Chương 1.3: "Nghĩ vậy thì tốt"
Trans: OtakuRomCom
P/s: Chương 1.1, 1.2 vol 2 ae xem ở bản dịch trước chỗ Chú thích nhé, tôi chỉ dịch tiếp.
-------
『Tớ đi mua đồ nấu bữa tối đây』
Trên đường về, tôi nhận được tin nhắn từ Tachibana.
Vì đã định là sẽ ăn tối cùng nhau, nên có lẽ cô ấy định nấu nướng luôn cho tôi đây mà.
『Để tôi giúp một tay. Cậu đang ở đâu thế?』
『Cảm ơn cậu. Tớ sắp đến siêu thị quen thuộc rồi』
『Vậy gặp nhau ở đó nhé』
Kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi, tôi hướng về điểm hẹn. Tự thấy bản thân cũng thật đơn giản khi đôi chân cứ vô thức rảo bước nhanh hơn.
Tachibana không vào trong mà đứng đợi trước cửa hàng với tư thế ngay ngắn. Cô ấy vẫn mặc bộ đồng phục, vai khoác túi xách.
Khi nhận ra tôi, đôi vai Tachibana khẽ nảy lên một chút, và gương mặt luôn nghiêm nghị dường như hơi giãn ra một chút và nở một nụ cười nhẹ.
“Chào.”
“Xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Nhưng mà, hôm nay cậu về muộn nhỉ.”
“À, tại có buổi họp của ban phụ trách chuyến tham quan ấy mà.”
Vừa nói chuyện, chúng tôi vừa bước vào cửa hàng và mỗi người lấy một chiếc giỏ. Nguyên liệu cho bữa tối thì cứ chia ra mà mua là vừa đẹp.
“Cậu là thành viên ban phụ trách à?”
“Ừ. Tôi cứ tưởng việc đó nhàn lắm nên mới chọn, mà hình như tính sai rồi.”
“Chà, nhưng thử sức với cái mới cũng là điều tốt mà.”
Sau khi nói một câu đúng chất "học sinh gương mẫu" như mọi khi, Tachibana bỏ một khay trứng vào giỏ.
“Hôm nay mình ăn Omurice nhé.” (Trans: Omurice - Cơm chiên trứng cuộn kiểu Nhật)
“Ồ, tuyệt đấy.”
“Ở nhà cậu còn nước sốt cà chua không?”
“Không, hết rồi.”
“Tớ biết mà. Chịu thôi, mua thêm cả sốt cà chua nữa vậy.”
“Cậu cũng có đâu mà nói tôi.”
“Tớ là vừa khéo dùng hết thôi. Đừng có đánh đồng tớ với cậu.”
Nói xong với vẻ hơi hờn dỗi, Tachibana quay ngoắt đi chỗ khác. Cái má hơi phồng lên của cô ấy trông mềm mại đến lạ.
Này tôi ơi, bớt cái kiểu quan sát kì lạ đó lại đi.
“Mà năm nay đi Guam à?”
“Nhân tiện thì, Tachibana bầu cho chỗ nào thế?”
Mà, chắc là Kyoto thôi nhỉ.
Tôi đã nghĩ thế, nhưng Tachibana không trả lời mà chỉ giữ im lặng với vẻ mặt hờn dỗi. Đôi mắt nheo lại đầy vẻ không hài lòng đang nhìn chằm chằm vào tôi. (Trans: kiểu mắt jito-me: mắt cụp xuống 1 nửa ấy)
“Gì thế?”
“…Cách gọi. Lại thành tên họ rồi kìa.”
“…À”
Quên mất…
“Thật là. Ren-san lúc nào cũng quên nhanh thế.”
“… Xin lỗi nhé.”
Vì chẳng có gì để bào chữa nên tôi thành thật xin lỗi luôn.
Cái chuyện không quen hay xấu hổ thì cả hai đều như nhau cả thôi. Nhưng đã quyết định là khi không có người ngoài thì sẽ gọi bằng tên thật, nên tôi phải cố gắng vậy.
“…Rika.”
“Vâng, Ren-san.”
Khẽ gật đầu đầy mãn nguyện, Rika lại nhìn về phía trước.
“Thế Rika bầu cho chỗ nào?”
“Kyoto ạ. Vì đồ ăn ở đó trông rất ngon.”
“Quả thật. Mà, cuối cùng thì đã thua Guam rồi.”
“Ở đó cũng có cái vui riêng mà.”
“…Cũng đúng.”
Như là đồ bơi chẳng hạn…
“Nhưng mà, đi tham quan vào giữa kỳ nghỉ hè thì hơi lạ nhỉ.”
“Ừ. Bù lại thì nghe nói bài tập hè của năm hai sẽ ít đi đấy.”
“Nhớ nộp báo cáo chuyến tham quan đầy đủ nhé.”
“Phiền phức thật đấy…”
Chẳng hiểu sao cái trường cấp ba này lại nghiện viết báo cáo đến vậy.
“Hy vọng qua chuyến đi này cậu sẽ có thêm nhiều bạn mới.”
“Có nên thêm… không nhỉ.”
“Đừng nói vậy chứ. Ít nhất cũng phải là ‘liệu có thêm được không?’ chứ.”
“Này.”
Nói thế thôi chứ đáng buồn là tôi cũng chẳng thể phủ nhận được.
Mà, chắc là chẳng thêm được ai đâu, chắc chắn đấy.
“Dù tớ cũng chẳng có tư cách nói người khác, nhưng Ren-san cũng nên mở rộng mối quan hệ dần dần đi thôi.”
“Tính sau vậy.”
“Hầy. Thật là hết cách với cậu.”
Cô ấy không kìm được mà thở dài .
Dĩ nhiên là Rika nói đúng. Nhưng thành thật mà nói, với những mối quan hệ hiện tại, tôi đã thấy đủ hài lòng rồi.
Mua sắm xong, cả hai cùng hướng về phía khu chung cư. Hai tay tôi xách hai túi đồ. Đã được người ta nấu cho ăn thì ít nhất cũng phải làm được chừng này.
Hôm nay Rika sẽ sang phòng tôi. Dạo gần đây chuyện này xảy ra khá thường xuyên nên tình trạng căn bếp nhà tôi đã khá khẩm hơn trước nhiều.
“Nhân tiện thì, Chitose cũng nói là hôm nay có buổi họp cho chuyến tham quan đấy.”
“À, tôi có thấy Susami ở đó.”
Cũng nhờ cô nàng mà tôi thấy mệt hơn dự kiến đấy.
“Hội học sinh vất vả thật. Nghỉ hè xong là lại đến lễ hội văn hóa nữa.”
“Đúng là mấy người ưa việc mà.”
Họ đang làm những việc mà tôi không thể làm được với nguồn năng lượng gấp bao nhiêu lần tôi. Dù có phần khâm phục, nhưng thành thật mà nói thì tôi vẫn không thể hiểu nổi cái đam mê đó.
Mà, chắc là bản thân họ thích làm nên mới thế.
“Nghe nói Chitose gia nhập Hội học sinh là do được Phó chủ tịch đương nhiệm mời đấy.”
“…Hmm.”
Ra là tên Oki đó đã kéo Susami vào à. Bảo là hắn có mắt nhìn người thì cũng hơi khó nói nhỉ.
“…Ơ, kia có phải là…”
“Hửm?”
Bất chợt Rika dừng lại, tôi cũng dõi theo ánh nhìn của cô ấy sau đó một chút. Phía bên kia đường, tôi thấy một nữ sinh mặc bộ đồng phục giống hệt Rika đang bước đi.
Ngay lập tức, trái tim tôi đập nhanh hơn một chút.
Chẳng ai nhắc nhở, cả hai chúng tôi cùng nấp vào sau bóng của một chiếc ô tô đang đỗ. Qua cửa kính xe, tôi nhìn về phía cô gái đó. Cô ta cứ thế rẽ vào góc đường và nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
“Người quen à?”
“Không. Nhưng đó là bạn cùng lớp với Ren-san đấy. Cậu không nhận ra à?”
“…À— Hình như là có thấy đâu đó rồi. Mà cũng có khi là chưa.”
“Có mà. Cậu đúng là lúc nào cũng thế…”
Bị nói vậy thì tôi cũng chịu, không nhớ thì biết làm sao giờ. Mà từ nãy đến giờ tôi toàn bị đem trí nhớ ra thử thách không vậy.
“…Lỡ trốn mất rồi.”
Nói một câu có vẻ không thoải mái, Rika bước lại ra giữa vỉa hè. Tôi cũng theo sau và lại bước đi bên cạnh cô ấy.
“Tớ cứ ngỡ là mình sẽ không bận tâm nếu bị mọi người xung quanh biết chuyện, nhưng đến khi đối mặt trực tiếp thì lại thấy xấu hổ thật đấy…”
“…Công nhận. Nếu tự nhiên mà lộ ra thì thôi, chứ bảo phải trực tiếp đối mặt thì đúng là…”
Với lại, nếu là lúc này, bị bắt gặp cảnh đi mua sắm cùng nhau thì tôi cũng thấy hơi ngại. Kể cả với những cặp đôi bình thường thì đây cũng là một tình huống khá "hiếm gặp".
“Nhưng nghĩ lại thì, ngoài nhóm Kyoya ra vẫn chưa ai biết nhỉ.”
“Nếu đám Satsuki không kể với ai thì đúng là vậy. Ở trường chúng ta vẫn ít khi tương tác với nhau mà.”
“…Không biết bao giờ thì lộ nhỉ.”
“Cứ để tự nhiên thì chắc chắn một lúc nào đó sẽ bị nhận ra thôi. Giống như cái sự tình cờ lúc nãy vậy.”
“Cứ thấy… bồn chồn kiểu gì ấy.”
“Tớ cũng vậy… Nhưng tớ nghĩ chỉ còn cách thuận theo tự nhiên thôi.”
“…Ừm.”
Cả hai cùng gật đầu với nhau, rồi bước chân có phần hơi vụng về hướng về phía chung cư.
Một khi đã trở thành người yêu, những chuyện thế này là không thể tránh khỏi. Dẫu vậy, tôi vẫn không khỏi cảm thán rằng các cặp đôi trên thế giới này đúng là tuyệt thật.
“…Ren-san?”
Khi về gần đến nhà, vào sâu trong khu chung cư, Rika khẽ cất tiếng gọi có chút ngập ngừng.
“Gì thế?”
“…Đồ ấy, để tớ xách một bên cho.”
“Ơ, không cần đâu. Cũng không nặng lắm, với lại sắp đến nơi rồi mà?”
“…Hừm.”
Khẽ rên lên một tiếng nhỏ, Rika nhìn tôi với vẻ mặt không hài lòng cho lắm.
Gì nữa đây…
“…Rika?”
“…Thật là. Cứ đưa đây cho tớ!”
Nói rồi, Rika dùng sức giật lấy túi đồ của mình từ tay tôi. Giờ đây mỗi người cầm một túi, bàn tay phải của Rika và bàn tay trái của tôi cứ thế đung đưa một cách nhàm chán giữa hai người.
Sau đó, Rika nhìn tôi với ánh mắt hơi cụp xuống, đôi má ửng hồng và khẽ mỉm cười.
“Ư…!”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay trái của tôi được nhẹ nhàng nắm lấy trong bàn tay mảnh khảnh và mềm mại của Rika.
“…Không làm vậy thì sao mà tớ nắm tay cậu được chứ.”
“C-Cậu… sao đột ngột thế.”
Đ-Đây là lần đầu tiên mà…!
Thú thật, khi đi bộ cùng nhau, đã nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện này. Nhưng không ngờ cô ấy lại chủ động nắm lấy dứt khoát như vậy…
“…Có sao đâu chứ. Mình cũng đã ôm nhau rồi mà.”
“C-Cái đó, nói thế nào nhỉ… là do cảm xúc nhất thời…”
“Vậy thì cái này cũng là nhất thời thôi. Hì hì.”
Rika khẽ cười như tiếng thì thầm, rồi bàn tay đang nắm lấy tay tôi hơi siết chặt lại một chút.
Qua bàn tay ấy, không chỉ có hơi ấm của Rika, mà cả nhịp tim đang đập nhanh, cả tâm hồn đang hào hứng, tất cả dường như đều truyền sang tôi.
Và có lẽ, cả cảm xúc của tôi cũng đã truyền sang cô ấy mất rồi. Nếu đúng là vậy thì, tệ thật đấy…
“Cậu không chạy thoát được đâu. Cho đến khi về nhà thì cứ giữ nguyên thế này đấy.”
“…Tôi ko chạy đâu.”
“Hì hì. Nghĩ vậy thì tốt.”
Bị kéo đi bởi bàn tay đang nắm chặt, bước chân của hai đứa tự nhiên trở nên nhịp nhàng.
Kể cả có nhìn về phía trước, tôi vẫn có thể cảm nhận được tốc độ của cô ấy.
Nắm tay mang lại cảm giác gì, trước đây tôi vốn không biết.
“A, hôm nay trên TV có bộ phim truyền hình trông rất hay đấy! Tớ quên mất!”
“Vậy à. Mấy giờ chiếu?”
“Bảy giờ tối đấy! Phải nấu cơm xong trước lúc đó mới được!”
Nói đoạn, Rika bắt đầu chạy đi. Bị bàn tay ấy kéo theo, tôi cũng chạy cùng cô ấy.
Nếu có thể cảm nhận được bước chân, cảm nhận được cảm xúc của cô ấy như vậy.
Từ giờ trở đi, tôi mong mình vẫn có thể tiếp tục nắm tay Rika như thế này mãi.
Dù không giống phong cách của mình chút nào, nhưng tôi đã thầm nghĩ vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
