Biến Thân Thành Cửu Vĩ Hồ Tiên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15209

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 19

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 827

Tập 01 - Chương 1: Chị Trần, không được đùa kiểu đó đâu...

Khi chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía mình và bọn trẻ, Tô Nam hoàn toàn theo bản năng đẩy đám học sinh bên cạnh ra xa.

Có lẽ đây chính là tinh thần trách nhiệm của một nhà giáo nhân dân vinh quang chăng?

Vào khoảnh khắc bị húc bay, Tô Nam chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, nhưng nội tâm hắn lại bình tĩnh đến lạ. Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ đối mặt với cái chết một cách thản nhiên đến thế.

Đau đớn chỉ diễn ra trong tích tắc, sau đó là mất hết tri giác.

Tiếng la hét của mọi người, tiếng kêu gào, tiếng khóc của bọn trẻ... tất cả hòa lẫn vào nhau, truyền vào tai hắn.

Âm thanh từ bốn phía nghe thật kỳ lạ, cứ như người đang ở dưới nước nghe tiếng vọng từ trên bờ, xa xăm và mơ hồ.

Hắn cảm thấy cơ thể ngày càng nặng trĩu, ý thức ngày càng trì trệ, âm thanh truyền đến cũng ngày càng xa vời...

“Chuyện gì vậy? Vừa xảy ra chuyện gì thế?”

“Hình như là giáo viên trường Nhất Cao.”

“Tìm cách báo cho người nhà đi...”

Vào giây phút ý thức tan biến cuối cùng, Tô Nam lờ mờ nghe được vài câu đối thoại ấy.

Khi ý thức khôi phục lần nữa, Tô Nam khẽ rên một tiếng, chậm rãi mở mí mắt nặng trĩu. Ánh sáng mạnh khiến mắt hắn hơi nheo lại. Sau khi thích nghi một chút, thứ hắn nhìn thấy là trần nhà trắng toát.

Hắn phát hiện hình như mình đang nằm trên một chiếc giường bệnh rộng chừng một mét hai, trên người đắp một tấm chăn mỏng.

Mình... còn sống sao?

Khẽ xoay đầu, hắn liếc thấy bên trái giường bệnh là tường, còn bên phải là tấm rèm trắng rủ xuống, đó là vách ngăn giữa các giường bệnh, còn đối diện giường là một khung cửa sổ.

Trên bệ cửa sổ đặt một chậu cẩm chướng đang nở rộ, tỏa ra mùi hương thấm đượm lòng người. Ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim én nỉ non nô đùa, tràn đầy sinh cơ và sức sống.

Tô Nam không khỏi ngẩn người.

Mùa xuân rồi? Xem ra mình đã ngủ được một khoảng thời gian rồi a...

Bỗng nhiên, cơn đau âm ỉ truyền đến từ vùng đầu, Tô Nam khẽ nhíu mày.

Bị thương ở đầu sao...

Lúc này hắn mới cảm nhận được trên đầu mình dường như đang đắp một chiếc khăn ấm, khi đảo mắt nhìn lên thậm chí còn thấy thấp thoáng màu trắng của khăn.

Tô Nam muốn cử động thân thể, lại phát hiện cơ thể cứng đờ vô cùng, dường như đã lâu lắm rồi không vận động, tứ chi đều không nghe theo sự điều khiển của hắn. Hắn muốn mở miệng nói chuyện, lại phát hiện sức lực của mình yếu đến mức ngay cả nói cũng không nổi.

Xem ra mình chắc là đã hôn mê mấy tháng rồi. Tô Nam thầm thở dài trong lòng, sau đó lại cảm thấy vô cùng may mắn, Mình đúng là mạng lớn vãi chưởng!

Trong ký ức, sau khi chịu cú va chạm đó, hắn đã bay xa đến tám, chín mét. Dựa vào kinh nghiệm giảng dạy hai năm nay của Tô Nam, chịu lực lớn như vậy, trong tình huống bình thường dù chỉ là tổn thương nội tạng thôi cũng đủ để tuyên án tử hình cho một người bình thường rồi.

Đúng vậy, kinh nghiệm giảng dạy. Tô Nam là giáo viên Vật lý của trường Trung học Phổ thông số 1 thành phố L (Nhất Cao), 26 tuổi, nghiên cứu sinh vừa tốt nghiệp hai năm.

Đang lúc hắn suy nghĩ miên man, phía cửa phòng bệnh vang lên tiếng “két” mở cửa, theo sau là tiếng giày cao gót nện bước vừa vững vàng lại vừa cẩn trọng. Tiếng bước chân dần dần tới gần, khi đến sát giường bệnh thì càng chậm lại và nhẹ đi.

Vài giây sau, một bóng dáng cao gầy xuất hiện trong tầm mắt Tô Nam, đó là một người phụ nữ tuyệt đẹp chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.

Cô khoác một chiếc áo blouse trắng, bên trong là áo len màu hồng mang theo chút sức sống thanh xuân, thân dưới là quần jean màu xanh nhạt, tôn lên đôi chân thon dài.

Chị Trần? Tô Nam hơi ngạc nhiên.

Hắn nhận ra, đây là một nữ giáo viên khác cùng công tác tại trường Nhất Cao, đồng thời cũng là đàn chị tốt nghiệp cùng trường đại học với hắn, hiện đang làm giáo viên y tế tại phòng y tế của trường, tên là Trần Linh.

Trần Linh là nữ thần cao lạnh nổi tiếng của trường, ngoại trừ học sinh ra thì rất ít khi hòa nhã với người khác. Tuy nhiên quan hệ hai người cũng không tệ, lúc Tô Nam mới đến Nhất Cao nhận lớp, đã được cô giúp đỡ không ít.

Mái tóc đen nhánh của cô được buộc đuôi ngựa một cách tùy ý, khuôn mặt trái xoan chuẩn mực, làn da trắng nõn, đôi mắt long lanh như nước mang theo một chút u sầu lãng đãng.

“Chị Trần...”

Hắn mở miệng muốn gọi cô, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng rên yếu ớt. Có vẻ như do quá lâu không nói chuyện, ngay cả giọng nói của hắn cũng trở nên nhỏ nhẹ, thiếu lực.

Trần Linh nhìn thấy Tô Nam đã tỉnh, trong mắt thoáng qua tia vui mừng lẫn dịu dàng, sau đó rảo bước đi tới.

Tô Nam bị ánh mắt dịu dàng này của cô làm cho rùng mình. Từ bao giờ mà chị Trần lại có ánh mắt ướt át như thế?

Trần Linh đi đến trước mặt Tô Nam, vươn cánh tay trắng ngần, nhẹ nhàng áp lên trán hắn. Vài giây sau, cô khẽ thở phào:

“Cuối cùng cũng hạ sốt rồi.”

Sau đó ánh mắt Trần Linh lại trở nên nghiêm túc: “Sau này nhất định phải cẩn thận, nếu không tự làm mình bị thương đã đành, người nhà cũng sẽ lo lắng cho em đấy!”

Nghe những lời nghiêm túc của cô, nhìn ánh mắt mang theo chút lo âu kia, Tô Nam cảm thấy thế giới quan của mình bị đảo lộn tùng phèo.

Đây... đây vẫn là bà chị Trần cao lạnh mà mình biết sao? Chẳng lẽ chị ấy vẫn luôn chăm sóc mình?

“Đói không?”

Trần Linh hỏi lại lần nữa.

Cảm nhận cơn đói từ bụng, do dự một chút, Tô Nam khẽ gật đầu.

“Chờ chút nhé, chị đã lấy cơm rồi.”

Trần Linh bước đi vài bước, sau đó quay lại bên giường với một hộp cơm trên tay. Cô mở hộp ra, mùi thơm nức mũi bay lên. Tô Nam khẽ liếc mắt nhìn vào trong hộp.

Công thức quen thuộc này, mùi vị quen thuộc này, hóa ra lại là cháo bí đỏ của nhà ăn trường học! Đây chính là món cháo hắn thích nhất! Chị Trần vì mình mà chuyên môn đến nhà ăn trường học sao?

Chuyện này... Chị Trần chăm sóc mình như vậy, chẳng lẽ có ý với mình? Tô Nam không khỏi bắt đầu để trí tưởng tượng bay xa.

Nghĩ lại thì, hình như trước đây thái độ của chị Trần đối với mình đúng là có hơi khác biệt so với các giáo viên khác thật?

Trần Linh đặt cơm lên tủ đầu giường, sau đó ôm lấy Tô Nam, đỡ hắn ngồi dậy. Một mùi hương u lan đặc trưng của thiếu nữ truyền đến, dường như còn mang theo chút hương bạc hà thanh mát chưa từng có trước đây...

26 năm trai tân, đây là lần đầu tiên Tô Nam được gái đối xử như vậy, hắn cảm thấy cả người mình cứng đờ...

Cái này cái này cái này... Đã hoàn toàn vượt quá giới hạn đồng nghiệp nữ bình thường đối với hậu bối trong đơn vị rồi chứ? Tô Nam trố mắt nhìn.

Trần Linh đỡ Tô Nam dậy xong, bắt đầu đút từng thìa cháo cho hắn. Mỗi lần đút cô đều khẽ thổi cho nguội bớt rồi mới từ từ đưa vào miệng Tô Nam. Động tác của cô vô cùng nhẹ nhàng, dường như đang đối xử với một đứa trẻ bị bệnh vậy.

Tô Nam đã tê liệt rồi...

Không bình thường! Tuyệt đối không bình thường! Chẳng lẽ chị Trần thực sự có ý với mình? Nếu không sao lại làm đến mức này?

Mình nên đáp lại chị ấy thế nào đây? Tuy chị Trần cũng xinh đẹp, gia cảnh lại tốt, nhưng thật ra mình chỉ coi chị ấy như chị gái thôi mà...

Nhất thời, Tô Nam cảm thấy não bộ của mình hơi bị quá tải.

Ăn xong, Trần Linh lau khóe miệng cho Tô Nam, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc:

“Vụ tai nạn lần này chị đã báo cho mẹ em rồi. Con gái con đứa, cũng may là không bị thương ở mặt, sau này đừng có vừa đi đường vừa nhìn ngang ngó dọc nữa nhé!”

Tô Nam: ???

Nghe Trần Linh nói xong, Tô Nam cảm thấy chỗ cháo mình vừa nuốt suýt chút nữa thì phun hết ra ngoài.

Từ từ đã...

Mẹ? Con gái?

Cái này... Chị Trần, không được đùa kiểu đó đâu.

Mình sắp 27 rồi, chị cũng không phải không biết mình là trẻ mồ côi, tuy mặt mũi mình có thanh tú một chút, nhưng cái xưng hô con gái này cũng hơi quá rồi đó...

Còn cả cái giọng điệu răn dạy trẻ con không nghe lời này là cái quỷ gì?

Tô Nam dở khóc dở cười.

Hắn khẽ nghiêng đầu sang trái, liếc nhìn bức tường bên cạnh.

Cái liếc mắt này khiến hắn hóa đá ngay tức khắc.

Trong tấm gương treo trên bức tường bên trái, một thiếu nữ dáng người nhỏ nhắn, sắc mặt tái nhợt đang nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào hắn.

Tô Nam trố mắt kinh ngạc không dám tin, miệng há thành hình chữ “O”.

Gương? Đây là mình?

Hắn chết lặng.