Bị Mắng Là “Nặng Nề” Rồi Bị Đá, Tôi Liên Tục An Ủi Cô Bạn Mỹ Nhân Cùng Lớp Đang Tuyệt Vọng... Kết Quả Là Cô Nàng Bắt Đầu Trút Thứ Tình Cảm Nặng Nề Đó Lên Người Tôi. Nhưng Vì Tôi Thích Con Gái Nặng Tình Nên Chẳng Sao Cả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 5

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3411

Web Novel - Chương 10: Cuộc Đối Đối Thoại Với Senkawa

Chương 10: Cuộc Đối Đối Thoại Với Senkawa

Tôi quyết định gọi Senkawa ra để nói chuyện cho ra lẽ.

Sau giờ học, tôi đợi cậu ta tại một lớp học trống. Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ hơi chói mắt nên tôi vừa kéo rèm lại thì nghe tiếng cửa sau lưng mở cạch một tiếng.

Nhân vật mục tiêu đã đến. Tôi quay lại và lên tiếng.

“Xin lỗi vì đột ngột gọi cậu ra nhé. Tôi là Kokonoe ở lớp 3.”

“Senkawa lớp 4. ...Thế, cậu muốn nói chuyện gì với tôi?”

Senkawa Reiji. Trước đây tôi cũng từng lướt qua cậu ta vài lần, nhưng đối mặt trò chuyện thế này thì là lần đầu tiên.

Quả thực, đúng như Musashi nói, cậu ta có gương mặt rất điển trai. Có lẽ thuộc hàng top của trường này. Tuy nhiên, nét mặt cậu ta toát lên vẻ cao ngạo khiến cá nhân tôi thấy không mấy thiện cảm.

Sau khi trao đổi vài lời chào hỏi xã giao, tôi đi thẳng vào vấn đề chính.

“Chuyện là về Jyuujouji...”

“Hả!? Futaba á?”

Vừa nhắc đến tên Jyuujouji, Senkawa lộ rõ vẻ cau có. Một gương mặt như thể ngay cả cái tên cũng không muốn nghe đến.

“Tôi về đây.”

“Khoan đã, đợi chút đã nào.”

Tôi vội vàng giữ Senkawa lại khi cậu ta định quay lưng bỏ đi. Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy vẻ phiền phức, nhưng vẫn dừng lại ngay chỗ cánh cửa đang mở hờ. Sau đó, cậu ta uể oải bẻ cổ kêu rắc rắc rồi quay lại vị trí cũ.

“Hầy... đành chịu vậy. Nói nhanh đi.”

“Cảm ơn cậu. Thực ra hôm kia, tôi tình cờ nhìn thấy cậu và Jyuujouji tranh cãi với nhau.”

“Hôm kia...? À, lúc đó hả. Rồi sao?”

“Cái đó... đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người vậy?”

“Chuyện đó có liên quan gì đến cậu không?”

Câu hỏi đó làm tôi hơi lúng túng. Bởi vì tôi chỉ đơn thuần là “người thứ ba chứng kiến hiện trường”, một vị trí gần như chẳng có chút liên quan nào.

Nhưng tôi là kiểu người đã nhận ơn thì phải trả. Tôi đã nợ Jyuujouji sự chăm sóc của cô ấy.

Vì vậy, tôi muốn giúp cô ấy. Liệu không thể loại bỏ nguyên nhân gây ra hiềm khích và đưa hai người trở lại mối quan hệ bạn bè như trước sao?

...Bởi vì việc cãi vã và cắt đứt với người bạn thanh mai trúc mã đã gắn bó bấy lâu chắc chắn là điều rất đau lòng.

“Cá nhân tôi đã nhận được sự giúp đỡ của Jyuujouji. Nếu có thể, tôi muốn can thiệp để giúp giải quyết nguyên nhân xích mích giữa hai người.”

“Hờ... Tóm lại cậu là kiểu hiệp sĩ rác bảo vệ gái chứ gì. Làm con gái sướng thật đấy nhỉ, lúc nào cũng có mấy đứa như cậu nhảy ra che chở.”

“Hiệp sĩ rác? Là cái gì?”

“Không biết thì lát tự đi mà tra. Nói cho cậu biết, tôi chẳng làm gì sai cả. Người sai hoàn toàn là cô ta.”

“Trước hết cứ cho tôi nghe chuyện đã. Những việc thế này phải nghe từ cả hai phía mới hiểu được. Tôi nghe Jyuujouji nói hai người là bạn thanh mai trúc mã rất thân thiết...”

“Thân thiết cái nỗi gì! Tào lao hết sức. Tôi đã ghét cô ta từ lâu rồi. Từ xưa đã ghét rồi! Chỉ vì cha mẹ hai bên thân nhau nên tôi mới buộc phải đi cùng cô ta thôi!”

Gương mặt Senkawa chuyển sang giận dữ, cậu ta nhổ toẹt ra những lời đó với vẻ khinh bỉ.

...Mối quan hệ này nghe có vẻ khác xa với những gì Jyuujouji đã kể, nhưng rốt cuộc bên nào mới là sự thật?

Senkawa vẫn hằn học tiếp tục.

“Lúc nào cũng bám đuôi tôi dai như đỉa! Đã thế còn làm cái vẻ như là bạn gái của tôi không bằng. Ngay cả khi tôi muốn làm quen với đứa con gái tôi thích, tụi nó cũng từ chối với lý do ‘Chẳng phải cậu đã có Futaba rồi sao?’. Tôi điên tiết không chịu nổi!”

Cậu ta giận dữ đá văng chiếc ghế gần đó. Tiếng ghế va vào bàn tạo nên một âm thanh chát chúa vang vọng khắp lớp học.

Tóm gọn lại lời của Senkawa... cậu ta tức giận vì sự hiện diện của Jyuujouji khiến cậu ta bị những cô gái mình thích từ chối hẹn hò.

“Cái đó... nói thế này hơi kỳ, nhưng cậu không bao giờ cân nhắc việc hẹn hò với Jyuujouji sao? Cô ấy vừa xinh đẹp, tính cách lại hiền hậu và tận tụy, chẳng phải là một cô gái rất tốt sao?”

Tôi xin nhắc lại, tôi không có ý định tác thành cho họ. Đó chỉ là một thắc mắc thuần túy.

Jyuujouji có ngoại hình đẹp, giỏi việc nhà, lại tận tâm. Đúng chuẩn mẫu con gái lý tưởng trong mắt đàn ông. Nếu không, cô ấy đã chẳng được nam sinh toàn trường bầu chọn là “nữ sinh số một muốn được hẹn hò”. Nếu phải chỉ ra khuyết điểm, thì chỉ là đôi lúc hơi gây áp lực một chút, nhưng cũng chỉ có thế thôi.

Lý do gì khiến một người đàn ông lại từ chối tình cảm từ một cô gái như vậy? ...Trừ khi không phải gu, nhưng đến mức này thì hơi quá.

“Cậu không biết bộ mặt thật của cô ta đâu. Cậu chỉ mới thấy cái vẻ bề ngoài thôi. Tôi chẳng đời nào muốn hẹn hò với một đứa con gái nặng nề như thế. Tôi thích những cô gái bình thường hơn.”

Trước câu hỏi của tôi, Senkawa khẳng định rằng tính cách của Jyuujouji có vấn đề.

Đúng như cậu ta nói, tôi và Jyuujouji chỉ là bạn cùng lớp, và mới chỉ bắt đầu tiếp xúc thân thiết từ hôm kia. Thời gian gắn bó quá ngắn để tôi có thể khẳng định mình hiểu hết mọi mặt tính cách của cô ấy.

Có lẽ có những điều mà chỉ những người gắn bó lâu năm như thanh mai trúc mã mới hiểu được.

Tuy nhiên, dù là vậy đi chăng nữa...

“Tôi hiểu ý của Senkawa rồi. Nhưng dù sao thì chuyện hôm kia cậu cũng đã làm hơi quá rồi đấy? Cậu không thể... nói một cách nhẹ nhàng hơn sao?”

Dù cậu ta có thấy cô ấy phiền phức đến đâu, thì việc đột ngột quát tháo, lăng mạ, và cuối cùng là ném sách dùng bạo lực như hôm kia là quá tồi tệ.

“Tôi đã nói bóng gió từ lâu rồi đấy chứ. Rằng ‘tớ không có ý định hẹn hò với cậu’. Nhưng cô ta không chịu thôi. Hôm kia, khi tôi đang nói chuyện với cô gái tôi đang để mắt tới, cô ta lại nhảy vào phá đám. Vì thế tôi mới tức nước vỡ bờ thôi.”

“Ra vậy...”

Cậu ta đã nhắc nhở từ lâu nhưng cô ấy không chịu nghe.

Về điểm này, Jyuujouji cũng có phần sai.

Có lẽ vì không muốn Senkawa bị cô gái khác cướp mất nên cô ấy mới điên cuồng cố gắng níu kéo sự chú ý chăng.

...Nhưng dù thế thì việc dùng bạo lực vẫn là sai trái.

“Giờ thì cậu hiểu rồi chứ? Tôi không sai. Lỗi là tại cô ta cứ bám theo dai dẳng và phá hỏng chuyện tình cảm của tôi. Nói thẳng ra cô ta chẳng khác gì một kẻ bám đuôi cả. Rũ bỏ một kẻ bám đuôi thì có gì là sai?”

“.........”

Tôi đã hy vọng có thể hòa giải cho Senkawa và Jyuujouji nên mới tìm gặp cậu ta.

Nhưng khi thấy Senkawa ghét bỏ Jyuujouji đến mức này, tôi nhận ra việc tái thiết lập mối quan hệ giữa họ là điều gần như bất khả thi.

Có thể nói sự việc này là một bi kịch nảy sinh do sự xung khắc tuyệt đối về tính cách của cả hai.

“Xong rồi chứ? Tôi đi đây. Tôi không rảnh rỗi như cậu đâu.”

“Ừ, cảm ơn cậu đã cho tôi biết sự tình.”

Senkawa mở cửa một cách thô bạo rồi hùng hổ bước ra khỏi lớp. Tôi chỉ có thể đứng lặng nhìn theo bóng lưng cậu ta.

Trong lòng, tôi thầm gửi lời xin lỗi đến Jyuujouji. “Xin lỗi vì tớ đã không giúp gì được cho cậu.”

...Nhưng tôi không thể cứ mãi thất vọng được. Tuy không thể hòa giải cho Senkawa và Jyuujouji, nhưng vẫn còn một việc tôi có thể làm cho cô ấy.

Đúng vậy, đó là chữa lành vết thương lòng cho cô ấy.

Tôi quyết tâm sẽ dồn hết sức lực vào việc đó, rồi cũng lẳng lặng rời khỏi lớp học trống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!