Bắt Đầu Một Tình Yêu Nồng Hơi Rượu Với Ma Men - Senpai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

13 913

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

(Đang ra)

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

不破貞仁

Sáu năm đã trôi qua kể từ đó. Nhân loại đã thất bại và hiện đang trên bờ vực diệt vong.

3 17

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Quyển 1 - Chương 3.5: Thật Muốn Được Âu Yếm Senpai Sau Một Ngày Đi Học Đại Học

Chương 3.5: Thật Muốn Được Âu Yếm Senpai Sau Một Ngày Đi Học Đại Học

“Vậy em phải chịu đựng thôi, vì chị sẽ dính sát em như thế này suốt cả ngày nha.”

“Chịu đựng? Ý chị là như thường lệ hả?”

“Khác hẳn đấy, bởi vì chị sẽ không hôn em dù có hứng đâu.”

“…Thế à?”

Đây có phải là cơ hội để tôi được gần gũi, nũng nịu với Senpai không nhỉ?

Trong khi ôm những suy nghĩ ngọt ngào đó, tôi bắt đầu ủng hộ Senpai.

***

“Senpai… chẳng phải thế này hơi quá rồi sao?”

“Hửm? Em nghĩ em có quyền từ chối à, Takashi - kun?”

“…Không, em không dám.”

Vì đã ăn thịt nướng và uống rượu với bạn thân Yuu mà không nói với Senpai, tôi bị phạt.

Một hình phạt độc đáo từ người yêu: ở thật gần tôi nhưng không cho hôn.

“Hehe, bây giờ em chỉ còn cách chịu đựng thôi, đúng không nè? Chị sẽ không hôn em đâu, nhưng chị sẵn sàng làm mấy chuyện khác đó~? Chúng ta thử cái quyển sách bậy bạ lần trước ha?”

“Em vẫn có thể hưởng thụ mà! Với lại, chị có chắc là chị sẽ nhịn được việc không hôn hít không, Senpai?”

“Chị không hoàn toàn chắc chắn là mình sẽ chịu được, nhưng miễn là chị có thể phạt em thì chị chấp nhất!”

“Thật ra lại giống như phần thưởng ấy chứ.”

Như thường lệ, tôi và Kureha Senpai tiếp tục quấn lấy nhau trên ghế sofa.

Dĩ nhiên, lần này có chút khác biệt vì tôi đang bị phạt.

Kureha - senpai lúc này càng quỷ quyệt và táo bạo hơn bao giờ hết.

Dù miệng nói sẽ không hôn và không chắc bản thân có thể kiềm chế, mặt Senpai lại toát ra vẻ cực kỳ thích thú.

Đôi môi chị ấy vẫn còn vương vị rượu cam chanh của cồn, làm khoảnh khắc ấy càng hồi hộp hơn, khiến tim tôi đập loạn nhịp nhiều lần.

Hơn nữa, chị ấy còn áp sát cơ thể mình vào cánh tay, ngực, hông, đùi tôi như muốn nói “thịt chị đi”.

Mỗi lần đụng chạm, tôi lại cảm thấy mùi hương của Senpai rõ rệt hơn.

Đây thực sự là hình phạt sao?

Trông giống phần thưởng hơn thì đúng.

“Hehe…”

Với ánh nhìn quyến rũ như muốn chiếm trọn tâm trí tôi, môi Kureha - senpai cong thành nụ cười. À, chị ấy hẳn đã biết hết.

Chị ấy nhìn thấu rằng tôi đang say mê chị ấy một cách mù quáng.

“Không biết em sẽ còn gọi nó là phần thưởng được bao lâu nữa nhỉ~?”

“Em sẽ gọi mãi! Vì miễn được ở bên Senpai nhiều như thế này là đủ rồi.”

“Nghe thật dễ thương.”

Kureha - senpai mỉm cười đầy tinh nghịch.

Tôi thực sự nghĩ đó là phần thưởng, và tôi thật lòng khao khát được ở cạnh Senpai nhiều nhất có thể.

Tôi muốn cứ ôm chặt chị ấy như vậy mãi.

Nhưng hành động của Senpai lại vượt ngoài mong đợi của tôi.

“Được rồi, vậy thì… thử cái này xem.”

Chị ấy nắm lấy cổ tay phải tôi, rồi bất ngờ kéo nó vào trong áo, ép nó giữa một thứ gì đó vừa ấm, vừa mềm.

Trong thoáng chốc, tôi không hiểu Senpai đang làm gì. Chị ấy nhấn bàn tay tôi dưới lớp đồ của chị ấy và kẹp nó giữa hai thứ nảy nảy, tròn trịa, khiến tôi bối rối, không biết chị ấy muốn gì.

Nhưng nhìn cảnh trước mắt, tôi chợt nhận ra Senpai muốn và đang làm gì với tôi.

Tôi không thể bỏ qua cái cảm giác mềm mại khi tay tôi đang bị ngực Senpai kẹp chặt ngay bên dưới áo.

“Đợi đã, Kureha - senpai! Tay em…!”

“Chị đang giữ nó ở đây. Em thích mà đúng không? Cảm giác cổ tay em bị ôm chặt trong ngực chị thế này.”

“Không, không phải thích… kiểu đó…”

“Nếu em không nói thật, chị sẽ không dừng lại đâu nha~?”

“…Được rồi, em thích…”

Nhận ra rằng mọi bí mật giấu Senpai đều sẽ bị lật tẩy, tôi buộc phải thú nhận, và tình huống hiện tại thật sự vô cùng quý giá.

Tôi không thể chịu nổi ý nghĩ rằng khoảnh khắc này sẽ kết thúc.

Hôm nay, Senpai vẫn mặc bộ đồ giống như hôm sinh nhật tôi, một chiếc áo thun rộng kết hợp với quần ngắn denim. Chiếc áo vẫn rộng thùng thình như mọi khi, hoàn toàn phù hợp với phong thái lười biếng mà chị ấy luôn thể hiện trước mặt tôi. Nhưng hơn hết, chiếc quần ngắn càng làm nổi bật sự quyến rũ của chị ấy.

Kết quả là tôi hoàn toàn buông xuôi trước chị ấy.

Thị giác của tôi được chứng kiến một cảnh tượng tuyệt mỹ, khứu giác của tôi tắm trong mùi hương ngọt ngào của Senpai, xúc giác đến từ bàn tay phải thì cảm nhận được sự mềm mại khó cưỡng, còn những phần cơ thể khác đang chạm vào chị ấy cũng truyền đến cảm giác tiếp xúc mật thiết. 

Mọi thứ đều quá đỗi hạnh phúc, hạnh phúc đến mức tôi có cảm giác như não mình đang dần tan chảy.

Trong số những tạp chí người lớn mà Senpai cho phép tôi giữ, có vài quyển miêu tả cảnh bị kẹp giữa bầu ngực cùng đủ thứ hoạt động khác. Tôi từng mơ tưởng thay thế nhân vật trong đó bằng Senpai.

Nhưng tôi chưa bao giờ đủ can đảm để thực hiện nó. Tôi nghĩ nếu mình thử, tôi sẽ chỉ bị chọc ghẹo rồi kết thúc. Đó là trước cái ngày ngày đầu tiên mà tôi hôn Senpai.

Chính vì vậy, việc những ảo tượng ấy trở thành hiện thực chỉ khiến tôi hạnh phúc. Huống hồ, người chủ động biến ảo tưởng của tôi thành sự thật lại chính là Kureha - senpai, điều này càng làm tôi chìm sâu hơn trong sự sung sướng.

Tất nhiên, tôi không hề biết đây mới chỉ là màn dạo đầu của Senpai.

Kureha Senpai, người luôn thích chọc ghẹo và trì hoãn khoái cảm, người chỉ cần nhớ lại nụ hôn mãnh liệt kèm hương rượu đào cũng có thể khiến tôi rạo rực, thì sao có thể hài lòng chỉ với việc ‘kẹp cánh tay trong ngực’ chứ.

Và nếu bạn hỏi tôi có thể tưởng tượng được bước tiếp theo không, thì câu trả lời sẽ là: Không.

Bởi vì bạn có biết không?

"Hehehe, em ngoan ngoãn thế này thì tốt. Vậy thì... đến lượt cái này nhé."

"...!?"

Tôi hoàn toàn bất ngờ trước hành động tiếp theo của Senpai, y như chị ấy dự đoán.

"Đến lượt cái này nhé?"

Vừa lẩm bẩm, chị ấy vừa cầm lấy nửa lon bia vẫn còn đầy hơn một nửa.

Hương cam chanh nồng nàn hòa quyện với mùi hương tự nhiên từ cơ thể Senpai, tạo thành một bầu không khí cực kỳ khiêu khích.

Và rồi –

Dường như Senpai hoàn toàn không quan tâm đến chiếc áo thun trắng mình đang mặc, chị ấy bắt đầu rót chậm rãi từng giọt bia cam lên tay phải của tôi, vào đúng ngón trỏ.

Không những không để tâm, chị ấy thậm chí còn không chút do dự mà bắt đầu liếm lấy nơi bị nhiễu bia, ngay ngón tay vừa bị thấm bia.

Chị ấy liếm ngón tay tôi thật kỹ như đang tận hưởng hương vị rượu còn sót lại trên da tôi, nhưng đồng thời, chị ấy cũng cho tôi thấy từng động tác liếm mơn trớn, gợi cảm của đầu lưỡi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!