Bị Mắng Là “Nặng Nề” Rồi Bị Đá, Tôi Liên Tục An Ủi Cô Bạn Mỹ Nhân Cùng Lớp Đang Tuyệt Vọng... Kết Quả Là Cô Nàng Bắt Đầu Trút Thứ Tình Cảm Nặng Nề Đó Lên Người Tôi. Nhưng Vì Tôi Thích Con Gái Nặng Tình Nên Chẳng Sao Cả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 5

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3411

Web Novel - Chương 5: ~Góc Nhìn Khác - Futaba~

Chương 5: ~Góc Nhìn Khác - Futaba~

~Góc Nhìn Khác - Futaba~

Sự tuyệt vọng đã hoàn toàn xâm chiếm cả tâm trí lẫn thể xác cô.

Futaba đứng giữa sân trường, để mặc những làn mưa xối xả trút xuống cơ thể, lòng tan nát vì hụt hẫng.

Cô chỉ muốn, đơn giản là muốn dốc hết lòng vì người mình yêu. Được quan tâm, chăm sóc người ấy chính là lý lẽ sống, là niềm hạnh phúc duy nhất của cô.

Thế nhưng, chính người cô yêu lại phũ phàng cự tuyệt. Lẽ sống của cô đã bị phủ nhận hoàn toàn.

Cô dường như đã đánh mất niềm tin vào cuộc đời.

Một kẻ bị chối bỏ lẽ sống thì còn ý nghĩa gì để tồn tại? Thà rằng cứ thế tan biến khỏi thế gian này cho xong.

Cô đã từng nghĩ như vậy.

Bất chợt, những hạt mưa không còn quất vào người cô nữa. Không phải mưa đã tạnh, bởi tiếng mưa dội vào màng nhĩ cô thậm chí còn trở nên dữ dội hơn lúc trước.

Cảm thấy lạ lùng, cô ngước mặt lên.

Đứng đó là một nam sinh. Cậu ấy tự giới thiệu mình là “Kokonoe Ichika”, bạn cùng lớp với cô.

Vào lúc ấy, Futaba chỉ muốn ở một mình nên đã lên tiếng xua đuổi. Nếu có biến mất, cô muốn mình lặng lẽ tan biến đi mà không ai hay biết.

Thế nhưng, Ichika lại có một hành động nằm ngoài dự tính của cô.

“Nếu cậu không phiền, tớ sẵn lòng lắng nghe. Có những chuyện nói ra được sẽ thấy nhẹ lòng hơn đấy. Cứ than vãn hay trút bầu tâm sự gì cũng được. Nếu không muốn nói thì thôi, chúng ta cứ cùng nhau ngồi hứng mưa thế này cho đến khi cậu thấy nguôi ngoai thì thôi. Tớ sẽ đồng hành cùng cậu.”

Nói rồi, cậu ấy ngồi xuống cạnh cô và cũng bắt đầu để mặc mưa dầm dề lên người mình. Thậm chí, cậu ấy còn ân cần che phần lớn tán ô sang phía cô để cô không bị ướt thêm nữa.

Futaba tự hỏi, liệu nỗi tuyệt vọng thâm sâu này có thực sự vơi bớt chỉ bằng cách kể cho người khác nghe hay không?

Tuy nhiên, Ichika có vẻ sẽ không chịu rời đi nếu cô còn ngồi đó. Cứ đà này, cậu ấy sẽ cảm lạnh mất.

Cảm thấy áy náy, Futaba bắt đầu kể lại chuyện vừa xảy ra.

Lúc đầu, cô chỉ liệt kê những sự thật đã diễn ra một cách hờ hững. Nhưng càng nói, cảm xúc càng dâng trào, cô nhận ra mình đang gào thét nỗi lòng với cậu ấy.

Ichika lắng nghe mà không hề phán xét hay phủ nhận bất cứ điều gì. Và rồi, cậu ấy an ủi cô.

Cô đã từng nghĩ mình chẳng còn cần đến hơi ấm hay sự dịu dàng của ai nữa.

Cô muốn mình lặng lẽ biến mất khỏi thế giới này trong làn mưa lạnh lẽo. Đó từng là tâm nguyện của cô.

Nhưng khi thực sự chạm vào sự tử tế của người khác, sự dịu dàng ấy đã thấm sâu vào lòng cô. Đó là một sự tử tế có chút vụng về, nhưng lại giống như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn giá băng, làm trái tim nguội lạnh của cô dần tìm lại hơi nóng.

Sau khi trút hết nỗi lòng với Ichika, tâm trí Futaba đã nhẹ nhõm đi phần nào.

Dù trái tim vẫn như có một lỗ hổng lớn, nhưng ít nhất, sự tuyệt vọng đen tối bao trùm lấy cô lúc trước đã không còn nữa.

Sau khi đã vực dậy được tinh thần, Futaba đồng ý theo Ichika về căn hộ của cậu ấy theo lời đề nghị của cậu.

Dầm mưa suốt một thời gian dài, cả hai đều đã ướt sũng. Nếu không lau khô và sưởi ấm ngay, chắc chắn họ sẽ bị cảm nặng.

Khi về đến nơi trọ, Ichika hối thúc Futaba đi tắm trước.

Dù cô đã từ chối vì thấy ngại khi vào tắm trước chủ nhà, nhưng cậu ấy vẫn khăng khăng “tớ không sao” và đẩy cô vào phòng thay đồ cho bằng được.

Sự thật là cô vô cùng biết ơn sự quan tâm đó, bởi cơ thể cô cũng đã chạm đến giới hạn vì cái lạnh.

Thế nhưng, ngay khi cô vừa tắm xong và bước ra ngoài, Ichika đã đổ gục.

Futaba đã lầm.

Cô cứ ngỡ cậu ấy vẫn ổn vì cậu ấy luôn giữ vẻ mặt bình thản dưới mưa, lại còn nhường cô tắm trước.

Nhưng thực tế, Ichika cũng đã kiệt sức rồi.

Chỉ là cậu ấy đã cố gắng che giấu để không làm cô phải lo lắng thêm mà thôi.

Cô vội vàng dìu Ichika nằm xuống giường.

May thay, ở góc phòng có một chiếc nhiệt kế. Cô đặt nó vào nách cậu ấy để đo nhiệt độ.

38 độ C. Nhìn vào các triệu chứng, chắc chắn là cậu ấy đã bị cảm.

Ichika bị ốm rõ ràng là do lỗi của cô.

Cảm thấy vô cùng có lỗi, Futaba quyết định sẽ chăm sóc cậu ấy. Cô đặt khăn ướt lên trán để hạ sốt, tăng nhiệt độ điều hòa và cố gắng hết sức để cậu ấy không bị lạnh.

“Jyuujou... đừng... khóc nữa...”

“Kokonoe...”

Nhìn Ichika đang mê man thốt ra những lời mê sảng trong cơn đau đớn, Futaba lo lắng khôn nguôi.

Cậu ấy đã bất chấp cơn mưa xối xả để cổ vũ và cứu cô khỏi bờ vực tuyệt vọng. Thậm chí, cậu ấy còn cắn răng chịu đựng nỗi đau của bản thân, nhường cô tắm trước chỉ để cô không bị ốm.

“Một người vụng về, nhưng thật tử tế...”

Trên đời này có rất nhiều người tự xưng là “tốt bụng”, nhưng thực sự sẵn sàng xả thân hành động vì người khác như cậu ấy thì chẳng có mấy ai.

Futaba dốc hết tâm sức chăm sóc Ichika đang lên cơn sốt.

Cô thay khăn ướt trên trán, lau mồ hôi, rồi lục lọi trong căn phòng bừa bộn để tìm ra thuốc cảm. Mỗi khi cậu ấy rên rỉ đau đớn, cô lại nắm chặt lấy tay cậu ấy để trấn an.

Và rồi, trong lúc bận rộn chăm sóc cậu ấy, Futaba cảm thấy lỗ hổng trong tim mình dường như đang dần được lấp đầy.

“Tại sao vậy nhỉ?” Futaba đặt tay lên ngực và suy nghĩ.

Trái tim cô xuất hiện một hố sâu thăm thẳm là vì cô đã đánh mất “lẽ sống” bấy lâu nay.

...Về việc mất đi lẽ sống, Ichika đã nói với cô thế này:

“Hay là... thử tìm một động lực sống mới xem sao?”

Ichika bảo cô hãy tìm một lẽ sống mới để lấp đầy khoảng trống đó.

Một lẽ sống mới.

Dù hiện tại cô vẫn chưa biết chính xác nó là gì...

Nhưng có một sự thật không thể phủ nhận. Khi chăm sóc cho Ichika thế này, trái tim đầy tổn thương của cô đang được chữa lành.

“Chẳng lẽ, đây chính là lẽ sống mới của mình...?”

Futaba mơ hồ nghĩ về điều đó.

...Tuy nhiên, phải mất một thời gian nữa cô mới tìm được câu trả lời chính xác cho mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!