Chương 226: Chào mừng đến với đường Đối kháng (III)
May mà Hạ Thiên Nhiên đã có bản nháp trong bụng, anh bình tĩnh nói:
“Là thế này thưa sư nương, sáng nay sư phụ gọi điện bảo con đến ăn cơm. Con nghĩ nếu hôm nay Ôn Lương cũng về, thì gọi điện hỏi xem cô ấy còn ở trường không, nếu tình cờ cũng về thì con đi nhờ xe cô ấy luôn. Sư nương cũng biết đấy, Làng Đại học cách nội thành khá xa, đi tàu điện ngầm cũng mất cả tiếng đồng hồ. Hơn nữa quan trọng nhất là, con đến gặp sư phụ một mình cũng hơi ngại, trước đây toàn đi cùng Tiết Dũng và mấy sư huynh đệ khác.”
Mẹ Ôn tiếp tục hỏi: “Vậy nó đồng ý với cậu luôn à?”
Hạ Thiên Nhiên lắc đầu: “Không ạ, hôm nay cô ấy vốn đang tập với bạn học, không muốn về lắm đâu. Nhưng chắc thấy tay con băng bó tội nghiệp quá, nên bảo con không vội thì đợi cô ấy tập xong rồi chở con về cùng luôn...”
Nói đến đây, anh hạ giọng: “Tiện thể ngày mai sư phụ đổ đầy bình xăng cho xe cô ấy giúp con với, lúc bọn con đi kim xăng cứ báo động suốt...”
Ôn Nhuệ An ngồi bên cạnh không nhịn được bật cười: “Việc này đúng là nó làm ra được.”
Mẹ Ôn đâu quản nhiều thế, nghe xong liền gân cổ hét vọng vào nhà vệ sinh: “Cái con bé này bình thường lái xe đi hoang ở đâu hả? Chỉ đi từ trường về nhà mà sao lại hết xăng được?”
Lúc này, Ôn Lương rửa tay xong đi ra, vẩy vẩy hai tay, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: “Ôi dào mẹ ơi, cái xe đó từ lúc con lấy bằng hồi hè đến giờ đã đổ xăng lần nào đâu. Mấy tháng rồi còn gì, với lại đường về cuối tuần này tắc kinh khủng, con chẳng muốn lái xe về tí nào.”
Câu nói này của Ôn Lương quả nhiên hiệu quả không ngờ, lập tức thu hút sự thù hận của mẹ Ôn về phía mình.
“Không muốn lái thì đừng lái! Ngày kia về trường tự cút đi mà đi tàu điện ngầm. Bình thường bố mày chiều mày quá sinh hư, một đứa con gái đang yên đang lành, chuyện tốt xấu cũng không phân biệt được! Bảo mày về nhà là hại mày à? Hay mày bảo mẹ mày bỏ thuốc độc vào cơm hại mày?”
Ôn Lương im re, ngồi xuống bàn. Bố cô xới cho cô bát cơm, ôn tồn nói: “Mẹ con nhớ con đấy thôi. Hồi trước học cấp ba ngày nào cũng về, giờ lên đại học một tuần mới về một lần. Con có phải đi xa quê hương gì đâu, bình thường không có tiết cũng có thể về nhà ngủ mà.”
Cô nàng hừm “ưm” một tiếng trong mũi, ngoan ngoãn gật đầu.
Mẹ Ôn nhìn Hạ Thiên Nhiên vẫn đang đứng bên cạnh, hất cằm: “Tiểu Hạ, cậu ngồi đi, chúng ta ăn cơm.” “Dạ vâng.”
Hạ Thiên Nhiên ngồi xuống. Vì tay phải bất tiện nên nhà họ đặc biệt chuẩn bị cho anh một cái thìa. Chỉ là chưa đợi anh bắt đầu ăn, bên này mẹ Ôn lại hỏi: “Tiểu Hạ à, vết thương của cậu khỏi hẳn chưa, tay phải không để lại di chứng gì chứ?”
Cái thìa Hạ Thiên Nhiên vừa cầm lên lại đặt xuống, “Không ạ, bác sĩ bảo hồi phục rất tốt, tầm một tháng nữa là khỏi hẳn rồi.”
“Ồ, thế thì tốt thế thì tốt. Cậu xem cậu kìa, sư phụ cậu trước kia cứ khen cậu hiểu chuyện, ai ngờ lần này lại bốc đồng như thế. Giới trẻ các cậu ấy à, gặp chút trắc trở tình cảm là sống chết đòi mạng, cậu chắc yêu cô bạn gái nhỏ đó lắm nhỉ?”
Hạ Thiên Nhiên há hốc mồm. Người trẻ sợ nhất là bị người lớn bàn luận chuyện tình cảm trong bữa cơm, mà vấn đề này lại là trọng tâm trong buổi diễn tập trước đó của đôi trẻ.
Haizz, cái thằng Tiết Dũng chết tiệt đúng là cháu chắt chút chít, đến cuối cùng vẫn phải để anh đây gánh tội thay.
Hạ Thiên Nhiên thầm chửi trong bụng, nhưng mặt ngoài cố tỏ vẻ sầu muộn, tránh nặng tìm nhẹ nói: “Vâng... lúc đó quả thực là nhất thời hồ đồ, phạm sai lầm ạ.”
Mẹ Ôn gắp cho Hạ Thiên Nhiên một món, mượn lực đánh lực quan tâm nói: “Hồi đó con bé Ôn Lương này thấy cậu bị thương, hôm đấy về còn hầm canh cá cho cậu. Tình nghĩa sư huynh muội giữa hai đứa, dì đều thấy, cũng rất cảm động. Chỉ là ấy à, con bé này xưa nay làm việc không biết chừng mực, nếu để nó mang đến cho cậu, lỡ may đụng mặt bạn gái cậu, chẳng phải là không giải thích rõ ràng được sao?
Cậu bảo cậu bị đánh một trận, khó khăn lắm mới làm hòa với bạn gái, nó đi góp vui làm cái gì? Chẳng phải là thêm phiền cho cậu sao. Cho nên hôm đó ấy à, dì bảo sư phụ cậu mang qua cho cậu, tiện thể xem vết thương cậu thế nào. Ông nói đúng không, lão Ôn?”
Ôn Nhuệ An gật đầu, trịnh trọng nói: “Đúng, Thiên Nhiên à, qua chuyện này con nhất định phải rút ra bài học. Con đã là đứa trẻ lớn mười tám tuổi rồi, phàm chuyện gì cũng phải biết suy nghĩ mới được, không thể làm ra chuyện như vậy nữa.”
“Mẹ! Mẹ nói cái gì thế, người trẻ bây giờ đâu có nhạy cảm thế đâu, mẹ ăn cơm đi!” Ôn Lương xấu hổ không chịu nổi hét lên một câu, rồi ném cho bạn trai một ánh mắt.
Hạ Thiên Nhiên nghe xong đoạn thoại vừa rồi, thầm than trong lòng: Cao thủ! Không hổ là người phụ nữ sinh ra được cô con gái thông minh như Ôn Lương. Mẹ Ôn nói những lời này, ám chỉ hai người giữ khoảng cách đã viết rõ rành rành trên mặt, lại còn kéo cả ông bố vào đánh một bộ combo quyền cước vô hình, đợt sát thương này đúng là gây ra cả tấn tổn hại.
Nhưng mà, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không sợ!
Chỉ thấy Hạ Thiên Nhiên lộ vẻ tiếc nuối, thở dài, khẽ nói có chút ngại ngùng: “Không đâu thưa sư nương. Thực ra... cho dù hai người có gặp nhau thật, cũng sẽ không nảy sinh hiểu lầm gì đâu ạ.”
Nói xong, anh còn cười một cái đầy chua xót. Nụ cười này ngay lập tức khiến người ta liên tưởng miên man, nhìn là biết vừa trải qua một câu chuyện trắc trở, tất cả đều không cần nói ra.
“Hả? Sao lại thế?” Quả nhiên, mẹ Ôn không nhịn được truy hỏi.
Nụ cười đắng chát của Hạ Thiên Nhiên vẫn vương trên mặt, khiến anh trông như có điều khó nói, nói ra cũng dở mà không nói cũng dở.
May mà lúc này Ôn Lương, theo đúng kịch bản hai người đã biên soạn, ăn ý tiếp lời: “Ôi trời mẹ ơi, mẹ đúng là chuyện gì không nên nói thì cứ nói. Mẹ nhìn bộ dạng cậu ấy xem, chắc chắn là chia tay rồi còn gì, mẹ hỏi nhiều thế đúng là xát muối vào vết thương người ta.”
Mẹ Ôn ngẩn người, hỏi: “Con biết rồi à?”
Ôn Lương nhìn Hạ Thiên Nhiên đang lúng túng bằng ánh mắt đầy thương cảm, nói với mẹ mình: “Mẹ à, mẹ đã không nhịn được hỏi thế rồi, mẹ còn mong cậu ấy trả lời mẹ thế nào nữa? Cái này còn cần phải biết trước sao? Hay là bố nói hai câu đi?”
Biểu cảm và trạng thái hiện tại của Hạ Thiên Nhiên, có những thứ đúng là không cần nói cũng rõ. Ôn Nhuệ An cũng nhận ra nỗi niềm khó nói của Hạ Thiên Nhiên, hỏi: “Lần trước sư phụ đến bệnh viện thăm con, tuy không gặp cô bạn gái kia, nhưng con cũng không nói gì với sư phụ. Là chia tay lúc đó sao?”
Hạ Thiên Nhiên gật đầu, “...Vâng, tầm tầm lúc đó ạ.”
Ôn Nhuệ An thấy bộ dạng khó chịu của anh, cũng cảm thán nói: “Thôi, đại trượng phu lo gì không có vợ. Chỉ là Thiên Nhiên à, sư phụ vẫn phải nói con vài câu. Con nói xem hai mối tình, tổng cộng yêu đương chưa đến một năm, đều là vì nguyên nhân gì thế?”
Ôn Lương bên cạnh hứng thú hẳn lên, cơn ghiền diễn xuất nổi lên: “Bố có thể không biết, anh Thiên Nhiên nhà chúng ta người rất tốt, chỉ là hơi làm mình làm mẩy tí thôi. Thực ra hồi trước con đánh giá rất cao mối tình đầu của cậu ấy đấy.”
Hạ Thiên Nhiên sững sờ, Ôn Lương đây là lời trong có lời, trực tiếp diễn "kịch trong kịch" luôn rồi.
Ôn Nhuệ An ngẫm nghĩ: “Là cô bé hồi trước nó dẫn đến võ quán ấy hả? Bố thấy cô bé đó hơi nhỏ, nói thật bố thấy chia tay là hợp lý.”
“Thế ạ? Dù sao con thấy mối tình đầu của cậu ấy cũng được.” Ôn Lương chép miệng, ăn một miếng rau.
Quả nhiên, bố mẹ Ôn Lương đều không biết con gái đang ám chỉ điều gì. Bố Ôn tưởng cô đang nói Khương Tích Hề, còn mẹ Ôn thấy con gái nhắc đến tình đầu của Hạ Thiên Nhiên mà không có biểu hiện gì khác thường, trong lòng thầm thắc mắc.
“Thế Tiểu Hạ, mối tình này chia tay thế nào? Là do tính cách không hợp?” Mẹ Ôn tiếp tục hỏi.
Hạ Thiên Nhiên lắc đầu, “Không ạ, thực ra tính cách bọn con rất hợp nhau.”
“Thế chắc là do không xinh rồi.” Ôn Lương bên cạnh bỗng chêm vào một câu. Mẹ Ôn trừng mắt nhìn cô: “Cái con bé này nói năng kiểu gì thế, mỗi mày xinh đẹp chắc? Mày không tự nhìn lại cái bộ dạng giả trai xấu xí hồi bé của mày đi.”
“...”
Vốn dĩ hai người bàn bạc lý do chia tay giữa Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh là “tính cách không hợp”, nhưng giờ Ôn Lương thấy bạn trai lắc đầu, lại còn bảo rất hợp, cô vội vàng chêm vào một câu, nhưng xuất phát từ tâm lý so bì, lúc này cô đời nào nói tốt cho Tào Ngải Thanh.
Ôn Lương vô tình liếc Hạ Thiên Nhiên một cái, ý bảo tôi đưa bậc thang cho anh rồi, anh mau leo xuống đi, đừng có chọc tức tôi. Nào ngờ Hạ Thiên Nhiên chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, tự mình chìm đắm trong màn diễn xuất, anh ảm đạm nói: “Không, cũng xinh lắm ạ.”
Mắt Ôn Lương giật giật, suýt chút nữa lộ tẩy. Thế nào, đến lúc này anh vẫn còn nhớ thương tình cũ hả?
“Thế hai đứa chia tay kiểu gì?” Mẹ Ôn không kìm được truy hỏi, ngay cả Ôn Nhuệ An cũng ném tới ánh mắt tò mò.
Hạ Thiên Nhiên vẻ mặt xấu hổ, ấp úng nói: “Là... bố mẹ cô ấy thấy con không tốt, không xứng với con gái họ.”
Xuất hiện rồi! Anh Thiên Nhiên đã kích hoạt kỹ năng đặc thù của nghề “Đạo diễn” – 「Sửa kịch bản tại chỗ」, thành công hóa giải màn truy hỏi liên hoàn của mẹ Ôn Lương. Đồng thời nắm chắc nhịp tư duy của hai vị phụ huynh đối phương, thuận lợi kiểm soát hướng đi của cục diện, có thể nói là một biến thể của chiêu “Gậy ông đập lưng ông”!
Ôn Nhuệ An nghe xong nói ngay: “Sao thế được, Thiên Nhiên mới bao lớn chứ. Lúc con mới đến học quyền thì có hơi yếu đuối, nhưng sư phụ nhìn sự thay đổi của con một năm nay, thấy con là một chàng trai rất ưu tú, hơn nữa con mới mười tám tuổi, tương lai rộng mở mà.”
Mẹ Ôn cũng có chút nghi hoặc, bà nói: “Đúng đấy Tiểu Hạ, cậu xem cậu cũng một trang nam tử cao to đẹp trai, gia cảnh cũng sung túc, cô bé đó gả vào nhà cậu chắc cũng chẳng phải chịu khổ về vật chất. Điều kiện của cậu không phải là cổ phiếu tiềm năng nữa mà là cổ phiếu thượng hạng rõ rành rành rồi. Cậu nói xem bố mẹ cô bé chê cậu điểm gì?”
“Con... con cũng không rõ nữa, có thể là... hiện tại quan hệ của con với gia đình không tốt lắm, họ có chút lo lắng chăng.” Hạ Thiên Nhiên giả vờ ngây thơ nói.
Thấy bố mẹ mình bắt đầu khen ngợi Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương nghe mà thấy hoang đường. Cú "lật kèo" này nhanh quá, nếu không phải bản thân cô có kinh nghiệm diễn xuất thâm hậu, chắc giờ này đã không theo kịp nhịp độ của Hạ đạo diễn rồi.
Tất nhiên, lời giải thích bất lực này của Hạ Thiên Nhiên không những không qua mặt được, mà còn khiến bố mẹ Ôn Lương càng thêm khó hiểu.
“Cái này... người một nhà làm gì có thù qua đêm. Bây giờ cậu quan hệ không tốt với bố, là do cậu còn nhỏ, chưa hiểu được nỗi khổ của người lớn. Một năm nay, bố cậu hầu như tháng nào cũng gọi điện hỏi dì về tình hình gần đây của cậu, có thể thấy bố cậu vẫn rất quan tâm đến cậu.”
Lời của Ôn Nhuệ An khiến Hạ Thiên Nhiên khựng lại. Lần trước đến, sư phụ không nói với anh chuyện này.
“Ông ấy... hỏi con?”
“Đâu chỉ có thế.” Ôn Nhuệ An như có cảm xúc dâng trào, thao thao bất tuyệt: “Thiên Nhiên à, giữa cha và con trai ấy mà, đôi khi giao tiếp có phần cứng nhắc hơn. Giống như ta đối với đám đồ đệ các con, bình thường dạy dỗ cũng chẳng nói được mấy câu hay ho. Chỉ là sư phụ và người cha lại khác nhau. Các con nộp tiền đến học nghề, tiền đề là các con nguyện ý đến, cũng nguyện ý học, nên mới nghe lời ta. Giữa chúng ta là có lợi ích trước, rồi mới có tình nghĩa.
Nhưng vai trò người cha là bẩm sinh, là chuyện không thể quyết định được. Con có thể chọn một người sư phụ con thích, nhưng không thể chọn một người cha con thích. Cho nên Thiên Nhiên à, cha con thứ nhất chưa làm chuyện gì táng tận lương tâm, thứ hai đối với con cũng là tình thâm như bò liếm bê (thỉ độc tình thâm). Giữa hai người dù có khoảng cách không thể bù đắp, nhưng ông ấy vẫn là cha con, con nên giữ sự tôn trọng và lòng hiếu thảo vốn có đối với ông ấy. Đây cũng là bẩm sinh, đừng nghĩ đến chuyện trốn tránh, nếu không con sẽ mãi mãi là một đứa con trai không chịu lớn.”
Hạ Thiên Nhiên thực sự không ngờ sư phụ lại nhắc đến chuyện này. Thần sắc anh trở nên trầm mặc, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh gia đình sum họp thuở ấu thơ.
Mẹ Ôn bên cạnh cũng cảm thán muôn phần, bà vươn tay xoa đầu Hạ Thiên Nhiên, hiền từ nói: “Haizz, Tiểu Hạ à cậu xem, cậu bây giờ yêu đương cũng bị bố mẹ đối phương chỉ trích. Cậu ngay cả quan hệ với bố ruột mình còn không xử lý tốt, cậu bảo người khác sao dám giao con mình cho cậu chứ? Ngộ nhỡ sau này cậu cũng không ưa họ thì sao? Đây là chuyện bậc làm cha làm mẹ phải nghĩ, đơn giản thế thôi, cũng rất thực tế. Cậu cũng đừng để trong lòng. Sau này ấy à, cậu có gì muốn nói, hay ấm ức chuyện gì, cứ đến nói với sư nương, sư nương làm chủ cho cậu, được không?”
Ôn Lương nhìn trái nhìn phải, cứ cảm thấy diễn biến này có gì đó sai sai, nhưng lại không nói ra được. Nhưng ít nhất nhìn tình hình trước mắt, Hạ Thiên Nhiên cũng coi như chiếm được thiện cảm của bố mẹ cô.
Hạ Thiên Nhiên vô cùng cảm động, anh cúi đầu khép nép. “Vâng, con cảm ơn sư nương.” “Ngoan lắm.”
Ôn Nhuệ An ở bên cạnh cười sảng khoái: “Hề, đúng là đàn ông chúng ta nói mấy chuyện này cũng hơi sến súa thật. Mấy lời này sư phụ bình thường không làm hai lạng rượu thì không nói ra được đâu.”
Nghe vậy, mẹ Ôn đứng dậy, vào bếp lấy ra mấy bình rượu Lại Mao vốn giấu dưới đáy chum, sau đó bà lấy thêm hai chiếc chén sứ trắng, đặt trước mặt chồng và Hạ Thiên Nhiên.
Ôn Lương càng ngơ ngác hơn. Hôm nay là ngày gì thế, mẹ cô lại còn cho bố uống rượu? Chỉ vì Hạ Thiên Nhiên?
“Mẹ, cậu ấy bị thương, không uống rượu được đâu.” Thấy mẹ rót đầy rượu cho hai người đàn ông một lớn một nhỏ, Ôn Lương không nhịn được nhắc nhở.
Nào ngờ, mẹ cô quay đầu “Suỵt” một tiếng với cô, ra hiệu cô đừng nói.
“Không sao đâu, có phải ngày nào cũng uống đâu, sư phụ vui mà, con tiếp sư phụ hai chén.” Hạ Thiên Nhiên cũng bị những lời nói vừa rồi của bố mẹ Ôn Lương làm cho xúc động, anh bưng chén rượu lên, đứng dậy, chuẩn bị kính rượu.
Ôn Nhuệ An nâng chén rượu, chưa vội chạm cốc, ngược lại hỏi: “Thiên Nhiên à, con thấy sư phụ đối với con thế nào?”
“Sư phụ một năm nay đối với con rất tốt. Không giấu gì sư phụ, trong lòng Hạ Thiên Nhiên con, người là bậc trưởng bối con tôn kính nhất nhất. Có thể làm đồ đệ của người, là may mắn to lớn của con.”
Nghe câu trả lời chân thành chắc nịch của Hạ Thiên Nhiên, hai ông bà nhìn nhau, mặt mày rạng rỡ như gió xuân, nếp nhăn nơi khóe mắt Ôn Nhuệ An cũng hiện rõ.
“Tốt tốt tốt, con đừng vội, sư phụ có chuyện này muốn nói với con.”
Hạ Thiên Nhiên ngồi xuống lại: “Sư phụ cứ nói ạ.”
Ôn Nhuệ An do dự một chút, cân nhắc trong lòng rồi chậm rãi nói: “Tình hình là thế này, Phán Sơn ấy à, chẳng phải nhờ ta giúp dạy dỗ con sao. Ta nghĩ là, sau khi con xảy ra chuyện này, quả thực cần người có trách nhiệm giúp ông ấy giáo dục con trai một chút. Mặc dù ta là sư phụ con, nhưng bình thường cũng chỉ dạy con đấm bốc, về cách đối nhân xử thế của con thì cũng không có quyền can thiệp quá nhiều. Cho nên ấy à, sáng hôm nay, ta đã gọi điện cho bố con, hai chúng ta ăn nhịp với nhau ngay, nói chuyện tầm ba bốn tiếng đồng hồ, chỉ đợi tối nay con qua, hỏi xem ý con thế nào.”
Hạ Thiên Nhiên hơi khó hiểu: “Sư phụ dạy dỗ con là lẽ đương nhiên mà, lần trước ở bệnh viện người chẳng bảo con rồi sao?”
Ôn Nhuệ An xua tay cười nói: “Nhưng cũng phải chú trọng cái danh chính ngôn thuận đúng không? Cho nên ý của ta và bố con ấy, chính là con nhận ta làm bố nuôi. Từ nay về sau, sư nương chính là mẹ nuôi của con, Ôn Lương là em gái con. Sau này con gặp chuyện gì, bố con không quản được thì con đến nói với bố nuôi. Con và em gái ở trường cũng có thể nương tựa lẫn nhau. Con thấy thế nào?”
Lời vừa thốt ra, hai người trẻ tuổi tại hiện trường lập tức ngây ra như phỗng. Đây là cái kịch bản plot twist kiểu gì vậy?!
Tay cầm chén rượu của Hạ Thiên Nhiên run rẩy nhẹ, trên mặt anh treo nụ cười gượng gạo đến cùng cực, miệng lẩm bẩm:
“Chuyện... chuyện này... tốt... tốt quá đi mất...”
Toang thật rồi! Cái này mẹ nó nói chuyện một hồi, từ đường Đối kháng (Top lane) biến thành ván đấu Cha con luôn rồi!
Thật sự là có người yêu cuối cùng sẽ thành anh em sao?!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
