Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Vol 1 - Chương ??: Ngoại truyện

Chương ??: Ngoại truyện

“V-Vậy thì… anh bắt đầu nhé?”

“V-Vâng…!”

Ngồi trên tấm thảm, chúng tôi đang đối diện với nhau.

Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường nên học sinh được nghỉ. Sau khi trải qua một ngày dài thong thả riêng biệt, từ chiều tối chúng tôi đã tụ tập tại phòng của Tachibana để giải quyết nốt đống bài tập, rồi cùng nhau ăn tối.

Mọi chuyện cho đến lúc đó thì vẫn ổn, nhưng mà…

“…Ri… Ri…”

“……”

“…Hự! Chịu thôi, anh không làm được đâu!”

“S-Sao lại thế ạ! Anh nỗ lực chưa đủ mà!”

“Không, nhưng mà… khó lắm em biết không?”

“Không được. Hôm nay nhất định phải làm cho bằng được. Nào, lại lần nữa xem.”

“Ư… Anh biết rồi.”

Tôi đặt tay lên ngực, hít một hơi thật sâu. Chầm chậm thở ra để trấn tĩnh lại nhịp tim đang loạn nhịp, tôi một lần nữa nhìn thẳng vào mắt Tachibana.

“…Ri………… Rika.”

Cái tên mà tôi chưa từng gọi, hay đúng hơn là lần đầu tiên tôi thốt ra. Tên thật của Tachibana.

Vừa gọi xong, tôi đột nhiên thấy một cảm giác kì lạ, vừa vui sướng lại vừa khổ sở, nói chung là một mớ cảm xúc vô cùng kì lạ bám lấy tâm trí.

“…Vâng.”

Tachibana đáp lại bằng một giọng yếu ớt như sắp tan biến. Gương mặt cô ấy đỏ bừng lên hơn bao giờ hết, một sắc đỏ mà tôi chưa từng thấy từ trước đến nay.

“N-Này! Đừng có đỏ mặt như thế chứ! Làm anh cũng thấy ngượng lây đấy!”

“T-T-Tại vì! Tại Ren-san làm vẻ mặt nghiêm túc quá mà! Với lại, mặt anh cũng đang đỏ lên kìa!”

“Thì… chịu thôi! Anh đã quen gọi bằng họ rồi, với lại từ trước đến nay anh chưa gọi một cô gái bằng tên bao giờ!"

Lúc này, chẳng rõ ai đã khơi mào chuyện này nữa.

‘Dù sao sớm muộn gì cũng sẽ thành ra thế này, tốt nhất là tập cho quen dần đi.’

Sau một hồi thảo luận, tôi và Tachibana thống nhất là sẽ gọi nhau bằng tên riêng.

Thực tế thì tên riêng của cả hai đều ngắn hơn họ. Xét về góc độ tiết kiệm công sức thì rõ ràng đây là lựa chọn đúng đắn. Với lại tôi nhớ là Kyoya và Hinata cũng đã đổi sang gọi tên ngay sau khi bắt đầu hẹn hò.

Đổi cách xưng hô càng sớm càng tốt.

Điều đó chắc chắn là không sai, nhưng mà…

“Anh hãy nói một cách bình thường hơn đi! Làm thế em ngượng lắm!”

“Anh có biết thế nào là bình thường đâu! Với lại vì đang căng thẳng nên mặt anh mới nghiêm trọng thế này chứ!”

Việc thay đổi cách gọi tên đang gặp phải sự bế tắc thảm hại.

Mà cũng chẳng trách được.

Không nghĩ là lại ngượng đến vậy.

Ngoài ra, khi nhìn cô ấy trực diện như này, tôi một lần nữa nhận ra Tachibana dễ thương đến mức nào. Việc tôi không quay mặt đi chỗ khác thôi là đã xứng đáng được khen ngợi lắm rồi.

“…Đ-Được rồi. Vậy, anh làm lại lần nữa nhé.”

“V-Vâng…!”

Lại hít vào một hơi.

Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy bình tĩnh hơn lúc nãy một chút. Thế này thì chắc là sẽ ổn thôi…

“…Rika.”

“…Vâng.”

“Rika.”

“V-Vâng.”

“Rika.”

“……”

“Rika.”

“T-Thật là! Anh không cần gọi đi gọi lại nhiều lần thế đâu, em nghe thấy mà!”

Tachibana lại đỏ bừng mặt, hét lên như muốn gào vào mặt tôi.

“Thì… thì phải gọi cho quen mà. Anh vẫn thấy nó cứ gượng gạo thế nào ấy…”

“C-Cái đó thì đúng là vậy, nhưng mà…”

Rika. Rika.

Tôi lặp đi lặp lại cái tên đó trong lòng.

Thật sự thì, liệu có ngày tôi có thể gọi tên cô ấy một cách tự nhiên không nhỉ…

“V-Vậy thì, lần này đến lượt em…”

“Ơ-Ờ…”

Trong khi tôi còn đang mông lung, trở ngại tiếp theo đã đến.

Lần này đến lượt Tachi… Rika gọi tên tôi.

“…Phù. Re… Ren-san…”

“…………Hự.”

Khỉ thật, tôi vừa phát ra một âm thanh kỳ quái…

“C-Cái gì vậy anh!”

“K-Không, chỉ là… cái này đáng sợ thật đấy. Anh ngượng quá…”

“Thì… thì em đã bảo mà!”

Gọi tên người ta đã đáng sợ, mà được người ta gọi tên cũng đáng sợ không kém.

Nói mới nhớ, lúc nãy Rika cũng đã chịu đựng được 4 lần gọi tên liên tiếp của tôi, đúng là đáng nể thật.

“Nhưng mà, Ri… Rika không gọi thẳng anh bằng tên à?” (Trans: ý là Ren thay vì Ren-san)

“V-Với em thì gọi thế này hợp hơn. Vả lại, việc thêm ‘-san’ vào sau tên riêng, em cảm thấy đó là cách gọi chỉ dành riêng cho mình em thôi, nên em thấy thích.”

“…Thì, nếu Ri-Rika đã nói thế.”

“Vâng. …Ren-san. Ren-san.”

“Th-Thôi mà.”

“Đây là em đáp lễ đấy ạ. Ren-san.”

“…Rika.”

“Ren-san.”

Sau một hồi im lặng, cả hai chúng tôi cùng lúc quay ngoắt mặt đi chỗ khác.

Cảm giác như hai đứa đang làm cái trò gì đó cực kỳ ngốc nghếch vậy.

“…Mà này, ở bên ngoài chúng ta cũng sẽ gọi thế này à?”

“Ch-Chuyện đó thì… ừm…”

“……”

“……”

“…T-Tạm thời cứ giữ nguyên gọi bằng họ đi nhỉ.”

“V-vâng! Kh-Không thể để lộ vẻ mặt ngượng ngùng thế này trước mặt người khác được…!”

“Ừ-Ừ. Đúng thế thật…”

Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm, rồi vô thức dán mắt vào màn hình TV. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, vai kề vai, nhìn vào một chương trình tạp kỹ chẳng mấy thú vị một cách lơ đãng.

“…Nhưng mà.”

“Hửm?”

“…Những lúc chỉ có hai người, anh nhớ phải gọi tên em hẳn hoi đấy nhé.”

“Anh… anh biết rồi. Rika cũng vậy nhé.”

“V-Vâng. Ren-san…”

…Mà, thôi cũng được.

Chậm một chút cũng chẳng sao. Chúng tôi đã mất bao lâu mới đến được bước này, nên bây giờ có thong thả thêm một tí cũng chẳng vấn đề gì.

…Chỉ là.

“…Nghĩ đến cảnh gọi tên nhau trước mặt bọn Kyoya thôi là thấy sợ rồi.”

“…Đúng thế thật ạ.”

“Anh không muốn bị bọn nó lôi ra làm trò cười đâu…”

“Em cũng vậy… Hai đứa mình cùng cẩn thận nhé.”

Thật sự là một tương lai đầy gian nan.

Tuy nhiên, ngay cả những nỗi lo lắng và bối rối đó, chẳng hiểu sao dường như tôi thấy cũng có phần đáng yêu.

“Rika.”

“Gì vậy anh, Ren-san?”

Quả nhiên là tôi hiện tại, đang cảm thấy rất hạnh phúc.

“Từ giờ trở đi, lại nhờ em giúp đỡ nhé.”

“…Vâng, em cũng vậy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!