Chương 11: Phản Ứng Của Jyuujouji
Kết thúc cuộc đối thoại với Senkawa, tôi quyết định đi về nhà.
Tôi bước xuống cầu thang, hướng về phía sảnh ra vào. Trong tòa nhà lúc này gần như chẳng còn bóng dáng học sinh nào, chỉ có tiếng bước chân của chính tôi vang vọng dọc hành lang.
“Kokonoe, cậu chuẩn bị về à?”
Đang lúc thay dép đi trong nhà bằng giày thể thao ở tủ giày, bất chợt có tiếng gọi từ phía sau lưng tôi.
Là Jyuujouji.
…Vừa nãy tôi chẳng hề cảm thấy có hơi người xung quanh, không biết cô ấy đã đứng ở đâu từ nãy đến giờ. Vừa ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Jyuujouji, tôi vừa đáp lời:
“Ơ? À, ừ, tớ về đây.”
“Tớ cũng chuẩn bị về đây. Chúng mình cùng về nhé?”
“Tớ thì không phiền gì nhưng mà…”
“Tuyệt quá!”
Vừa nhận được sự đồng ý, Jyuujouji đã vui vẻ bước đến đi bên cạnh tôi.
Chúng tôi cùng nhau đi trên sân trường đang nhuốm màu hoàng hôn, vừa đi vừa trò chuyện. Dù vậy, thâm tâm tôi vẫn đang đau đầu suy nghĩ xem nên nói lại chuyện với Senkawa khi nãy như thế nào.
Qua cuộc trò chuyện, tôi nhận ra cậu ta thuộc kiểu người hay trút thẳng căng thẳng lên đồ vật hoặc những người xung quanh.
Senkawa hoàn toàn khước từ sự hiện diện của Jyuujouji. Nếu cô ấy còn tìm cách tiếp cận lần nữa, cậu ta chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình và không ngoại trừ khả năng sẽ gây tổn thương đến cô ấy.
Xét về sự an toàn thân thể của cô ấy, tốt nhất là tôi nên nói rõ sự thật.
Thế nhưng, từ lúc Jyuujouji bị từ chối phũ phàng đến nay vẫn chưa trôi qua bao lâu. Vết thương lòng của cô ấy vẫn còn đang trong quá trình hồi phục.
Không khó để tưởng tượng rằng nếu biết người mình từng yêu thương lại ghét bỏ mình đến mức đó, trái tim cô ấy sẽ lại bị tổn thương sâu sắc thêm lần nữa.
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của Jyuujouji hôm kia… với gương mặt như thể cả thế giới vừa sụp đổ.
Khó khăn lắm nụ cười mới trở lại trên môi Jyuujouji, tôi thực sự không muốn đẩy cô ấy xuống vực thẳm tuyệt vọng một lần nữa.
Giữa “an toàn thân thể” và “ổn định tinh thần” của cô ấy, tôi nên chọn bên nào đây?
Sau một hồi cân nhắc, tôi quyết định chọn phương án bảo vệ sự an toàn thân thể cho cô ấy.
…Còn về phần tinh thần, tôi sẽ lại dốc sức cổ vũ cô ấy vậy.
Ra khỏi cổng trường, chúng tôi đi tới vạch kẻ đường phía trước. Đúng lúc đó đèn tín hiệu chuyển sang màu đỏ. Cả hai dừng lại, chờ đợi đèn chuyển màu.
Cột đèn giao thông ở đây nổi tiếng là chờ lâu. Nghĩ đây là cơ hội tốt, tôi hạ quyết tâm nói cho cô ấy biết chuyện khi nãy.
“Jyuujouji này, thực ra là… vừa nãy tớ có gặp Senkawa.”
Cô ấy sẽ phản ứng thế nào đây? Dù sao đi nữa, chắc chắn đó sẽ không phải là một phản ứng tích cực.
…Tôi đã đinh ninh như thế, nhưng phản ứng của Jyuujouji lại nằm ngoài dự đoán.
“Ừm. Tớ biết mà.”
“…Hả?”
Trong thoáng chốc, suy nghĩ của tôi bị đóng băng.
“Biết” nghĩa là sao? Cuộc đối thoại giữa tôi và Senkawa, tôi chưa hề kể với bất kỳ ai. Tại sao cô ấy lại biết được?
“Tớ có đi theo… à không, tớ tình cờ thấy hai người đi vào phòng học trống. Thấy tò mò nên tớ đã lén nhìn thử.”
“Vậy là cậu cũng biết nội dung cuộc trò chuyện giữa tớ và Senkawa luôn rồi sao?”
“Ừm. Từ đầu đến cuối, không sót chữ nào.”
Cô ấy thản nhiên trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ.
Thật không ngờ cảnh tôi đi vào phòng học trống lại bị cô ấy bắt gặp. Vậy là nội dung cuộc đối thoại đã bị chính người mà tôi không muốn nghe thấy nhất nghe sạch sành sanh.
…Ấy thế mà, phản ứng của Jyuujouji lại vô cùng hờ hững. Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ đau lòng lắm cơ.
Trước phản ứng kỳ lạ của cô ấy, tôi bối rối không biết nên nói gì, đành ấp úng đáp lại.
“Ơ... xin lỗi nhé. Tớ chỉ định xem có cách nào giúp Jyuujouji và Senkawa làm hòa với nhau không, nên mới làm thế…”
“Cậu làm vậy là vì nghĩ cho tớ đúng không? Cảm ơn cậu nhé. Nhưng mà… chuyện về người đó, không sao đâu.”
“Hả?”
Nghe những lời tiếp theo của cô ấy, tôi càng kinh ngạc hơn nữa.
“Chuyện về người đó không sao đâu.”
Nếu hiểu theo nghĩa đen, điều đó có nghĩa là cô ấy đã hoàn toàn từ bỏ được Senkawa rồi.
“Bởi vì đối với tớ hiện giờ, người quan trọng chính là Kokonoe. Thế nên dù người đó có nói gì đi chăng nữa, tớ cũng chẳng bận tâm đâu.”
Jyuujouji nói rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
“R-ra vậy à…”
Tôi lúng túng không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Dù cô ấy đang cười, nhưng làm sao mà không đau đớn cho được. Bị người mình từng thích nói rằng “đã ghét từ tận ngày xưa”, nếu là tôi, chắc tôi sẽ vì sốc mà nằm bẹp dí một thời gian mất.
Chính vì vậy, cô ấy mới đang dốc sức vượt qua nỗi đau đó bằng cách làm điều mình thích… mà trong trường hợp này chính là chăm sóc tôi để giữ cho tâm hồn được bình yên.
Tôi quyết định lý giải lời nói của cô ấy theo hướng đó.
Vậy thì việc tôi cần làm vẫn chỉ có một. Đó là nỗ lực giúp vết thương lòng của cô ấy mau chóng lành lại.
Đèn tín hiệu đã chuyển sang màu xanh. Tôi cùng cô ấy băng qua đường. Chỉ cần đi hết vạch kẻ đường này là đến căn hộ nơi tôi ở.
Lúc chọn nơi này, tôi ưu tiên tiêu chí gần trường, nhưng đôi khi vào những lúc đi về cùng bạn bè như hôm nay, tôi lại ước gì quãng đường dài hơn một chút. Như vậy thì chúng tôi có thể trò chuyện lâu hơn.
“…Đến nơi mất rồi. Jyuujouji, hẹn gặp lại ngày mai nhé.”
“Ừm.”
Đã đứng trước căn hộ. Dù còn chút luyến tiếc nhưng hôm nay phải chia tay ở đây rồi.
Tôi đã định nhờ vả cô ấy việc gì đó để giúp cô ấy chữa lành vết thương lòng. Nhưng cuối cùng, vì quãng đường từ trường về nhà quá ngắn nên tôi vẫn chưa nghĩ ra được việc gì cụ thể.
Chào tạm biệt cô ấy, tôi bước lên những bậc thang rỉ sét của khu căn hộ. Phòng của tôi là phòng số 1 trên tầng hai. Tôi lấy chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa và bước vào trong.
“Mình về rồi đây.”
“Ừm, mừng cậu đã về nhà♪”
Vốn dĩ tôi chỉ định buông một câu bâng quơ vào căn phòng trống không. Thế nhưng, từ phía sau lưng lại vang lên một giọng nói dễ thương đón chào tôi trở về.
Tôi giật mình quay phắt lại.
“Jyuujouji? Sao cậu lại ở đây?”
Không hiểu sao Jyuujouji lại đi theo ngay sát phía sau tôi. Mặc kệ tôi đang đứng hình vì sững sờ, cô ấy mỉm cười tươi tắn, cởi giày rồi bước vào trong phòng.
“Kokonoe, tối nay cậu định ăn gì vậy?”
“Ơ? Thì mì ly thôi…”
Vừa nghe câu trả lời, Jyuujouji liền lườm tôi với ánh mắt trách móc.
“Quả nhiên là vậy… Tớ đến đây là quyết định đúng đắn mà. Dù cậu nói đã khỏi cảm, nhưng nếu cứ tiếp tục ăn uống không lành mạnh như thế, cậu sẽ lại mắc bệnh khác mất thôi. Vì thế, từ nay về sau tớ sẽ nấu cơm cho Kokonoe!”
“Thật luôn à…”
Tôi đã không nói câu “phiền cậu quá nên tớ xin từ chối”.
Bởi nếu việc chăm sóc tôi có thể giúp hàn gắn vết thương lòng của cô ấy, tôi sẽ sẵn lòng đón nhận điều đó.
“…Tớ hiểu rồi. Vậy nhờ cậu nhé.”
“Ừm cứ giao cho tớ! Ufufu♡ Vậy là trước hết… đã vượt qua được cửa ải thứ nhất rồi.”
“Hả?”
“Không có gì đâu. Nào, tớ sẽ trổ tài làm một bữa thật ngon nhé!”
Jyuujouji lấy tạp dề từ trong cặp ra mặc vào, rồi bắt đầu chuẩn bị nấu bữa tối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
