Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 014-Tính người

014-Tính người

Tính người

Run rẩy.

Han Seo-ri, sau khi để Kim Chun-soo ra ngoài, vẫn giữ vẻ mặt đầy thắc mắc nhìn vào bên trong cửa kính.

'...Tại sao nó lại làm vậy nhỉ?'

"Cái thứ nước mũi chết tiệt" vừa mới phun dịch nhầy xối xả vào Kim Chun-soo đang mặc đồ bảo hộ, giờ đây lại đang rúc vào một góc phòng trắng toát, cơ thể màu xanh nhạt run cầm cập.

Khoảng cách khá xa, cộng thêm kích thước của "thứ nước mũi" trong hình dáng thiếu nữ lại quá nhỏ nhắn, nên thật khó để nắm bắt chính xác ý nghĩa đằng sau hành động đó.

Người đáng lẽ phải quan sát việc này thì lại bị phủ đầy dịch nhầy và bị kéo ra ngoài, khiến cô cảm thấy hơi bí bách.

Mà sao vẫn chưa thấy liên lạc gì nhỉ. Tầm này đáng lẽ phải quay lại rồi chứ.

'Trông không có vẻ gì là nguy hiểm... Hay là những đặc tính khác bây giờ mới bộc phát?'

Đang định chạm vào thiết bị liên lạc vì lo lắng cho Kim Chun-soo mãi chưa thấy về, thì đúng lúc đó.

Cánh cửa đang đóng chặt mở ra, Kim Chun-soo bước vào với vẻ mặt thẫn thờ, dáng đi liêu xiêu. Thấy anh vẫn bình an vô sự, Han Seo-ri mới thở phào rồi bắt đầu trách móc.

"Anh mặc đồ bảo hộ hẳn hoi mà sao lại hoảng hốt thế?"

Chẳng giống đàn ông gì cả.

Han Seo-ri khẽ cười khúc khích khi nhìn người đàn ông vốn luôn nỗ lực phô diễn vẻ nam tính mỗi khi họ gặp riêng. Trước tiếng cười của cô, anh chỉ biết cúi gầm mặt, không nói nên lời.

Bởi chính anh cũng thấy chuyện này thật mất mặt.

Thứ dịch nhầy mà "cái thứ nước mũi chết tiệt" đó phun ra chẳng gây hại gì cho con người cả. Nếu cố chấp vặn vẹo, thì họa chăng có thể bảo là nếu nuốt phải vào thực quản thì sẽ bị nghẹn mà chết thôi...

Nhưng chuyện đó thì thạch konjac, thạch dẻo hay bánh giầy cũng vậy cả.

Nó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến sự nguy hiểm.

Sau khi trấn tĩnh lại cảm xúc, Kim Chun-soo miễn cưỡng lên tiếng thanh minh.

"Đó là tình huống ngoài dự tính nên tôi không còn cách nào khác. Vì trong thông tin đâu có nói là nó sẽ... phun ra thứ đó."

"Ừm... Thì cũng có thể như vậy. Mấy điểm đặc dị đó... cái nào cái nấy... đều tùy hứng cả mà."

Dù trêu chọc nhưng Han Seo-ri không phải là không hiểu cho anh.

Bản thân cô luôn đứng ở vị trí quan sát an toàn, nhưng cái nhìn từ tiền tuyến chắc chắn sẽ khác.

Chính vì vậy.

Cô chỉ tay về phía bóng hình nhỏ bé phía sau cửa kính và hỏi.

"Vậy, cảm giác khi nhìn tận mắt thế nào? Vì nó nhỏ quá nên ở đây tôi không nhìn rõ được chi tiết."

"Cảm giác... sao ạ?"

"Vâng. Chuyện nhỏ nhặt thôi cũng được."

Trước câu hỏi của Han Seo-ri, Kim Chun-soo gãi đầu vẻ ngượng nghịu rồi thở dài một tiếng.

"À thì... dễ thương?"

"...Dạ?"

"...."

Han Seo-ri ngớ người nhìn anh. Dù chính cô cũng nghĩ vậy, nhưng cô không ngờ lời đó lại thốt ra từ miệng anh.

"Đấy thấy chưa. Đến tiến sĩ còn ngạc nhiên cơ mà."

"...Cái đó với cái này giống nhau sao? Mà tôi đâu có bảo anh nói đùa đâu chứ?"

Hắng giọng.

Khi Han Seo-ri bắt đầu dùng uy quyền để che giấu sự ngượng ngùng, Kim Chun-soo liền chỉnh đốn lại tư thế, cất giọng nghiêm túc.

"Thú thật là hiện tại vẫn rất khó để nhận xét điều gì. Tuy nhiên, trông nó có vẻ đang sợ hãi, nhưng việc đột ngột tấn công cho thấy, gạt sự nguy hiểm sang một bên thì nó có vẻ không được thân thiện cho lắm."

Tộc, tộc.

Han Seo-ri vừa nghe Kim Chun-soo nói vừa gõ nhẹ vào cửa kính, cô thận trọng lên tiếng.

"...Liệu đó có thực sự là tấn công không?"

"Hả?"

"...Vì nếu gọi là tấn công thì... trông nó hơi tầm thường quá."

"...."

"Đe dọa chăng?"

"Nghe có vẻ hợp lý hơn đấy. Vì đối với nó... đây là sau khi bị bắt cóc mà."

Nếu vậy thì.

"Quả nhiên... dù là đe dọa hay tấn công, có vẻ nó vẫn nhận thức được mình đang ở trong tình cảnh nào."

Giờ đây điều quan trọng là thứ gì đang ẩn chứa bên trong khối thạch nhỏ bé kia.

Dù sao thì hiện tại có vẻ nên cho nó thêm thời gian.

Bất kể mang ý nghĩa gì, việc nó phun dịch nhầy ra chứng tỏ trạng thái của nó đang cực kỳ bất ổn.

"Hãy cho nó thời gian để bình tĩnh lại một chút rồi mới tiến hành các thí nghiệm bổ sung."

Han Seo-ri nhìn khối thạch mềm mại và quyết định như vậy.

Cô cũng thừa nhận rằng bản thân đã có chút nôn nóng.

Có lẽ là do bị áp lực thời gian quá mức.

'...Phải kết thúc điều tra trước khi Viện trưởng nhận ra mới được.'

Trước tiên, thử cho nó cái gì đó để ăn xem sao.

Vừa để nó bình tĩnh, vừa có thể xác nhận xem nó có hành động giống con người hay không.

Gật đầu thầm ý trong lòng, Han Seo-ri sai Kim Chun-soo đi mua hamburger.

*

*

*

*

Sau khi gã to xác bị kéo đi.

Tôi rúc vào một góc, tưởng tượng về những chuyện sắp xảy đến với mình.

Chẳng có lý do đặc biệt nào cho việc chui vào góc cả. Chỉ là ở đó khiến tôi thấy an lòng hơn.

...Tự dưng thấy nhớ cái cống thoát nước quá.

Kết quả tồi tệ nhất hiện ra trong đầu tôi là bị chế biến thành thực phẩm đóng gói mà chẳng biết làm từ thứ gì.

Dù chỉ là tưởng tượng.

Nhưng nó thật kinh khủng.

Nghĩ đến cảnh cơ thể như thạch của mình bị cắt thành từng miếng nhỏ rồi chui tọt vào miệng kẻ khác, khối thạch của tôi co rúm lại.

Nếu là trước đây, tôi sẽ chẳng bao giờ nảy ra cái tưởng tượng điên rồ này, nhưng với một kẻ đã sớm nhận ra những dấu hiệu khả nghi như tôi, nó cảm giác như một thực tại đang cận kề ngay trước mắt.

Nếu lúc nãy không tấn công, có lẽ tôi đã chẳng bất an đến thế này.

Sao mình lại làm vậy nhỉ?

Chẳng lẽ không thể biểu đạt ý chí bằng cách khác thay vì tiếng nói hay lời nói sao?

Chỉ cần gật đầu theo lời gã to xác đó thôi là được rồi mà....

Ôi cái đồ thạch ngu ngốc này!

Mal-kang!

Dù có ra sức đấm vào đầu thì cũng chỉ cảm nhận được sự rung rinh ồn ào của khối thạch.

Chỉ có sự thật lạnh lẽo rằng mình không còn là con người nữa đang chào đón tôi.

Đang lúc rúc vào góc phòng để khối thạch co giật như thế.

Cạch.

Tiếng cửa khóa mở ra vang lên.

Cuối cùng... điều gì đến cũng phải đến.

Nhưng tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý mà. Tôi đã chết một lần rồi, có cần thiết phải chết thêm lần nữa không?

Thế nhưng tôi chẳng có phương tiện nào để truyền đạt điều đó, chỉ biết run rẩy cả khối thạch.

Một cảm giác bất lực tột cùng.

Cảm giác như mình thực sự đã trở thành một thiếu nữ nhỏ bé khiến cái mũi không tồn tại của tôi cay cay.

Những thước phim về cuộc đời không ngắn cũng chẳng dài của tôi lướt qua như một chiếc đèn kéo quân.

Thấy được cả đèn kéo quân mà ngay cả lúc cơ thể tan chảy tôi cũng không thấy, có vẻ như giờ chết của tôi đã thực sự đến rồi.

Cuộc đời làm Han Ho-su không mấy dài lâu của tôi.

Cuộc đời làm thạch ngắn ngủi của tôi sắp kết thúc.

Tôi....

Tôi không muốn chết-

Lạch cạch!

Hic!

Bục bục....

Tôi sực tỉnh bởi tiếng động của thứ gì đó vừa được đặt xuống sàn.

Cạch.

Khi tầm nhìn rõ ràng trở lại, tôi thấy cánh cửa đang đóng lại lần nữa.

...Ơ?

Và rồi.

Nhìn thứ được đặt trên sàn, tôi cảm thấy vô cùng hoang mang. Bởi vì trên sàn là những thứ cực kỳ, cực kỳ quen thuộc.

Đó là... ừm, hamburger.

Hơi bàng hoàng nhưng đúng là vậy.

Thứ đang đập vào mắt tôi là một chiếc hamburger nằm ngay ngắn trên cái khay.

Ngẩn ngơ ngửi mùi hương tỏa ra từ đó, tôi khịt khịt cái mũi không tồn tại rồi quan sát xung quanh.

Nhìn bên này.

Ngó bên kia.

Trước mặt tôi chẳng có gì ngoài chiếc hamburger. Người đặt đồ có vẻ cũng đã đi ra ngay lập tức, trong căn phòng trống huếch chỉ còn tôi và những chiếc hamburger.

Cứ như đang đi xem mắt không bằng.

Như bị mê hoặc, tôi lồm cồm bò đến trước chiếc hamburger.

Có lẽ là suy nghĩ kiểu "chết làm ma no còn hơn làm ma đói".

Như bị bỏ bùa, tôi vươn tay cầm lấy chiếc hamburger.

Chiếc hamburger được bọc trong giấy gói vẫn còn nóng hổi, chắc là vừa mới mua về.

Đó là hamburger của hãng L mà tôi vẫn thường hay ăn.

Chuyện này nghĩa là sao?

Định vỗ béo cho tôi trước khi ăn thịt à?

Hay là họ đã tha thứ cho tôi rồi?

...Có lẽ họ không định biến tôi thành kẹo dẻo đâu nhỉ.

Dù sao thì.

Cứ ăn đã.

Dù không có cái bụng để mà đói, nhưng sau khi bị dồn ép về mặt tâm lý, tôi cảm thấy một cơn đói cồn cào mãnh liệt.

Nếu nghĩ đến việc cần bao nhiêu năng lượng để vận hành tư duy và suy nghĩ, thì chuyện này cũng là lẽ đương nhiên.

Đang định cử động tay để xé vỏ bọc, tôi chợt khựng lại.

Rồi tôi không xé vỏ mà cứ thế nhét nguyên cả chiếc hamburger vào phần bụng dưới.

Một phần vì lười xé vỏ, một phần vì nếu tôi cho họ thấy cảnh mình ăn sạch sẽ cả rác thế này, chẳng phải họ sẽ thấy tôi có ích sao?

Nếu ăn sạch sành sanh không còn gì thì họ sẽ thấy việc quản lý tôi thật tiện lợi vì chẳng có gì để dọn dẹp.

Tất nhiên vị của vỏ bọc tan chảy thì hơi tệ một chút.

Nhưng chiếc hamburger bên trong thì cực kỳ ngon. Có những người miệt thị hamburger là thức ăn nhanh, nhưng thực tế nếu xét kỹ thì hamburger thuộc loại thực phẩm tốt cho sức khỏe.

Bổ sung tinh bột từ bánh mì, đạm từ miếng thịt áp chảo.

Rau xanh vừa đủ và... nước xốt thì có hơi quá đà một chút, nhưng chẳng phải người ta vẫn rưới nước xốt lên salad để ăn đó sao?

Tách riêng ra thì là bữa sáng muộn lành mạnh.

Gộp lại thì thành thức ăn nhanh.

Thật nực cười.

...Tất nhiên, phải loại trừ khoai tây và đồ uống ra nhé.

Một bữa ăn cân bằng và lành mạnh.

Đã thế vị còn ngon nữa.

Dù vị của vỏ bọc chẳng ra làm sao cả.

Dù vậy, tôi vẫn không xé vỏ những chiếc hamburger còn lại mà cứ thế nhét hết vào bụng.

Nhìn những chiếc hamburger tan chảy bục bục, tôi cảm nhận được hương vị phong phú của chúng một cách rõ rệt.

Sau khi ăn xong hamburger và làm cơ thể phình to ra, tôi nhìn thấy cái khay đang nằm chơ vơ.

Nhìn nó, tôi phân vân một lát.

...Có phải ăn luôn cả cái đó không nhỉ?

Định chơi trò ép ăn này đến cùng à.

Nhưng để chứng minh sự hữu dụng của mình và tránh việc bị biến thành kẹo dẻo, chẳng phải tôi nên ăn nó sao?

Hay là thôi? Trông thế thì dã man quá nhỉ?

Biết làm thế nào đây?

Đang lúc nhìn chằm chằm vào cái khay.

Cạch.

Tiếng mở cửa vang lên.

Vì vẫn chưa quyết định được phải làm gì, tôi giật bắn mình, cầm lấy cái khay rồi chạy tót vào góc phòng.

Sau đó, để khẳng định giá trị của bản thân, tôi vội vàng nhét cái khay vào trong bụng.

Ư.

Vị cứ như đang liếm thanh sắt vậy.

Ngay lập tức.

Cùng với tiếng kêu kinh hãi của ai đó vừa bước vào, cái khay đang chui vào bụng tôi bị kéo tuột ra ngoài.

Xoẹt.

Nhìn những mẩu thạch của mình bị kéo theo cái khay, tôi thấy lạnh cả sống lưng.

Cảm giác như họ đang muốn nói rằng "mày cũng sẽ sớm thành ra thế này thôi".

Đang thẫn thờ nhìn theo những mẩu thạch rời đi.

Thì một cái khay mới được đưa đến trước mặt tôi.

Ở đó, những chiếc hamburger mới đang hân hoan chào đón tôi.

Có vẻ như cái khay là thứ không được ăn.

Phải rồi, đúng là như vậy mà.

Nghe tiếng cửa đóng lại, tôi vươn tay về phía chiếc hamburger.

Ngon quá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!