Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 3

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 1 - 100 - Chương 66: Hiểu rồi

"Những gì tôi nói các người nghe rõ chưa?"

""Nghe rõ rồi!!""

Hứa Hiểu Phong nhìn quanh một lượt, thấy vẻ mặt kiên định của mỗi người, không khỏi gật gù.

Thế là cô vẫy tay ra hiệu: "Anh em đâu, hành động!"

Đám sơn tặc từ sau dốc túa ra tựa như đàn châu chấu tràn đồng.

Thế nhưng đám rau hẹ kia thấy cảnh này không những không hoảng sợ mà còn cực kỳ phấn khích.

"Tới rồi! Bọn họ tới rồi!"

"Anh ơi! Nhìn em nhìn em, bắt em đầu tiên đi!"

"Lão tử chờ ở đây trước cả tiếng rồi, tao trước!"

"Ông đây tối qua ngủ ở đây luôn! Tao đầu tiên!"

"Mày nói phét! Sáng nay mày mới lên cấp 10!"

Người chơi nháo nhào như một nồi cháo, người đẩy kẻ kéo tranh giành vị trí đầu tiên. Dù đứng đầu chẳng có phần thưởng gì thêm, nhưng đi trước về trước, tiết kiệm được khối thời gian!

Tuy nhiên, đám sơn tặc không hề bị lời nói của họ lay động, chỉ nhanh chóng tiến lại gần, ai nấy đều mở to mắt, soi mói họ từ trên xuống dưới.

"Đại ca còn nhớ em không, hôm qua chính là anh bắt đó, cũng coi như người quen rồi, hay là..."

"Đừng ồn! Im lặng chút coi!"

Cái khí chất du côn mà đám "sơn tặc" đã khổ luyện bấy lâu nay cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Chỉ vài câu gầm gừ đã trấn áp được đám người chơi ồn ào.

Không phải người chơi đánh không lại họ, mà là vì thứ nhất, không được động thủ; thứ hai, người bình thường thấy đám côn đồ du đãng, dù đối phương gầy như que củi cũng sẽ vô thức lùi lại một bước.

Người chơi im lặng, ngoan ngoãn rồi, đám sơn tặc mới có thể yên tâm thẩm định trang bị.

"Món trang sức này trông không tệ, chính là mày, đi theo tao!"

"Vũ khí của mày cho tao xem nào. Ừm, trông có vẻ là hàng tốt, mày đi theo tao."

Hai mươi người qua lại săm soi trong đám đông hơn trăm người, so bên trái rồi lại so bên phải, có người rất nhanh đã chọn được mục tiêu.

Còn có người thì gặp chút rắc rối.

"Người này tao nhìn trúng trước, tính là của tao."

"Không đúng, tao nói chuyện với nó trước, dây thừng cũng lôi ra rồi, nó chắc chắn là của tao."

"Đây không phải là mày ăn gian à?"

"Mày chạy chậm còn trách tao à?"

Phong Hỏa Liên Thiên nghe hai người đối thoại, đầu đầy dấu chấm hỏi.

Nghe ý này, là hai người họ đang tranh giành quyền sở hữu mình?

Cái quái gì vậy, các người không phải cùng một băng cướp sao? Bây giờ làm sơn tặc áp lực lớn vậy à? Nội bộ cũng có cạnh tranh? Sơn tặc cũng phải cuốn vào vòng xoáy đấu đá sao?

"Ờ... hai vị, hay là mỗi người một nửa, thế nào?"

Hai người đang tranh cãi nghe vậy nhìn nhau một cái, sau đó cùng gật đầu.

"Vậy tao lấy nửa thân dưới, mày lấy nửa thân trên."

"Được."

"Không được! Các người định làm gì? Giết người à?"

Phong Hỏa Liên Thiên vội ngắt lời phát ngôn kinh dị của họ. Anh ta tưởng là chia của, nhưng nghe lời này, lẽ nào là phân thây?

"Chậc, nghe mày đưa ra đề nghị, còn tưởng chém mày cũng không chết được chứ."

Mấy người chơi này cũng thật là, ai nấy đều chơi lớn chơi lầy như vậy, dù có nói họ có chín mạng, chặt đầu vẫn sống, bọn sơn tặc cũng sẽ không nghi ngờ.

Nhưng xem tình hình hiện tại có vẻ là không được, thật đáng tiếc.

Nhưng để ai đó từ bỏ con mồi này cũng rất khó. Bởi vì người chơi này rõ ràng thuộc loại mà Đại tỷ đầu nói là nhìn một cái đã thấy cao cấp sang chảnh.

Đây chính là cừu béo hàng top... khách hàng chất lượng cao.

"Hay là thế này, người này nhường cho mày, sau đó chúng ta đi tìm thêm một người nữa cho tao, cứ báo cáo như vậy. Nhưng lúc chia tiền cuối cùng chúng ta chia đôi."

"Được."

Thỏa thuận xong, hai người rất nhanh đã tìm thêm một người nữa dẫn đi cùng.

Cuối cùng, hai mươi người đều đã tìm đủ, họ nhanh chóng dọn hàng chuồn lẹ, bỏ lại gần trăm người chơi nước mắt lưng tròng tiễn biệt.

Cũng có người nghĩ đến việc lén lút bám theo, dù sao đi qua một lần là quen đường, sau đó ăn vạ để vào. Và anh ta đã làm như vậy thật.

Kết quả đúng là anh ta đã ăn vạ thành công, tín vật cũng đã lấy được.

Thế nhưng, khi anh ta vui vẻ rời khỏi hang động, định quay về trả nhiệm vụ, thì bị những người chơi cùng đợt với mình chặn lại.

"Nhóc con, chơi trò âm hiểm à."

"Mày làm vậy là phá luật, gây phiền phức cho NPC, lỡ cuối cùng làm bể nồi cơm của tất cả bọn tao, mày chịu trách nhiệm nổi không?"

Sau đó anh ta bị hội đồng.

Đương nhiên không đánh đến chết, vẫn chừa cho anh ta chút máu. Nhưng tín vật chắc chắn bị tịch thu.

Tóm lại là vừa mất vàng, vừa không làm được nhiệm vụ.

Chuyện này lan truyền ra ngoài, mọi người đều vỗ tay tán thưởng.

Đây chính là lập quy tắc. Nếu không, với tư duy sáng tạo vô biên và tính cách không sợ chết của người chơi, họ sẽ bày ra đủ trò cho bạn xem.

Đám sơn tặc dẫn người về khu trú địa, sau đó tiến hành một loạt quy trình quen thuộc.

Trong thời gian đó Hứa Hiểu Phong không thể xuất hiện, nếu cô lộ mặt bị người ta nhìn thấy, sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Mãi cho đến khi tiễn hết đợt người chơi này, và mở mắt quét một vòng xác nhận xung quanh không có ai nán lại, cô mới đến hang động.

"Đại tỷ đầu, mời người xem thu hoạch của chúng tôi."

"Không cần xem, nói thẳng cho tôi tổng số."

"Tổng cộng là hơn bảy vạn sáu ngàn vàng ạ."

Hứa Hiểu Phong nhíu mày: "Mới có bảy vạn?"

Lúc đám dân làng chọn người, cô đã xem qua, số vàng trên người những người đó cộng lại ít nhất cũng phải mười vạn.

"Các người chừa lại ba phần cho người ta à?"

"Đại tỷ đầu, bảy phần vẫn chưa đủ sao ạ?"

"Bảy phần đó... tuy cũng được, nhưng chúng ta kiếm tiền bằng bản lĩnh, tại sao không thể lấy mười phần?"

"Nhưng Đại tỷ đầu, không phải người nói phải phát triển bền vững sao?"

"Đúng, nhưng đám người chơi này ranh ma lắm, mỗi lần đến đều tính toán chính xác, chỉ mang theo ngần ấy trên người thôi. Gia sản của họ dày lắm đấy. Lần sau nhớ, lấy... chín phần đi."

Hứa Hiểu Phong đã tính toán rồi. Theo hiệu suất của những người này, một ngày cày chết cũng chỉ chạy được mười chuyến. Nếu mắt nhìn tốt hơn một chút, dẫn thêm được nhiều người hơn, có lẽ một chuyến có thể kiếm được mười vạn vàng, một ngày là một triệu.

Tốc độ kiếm tiền này đối với cô vẫn còn hơi chậm. Nhiệm vụ cá nhân đặc biệt của cô cần đến hẳn một trăm triệu cơ mà.

"Được rồi, quyết định vậy đi. Bây giờ nói về tình hình của mỗi người."

Hai mươi người, có người kiếm được nhiều có người kiếm được ít. Thật sự hoàn toàn phụ thuộc vào mắt nhìn và vận may của bản thân.

Và trong số đó, người đáng chú ý nhất chính là kẻ đã bắt được Phong Hỏa Liên Thiên. Một mình thu hoạch được hơn sáu ngàn vàng. Dù chỉ được chia một phần cũng là hơn sáu trăm vàng.

"Chuyện này không vội được, cần phải có kinh nghiệm. Các người chạy thêm vài lần là sẽ luyện ra được thôi."

"Các người có thể ghi nhớ tình hình của cái gã tên 'Phong Hỏa Liên Thiên' này, sau này gặp ai có cảm giác tương tự như hắn thì cứ bắt thẳng là được."

Nghe vậy, có người mắt sáng lên, nhìn Hứa Hiểu Phong từ trên xuống dưới.

"Cái đó... Đại tỷ đầu. Trang bị trên người người là..."

Hứa Hiểu Phong nhanh chóng lùi lại một bước, ôm lấy người mình: "Ngươi... ngươi định làm gì?"

"Không không, Đại tỷ đầu, tôi chỉ muốn mở mang tầm mắt, hỏi về trang bị của người thôi."

"Cái đó thì khỏi nói! Ta còn cao cấp hơn bọn họ không chỉ một bậc đâu!"

Nếu nói Phong Hỏa Liên Thiên là nhìn một cái đã thấy cao cấp sang chảnh, thì bộ đồ của Hứa Hiểu Phong lại mang lại cảm giác tự nhiên, hài hòa, đầy khí chất.

""Thì ra là vậy...""

Họ đồng loạt gật đầu, lần này thì thật sự có chút hiểu rồi...

Phải bắt loli!!