Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 2.4: "....Tớ muốn được ở bên cậu"

Chương 2.4: "....Tớ muốn được ở bên cậu"

Trans: Otaku RomCom

--------

“Đây là suất Tonkatsu và suất cá saba hầm Miso ạ.” (trans: Cá saba - cá thu Nhật)

Một cô nhân viên đứng tuổi mặc tạp dề kiểu Kappogi, toát lên vẻ dày dạn kinh nghiệm, bưng thức ăn đặt lên bàn gỗ nơi chúng tôi đang ngồi. Tôi và Ren-san ngồi đối diện nhau, cả hai cùng đồng thời khẽ cúi đầu chào.

Lớp bột chiên xù của miếng Tonkatsu có màu sắc rực rỡ, nhìn thôi đã thấy ngon mắt. Đĩa cá thu hầm miso của tôi trông có vẻ giản dị nhưng hương thơm tỏa ra lại vô cùng kích thích vị giác.

Hôm nay tôi cùng Ren-san đến quán cơm bình dân yêu thích của cậu ấy. Đây chính là nơi cậu ấy đã kể cho tôi nghe lúc ở nhà hàng tempura sau buổi đi xem phim, dạo trước khi chúng tôi chính thức hẹn hò.

Đúng như lời Ren-san nói, không gian trong quán rất yên tĩnh, nhưng các nhân viên lại làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, tạo cảm giác rất dễ chịu.

Có lẽ vì đang là buổi trưa ngày trong tuần nên những khách hàng trẻ tuổi dường như chỉ có hai chúng tôi.

“Đũa ở trong ống kia nhé. Gia vị thì các cháu cứ tự nhiên dùng.”

“Cháu cảm ơn ạ.”

“Vâng, hai đứa cứ thong thả nhé.”

Cô nhân viên nhìn gương mặt tôi rồi lại nhìn sang Ren-san. Sau đó, chẳng hiểu sao cô ấy vừa cười tủm tỉm vừa rời đi.

Nụ cười đó... nếu bảo là nụ cười tiếp khách thì có chút gì đó lạ lùng. Nó khiến tôi cảm thấy hơi ngượng.

“Rika, này.”

“A, cảm ơn cậu.” (trans: Ở đây Rika đang nhận đôi đũa từ tay Ren, sự quan tâm nhỏ nhặt này làm cô ấy bối rối nhẹ).

Ngay cả khi gọi món cũng vậy, Ren-san rõ ràng là đã quá quen thuộc với nơi này. Cậu ấy thực sự là một khách quen của quán.

Để đáp lại, tôi rót thêm trà vào chiếc cốc đã vơi của cậu ấy.

“Cảm ơn nhé,” Ren-san đáp lại bằng chất giọng cụt lủn thường lệ. Chỉ là một lời cảm ơn đơn giản thôi mà cũng khiến tôi thấy hạnh phúc đến vậy, có lẽ chính tôi cũng nhận ra rằng mình thích cậu ấy nhiều đến mức nào.

“Vậy thì, itadakimasu.”

“Itadakimasu.”

Chúng tôi cùng chắp tay rồi bắt đầu thưởng thức bữa ăn.

Món cá thu hầm miso có hương vị tuyệt vời, không quá đậm cũng không quá nhạt.

Là một người khá tự tin vào khả năng nấu nướng của mình, tôi thấy mình còn phải học hỏi nhiều từ món ăn này. Ren-san vốn là người khá kén ăn, nên tôi cần phải nghiên cứu kỹ hơn nữa mỗi ngày.

“Ngon thật đấy.”

“Nhỉ? Thật sự rất tuyệt.”

“Hơn nữa giá cả lại cũng hợp lý.”

“Với lại còn chẳng mấy khi đông khách nữa.”

Quả nhiên, nơi này hội tụ đầy đủ mọi điều kiện mà Ren-san yêu thích. Bảo sao cậu ấy lại ưng đến vậy.

“Mà này... Rika.”

“? Gì thế?”

Dù tôi đã đáp lời, nhưng Ren-san không trả lời ngay. Cậu ấy gãi đầu với vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

“Thì là, chuyện đó... chuyện ở chuyến tham quan sắp tới ấy.”

“...Vâng?”

“…À, thì là mình sẽ có khá nhiều thời gian tự do đúng không. Rồi cả lúc đi chơi các môn thể thao dưới nước nữa.”

“À, vâng. Tớ cũng đang nghĩ là mình nên sớm quyết định xem sẽ chơi gì.”

“Ừm...”

“…Ren-san?”

“……”

Đến đó, Ren-san lại im lặng một hồi lâu. Sau đó, cậu ấy mới mở lời với vẻ mặt cực kỳ khó nói và đầy vẻ xấu hổ.

“…Nếu được, tôi muốn... chúng mình đi cùng nhau.”

“Ư...!”

……

“……

“……”

Mặt Ren-san đã đỏ bừng lên.

Nhưng tôi tin rằng, gương mặt mình lúc này cũng chẳng khác gì cậu ấy.

“D-Dĩ nhiên là không phải lúc nào cũng đi cùng... nếu đôi bên có thời gian rảnh... Mà thực ra tôi thì lúc nào cũng rảnh... nên nếu Rika thấy ổn thì...”

“...Vâng.”

“...Hả?”

“...Tớ cũng muốn... được ở bên cạnh Ren-san.”

Khi tôi trả lời như vậy, Ren-san ngạc nhiên mở to mắt, rồi anh ấy thở phào một hơi dài đầy nhẹ nhõm.

“V-Vậy thì... mình quyết định kỹ đi nhỉ, mấy môn thể thao dưới nước ấy.”

“V-Vâng. Cả thời gian tự do nữa, những lúc nào có thể gặp nhau... mình nên tính từ bây giờ...”

“...Ừ.”

Sau khi trao đổi đến đó, cả hai chúng tôi cùng lúc uống một ngụm trà thật lớn.

Cái nóng ran trên mặt dần dịu đi, để lại một cảm giác lâng lâng, dễ chịu như đang ở trong một giấc mơ.

“…Cứ thấy lạ lạ sao ấy nhỉ. Mình đã là người yêu của nhau rồi thì chuyện đó lẽ ra phải là bình thường chứ.”

“…Ừ. Nhưng với chúng ta... à không, ít nhất là với tôi, những chuyện như thế này vẫn là điều gì đó không quen lắm..”

“T-Tớ cũng vậy...! Với cả, tớ cứ nghĩ là Ren-san sẽ muốn trải qua chuyến đi đó một mình.”

“Thì, dù sao cũng là dịp hiếm có mà... ừm.”

“…Vậy sao. Nếu đã vậy thì, nhất định nhé.”

Ren-san khẽ gật đầu xác nhận, và chúng tôi quay trở lại với bữa ăn.

Thú thực tôi không thích những chuyến tham quan trường học cho lắm. Dù tôi thích đi du lịch, nhưng việc phải đi cùng đám đông và tuân theo lịch trình do nhà trường sắp đặt vốn không hợp với tính cách của tôi.

…Tuy vậy.

“…Tớ mong chờ chuyến đi Guam lần này quá.”

“…Vậy à.”

“Vâng. Tất cả là nhờ có Ren-san đấy.”

“Mà... tôi cũng nhờ có Rika mà thấy mong chờ hơn nhiều rồi.”

Nói những lời đó mà không nhìn sang tôi chỉ một chút, Ren-san chớp chớp đôi mắt trông như đang ngái ngủ với biểu cảm hệt như một đứa trẻ.

Thật sự là... đáng yêu quá mức mà.

“Ren-san có môn thể thao dưới nước nào đặc biệt quan tâm không?”

“Hửm? Ừm, thực ra thì môn nào cũng được.”

Như dự đoán. "Thể thao dưới nước" và "Ren-san" — tưởng tượng thôi cũng thấy đây là một sự kết hợp có chút gì đó sai sai. Dù chính bản thân tôi chắc cũng chẳng khá hơn là bao.

“Còn Rika thì sao?”

“Tớ muốn thử Sea Walker. Mình sẽ đội một thiết bị chuyên dụng rồi đi bộ dưới đáy biển ấy. Trông có vẻ thú vị!”

“À, hình như có cái đó thật.”

“Vâng. Satsuki và Chitose cũng định đăng ký môn đó.”

“Vậy thì cứ lấy cái đó làm trung tâm rồi tính tiếp các môn khác nhé.”

“Vâng. Mình cùng chọn thật kỹ nhé.”

Các môn thể thao dưới nước rất tốn thể lực, nên không nên tham gia quá nhiều. Lập một kế hoạch thong thả để có thể nghỉ ngơi hợp lý là phương án an toàn nhất.

“Nhưng mà thật tốt vì cậu đã có động lực cho chuyến đi này. Như vậy chắc cậu cũng sẽ thấy hứng thú hơn với công việc ở ban tham quan nhỉ.”

“Đỡ hơn trước một chút. Dù vẫn thấy phiền thật.”

“Fufu. Cậu nhớ hợp tác tốt với người còn lại nhé. Đừng có phó mặc hết cho người ta đấy.”

“Việc của mình thì mình phải làm chứ. Với cả ban tham quan quy định một nam một nữ, nên cũng có nhiều việc không thể phó mặc được.”

“…Ơ.”

Lời nói của Ren-san khiến tôi đột ngột có một cảm giác hụt hẫng, như thể sàn nhà dưới chân vừa biến mất vậy.

…Nhắc mới nhớ, đúng là vậy.

Ban phụ trách chuyến tham quan có quy định mỗi lớp phải có một nam một nữ. Ở Ban Thư viện của tôi không có giới hạn đó nên tôi đã hoàn toàn quên mất.

Nhưng ngay khi vừa hiểu ra điều đó, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy cơ thể mình khẽ cứng đờ lại.

“Với lại, có Susami ở đó nên tôi muốn trốn cũng chẳng trốn nổi.”

“…Vâng, đúng thế thật.”

“Hửm? Có chuyện gì à?”

“A, k-không... không có gì đâu.”

Trước phản ứng kỳ lạ của tôi, Ren-san nghiêng đầu thắc mắc.

…Đó chỉ là một sự lo lắng dư thừa và không cần thiết. Chỉ là cùng ban thôi, đúng như lời Ren-san nói, đó là công việc.

Như để gạt đi những suy nghĩ tiêu cực vừa xuất hiện, tôi tự nhủ trong lòng như vậy, rồi uống cạn bát canh miso đã nguội ngắt từ lâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!