Bắt Đầu Một Tình Yêu Nồng Hơi Rượu Với Ma Men - Senpai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

13 913

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

(Đang ra)

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

不破貞仁

Sáu năm đã trôi qua kể từ đó. Nhân loại đã thất bại và hiện đang trên bờ vực diệt vong.

3 17

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Quyển 1 - Chương 3.4: Thật Muốn Được Âu Yếm Senpai Sau Một Ngày Đi Học Đại Học

Chương 3.4: Thật Muốn Được Âu Yếm Senpai Sau Một Ngày Đi Học Đại Học

Ai thấy lạ thì hôm chủ nhật tôi up lộn chương 3.5 thành 3.3, nên mấy bác xem lại chương 3.3 đi :vv

=================================

"Cạn ly!"

"Cạn... cạn ly!"

Cuối cùng, tôi quyết định không nghĩ ngợi gì thêm, mà cụng thật mạnh cốc bia với Yuu.

***

"Vậy rốt cuộc thì tình hình của hai người là như thế nào?"

"Hả, tình hình gì?"

"Thì là chuyện chung sống của ông và Kureha - senpai ấy. Nhưng mà theo tôi ấy, mối tình của ông nghe như quả bom nổ chậm ấy."

Sau khi ăn đến một mức nào đó, Yuu dừng đưa thịt vào miệng, cô vừa than phiền, vừa hỏi tôi về chuyện sống chung.

"Bà đừng có bình thản mà nói ra những điều đáng sợ như vậy chứ!?"

"Ông bình tĩnh đi, tôi chỉ đùa như mọi khi thôi mà."

"Cái kiểu đùa của bà quá đáng lắm luôn ấy!"

Dù cô ấy vẫn đội mũ trùm đầu che kín khuôn mặt, nhưng tôi vẫn nghe được giọng điệu đầy phấn khởi của Yuu. Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy rõ ràng rằng, cô ấy chính là người bạn thân nhất mà tôi quen được từ khi bước chân vào đại học.

Trong nhận thức của tôi, mặc dù Yuu là con gái, tôi vẫn ưu tiên tình bạn chí cốt với cô ấy hơn. Vì vậy, tôi có thể nói với cô ấy những chuyện riêng tư hơn.

"... Hiện tại thì chúng tôi chỉ mới bắt đầu sống chung, nhưng rất vui vẻ. Khi tôi nhớ Senpai, cô ấy luôn ở bên cạnh tôi, nhưng ngược lại, Senpai cũng cực kỳ thích chọc tôi và bám lấy tôi nữa..."

"Rồi khi ông bùng cháy vì dục vọng, ông sẽ lao vào cô ấy trên giường đúng không?"

"Chưa đến mức đó."

"Ông đúng là thằng nhát gan."

"Liên quan gì đến bà chứ."

Yuu châm chọc tôi, còn tôi chỉ đáp lại một cách hời hợt. 

Đó là cách bình thường chúng tôi nói chuyện với nhau.

Tôi vẫn còn bâng khuâng: Cái giọng điệu nặng nề của cô ấy trong lớp lúc sáng rốt cuộc là thế nào?

Nhìn vào cách chúng tôi vui vẻ đùa giỡn, thật khó tin khi nghĩ Yuu khó chịu trong lớp kia lại là người đang giỡn với tôi.

Khi chúng tôi đang kết hợp giữa thịt nướng và uống cồn, cuộc nói chuyện bắt đầu rẽ qua một phương hướng khác thường.

“Chà, nếu Takashi không cảm thấy bất tiện thì chả sao. Nhưng còn mấy chuyện khác thì sao?”

“Chuyện khác gì?”

“Ông biết mà… cái bộ sưu tập tạp chí 18+, hay nói rõ hơn là nhu cầu cá nhân của ông ấy.”

Câu chuyện chuyển sang một chủ đề ‘tục tĩu’ hơn hẳn so với ngày thường.

"Ông đúng là chẳng có kế hoạch gì cả. Hơn nữa ông vốn là người thiếu cẩn trọng, chắc hẳn cái bức tường giả đó ba giây là bị phát hiện rồi đúng không?"

"Nên tôi đã bảo là phải đặt vài cuốn tạp chí ra ngoài làm mồi nhử để đánh lạc hướng rồi mà."

"Khi đó tôi chỉ lo thu hút sự chú ý của Senpai, không để cô ấy phát hiện ra bức tường giả, nên quên khuấy mất lời bà dặn..."

"Trời ạ..."

Đây cũng không phải lần đầu tiên tôi và Yuu bàn luận về ấn phẩm 18+. Thật ra, phần lớn là cô ấy chủ động lôi kéo tôi vào chủ đề này.

—“Này, toi tìm ra một nữ diễn viên ảnh nóng đúng gu của ông rồi đấy~”

—“Cho tôi xem ông dạo này mê ai nào.”

Cảm giác như tôi đang trò chuyện với một thằng đực rựa vậy.

Cũng chính vì thế mà để giấu sách 18+, tôi đã nhờ cô ấy giúp xây một bức tường giả. Kết quả là Senpai nhìn thấu mánh khóe của tôi trong ba giây...

Với mối quan hệ như thế này, việc bàn luận về sách khiêu dâm trở nên hết sức bình thường. Nhưng dù vậy, Yuu chưa bao giờ đi xa hơn khi nói đến những vấn đề liên quan.

Dù tôi có cảm giác như đang trò chuyện với một thằng bạn thân, nhưng cô ấy vẫn là con gái. Dù sao thì, chúng tôi cũng không phải người yêu, nên tôi không muốn nói sâu hơn về những chủ đề như vậy. Cuối cùng, cả hai chỉ nói lướt qua việc bức tường giả bị phát hiện mà thôi.

“Chà, tóm lại thì nếu ông có chuyện muốn nói thì tôi luôn rảnh. Và đương nhiên là có tính phí rồi.”

Yuu không tiếp tục truy vấn về chuyện giữa tôi và Senpai nữa, mà lại tiếp tục ngốn thêm đồ ăn vào cái bụng nhỏ của mình.

***

"Kureha - senpai, em xin chị, làm ơn nguôi giận đi mà..."

Sau khi ăn xong, tôi trở về nhà nơi Senpai đang chờ đợi và rơi vào cơn khủng hoảng mới.

Nguyên nhân rất đơn giản: tôi đã đi ăn thịt nướng với một cô gái khác.

"Hừ! Đi ăn thịt nướng với một cô gái khác mà không báo chị ư! Chị không biết người này!"

"Có quá nhiều thứ em không thể tránh được mà..."

"Với lại, em còn uống bia nữa đúng không!? Nhìn mặt em đỏ thế kia là biết rồi!"

Thấy Senpai giận dỗi quay mặt đi, tôi định giải thích, nhưng lại vô tình lỡ khiến mọi thứ tệ hơn.

"Em đã nói là chỉ uống một ly thôi mà... Còn lại toàn là nước ngọt thôi."

"Dù sao thì em cũng đã uống rồi còn gì! Lại còn dám uống với người con gái không phải chị nữa chứ!!!"

Đúng là lỗi của tôi khi quay lại phòng với cả người đầy mùi thịt nướng, nhưng tôi không ngờ chị ấy nhận ra nhanh như vậy là vì tôi đi với Yuu.

Tôi cũng không thể tưởng tượng được rằng, một chút hơi đỏ trên mặt đã tố cáo tôi.

Sau tất cả, Senpai mà tôi biết không phải loại người thích đi nướng thịt một mình và mặc dù Yuu là con gái, cô ấy cũng là người bạn thân nhất của tôi.

Theo một cách nào đó, thì đây là điều không thể tránh khỏi.

Dù là gì thì, tôi vẫn rất bất ngờ trước sự thông tuệ của Senpai, khi nắm thóp được biểu hiện uống rượu của mình. Tôi đã húp cả tá nước ngọt để giải vị men, nhưng chị ấy lại có thể phát hiện ngay khi nhìn mặt tôi.

"Senpai... em phải làm gì thì chị mới chịu tha thứ cho em đây...?"

Và bây giờ, tôi quỳ theo kiểu seiza trên thảm phòng khách, chờ cho Senpai nguôi giận.

Kureha - senpai đang ngồi trên ghế sofa với hai chân bắt chéo, chị ấy ôm lấy chiếc gối yêu thích của tôi trong khi vùi mặt vào nó, lẩm bẩm coi có nên nốc hết lon bia vị cam chanh đang uống dở hay không… Còn tôi thì nhìn chăm chú vào chị ấy, thật khó để phân biệt chị ấy đang giận hay không.

Trong khi tôi đang suy nghĩ, Senpai đưa ra một lời tuyên bố kinh khủng.

“Chị đã quyết định…! Takashi - kun, chị sẽ không hôn em cho đến khi hương cồn tan đi…!”

“Sao!?”

“Takashi - kun, em sẽ phải nhận án phạt suốt ngày hôm nay!”

“Không, không, không thể nào!! Làm ơn, em xin lỗi chị, em không chịu được sự tra tấn như vậy cả ngày đâu, chị tha thứ cho em đi!”

“Không, em phải nghiêm túc xem lại chính mình!”

Tôi không bao giờ tưởng tượng được rằng Kureha - senpai, người luôn cố gắng hôn tôi mỗi khi chúng tôi âu yếm, lại ra lệnh cấm.

Có vẻ như sự ngóng trông những cái hôn tôi đã bị chị ấy nắm thóp.

Nói cách khác, theo cái đà của tình huống hiện tại… tôi sắp phải nhận thêm một hình phạt còn tệ hơn nữa ư?

Tính ra, tôi chỉ đi ăn thịt nướng và uống bia với Yuu. Vậy mà tôi vẫn bị phạt như thế này… bộ trên đời này còn có thứ gì vô lý hơn nữa ư?

Tuy nhiên, tất cả lời than phiền của tôi đều biến mất chỉ với một hành động của Kureha - senpai.

“Em cần phải nhận rằng em là bạn trai của chị. Thế thôi.”

Trong khi nói, Senpai thản nhiên liếm đôi môi hơi khô của mình với chiếc lưỡi mềm, khiến tim tôi không ngừng dao động.

Sự hào hứng của tôi dành cho Senpai liền tăng lên theo một chiều hướng không ngờ tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!