Chương kết 12.2: "Tớ không thể làm việc này một mình được"
Trans: Otaku RomCom
P/s: Chỗ xưng hô thì tôi sẽ hơi khác với bác trans tiền nhiệm nhé, tôi vẫn sẽ để xưng hô giữa Ren với Rika như trước đó là: Ren (tôi - cậu), Rika (Tớ - cậu). Còn thỉnh thoảng có những đoạn ngọt ngào tôi sẽ linh hoạt chỗ xưng hô này.
-------
“Itadakimasu.”
“Itadakimasu.”
“A, tớ quên lấy trà rồi.”
“À, để tôi đi lấy cho.”
“Cảm ơn cậu nhé.”
Đã một tuần trôi qua kể từ khi tôi và Tachibana Rika bắt đầu hẹn hò. Dĩ nhiên là trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, chẳng có chuyện gì đặc biệt lãng mãn kiểu người yêu xảy ra cả.
Có chăng thì việc ngày hôm nay cô ấy đến phòng tôi và trổ tài nấu nướng chính là sự kiện đầu tiên của hai đứa.
“Ừm, vẫn ngon như mọi khi nhỉ.”
“Cảm ơn cậu. Đây là món mới đấy, cá hồi áp chảo (Salmon Meunière).”
“Cậu lại mở rộng thực đơn rồi à?”
“Vâng. Để Kusuba-san không thấy chán mà.”
“Cảm ơn nhé.”
Rất nhiều chuyện đã xảy ra vào ngày đầu tiên chúng tôi hẹn hò, nhưng sau đó mối quan hệ của chúng tôi — hay đúng hơn là khoảng cách giữa cả hai — cũng không thay đổi nhiều. Chỉ là sau khi chúng tôi hiểu rõ tình cảm của nhau, cả hai đã trở nên thân thiết hơn một chút.
“Hôm nay tớ bị Satsuki trêu đấy. Cậu ấy hỏi: ‘Việc sống chung thế nào rồi?’”
“Sống chung gì chứ… Thế cậu trả lời sao?”
Nói chính xác thì chúng tôi chỉ đơn giản là bắt đầu qua lại nhà nhau thường xuyên hơn.
“Tớ bảo là: ‘Vui lắm’.”
“Oh…”
“Cậu ấy cứ thế há hốc mồm, mặt đần ra. Thỏa mãn thật đấy.”
“Mục đích của cậu là cái đó hả…”
“Đâu có. Chuyện thấy vui là thật lòng mà. Còn cậu, không thấy thế sao?”
Nói rồi, Tachibana ngừng đũa. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, gương mặt thoáng chút làm nũng như đang chờ đợi điều gì đó.
Sau khi yêu nhau tôi mới lại nhận ra một lần nữa, Tachibana thực sự vô cùng dễ thương. Đặc biệt là những lúc cô ấy làm vẻ mặt này, sức công phá thật đáng kinh ngạc…
“…Thì, vui thật mà.”
“Hì hì. Vậy à?”
Gật đầu đầy vẻ hài lòng, Tachibana húp một chút canh miso.
“Vậy sao. Fufu, Kusuba-san đúng là một đứa trẻ ngoan và thành thật nhỉ.”
“Gì-gì vậy…, sự thật nó thế mà.”
“Tốt mà. Như thế là rất tốt.”
Ư, ừm, cứ thấy sai sai thế nào ấy…
Mà thôi, thấy cô ấy vui như vậy, cứ coi như là ổn đi.
“Nhân tiện thì, Kusuba-san.”
“Ừ, gì thế?”
“Lần tới, mình đi hẹn hò nhé.”
“Hẹn… hẹn hò sao?”
“Vâng, là hẹn hò đấy.”
“…Thật à?”
“Thật mà. Đã là người yêu thì chuyện đó là bình thường thôi.”
“Đúng là vậy thật, nhưng mà…”
Được đề nghị một cách trịnh trọng như vậy khiến tôi không khỏi thấy ngượng ngùng. Không biết Tachibana có thấy xấu hổ không nhỉ…
Nhưng nhìn biểu cảm của cô ấy kể từ khi bắt đầu hẹn hò, có vẻ Tachibana còn phấn khích hơn cả tôi nữa.
Thật sự là khá bất ngờ.
“Mình nên đi đâu nhỉ? Tớ muốn ăn món gì đó thật ngon, ngắm nhìn những thứ xinh đẹp và làm những việc thật vui.”
“Nghe bình thường quá nhỉ.”
“Bình thường mới tốt chứ. Hơn nữa những người mới bước chân vào tình yêu như chúng ta thì phải bắt đầu từ những việc cơ bản nhất đã.”
“À, cái đó thì công nhận.”
“Với lại Kusuba-san từng nói rồi mà. Những việc dù một mình vẫn thấy vui, thì cậu cũng muốn làm cùng với tớ.”
“…Đúng là vậy.”
“Đấy. Chính là nó đó.”
Chính là nó, à?
Chắc đúng như lời cô ấy nói thật.
Tachibana đang cực kỳ hăng hái. Có lẽ những lời tôi nói lúc đó đã khiến cô ấy vui mừng ngoài dự đoán.
…Nếu đúng là vậy thì tốt quá.
“Nhưng vì mỗi người đều sẽ có những việc muốn làm một mình, nên lúc đó chúng ta sẽ thảo luận sau nhé.”
“Ừ. Mà việc gì cũng phải làm hai người thì chắc stress mất.”
“Vâng. Có những bộ phim tớ muốn xem một mình, có những nơi tớ muốn đi một mình nữa.”
“Cũng có lúc muốn ở một mình nữa chứ.”
“Đúng vậy. Như là đi hiệu sách chẳng hạn, tớ thích đi một mình hơn.”
“Tôi nghĩ chắc tôi cũng sẽ chết mất nếu phải ở cạnh ai đó cả ngày.”
“Cái đó… bao gồm cả tớ sao?”
“À… không… ừm… sao nhỉ…”
“…Hay là lần tới mình thử xem sao nhé?”
“…L-Lần tới à, lần tới.”
“……”
“……”
Bầu không khí này là sao đây?
Tuy nhiên, cảm giác này cũng không hề tệ. Đây chính là kiểu "khoảng lặng của những người yêu nhau" mà mọi người vẫn hay nói à…
“…Mà suy cho cùng, trên đời này chẳng có việc gì là không làm một mình được cả. Và thường thì làm một mình lại vui hơn.”
“Tớ cũng nghĩ thế, nhưng tớ đoán là chúng ta thuộc phe thiểu số rồi. Thực tế thì mọi người vẫn thường làm gì đó cùng nhau mà.”
“Chẳng qua họ không biết cái thú vui khi làm một mình thôi.”
“Mỗi cái đều có ưu và nhược điểm riêng, quan trọng là cách chúng ta lựa chọn sao cho phù hợp thôi.”
“Oh, câu trả lời đúng chuẩn học sinh gương mẫu.”
“Tớ không phải học sinh gương mẫu. Đó là câu trả lời bình thường thôi.”
Nói xong, chúng tôi chỉ lẳng lặng ăn nốt phần cơm của mình. Sau khi kết thúc bữa ăn, cả hai cùng mang bát đĩa ra bồn rửa.
Phải tranh thủ rửa luôn trước khi sự lười biếng ập đến mới được.
“Để tớ giúp cho.”
“Không cần đâu. Cậu đã nấu rồi mà.”
Công việc nên được chia sẻ cùng nhau. Việc dọn dẹp sau bữa ăn để tôi làm thì sẽ hợp hơn.
“Vậy thì nhờ cậu nhé.”
Tachibana ngoan ngoãn chấp nhận rồi đi về phía phòng khách. Chắc là cô ấy sẽ xem TV hoặc nghịch điện thoại trong lúc chờ đợi. Tôi cũng thong thả bắt đầu rửa bát.
“…Kusuba-san.”
“Hửm?”
Tôi cứ ngỡ là vậy, nhưng Tachibana đã quay lại bếp ngay lập tức. Tôi trả lời mà không rời mắt khỏi chiếc bát trên tay:
“Gì thế? Có chuyện gì à?”
“…Tớ vừa tìm thấy một việc mà chỉ có hai người mới làm được.”
“Việc gì mà phải hai người mới làm được? Ý cậu là gì v— Ư!”
Tôi cảm thấy có thứ gì đó vừa chạm vào lưng. Ngay sau đó, hai cánh tay của Tachibana vòng ra phía trước, ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Cái này…!
“Là ôm… Cái này thì một mình không làm được đâu.”
“Này… sao cậu lại đột ngột thế…”
“Hì hì. Đang dùng nước thì cậu không thể gỡ tay tớ ra được đâu nhỉ.”
“…Ướt bây giờ, đồ ngốc này.”
“Hì hì. Chuyện đó thì tớ không sợ đâu.”
“Thật là… mà, cậu bỏ ra một chút đi.”
Có lẽ chính bản thân cũng thấy ngượng, Tachibana buông tay ra khá dễ dàng. Tôi tắt vòi nước, lau khô tay rồi quay người lại đối diện với cô ấy.
Tachibana đang ngước nhìn tôi với ánh mắt hơi bồn chồn và lo lắng.
“…Nếu cậu muốn thì để tôi làm vậy.”
Nói rồi, lần này đến lượt tôi chủ động ôm lấy cô ấy từ chính diện.
Trái tim tôi đập loạn nhịp.
Cơ thể mảnh mai của Tachibana cứng đờ lại.
Dù vậy, cô ấy không hề tỏ ra ghét bỏ, mà còn siết chặt tay ôm lại tôi.
Lần đầu tiên hai đứa có một cái ôm thực sự.
Một cái ôm từ hai phía, khi cả hai đều mong muốn đối phương.
Một cái ôm khiến tôi cảm nhận rõ ràng rằng cô gái trong vòng tay này thích mình, và mình cũng thích cô ấy đến nhường nào.
Hạnh phúc thật đấy.
Chẳng còn gì có thể hơn được nữa.
…Nhưng mà.
“...Xong rồi nhé!”
“Ơ! Không! Thêm chút nữa đi!”
“Không được! Ngượng lắm!”
“Vẫn chưa đủ mà!”
“…Oh, gián kìa.”
“A a a!! Đ-Đâu, ở đâu cơ!?”
“Đùa đấy.”
“Hứ! Quá đáng!”
“Rồi rồi, tôi xin lỗi.”
“Hứ… Kệ cậu đấy!”
Tachibana dậm chân thật mạnh, lần này thì cô ấy chạy thẳng về phòng khách thật.
Chà, cuối cùng cũng đánh lạc hướng được rồi…
Vừa đè nén trái tim đang đập thình thịch, tôi vừa hít thở sâu vài lần.
Quả nhiên, chắc chắn là cậu ấy cũng đang hồi hộp như vậy.
“…Sau này chuyện sẽ như nào đây.”
Lo lắng thật. Nhưng trên hết, tôi cảm thấy hạnh phúc.
Hy vọng mọi thứ sẽ vui vẻ hơn từ giờ trở đi. Và nếu Tachibana cũng có cùng suy nghĩ như vậy thì sẽ tuyệt vời hơn nhiều.
Dù đã trải qua nhiều chuyện, nhưng thật vui vì tôi đã gặp được Tachibana.
Còn với cô ấy thì sao nhỉ. Việc gặp được tôi có phải là một điều tốt đẹp đối với cô ấy không?
Mối quan hệ của chúng tôi chỉ vừa mới bắt đầu.
Có thể một ngày nào đó nó sẽ kết thúc, hoặc cũng có thể sẽ kéo dài mãi mãi.
Nhưng hiện tại, tôi thấy mối quan hệ này thật sự, thật sự rất dễ chịu.
Dường như việc gắn kết sâu sắc với một ai đó cũng không hẳn lúc nào cũng xấu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
