Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 1 - 100 - Chương 62: Bị moi hết gốc gác rồi

Hứa Hiểu Phong theo cô hầu gái đi vòng vèo một hồi, cuối cùng dừng chân trước cổng một sân viện.

Nhìn những món đồ trang trí tinh xảo trên cổng, những loài hoa cỏ kỳ lạ quý hiếm đua nhau khoe sắc bên trong tường viện, Hứa Hiểu Phong bất giác nuốt nước bọt.

Đây... đây không phải là có tiền theo kiểu bình thường nữa rồi...

Bất kể là ngoài đời hay trong game, đây là lần đầu tiên Hứa Hiểu Phong được tận mắt chứng kiến một gia đình xa hoa đến nhường này.

Ngoài đời, dù biết một vài người bạn học thuộc dạng có điều kiện thì cũng chỉ dừng lại ở việc nhìn siêu xe, đồng hồ hàng hiệu, mà ai nấy đều tỏ ra khá kín đáo. Khổ nỗi, mấy thứ đồ xa xỉ đó cậu lại chẳng nhận ra nên cũng không biết chúng đắt đỏ và sang chảnh đến mức nào.

Trong game thì cậu cứ ru rú mãi ở cái xó xỉnh nghèo nàn như Thành Lạc Diệp. Người có tiền có địa vị nhất cậu từng gặp là ngài thành chủ, mà cũng chỉ là một quý tộc quèn.

Nhưng ở Thành Phỉ Thúy thì hoàn toàn khác.

Các đại quý tộc trang hoàng nhà cửa càng lộng lẫy càng thể hiện được thân phận, nếu kín đáo quá mức có khi còn bị người ta cười vào mặt.

Mà sân viện trước mắt này so với những dinh thự xung quanh, chỉ cần liếc qua đã thấy đẳng cấp vượt trội.

Cô có chút rụt rè hỏi: "Chị hầu gái ơi... nơi này... em vào được không ạ?"

"Vâng, mời tiểu thư vào."

Dường như nhận ra sự do dự của Hứa Hiểu Phong, cô hầu gái nói thêm: "Những thứ này không đáng bao nhiêu tiền, chỉ khoảng một vạn vàng là có thể sắm sửa xong."

Một vạn vàng! Đây là cả một vạn vàng đấy!

Phải biết là... Hửm? Mới có một vạn thôi à?

Hứa Hiểu Phong nhẩm lại số dư trong túi đồ, dù không tính lô hàng đang gửi ở thương hội, riêng tiền mặt cậu vẫn còn năm sáu mươi vạn vàng.

Chậc! Hóa ra chỉ là đồ màu mè loè loẹt!

Không nhắc thì suýt quên, giờ mình mới là đại gia thứ thiệt! Vung bừa ít tiền lẻ ra ngoài cũng đủ khiến khu ngoại thành Hoàng Đô rung chuyển ba lần.

Nghĩ đến đây, Hứa Hiểu Phong ưỡn bộ ngực đáng tự hào của mình, nghênh ngang bước vào.

Bộ dạng này khiến cô hầu gái đứng bên cạnh chỉ biết ngơ ngác.

Tôi chỉ khiêm tốn một chút thôi mà, sao cô bé lại thay đổi thái độ 180 độ như vậy? Lẽ nào một vạn vàng thật sự rất ít sao?

Cô hầu gái đi phía sau, khép cổng lại, rồi bước lên trước tiếp tục dẫn đường, cuối cùng dừng lại bên ngoài một đình nghỉ mát, cúi người nói vào trong: "Chủ nhân, vị tiểu thư kia đã được đưa tới."

"Ừm, qua đây đi."

"Mời tiểu thư."

Hứa Hiểu Phong bước lên, tò mò quan sát người trong đình.

Đó là một thiếu nữ trạc tuổi mười sáu. Làn da nàng trắng hơn tuyết, ngũ quan thanh tú sắc sảo, đôi mắt to như ngọc bích, khóe miệng nở một nụ cười như có như không. Mái tóc vàng óng được búi cao, gài lại bằng một chiếc trâm, tựa như một đóa hoa đang bung nở.

Nàng mặc một chiếc váy dài màu đỏ thẫm lộng lẫy, viền váy gợn sóng nhấp nhô, hệt như một đại dương màu máu.

Trong lúc Hứa Hiểu Phong quan sát nàng, nàng cũng đang quan sát cô.

Ánh mắt nàng dần sáng lên, rồi vẫy tay: "Mời ngồi."

"A, vâng, cảm ơn chị gái."

Hứa Hiểu Phong ngồi xuống với vẻ hơi ngơ ngẩn.

Cô thừa nhận, mình đã nhìn đến ngây người.

Tuy đã gặp không ít mỹ nữ ngoài đời thực, thậm chí bản thân cô cũng được tính là một nửa (nhầm), chưa kể trên mạng còn có đủ loại ảnh ọt lung linh, tạm không bàn đến công nghệ photoshop chiếm bao nhiêu phần trăm, ít nhất thì ai nấy đều rất bắt mắt.

Thế nhưng, tất cả bọn họ đều thua xa người trước mặt này.

Đây không phải là chênh lệch về nhan sắc, mà là sự áp đảo tuyệt đối về khí chất.

Người trước mắt giống như phượng hoàng bay lượn trên chín tầng mây, còn những người cô từng thấy nhiều nhất cũng chỉ là những con công sặc sỡ khoe mẽ.

Mà công thì dù có cố thế nào cũng không thể bay lên đến tầm cao của phượng hoàng.

"Không biết nên xưng hô với em thế nào?"

Nghe câu hỏi, Hứa Hiểu Phong cuối cùng cũng gạt bỏ được mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Xưng hô à, đúng là một vấn đề nan giải. Chủ yếu là mình cũng có biết cái thân phận NPC này tên là gì đâu!

Không lẽ cũng tự gọi là "nhóc con"? Lần đầu gặp mặt đã xưng là nhóc con, chị gái đây chắc không phải đến gây sự đấy chứ?

Thấy Hứa Hiểu Phong có chút do dự, thiếu nữ tưởng rằng cô đang đề phòng người lạ, bèn cười nhẹ: "Em đã gọi chị là chị rồi, vậy chị cũng gọi em là em gái luôn nhé?"

"Vâng ạ, cứ nghe theo chị."

"Aimée, dâng trà bánh lên đi."

"Vâng, thưa chủ nhân."

Cô hầu gái vâng lời lui xuống, một lát sau liền bưng các loại trà bánh đến, bày biện đầy bàn đá trong đình.

"Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé."

Thiếu nữ cầm một miếng bánh đưa qua: "Nếm thử cái này đi, đây là bánh ngọt giới hạn hàng ngày của Phương Hương Lâu nổi tiếng nhất Thành Phỉ Thúy đấy."

"Vâng, cảm ơn chị ạ."

Hứa Hiểu Phong nhận lấy miếng bánh, chẹp một tiếng rồi cắn một miếng to.

Bánh ngọt tan ngay trong miệng như một dòng nước ấm chảy từ đầu lưỡi xuống dạ dày, để lại vị ngọt thơm thanh tao.

Mềm dẻo mà không ngấy, đỉnh của chóp!

Hứa Hiểu Phong nhanh chóng xử lý thêm hai miếng nữa, một chiếc bánh lập tức chui tọt vào bụng.

"Ngon ạ!"

"Vậy thì ăn nhiều một chút."

"Vâng vâng!"

Nhìn cô bé giống hệt một con chuột hamster đang dùng hai tay ôm đồ gặm, thiếu nữ cũng che miệng cười tủm tỉm: "Ăn từ từ thôi, không cần vội."

Đợi đến khi Hứa Hiểu Phong quét sạch cả đĩa, thiếu nữ mới bắt đầu vào chuyện chính: "Em gái, em là con nhà gia tộc nào vậy?"

"A? Em... em không biết ạ."

Tuy Hứa Hiểu Phong đang trả lời, nhưng mắt vẫn dán chặt vào một cái đĩa khác, đồ ăn bên trong mềm mềm, thơm thơm, đỏ au.

Thật không phải mình muốn ăn, mà là đồ ăn đang quyến rũ mình đó chứ.

Thiếu nữ hiểu ý, bèn lấy cái đĩa đó qua rồi đẩy đến trước mặt cô: "Nếm thử cả cái này nữa, đây là bánh ngọt của Tân Phân Các."

Hứa Hiểu Phong đầu tiên là cẩn thận nếm thử một miếng... sau đó nếm miếng thứ hai... rồi nếm ba miếng...

Thôi kệ, chén luôn!

"Nhà em gái ở đâu vậy?"

"Khu ngoại thành ạ."

Nhìn chằm chằm!

"Đây là hoa quả của Xuân Hương Viên, cũng thử đi nhé."

"..."

"Đây là nước trái cây của XXX."

"Đây là..."

"Đây..."

"..."

"Oa!" Hứa Hiểu Phong đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, sau đó vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình, "No quá no quá. Cảm ơn chị gái đã đãi."

"Ờ... ha ha... không có gì."

Thiếu nữ nhìn cái bụng vẫn phẳng lì của Hứa Hiểu Phong mà bất giác trầm tư.

Người thì bé tí mà sao ăn khỏe thế nhỉ?

Vốn dĩ các loại bánh ngọt nàng chuẩn bị là định để mỗi thứ nếm một miếng, đợi sau khi nếm hết các loại thì cũng vừa lót dạ xong.

Ai ngờ bây giờ tất cả đều bị cô bé quét sạch. Chừng này đồ ăn dù có năm gã đàn ông to con cộng lại cũng chưa chắc đã ăn lại!

Chẳng lẽ dạ dày của con bé là túi không gian à?

Thiếu nữ bất giác đưa tay lên đỡ trán.

Và ngay khoảnh khắc ấy, nàng đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Khoan đã, hôm nay mình mời con bé đến đây để làm gì nhỉ? Mình đến để tìm hiểu tình hình, tức là để dò xét lai lịch của nó!

Kết quả thì sao, lai lịch thì hoàn toàn không dò ra được chữ nào, ngược lại cái dạ dày của con bé... khoan, mình đã dò được tới đáy dạ dày của nó chưa nhỉ?

Nàng bắt đầu có chút hoài nghi, không biết sức ăn này đã phải là giới hạn của cô bé chưa, lỡ như nó còn giấu nghề thì sao?

Nhưng cũng không tiện tiếp tục dò xét nữa.

Nhấn mạnh lại là dò lai lịch, không phải dò dạ dày!

"Em gái, hôm nay trời cũng không còn sớm nữa, hay là chúng ta tạm dừng ở đây nhé, ngày mai chị lại mời em đến chơi."

"Dạ vâng ạ! Tạm biệt chị gái."

Hứa Hiểu Phong vui ra mặt. Được ăn no nê rồi về nghỉ ngơi thì còn gì bằng.

Đúng là một chị gái tốt bụng, tâm lý mà!

"Em gái, tên chị là Ellieya."

"Chị Ellieya. Em... hay là chị cứ gọi em là Tiểu Phong đi ạ."

"Tiểu Phong à, mai gặp nhé."