Bắt Đầu Một Tình Yêu Nồng Hơi Rượu Với Ma Men - Senpai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

13 913

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

(Đang ra)

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

不破貞仁

Sáu năm đã trôi qua kể từ đó. Nhân loại đã thất bại và hiện đang trên bờ vực diệt vong.

3 17

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Quyển 1 - Chương 3.6: Thật Muốn Được Âu Yếm Senpai Sau Một Ngày Đi Học

Chương 3.6: Thật Muốn Được Âu Yếm Senpai Sau Một Ngày Đi Học

 "Senpai!?"

Rõ ràng người tôi yêu chỉ đang tập trung liếm lấy tay tôi, nhưng từ góc độ của tôi mà nói, chị ấy đang làm một việc hoàn toàn khác.

Kết quả là, câu nói của tôi bị nghẹn lại ngay giữa chừng.

Đó là vì bàn tay tôi, thứ nhô lên trên bầu ngực Senpai, lại bị chính tôi tưởng tượng thành một thứ khác.

Bình thường, một người sẽ không cảm thấy khiêu khích chỉ vì ngón tay bị đổ rượu, càng không thể tưởng tượng rằng tay mình là thứ gì đó khác, rồi sau đó lại ngày càng bứt rứt không yên...

"Sen... Senpai... đây thực sự là hình phạt dành cho em sao?"

"Ừm~ đúng vậy đấy~ chị đang rất, rất nghiêm túc... phạt em mà~"

"Nhưng thế này hoàn toàn không giống phạt chút nào, em còn thấy đây là phần thưởng nữa ấy chứ..."

"Vậy thì, có vẻ chị cần phải làm mạnh hơn chút rồi nhỉ~"

Qua hình phạt thứ hai của Senpai, cuối cùng tôi cũng nói ra được câu hỏi trong lòng để được xác nhận.

Tình cảnh trước mắt quá khác xa với định nghĩa về ‘hình phạt’ mà tôi biết.

Nhưng thay vì xác nhận, câu trả lời của Kureha - senpai vẫn không thay đổi. Chị ấy vẫn kiên quyết khẳng định rằng đây là hình phạt.

Ngón trỏ của tôi vẫn bị lưỡi chị ấy liếm lấy và đùa giỡn, tạo ra những âm thanh chụt chụt dâm đãng.

Cảm giác ngạc nhiên trong tôi dần phai nhạt, thay vào đó, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén hơn.

Từng cử động nơi đầu lưỡi Senpai như truyền thẳng qua đầu ngón tay tới bộ não của tôi.

Cảm giác này vượt qua cảm giác hạnh phúc, nó là sự kích thích tới bản năng sâu bên trong tôi.

Tuy nhiên, ngay tại thời điểm đó, tôi hoàn toàn không nhận thức được điều này: Tôi muốn trân trọng nó để nó không tuột đi.

"Ưm... chụt, chụt... mmm~ Phụt... hehe..."

"Senpai... Kureha - senpai...! Cái này chắc chắn không phải hình phạt rồi... ugh!"

"Ừm~? Nếu em còn có thể nói được thế này thì chị chưa đủ kích thích đúng không? Nếu vậy thì... phải đổ thêm bia mới được~"

"Tại sao lại thành ra đổ thêm bia vậy!?"

Senpai vừa rút ngón tay tôi ra khỏi miệng với một âm thanh ướt át, tràn đầy sắc tình, vừa lập tức nghiêng ly rượu, để chất lỏng màu cam quyến rũ chảy xuống đầu ngón tay tôi một lần nữa, rồi đưa nó vào miệng cô ấy và ngậm lấy thật sâu.

Không dừng lại ở đó, không những ngón tay, mà cả mu bàn tay, rồi cả cánh tay tôi đều bị thấm đẫm trong rượu cam và một loại chất lỏng khác. Vậy mà Senpai chẳng thèm bận tâm.

Cho dù chiếc áo thun trắng của chị ấy đã bị thấm ướt và có thể nhìn xuyên qua, nhưng chị ấy vẫn vô cùng chăm chú vào ngón tay tôi.

Không, phải nói là Senpai chẳng thèm bận tâm đến chiếc áo đó chút nào.

Quả thật, mỗi lần chị ấy cúi xuống ngắm nghía cái cánh tay vẫn bị kẹp giữa hai bầu ngực, tôi cũng không hề thấy chị ấy có ý định quan tâm đến nó.

Thay vào đó, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bất giác liên tưởng đến lần chơi trò cắn thanh chocolate với bia đào.

Vào hôm đó, chúng tôi liên tục uống bia trái cây trong khi chơi pockey.

Còn lần này, chúng tôi cũng dùng bia, nhưng là cái áo với cánh tay thay vì ăn pockey.

Có lẽ vì mái tóc đỏ phủ xuống mà cái cách đôi gò má chị ấy ửng hồng trông thật gợi tình.

Đôi môi chị cũng ánh màu sắc đỏ nhạt ẩm ướt vừa từ bia và nước.

6x7zqzd8 o

“Hmmm, Takashi - kun, em nghĩ sao về chuyện này~?”

“Em nghĩ gì ư? Em nói rồi mà, đây là phần thưởng…”

“Vậy tức là… em hoàn toàn không kìm nén gì cả~?”

“Kìm nén… ý chị là… em…?”

“Ahaha.”

Nụ cười mê hoặc của người con gái tôi yêu khiến tôi nhận ra những cảm xúc đang tích tụ nãy giờ trong vô thức.

Đó là một cảm xúc rất tự nhiên, dễ dàng nảy sinh trong đời sống. Với một chàng trai khỏe mạnh, đầu óc còn đầy mơ tưởng như tôi thì chúng càng dễ dồn nén hơn.

Nói ngắn gọn thì đó chính là dục vọng.

Dĩ nhiên, nghĩ lại thì thấy cũng hợp lý thôi. 

Làm sao tôi có thể không dâng trào bởi những cảm xúc nôn nao, khi người con gái tôi yêu lại nhìn chằm chằm vào ngón tay mình với vẻ mặt đầy ham muốn, rồi còn liếm mút và không ngừng quấn quýt nó?

Tôi không chỉ muốn một ngón tay, tôi muốn cả cơ thể mình được Kureha Senpai yêu dấu nhấn trọn.

Những khao khát ấy dần biến thành khát vọng mãnh liệt.

Nhưng đương nhiên, tôi vẫn nhớ lời Senpai đã nói:

“Chị sẽ không hôn em.”

Nghĩ lại thì hạn chế đó thật khắc nghiệt.

Với tôi, người chưa từng đi xa hơn những nụ hôn, tình huống này chẳng khác gì cực hình.

Tôi muốn đẩy chị ấy ngã xuống và nhấn chìm chị ấy trong dục vọng. Tôi muốn thấy gương mặt chị ấy đỏ bừng vì tình ái, rên lên trong sung sướng và đầy ắp hạnh phúc, như khuôn mặt ngượng ngùng của Senpai ngay lúc này.

Tôi muốn giải tỏa hết những cảm xúc đang dồn nén và nụ hôn chính là cách tốt nhất.

Thế nhưng tôi lại không đủ can đảm đòi hỏi nhiều hơn thế.

Vậy nên, vào khoảnh khắc ấy, lựa chọn duy nhất của tôi là tìm đường rút lui.

“Um… Senpai…”

“Hửm? Có chuyện gì sao~? Em đỏ mặt dữ quá. A, chắc vì chị ôm em lâu rồi phải không?”

“Xin chị… đừng trêu nữa… Em nghiêm túc mà…”

“Trông em bối rối thật đó~ Có chuyện gì vậy~?”

Dù giọng điệu chị ấy có phần lo lắng, Senpai vẫn nở nụ cười.

Như thể chị ấy đã hiểu rõ mọi chuyện.

Nhưng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài chọn điều này.

“Um, em… em cần đi vệ sinh một chút…”

“Vậy à? Em muốn đi vệ sinh sao?”

“Vâng… nên là, chúng ta tạm hoãn hình phạt này được không–”

“Nhưng… thật sự em cần đi vệ sinh à?”

Tôi không ngờ rằng ngay cả lý do đi vệ sinh cũng bị chặn đứng.

“Ể, ý chị là gì…? ‘Thật sự cần đi vệ sinh không’ là sao?”

Khi tôi vừa định đứng dậy và kéo tay mình, thứ tắm trong mùi rượu cam chanh và nước bọt của chị ấy, ra khỏi ngực Senpai, thì câu nói bâng quơ kia lại khiến tôi phải ngồi xuống lại.

“Có thật là em đi vệ sinh không?”

Một câu hỏi tưởng chừng vô tình mà bình thường, câu trả lời chắc chắn chỉ là “Vâng, đúng thế”.

Tuy nhiên, tôi không thể nói vậy vào hiện tại. Nói thế tức là nói dối.

Tôi không muốn nói dối, mà cho dù tôi có nói dối, Senpai cũng sẽ biết ngay lập tức.

Nhưng nói thật thì lại càng khó. Nó đồng nghĩa với việc tôi phải thừa nhận ham muốn của mình đang chất chồng.

Trong không khí ấy, tôi đành ngồi lại xuống sofa và quan sát dáng vẻ của Senpai.

Bàn tay phải tôi vẫn còn ẩm ướt bởi rượu cam chanh và nước bọt Senpai.

Liếc sang trái, tôi thấy Kureha - senpai với mái tóc đỏ rực rỡ thường ngày, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng vẻ tinh nghịch như một chú mèo.

Bắt gặp ánh nhìn của tôi, chị ấy cố tình phóng đại vai diễn, như thể muốn nói điều gì đó thật rõ ràng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!