Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 05: Như Khói [PEAK] (Đang tiến hành) - Chương 228: Chào mừng đến với đường Đối kháng (V)

Chương 228: Chào mừng đến với đường Đối kháng (V)

Ôn Nhuệ An ngồi bên cạnh uống rượu, thi thoảng liếc mắt nhìn sang, Hạ Thiên Nhiên lập tức lạnh toát sống lưng, cảm giác như bị một con mãnh hổ rình rập, nguy hiểm đến tính mạng có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Tình trạng của Ôn Lương cũng chẳng khá hơn là bao. Chỉ thấy cô vò vò tay đầy bối rối, nhìn ông bố đang hậm hực, lại nhìn bà mẹ hàn khí bức người, cuối cùng nặn ra một nụ cười gượng gạo, yếu ớt nói ra một lý do chẳng có chút sức thuyết phục nào: “Mẹ... cái đó là diễn thôi, người ta trả tiền đấy...”

Cô vừa dứt lời, trong điện thoại liền vang lên tiếng quát tháo đầy bất bình của chính cô—— “Diễn cái con khỉ!! Bà đây, Ôn Lương, chính là thích Hạ Thiên Nhiên! Đời đời kiếp kiếp đều thích, liên quan chó gì đến mấy người!...”

“...”

Tuyên ngôn tình yêu hào sảng của Ôn Lương vang vọng khắp phòng khách, tạo nên sự tương phản rõ rệt với hình ảnh yếu đuối, bất lực của cô hiện tại. Chậc, một chữ thôi: Tuyệt!

Cặp đôi trẻ vạn vạn không ngờ tới, một buổi gặp mặt phụ huynh lại đầy drama và plot twist liên tục thế này. Những kế sách vẹn toàn Hạ Thiên Nhiên chuẩn bị, những màn kịch vắt óc suy nghĩ, cuối cùng chẳng dùng được cái nào, cứ như cả buổi anh đang đấu trí đấu dũng với không khí vậy.

Quả nhiên, nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống. Hạ Thiên Nhiên tính toán đủ đường, làm sao ngờ được lại bị chính bạn gái mình “đâm sau lưng” thế này chứ?

Haizz, đây nào phải đường Đối kháng (Top lane) gì, đây là mở màn đã feed mười mạng, còn chơi bời gì nữa, chưa đến hai mươi phút người ta đã bắt đầu phá nhà chính rồi.

Trên màn hình điện thoại đang phát cảnh hai người hôn nhau. Mẹ Ôn liếc nhìn, nương theo lời con gái nói tiếp: “Ôn Lương con giỏi lắm nha, biết kiếm tiền là tốt. Nào, nói cho mẹ nghe xem, với cái tầm của con, nhận một cảnh hôn thế này người ta trả bao nhiêu tiền?”

Đúng là mẹ con, cái giọng điệu mỉa mai châm chọc này giống nhau như đúc, nội dung cũng rất ra gì và này nọ.

Ôn Lương bị mẹ làm cho xấu hổ không ngẩng đầu lên được. Mẹ Ôn tiếp tục: “Ôn Lương, nếu không phải thím Ba nhà hàng xóm tối qua gửi cái video này vào nhóm chat múa quảng trường hỏi mẹ có phải con không, thì mẹ cũng không biết con gái mẹ đã biết yêu rồi đấy. Chà chà, bốn năm mươi vạn lượt like, cũng cao phết đấy chứ, lướt video cùng thành phố là thấy ngay.

Bây giờ ấy à, mẹ không biết nên khen con may mắn, hay là có tầm nhìn xa trông rộng nữa. Chuyên ngành thì không lo học, trong khi mấy cô minh tinh kia ai cũng mơ ước gả vào hào môn, thì con lại chiếm được tiên cơ rồi.

Con đừng quên, Tiểu Hạ nhà người ta cũng là người nổi tiếng, dạo trước còn lên bản tin sáng của Cảng Thành, cái gì mà thủ khoa nghệ thuật, người thừa kế tập đoàn các kiểu. Mấy bà cô trong nhóm mắt tinh lắm, liếc cái là nhận ra ngay, nhao nhao khen nhà ta tìm được chàng rể quý.

Chậc chậc chậc, mẹ cứ thắc mắc mãi. Lúc đầu mẹ cũng tưởng hai đứa đang diễn kịch, cái gì mà mười bốn năm, cái gì mà thanh mai trúc mã. Ôn Lương, con mới chuyển đến Cảng Thành được mấy năm hả? Sao mẹ không biết con quen Tiểu Hạ lâu thế nhỉ? Nào Tiểu Hạ, cậu học đạo diễn, cậu giải thích cho sư nương nghe xem, mấy cái từ ngữ này là muốn biểu đạt ý gì thế?” “...”

Hạ Thiên Nhiên liếc nhìn Ôn Lương đang rúc đầu làm đà điểu bên cạnh, ấp úng nói: “Sư... sư nương, con và A Lương không cố ý giấu hai bác đâu. Là vì bọn con vốn dĩ... cũng... cũng chưa bên nhau được bao lâu... Cái này chẳng phải là... nói cho vui thôi ạ...”

“Rầm!”

Hạ Thiên Nhiên vừa nói đến đây, Ôn Nhuệ An đang uống rượu một mình đột nhiên không báo trước đập tay mạnh xuống bàn, tạo ra tiếng động lớn. Bát đũa trên bàn nảy lên loảng xoảng, dọa đôi trẻ giật nảy mình, im thít như ve sầu mùa đông.

“Vui? Nói, hai đứa bên nhau bao lâu rồi!” Ôn Nhuệ An trầm giọng hỏi, không giận mà uy. Giọng nói trầm thấp khàn khàn pha lẫn hai phần men say khiến người nghe tim đập chân run.

“Ông dọa chúng nó làm gì? Ông đừng nói, để tôi hỏi.” Mẹ Ôn liếc chồng một cái, ánh mắt quét qua hai người rồi dừng lại ở Hạ Thiên Nhiên. “Tiểu Hạ, cậu nói cho bác biết, hai đứa bên nhau bao lâu rồi.”

Hạ Thiên Nhiên ngồi ngay ngắn, trấn tĩnh lại cõi lòng đang căng thẳng: “Con và A Lương bên nhau, thực ra cũng... cũng mới một ngày.”

“Một ngày! Hai đứa hôm qua mới yêu nhau?!”

“...Vâng.”

Ôn Nhuệ An không nhịn được lại hỏi lớn, lần này mẹ Ôn không ngăn cản mà phát hiện ra điều kỳ lạ: “E là không phải chứ? Với quan hệ của hai đứa, dù chưa chính thức yêu nhau thì chắc cũng mập mờ lâu rồi. Nói đi, hai đứa chắc chắn phải có thời điểm bắt đầu để ý nhau chứ.”

Đúng là người từng trải, thật không dễ lừa. Mẹ Ôn nói trúng tim đen. Đầu óc Hạ Thiên Nhiên xoay chuyển cực nhanh, nhưng bất đắc dĩ, kế sách hiện tại chỉ có thể tìm cách bù đắp dựa trên sự thật:

“Là vào... là vào tháng Chín năm ngoái ạ.”

“Chính là lúc nó dẫn cậu đến học quyền?”

“...Vâng.”

Có phần mở đầu, Hạ Thiên Nhiên kết hợp với tình hình thực tế, dần dần có cảm hứng biên soạn câu chuyện: “Sư nương, hồi đó ở trường con khá yếu đuối, đám Tiết Dũng thường xuyên bắt nạt con. Lần đó Ôn Lương về trường học văn hóa bắt gặp, thấy bất bình nên ra mặt giúp con, còn kéo con đến võ quán của sư phụ, bảo con học boxing để tự bảo vệ mình.

Tình hình nhà con sư phụ sư nương cũng biết rồi đấy. A Lương là người bạn đồng trang lứa đầu tiên quan tâm đến con như vậy kể từ khi bố mẹ con ly hôn, cũng là người bạn đầu tiên của con. Con không thể không để ý đến cô ấy, cho nên thiện cảm của con dành cho cô ấy cũng bắt đầu từ lúc đó.”

Ôn Lương khẽ ngẩng đầu, lén nhìn Hạ Thiên Nhiên đang kể lại chuyện xưa.

“Thế còn Ôn Lương? Con cũng thích Tiểu Hạ từ lúc đó?” Mẹ Ôn vẫn tin vào sự thành thật của Hạ Thiên Nhiên, dù sao trong hoàn cảnh đó, Hạ Thiên Nhiên thích Ôn Lương là chuyện rất bình thường.

“Con? Con...” Ôn Lương nhất thời không biết nói sao, may mà Hạ Thiên Nhiên kịp thời giải vây, tiếp lời: “Lúc đó cô ấy không thích con...”

Cô gái mở to mắt, mẹ cô cũng lộ vẻ nghi hoặc. Hạ Thiên Nhiên tiếp tục: “Bởi vì lúc đó Ôn Lương không thích tính cách của con, giúp con cũng chỉ xuất phát từ lòng tốt thôi. Bước ngoặt của sự việc là vào buổi tiệc chào tân sinh viên cuối tháng Chín. Khi đó trường con có một bạn tên Trương Chi Phàm, đàn piano rất giỏi, chắc sư nương có ấn tượng.”

Mẹ Ôn gật đầu: “Nhưng tối hôm đó là cái cậu Trương gì đó tỏ tình với Ôn Lương mà, còn bị con bé làm bẽ mặt ngay trên sân khấu, bị trường ghi lỗi lớn. Nhưng chuyện này liên quan gì đến cậu?”

Hạ Thiên Nhiên lộ vẻ hồi tưởng: “Hôm đó con cũng hơi nóng nảy bốc đồng, không kìm nén được nên tối hôm đó cũng tỏ tình với Ôn Lương.”

“Nó đồng ý?”

“Đồng ý rồi ạ.”

“Thế hai đứa...”

“Nhưng ngày hôm sau cô ấy lại đổi ý. Chuyện này thực ra cũng bình thường, dù sao con cũng không phải mẫu người cô ấy thích. Lúc đó đồng ý con, có lẽ là không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của con thôi...”

Hạ Thiên Nhiên thở dài thườn thượt. Mẹ Ôn thì không sao, nhưng Ôn Nhuệ An bên cạnh đang giả vờ uống rượu nhưng thực ra đang dỏng tai nghe thì suýt sặc. Mà lúc anh Thiên Nhiên nói câu này trông vô cùng đáng thương, khiến người ta không hiểu sao cảm thấy đồng cảm.

Mẹ Ôn nhớ lại một chuyện, nói với Ôn Lương: “Là đợt nghỉ lễ Quốc khánh năm ngoái đúng không? Con vốn xin nghỉ ở lớp bồi dưỡng, bảo mẹ là muốn đi chơi với bạn học, sau đó chuyện này lại không thấy đâu nữa. Mẹ nhớ rất rõ, từ sau đó con bận thi năng khiếu nên rất ít đến trường. Con không đồng ý Tiểu Hạ là đúng, dù sao lúc đó hai đứa đều đang trong giai đoạn quan trọng. Nhưng con đã không thích người ta, tại sao học kỳ hai lại trốn về quê?”

Bố Ôn bên cạnh cũng chêm vào một câu: “Đúng, ngày Quốc khánh thằng nhóc này còn đến võ quán tìm con, bố cũng nhớ.”

Hạ Thiên Nhiên đang định mở miệng thì mẹ Ôn ngăn lại: “Tiểu Hạ cậu đừng nói, để nó tự nói.”

Mặt Ôn Lương đỏ bừng. Câu chuyện Hạ Thiên Nhiên bịa ra trôi chảy quá, cô gần như theo bản năng ngượng ngùng mở lời:

“Vâng, cuối cùng con đã từ chối anh ấy. Chỉ là sau đó anh ấy quay ngoắt đi tìm một cô bé khác làm bạn gái, còn dẫn đến võ quán cổ vũ này nọ... Con nhìn thấy trong lòng cứ... cứ không biết tại sao lại cực kỳ khó chịu. Dù sao ở lớp bồi dưỡng cũng là học, nên con ít đến trường. Sau này biết được bọn họ đâu phải yêu nhau gì, chỉ là chơi bời, anh ấy cố tình chọc tức con thôi, cho nên... con cũng dần dần không giận anh ấy nữa.

Sau đó có một ngày, bọn con gặp nhau trên phố, anh ấy nói với con... anh ấy... anh ấy đã phân rõ tình cảm với con, cũng nhìn rõ hiện thực, bảo con yên tâm, sẽ không bám lấy con nữa... Lúc đó lòng con rất rối, chỉ là không muốn gặp anh ấy...

Nhưng thời gian cứ thế trôi qua, con phát hiện anh ấy cũng đi thi năng khiếu. Học đạo diễn là chuyện trước kia con từng gợi ý cho anh ấy, không ngờ anh ấy làm thật, ngay cả tính cách cũng dần trở nên tốt hơn. Và khi anh ấy thực sự biến những ước mơ bọn con từng trò chuyện thành hiện thực, con mới phát hiện... con thực sự đã thích anh ấy rồi.

Nhưng đúng lúc này, vừa hay kỳ thi năng khiếu bắt đầu. Khi đó anh ấy đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của con, con vốn định bắt đầu lại từ đầu... nhưng anh ấy... anh ấy đã có người mình thích mới. Lúc đó trong lòng con rất khó chịu, nhưng cũng chẳng còn cách nào... Lúc đầu người từ chối anh ấy là con, bây giờ người hối hận cũng là con. Đáng lẽ lúc đồng ý rồi thì con không nên đổi ý... Chuyện này khiến con thấy rất mất mặt, cho nên học kỳ hai... con... con...”

“Cho nên mày nằng nặc đòi về quê, hành hạ tao phải về theo hầu hạ mày đúng không?” Mẹ Ôn tiếp lời, Ôn Lương xấu hổ gật đầu, rồi lại vội vàng lắc đầu.

“Thế sao bây giờ hai đứa lại ở bên nhau?” Ôn Nhuệ An hỏi thẳng.

Mẹ Ôn thở dài bên cạnh: “Con gái ngoan của ông thấy Tiểu Hạ nhà người ta bị bố mẹ người yêu ép chia tay khó khăn lắm, nên thừa cơ chen chân vào chứ sao. Cái con bé hoang dã này lúc người ta nằm viện đã lên kế hoạch đập chậu cướp hoa rồi. Tôi hỏi ông, bình thường nó có hầm canh cho ông uống không? Chuyện này khó đoán thế à?”

Sư phụ Ôn buồn thiu.

“Tiểu Hạ, Ôn Lương.”

“Mẹ.”

“Sư nương.”

Mẹ Ôn nghiêm mặt hỏi một câu: “Những chuyện quá khứ mà hai đứa kể, đều là thật sao?” “...”

Hạ Thiên Nhiên nín thở, dường như nghe thấy cả nhịp tim của mình. Giữa họ, nếu không có nhân quả luân hồi, không có túc nguyện vô gian, liệu có phải là một câu chuyện như thế này không?

Lần đầu gặp gỡ của Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương sẽ không phải vì một trò đùa dai ác ý, mà vì một chút lòng trắc ẩn đơn thuần. Tuy khúc khuỷu, nhưng không hoảng loạn. Tuy gập ghềnh, nhưng không bàng hoàng.

Họ nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương một điều gì đó khác biệt. Họ đều hy vọng câu chuyện giữa hai người, vốn dĩ nên là như thế, chính là như thế.

Thế là hai người đồng thanh trả lời, không chút do dự chần chừ: “Là thật ạ!”

Nhìn hai đứa trẻ đối diện ăn ý và ánh mắt kiên định như nhau, mẹ Ôn lắc đầu, cười nhẹ bất lực, không nói gì nữa.

Hạ Thiên Nhiên phát hiện ánh mắt bà cứ lơ đãng nhìn sang sư phụ bên cạnh. Thế là, anh đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt người đàn ông trung niên cao lớn như núi. Anh vịn vào ghế bên cạnh, ngồi xổm xuống, ngước nhìn người sư phụ đã dạy anh thoát khỏi sự yếu đuối, rèn luyện cho anh một cơ thể cường tráng.

“Sư phụ...”

 “Tại sao lúc đến không nói cho ta biết chuyện của con và Ôn Lương?”

“Bởi vì... sợ.”

“Sợ cái gì?”

“Sợ bị người từ chối.”

“Con đứng trên đài đấm bốc, nắm đấm bay tới con còn không sợ. Nếu con yêu Ôn Lương đến thế, cho dù ta từ chối con, cho dù ta có đánh con, con cũng không nên sợ.”

“Bố!” Ôn Lương bên cạnh không nhịn được kêu lên, nhưng ngay lập tức bị mẹ ngăn lại, ra hiệu cô im lặng.

Ôn Nhuệ An nhìn thoáng qua vẻ lo lắng trên mặt con gái, quay đầu trầm giọng nói với Hạ Thiên Nhiên: “Cho nên con trai à, nghĩ cho kỹ, con sợ bị ta từ chối, hay là sợ đối mặt với ta?”

“...Sợ, đối mặt với người.”

“Tại sao? Đời người không làm chuyện trái lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa. Thằng nhóc con nếu thực sự đội trời đạp đất, thích con gái ta thì cứ nói thẳng với ta, tại sao lại sợ đối mặt với ta?”

“Bởi vì... bởi vì con sợ, con sợ người sẽ cho rằng con là kẻ đa tình, người cho rằng con sẽ làm tổn thương Ôn Lương.”

Ôn Nhuệ An gật đầu, lại hỏi: “Đó là một điểm, còn gì nữa?”

“Còn nữa...” Hạ Thiên Nhiên thở hắt ra một hơi u uất, anh mím đôi môi khô khốc, khó khăn nói: “Còn nữa... sợ người cho rằng con là đứa con bất hiếu...”

Sư phụ nhìn kỹ biểu cảm của đồ đệ, “Có giải quyết được không?”

Hạ Thiên Nhiên không trả lời ngay, mà im lặng khoảng mười giây, sau đó mới trịnh trọng gật đầu: “Giải quyết được.”

Ôn Nhuệ An đưa tay ra, sắp xếp lại bát đũa trên bàn vừa bị mình vỗ tung: “Hứa với ta hai việc.”

“Người nói đi ạ.”

“Thứ nhất Thiên Nhiên, cái nết của con người, không gì lớn bằng chữ Hiếu. Quan hệ giữa con và bố con, con phải có một lời giải thích thỏa đáng. Nếu một người ngay cả người thân của mình cũng không yêu thương, không có cách nào hòa giải, thì ta sẽ không tin con có khả năng yêu thương người khác, càng không đồng ý để Ôn Lương ở bên con. Con làm được không?”

“Được ạ.”

“Thứ hai, con và Ôn Lương ở xa tít trong trường, hai đứa đều lớn rồi, ta quả thực cũng không quản được nhiều thế, cho nên... haizz...”

Người cha già luôn thể hiện hình tượng tráng hán thở dài thườn thượt, đặt hai chai rượu Lại Mao dưới gầm bàn lên bàn, đáy chai chạm mặt bàn phát ra tiếng “cộp”.

“Cho nên... rảnh rỗi thì bồi tiếp ta uống hai ly đi.”

Hạ Thiên Nhiên vội vàng phản ứng lại. Anh luống cuống ngồi xuống, tay trái cầm chai rượu vội vàng dùng răng cắn nắp chai, cung kính rót đầy rượu vào chén đối phương, sau đó nâng chén rượu của mình lên, nói:

“Sư phụ, con... con... con tuần nào cũng sẽ đến, dù là học quyền hay là tiếp người uống rượu... Con kính người.”

“Ây da, gọi bố đi chứ~” Nghe những lời nói năng lộn xộn của Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương ở phía sau sốt ruột thì thầm đầy phấn khích.

“Uống rượu thôi, thằng nhóc này việc còn chưa làm xong, ta cũng chưa đồng ý đâu, làm gì mà nhanh thế!!”

Ôn Nhuệ An trợn mắt hổ quát Ôn Lương. Cô con gái nghe vậy lè lưỡi, rụt cổ lại, nhìn bóng lưng Hạ Thiên Nhiên lần nữa, khóe miệng không giấu được niềm vui sướng.

Đến tận lúc này, người đàn ông già cỗi mới thực sự nhận ra, cái áo bông nhỏ đã bầu bạn với mình mười tám năm nay, thực sự đã bị người ta mặc mất rồi...

“Haizz, ý ta là Thiên Nhiên con đừng có về một mình, ta cũng chẳng muốn nhìn thấy mặt con đâu.” Trên bàn cơm, hai người đàn ông chạm cốc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!