem nào. Để em xem với."
"Hê hê, quả nhiên cô cũng nghĩ là có gì đó đúng không?"
"...Vâng, nên là tránh ra đi."
"Biết rồi. Anh vào kiểm tra lều đây, thấy gì lạ là phải gọi ngay đấy nhé?"
"Biết rồi mà."
Vì cũng có mục đích khác khi đi theo nên cô cũng chẳng khác gì anh ta, cô nhận lấy thiết bị từ tay người đàn ông với khuôn mặt hơi phấn khích. Người đàn ông nhìn cô đầy hài lòng rồi sải bước về phía lều.
Có vẻ họ định không tìm thấy gì thì sẽ không xuống núi, nên bên trong chiếc lều khá lớn kia chứa rất nhiều nhu yếu phẩm.
*
*
*
*
Đi bộ trong đường hầm bốn bề là đất, tôi có cảm giác như mình vừa chui vào một tổ kiến. Nghĩ lại thì thấy cũng chẳng khác là bao. Tất nhiên... có một điểm khác biệt là con kiến đào cái tổ này hơi bị to quá khổ.
Và đúng như ấn tượng về một tổ kiến, ở đây có rất nhiều lối đi. Hầu hết chúng đều dẫn đến những ngõ cụt khiến tôi phát bực.
Ngoài việc bị chặn đường ra thì chẳng có gì đặc biệt, điều đó càng làm cơn giận bốc lên. Rốt cuộc cái thứ bên trong này là gì mà lại đào lắm hang hốc thế này chứ?
Dù thể chất không thấy mệt nhưng tinh thần đã bắt đầu oải, tôi ngồi phịch xuống, tựa lưng vào vách đất. Thấy tôi nghỉ chân, Gi-hyang cũng như chỉ chờ có thế, cô ấy ngồi xuống đất và bắt đầu nắn bóp cơ thể mình.
...Cứ nhìn cảnh đó thì... hơi ngượng. Thật sự thì, nếu không biết cơ thể Gi-hyang vốn được cấu tạo từ máy móc, thì cảnh tượng một người phụ nữ mang khuôn mặt phiên bản trưởng thành của tôi cứ nắn bóp chỗ này chỗ kia rồi phát ra tiếng cọt kẹt trông rất kỳ cục.
Tôi vì biết sự thật nên hiểu rằng cô ấy đang kiểm tra lại cơ thể... Phù, phải nói là may mà không có ai nhìn thấy cảnh này nhỉ...?
Mà hình như tình trạng của Gi-hyang tệ hơn tôi tưởng nhiều. Gửi một đứa trẻ như thế này đến nơi này đúng là không có tim gan mà... Tôi vừa nghĩ vậy vừa chợt nhận ra, có lẽ vì vẻ ngoài của Gi-hyang là một dạng hình chiếu ảo ảnh ma pháp nên họ đã không nhận ra chăng.
Tại sao Gi-hyang lại đi theo tôi trong tình trạng đó nhỉ?
Việc một cỗ xe tăng xuất hiện từ dưới lòng đất khiến Han Seo-ri nghĩ rằng có Gi-hyang đi cùng sẽ tốt hơn là điều dễ hiểu. Nếu là cô ấy, tôi cũng sẽ làm vậy.
Nhưng với Gi-hyang, cô ấy hoàn toàn có lý do để từ chối vì tình trạng cơ thể mà. Bởi cô ấy chỉ biết nhẫn nhịn khi đứng trước mặt Yang Ha-na thôi.
Chẳng phải lúc nãy cô ấy còn càm ràm với Kim Chun-soo rằng hàng rào kẽm gai quá tệ hại đó sao.
Hừm.
...Chẳng lẽ, cô ấy cũng đi theo vì nghĩ đây là một chuyến nghỉ phép?
Ừm.
Nếu đó là sự thật thì tôi nghĩ mình cần phải cải thiện môi trường làm việc cho Gi-hyang một chút. Nếu xét kỹ thì chẳng phải Gi-hyang là tiền bối của đám quản lý thạch trong quân đoàn thạch sao.
Vì cô ấy luôn tự làm tốt mọi việc nên tôi đã để mặc, nhưng giờ nghĩ đến cảnh cô ấy cứ âm thầm chịu đựng một mình thế này, tôi thấy nhói lòng.
Thực tế thì phải hỏi mới biết được... Nhưng với một kẻ có ý tưởng dùng thạch làm nguồn phát điện, có lẽ cô ấy còn chẳng nhận thức được mình đang bị bóc lột sức lao động nữa cơ.
Nếu vậy thì có nên coi đây là trường hợp một gã sếp tồi bị một gã sếp tồi hơn thực thi công lý không nhỉ?
Hầy... Phức tạp thật đấy.
Vốn định nghỉ ngơi vì mệt mỏi tinh thần, vậy mà không hiểu sao đầu óc tôi lại càng thêm đau nhức. Dù chẳng có cái đầu nào để mà đau, nhưng cảm giác đúng là như vậy.
Trong lúc tôi còn đang trăn trở về môi trường lao động, Gi-hyang đã ngừng nắn bóp cơ thể. Có vẻ như việc kiểm tra đã xong, tôi đứng dậy, cơ thể thạch khẽ sủi bọt. Gi-hyang cũng đứng lên theo.
Dù sao thì trông cô ấy cũng bớt cọt kẹt hơn lúc nãy, có vẻ việc nghỉ ngơi không hề vô ích, điều đó khiến tâm trạng tôi khá hơn đôi chút.
Chúng tôi lại tiếp tục tiến bước trong đường hầm như tổ kiến. Từ một thời điểm nào đó, những dấu vết còn sót lại trên mặt đất cũng biến mất khiến tôi thấy hơi mịt mờ.
Cứ thế này khéo mình đi sang tận phía Bắc mất... Ý nghĩ đó vốn chỉ là một trò đùa nhạt nhẽo, nhưng giờ có vẻ sắp thành sự thật khiến cảm giác thật kỳ lạ. Nếu nơi này thực sự thông với phía Bắc... thì chẳng phải chuyện lớn sao?
Tính theo thời gian đi bộ, chắc chúng tôi đã vượt qua biên giới rồi... Cứ đi tiếp thế này có ổn không đây?
Dù sao tôi cũng chẳng phải công dân Hàn Quốc nên không sao, nhưng việc bọn họ có chấp nhận tôi hay không lại là chuyện khác. Lỡ như thay vì cho ra ngoài tham quan, họ lại bắt tôi phải nhuộm đỏ cơ thể màu xanh này thì biết làm thế nào?
Ngay khoảnh khắc tôi đang thả hồn theo những tưởng tượng hão huyền, để mặc cơ thể tự di chuyển trong trạng thái "không não" đó.
Bỗng nhiên, một tiếng Rầm! vang lên từ đâu đó. Tôi giật bắn mình, co rúm cơ thể thạch lại, Gi-hyang dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường nên đã dừng cơ thể đang cọt kẹt của mình lại.
Nhưng lẽ ra cô ấy không nên dừng lại.
Từ hướng phát ra tiếng Rầm!, một thứ gì đó lao vút tới nhắm thẳng vào cơ thể đang đứng yên của Gi-hyang. Gi-hyang đã cảm nhận được và định né tránh, nhưng cơ thể rệu rã đã không thể thực hiện mệnh lệnh một cách chính xác.
Trong chớp mắt, cơ thể Gi-hyang va chạm với thứ vừa bay tới và vỡ tan tành. Hình chiếu ảo ảnh che phủ cơ thể cô ấy vụt tắt, để lộ ra những bộ phận máy móc lạnh lẽo và cứng cáp một cách trần trụi.
Cơ thể Gi-hyang văng tung tóe khắp nơi như những quân pin bị bóng bowling tông trúng.
Trong lúc đó, hình chiếu khuôn mặt và ánh sáng vẫn chưa tắt, tạo nên một cảnh tượng vô cùng quái dị. Có lẽ vì sự quái dị đó mà tôi đã đứng đờ người ra nhìn, mãi sau mới kịp định thần lại.
'Điên rồi sao?'
Đến lúc đó, cảm giác thạch mới truyền đến cho tôi biết rằng Gi-hyang đã bị thứ gì đó bắn nát. Giống như Gi-hyang không thể né tránh vì cơ thể cọt kẹt, tôi cũng phản ứng chậm chạp vì tinh thần mệt mỏi.
Sau khi tỉnh táo lại, tôi vươn xúc tu ra để đỡ lấy khuôn mặt của Gi-hyang đang xoay vòng trên không trung. May mắn là vẫn kịp, tôi đã đón được đầu của Gi-hyang trước khi nó đập xuống đất.
Đến mức này thì ngay cả một câu đùa kiểu "sao lại chỉ có mỗi cái đầu thế này" cũng không thốt ra nổi.
"Ừm... Tôi đã sơ suất rồi."
Sao cô ấy lại có vẻ bình tĩnh hơn cả tôi thế nhỉ. Dù chỉ còn mỗi cái đầu-
Từ hướng thứ đó bay tới, những tiếng ồn trầm đục vang lên. Có lẽ là tiếng động cơ xe tăng đang di chuyển, vậy nghĩa là thứ vừa bay tới là đạn pháo xe tăng... sao?
Có lẽ vì tia sáng phát ra từ mắt Gi-hyang nên viên đạn pháo mới bay tới.
Khi tôi thầm nhủ hãy tắt đèn đi, Gi-hyang dường như cũng đồng ý với suy nghĩ của tôi, ánh sáng nơi mắt cô ấy vụt tắt. Điều đó khiến tôi có cảm giác như Gi-hyang đã chết, cảm giác thật kỳ quặc, nhưng vì khuôn mặt cô ấy vẫn là phiên bản trưởng thành của tôi nên chắc là chưa chết đâu.
...Chuyện này cũng thật quái đản.
Nuốt ngược tiếng thở dài vào trong, trước tiên tôi lẩn trốn vào sâu trong tổ kiến để tránh xa tiếng ồn lớn đang vọng lại.
Dù sao thì.
Có vẻ như chúng tôi đã tìm đúng chỗ rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
