Chương 1: Bạn Thuở Nhỏ Cùng Với Khúc Dạo Đầu
“Shunta-kun~ ơi~. Chơi~ nàoooo~!”
Từ phía bên kia khung cửa sổ mở toang, một giọng nói vô tư hồn nhiên vọng lại.
Cứ như bọn trẻ con thời Showa ấy nhỉ?
“Maria, ồn ào quá đấy!”
“A, Shunta.”
“A cái gì mà a!”
Tôi chống tay lên khung cửa sổ, rướn người nhìn ra ngoài.
Đứng trước cổng nhà là một cô gái với mái tóc đen dài ngang lưng, khoác trên mình bộ đồng phục thủy thủ màu trắng.
Watase Maria——
Quen biết từ lúc tôi mới bắt đầu nhận thức được mọi thứ xung quanh, hay còn gọi là bạn thuở nhỏ.
“Đợi chút, tớ sang phòng cậu ngay đây.”
“Không nhá, tớ có bảo cậu sang đâu...”
Lúc tôi nói dứt câu thì Maria đã đi qua cổng và đang mở cửa trước rồi.
Nhân tiện nói luôn, thị trấn chúng tôi đang sống là một vùng quê chính hiệu.
Dù biết thời đại này chẳng còn yên bình đến thế, nhưng ban ngày nhà tôi vẫn không khóa cửa.
Cánh cửa bật mở đầy mạnh mẽ, tiếp đó là tiếng bước chân chạy uỳnh uỵch lên cầu thang.
“Tới rồi đây!”
“Ừ, mừng cậu đến.”
“Ừ là ý gì chứ, ừ ấy!”
Maria chẳng thèm gõ cửa, cứ thế mở toang cửa phòng người ta, vẻ mặt hậm hực.
“Nà Maria, tụi mình học sơ trung năm hai rồi đấy nhé?”
“Rồi sao? Rồi thì có ý nghĩa gì?”
Maria ngồi phịch xuống sàn.
Làm gì cũng cường điệu hóa lên.
Cô nàng duỗi thẳng hai chân ra, và vì hành động quá mạnh bạo nên vạt váy hơi tốc lên, để lộ ra một mảng đùi lớn.
Maria vốn dĩ đã cao từ bé, giờ bước vào tuổi dậy thì lại càng cao hơn.
Trong số con gái ở lớp, chẳng phải nhỏ là người cao nhất sao?
Không, quan trọng hơn là——
“Ý là, đã là học sinh sơ trung rồi, đừng có tùy tiện chạy sang chơi như trẻ con thế chứ. Dù sao thì tớ cũng là con trai đấy.”
“Nói là con trai, nhưng Shunta là bạn thuở nhỏ mà?”
“Trước khi là bạn thuở nhỏ thì tớ là con trai chứ!”
“Tớ ghét bọn con trai lắm.”
“Hả?”
Vụ này mới nghe lần đầu đấy nhé.
“Lúc nói chuyện với tớ, bọn con trai toàn nhìn đi đâu ấy chứ chẳng chịu nhìn vào mặt, cảm giác kỳ cục lắm.”
“............”
“Họ nhìn cái gì không biết nữa? Ngực thì phẳng lì, chân thì đấy, gầy như que củi thế này cơ mà.”
“............!”
Maria bất ngờ đá cao chân lên, chẳng những đùi mà cả chiếc quần lót màu trắng cũng thấp thoáng lộ ra.
Con nhỏ này, lên sơ trung rồi mà chẳng có chút đề phòng nào cả.
“Không phải đâu, Maria.”
“Hửm?”
“Không liên quan đến kích cỡ ngực đâu, con trai là chúa hay nhìn mà. Cả chân nữa...”
“Ể~ ra là thế à? Tớ cứ thấy lạ mãi, ngực mình có to tát gì đâu mà sao tụi con trai cứ nhìn. Hóa ra không lạ chút nào ha.”
“Thế nên đừng có lơ là. Mấy bộ áo cổ rộng, rồi cả váy nữa, phải cẩn thận vào. Váy của Maria ngắn lắm đấy.”
“Shunta, cậu là mẹ tớ đấy à?”
“Ít nhất hãy gọi là Onii-san đi. Không thì thất lễ với mẹ cậu lắm.”
“Gọi Onii-san thì chịu. Thà tớ làm Onee-san còn hơn.”
“Làm Onee-san cũng không được đâu... Tóm lại là chú ý ánh mắt của bọn con trai vào. Maria cũng đâu còn là trẻ con nữa——”
Miệng thì nói thế, nhưng tôi lại vô thức nhìn từ khuôn mặt Maria trượt xuống dưới.
Dù bảo là màn hình phẳng, nhưng phần ngực áo thủy thủ trắng vẫn hơi nhô lên.
Đôi chân thon dài lộ ra khỏi chiếc váy ngắn trông mảnh mai hơn bất kỳ cô gái nào khác.
Nhỏ bảo như que củi, nhưng đùi cũng có da có thịt vừa phải đấy chứ——
“A, Shunta cũng không nhìn mặt tớ.”
“...Xin, xin lỗi.”
“Chắc Shunta nhìn mặt tớ đến chán ngấy rồi chứ gì? Không cần ép bản thân nhìn đâu.”
“Cũng không hẳn là chán...”
Gương mặt của Maria vẫn chẳng khác mấy so với hồi tiểu học.
Nhưng chắc chắn là đang thay đổi.
Nét ngây thơ dần biến mất, đường nét trở nên sắc sảo hơn, ánh mắt cũng trưởng thành hơn.
Chỉ là do ngày nào cũng nhìn mặt Maria nên tôi khó nhận ra thôi, chứ cô bạn thuở nhỏ này cũng đang lớn lên từng ngày.
Trưởng, trưởng thành sao...
“Shunta~”
“Hả?”
“Cậu có điều gì muốn nói đúng không. Nhìn mặt là biết ngay, bạn thuở nhỏ mà lị.”
“...Hừm~ trường hợp lần này chắc do tớ dễ đoán quá thôi.”
“Sao cũng được! Nào, có gì muốn nói thì nói đi, tớ ghét bị cậu giấu giếm lắm.”
“Chà, ai mà chẳng ghét bị giấu giếm chứ...”
“Thiệt tình, không nói ra là tớ tò mò lắm! Tò mò đến mất ngủ luôn cho xem!”
“Maria thì ở đâu mà chẳng ngủ được.”
Lần trước, chẳng hiểu sao Maria lại lăn ra ngủ ngay hành lang nhà tôi làm tôi hết hồn.
“Biết đâu đây sẽ là lần đầu tiên tớ trải qua một đêm không ngủ. Lúc đó Shunta có chịu trách nhiệm được không?”
“Lại còn nâng tầm lên thành vấn đề trách nhiệm nữa cơ à...”
“Thế nên có gì muốn nói thì nói mau. Trong vòng năm giây. Năm~ Bốn~”
“Đếm ngược luôn á!? C-Cậu tùy hứng quá đấy.”
Maria tùy hứng ấy đang bày ra bộ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Cô bạn thuở nhỏ này tuy tính tình tưng tửng, nhưng một khi đã nói là không bao giờ rút lại.
Theo kinh nghiệm của tôi, những lúc thế này trực giác của nhỏ bén lắm, dù tôi có nói dối qua loa cũng bị nhìn thấu ngay.
Đúng là cô bạn thuở nhỏ phiền toái thật.
Nhưng mà, về phía tôi—— tôi cũng có cảm giác muốn nói toẹt ra cho xong.
Nói ra có ổn không đây—— Có nói không, Arima Shunta!
“Tớ muốn nhìn... ngực, ngực của Maria.”
“Hể?”
“Thế nên là, ngực của Maria ấy...”
Đúng vậy, tôi đang rất khổ tâm.
Ngực của Maria ngày càng lớn hơn, khiến tôi bận tâm đến mức không chịu nổi.
Thế nên tôi không thể cùng về nhà, cùng chơi đùa như trước được nữa.
Vì tôi sợ mình sẽ lỡ miệng thốt ra điều vừa nói.
“A, ra là thế... C-Cậu muốn nhìn ngực tớ à?”
“Ừ, ừ... Xin lỗi.”
“Sao lại xin lỗi...”
Maria cũng đâu còn là đứa trẻ con chỉ biết cười ha hả như ngày xưa nữa.
Ngực nhỏ cũng đã lớn hơn một chút, mặc đồng phục thủy thủ vào trông cũng hợp lắm rồi.
“Có khi tớ còn để ý đến ngực của Maria hơn bọn con trai khác nhiều...”
“Chuyện đó không phải đương nhiên sao? Ngược lại, nếu Shunta là người ít để tâm nhất thì mới lạ đấy.”
“T-Tại sao?”
“Vì cậu là đứa con trai thân thiết nhất với tớ mà. Thời gian hai ta ở bên nhau nhiều vô kể. Nếu thế mà cậu không bận tâm đến cơ thể tớ, thì Shunta tự động bị loại khỏi danh sách con trai rồi còn gì?”
“Cũng không hẳn là bị loại đâu.”
Trong đám con trai cũng có những người lịch thiệp... chắc thế.
Những tên con trai đó chắc sẽ giả vờ như không để ý đến cơ thể của Maria nhỉ?
Có vẻ tôi không phải là người lịch thiệp rồi. Tiếc thật.
“Nhưng mà, cậu muốn nhìn ngực bằng mọi giá hả?”
“Ừ, cũng khá là... Chỉ cần nghĩ đến việc Maria đang ở nhà đối diện thôi là tớ lại thấy bồn chồn...”
Nhà tôi nằm đối diện nhà Maria, khoảng cách gần đến mức muốn gặp là gặp được ngay.
Tự tôi cũng thấy mình hoang tưởng quá đà, nhưng cứ đến đêm, nghĩ đến việc Maria ở ngay gần đó là tôi lại vô thức tưởng tượng ra bộ ngực ấy——
“Cậu ở gần như thế mà lại tưởng tượng ngực tớ sao... V-Vậy thì... một chút thôi nhé.”
“Hả? Đ-Được sao?”
“Tại Shunta nói muốn mà! C-Chỉ cho nhìn thôi, cấm sờ mó lung tung đấy nhé?”
“T-Tớ biết rồi.”
Không cần nhỏ nhắc, tôi cũng chẳng có gan làm đến mức đó.
“Vì Shunta không phải con trai, mà là bạn thuở nhỏ... N-Nên là... được thôi.”
“T-Thật á?”
Maria gật đầu cái rụp, rồi vén cả áo đồng phục lẫn áo lót trong lên.
Vừa mới thấy vòng eo thon gọn và cái rốn, vạt áo đã được kéo cao hơn nữa——
Phần ngực nhô lên được bao bọc bởi chiếc áo ngực thể thao màu xám lộ ra trước mắt.

“C-Có khi nó phồng hơn tớ nghĩ.”
“Thế á? Vẫn còn bé tẹo mà. Không biết còn to đến mức nào nữa nhỉ?”
“H-Hỏi tớ thì tớ biết sao được. Có khi đây là mức tối đa rồi cũng nên.”
“Tớ muốn nó to hơn nữa cơ. Có khe ngực, kẹp được cả ly cà phê vào đó ấy.”
“Nghe vừa cụ thể mà vừa nhảm nhí sao ấy. Con gái cũng muốn ngực to lên à?”
“Không nhảm nhí đâu! Mấy đứa quanh tớ toàn bảo ngực nhỏ chán lắm.”
“Hể...”
Tôi cứ tưởng ngực to thì bị con trai soi mói, lại còn vướng víu nên có người sẽ ghét chứ.
“A, không phải chuyện đó. Ngực ấy, xong chưa? Vừa nói chuyện mà mắt cứ dán chặt vào thế. Nhìn gì mà nhìn dữ vậy?”
Maria đỏ mặt, tay vẫn vén áo đồng phục lườm tôi.
Bộ ngực gói trong chiếc áo ngực thể thao phập phồng nhè nhẹ.
Cỡ này nếu cố thì xoa bóp cũng được đấy chứ...
“Tớ nghe nói là, ngực có thể tự nhiên to lên bất ngờ đấy?”
“T-Tớ không biết. Dạo này tớ bắt đầu đọc sách, chắc phải nạp thêm kiến thức mới được...”
“Sách? Sách toàn chữ ấy hả? Đừng đọc mấy thứ đó nữa, chơi với tớ nhiều hơn đi.”
“Cậu nói thế thì tớ cũng...”
Nói là sách chứ thực ra là light novel mượn của bạn.
Sách toàn chữ không thì vẫn hơi quá sức với tôi, nhưng light novel có tranh minh họa thì tôi đọc thấy vui lắm.
“N-Nếu không cho xem ngực thì cậu không chịu chơi với tớ à?”
“Sao lại thành ra thế...”
“Thì từ khi lên sơ trung, Shunta có chịu chơi với tớ mấy đâu.”
“Cái đó là... tại con trai với con gái khác nhau mà.”
Có chút ngượng ngùng.
Chính vì là bạn thuở nhỏ quá hiểu nhau, nên đứng trước một Maria đang dần trở thành một “thiếu nữ”, tôi lại thấy ngượng.
Và tôi cũng không muốn để lộ cho Maria biết là mình đang ngượng.
“Nếu cậu chịu chơi với tớ thì, c-cái đó... tớ cho cậu xem ngực cũng được! Xem trần luôn!”
“Trần á!?”
Maria một tay vén áo đồng phục và áo ngực trong, tay kia tóm lấy chiếc áo ngực thể thao định kéo phắt lên, để lộ nửa dưới bầu ngực——
“Khoan đã! K-Không cần cho xem đến mức đó đâu!”
“Ủa, Shunta bảo muốn nhìn ngực mà? Xem ngực qua áo ngực cậu không thấy hưng phấn à...?”
“Tớ không có cái sở thích đặc biệt đó đâu... Thật đấy, đủ rồi.”
Nghe tôi nói vậy, Maria nhìn tôi đầy vẻ xấu hổ——
“Đ-Đã cố gắng cho cậu xem thế rồi mà... Shunta không muốn nhìn... ngực đã lớn hơn một chút của tớ sao?”
“Thì, thì đúng là thế... nhưng hơn nữa thì không được!”
Cái gì không được chứ, tôi tự nói mà cũng chẳng hiểu mình đang nói gì!
Tôi muốn nhìn!
Tôi muốn nhìn ngực của Maria!
Nhưng tôi không thể—— đòi hỏi hơn được nữa.
“X-Xin lỗi, Maria. Hôm nay cậu về giúp tớ được không?”
“Đ-Đã mất công sang đây... lại còn cố gắng cho cậu xem... Shunta no baka.”
Maria chỉnh lại bộ đồng phục thủy thủ.
Lẳng lặng đứng dậy, bước ra khỏi phòng tôi.
Cánh cửa đóng lại cái rầm, rồi tiếng bước chân đi xuống cầu thang vang lên.
Cả hai là bạn thuở nhỏ gắn bó bao năm nay.
Chỉ nghe tiếng bước chân lên xuống cầu thang thôi là tôi cũng đoán được tâm trạng của Maria.
Hơi giận dỗi, nhưng phần nhiều là buồn bã——
Đó là âm thanh mang cảm giác như vậy.
“Xin lỗi...”
Dù chắc nhỏ chẳng nghe thấy, tôi vẫn lẩm bẩm.
Hình ảnh bầu ngực phập phồng của Maria vẫn còn in sâu trong đáy mắt.
Cô bạn thuở nhỏ đã trưởng thành hơn một chút rồi.
Nhưng mà, có lẽ tôi vẫn chưa thể trưởng thành được——
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
