Chương 227: Chào mừng đến với đường Đối kháng (IV)
“A Lương à, sau này con cứ gọi Thiên Nhiên là anh. Chẳng phải nó học Đạo diễn sao, con lại học Biểu diễn, sau này hai đứa một người trước sân khấu một người sau cánh gà, bổ trợ cho nhau. Hơn nữa cấp ba hay đại học đều học cùng trường, vốn đã là bạn tốt, giờ xưng hô huynh muội thành người một nhà, tình cảm chẳng cần bồi dưỡng cũng đã thân thiết, tốt biết bao!”
Ôn Nhuệ An thấy Hạ Thiên Nhiên ấp úng chần chừ, tưởng thằng nhóc này ngại ngùng, bèn cười hớn hở nói với con gái, mong cô con gái vốn cởi mở hào phóng có thể nói vài câu giúp “anh trai” đỡ ngượng.
Ôn Lương lúc này thực sự sắp không giữ được bình tĩnh nữa rồi. Bọn họ tính toán đủ đường cũng không tính đến tình huống này. Mặc dù cô luôn nghĩ sớm muộn gì Hạ Thiên Nhiên cũng phải gọi bố cô là “Bố”, nhưng “Bố” này khác “Bố” kia nha, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau, không thể gọi sai được.
Khóe miệng cô gái giật giật, cố ý dỗi: “Bố... cái này... vừa nãy chẳng phải đang nói chuyện tình cảm của cậu ấy sao, sao đùng một cái lại thành người nhà rồi? Bố mẹ làm thế... kỳ cục quá, con nhất thời không chấp nhận được đâu...”
Mẹ Ôn bên cạnh lên tiếng: “Nhất thời không chấp nhận được thì từ từ chấp nhận. Vừa nãy mẹ thấy con gọi ‘anh Thiên Nhiên’ thuận miệng lắm mà, sao giờ người ta thành anh trai con thật, con lại không vui?”
“Không phải... đó là gọi đùa, còn đây là người nhà, sao giống nhau được?”
Ôn Lương “vụt” đứng dậy, nhân cơ hội làm mình làm mẩy. Hạ Thiên Nhiên thấy vậy liền hiểu ngay ý đồ của cô.
Tình thế tiến thoái lưỡng nan của Hạ Thiên Nhiên bây giờ là anh không thể chủ động từ chối đề nghị của sư phụ. Bầu không khí đã được đẩy đến mức này rồi, nếu từ chối quá gượng ép sẽ lộ ra là mình có tật giật mình, những lời nói trước đó, thiện cảm đã gây dựng được sẽ bị giảm sút đáng kể, sau này e là khó có cơ hội thân cận với bố mẹ Ôn Lương như thế này nữa.
Nhưng nếu đồng ý, sau này từ ván đấu cha con biến thành ván đấu thú tội thì tính sao?
“Bố, mẹ! Thực ra con và em gái yêu nhau đã lâu, chúng con thật lòng yêu nhau, xin bố mẹ tác thành cho chúng con!”
Oa, cái lời thoại tồi tệ này đúng là quá khốn nạn mà.
Hạ Thiên Nhiên chỉ mới nghĩ thôi đã nổi da gà toàn thân. Tư tưởng quần chúng nhân dân nước ta vẫn còn bảo thủ lắm. Sư phụ thích mình, nhận mình làm con nuôi, đó là thật lòng tốt với mình. Còn mình thì sao?
Nhân cơ hội này lại dám dòm ngó hòn ngọc quý trên tay ông ấy, đây chẳng khác nào hành vi đê tiện “Thiên Nhiên nhận cha, ý tại em gái”. Như thế thì Hạ Thiên Nhiên anh khác gì gã gia nô ba họ Lữ Phụng Tiên đâu chứ?
Không hỏi mà lấy là trộm, cái gọi là ngày phòng đêm phòng cướp nhà khó phòng càng là chuyện khiến người ta phẫn nộ. Với tính cách của Ôn Nhuệ An, biết được chắc đấm Hạ Thiên Nhiên chết tươi, lúc đó không chỉ là chuyện gãy tay gãy chân đâu. Hơn nữa, dù có miễn cưỡng đồng ý thì chắc hai ông bà cũng chẳng vui vẻ gì.
Dù sao thì con trai nuôi lén lút yêu đương với con gái ruột, chuyện này truyền ra ngoài cũng chẳng hay ho gì...
Đã Hạ Thiên Nhiên không thể chủ động từ chối, vậy thì chỉ có thể dựa vào ngoại lực là Ôn Lương can thiệp. Anh lập tức nói đỡ cho tính khí của cô gái:
“Sư phụ... được nhận người làm bố nuôi tất nhiên là rất tốt... Chỉ là người xem, con và A Lương đều lớn cả rồi, lại đều là con một. Đột nhiên có thêm một người anh trai như thế này, về mặt tâm lý ít nhiều cô ấy cũng khó chấp nhận được. Con cũng có một đứa em trai không cùng huyết thống, nên con hiểu cảm giác của cô ấy.
Con rất ngưỡng mộ gia đình hạnh phúc của A Lương và sư phụ sư nương, nhưng nếu vì con là người ngoài mà khiến gia đình không vui, con thực sự rất áy náy. Thực ra con gọi người là sư phụ hay là bố, thì tấm lòng của con người cũng biết mà, không cần thiết phải làm nghi thức trang trọng thế đâu...”
“Ây da Thiên Nhiên con nói gì vậy, con đâu phải người ngoài. A Lương hôm nay con sao thế, con với Thiên Nhiên quen biết nhau đâu phải ngày một ngày hai, cậu ấy là người thế nào con còn...”
“Hạ Thiên Nhiên! Cậu bớt giả bộ trà xanh trước mặt tôi đi!”
Bên này Ôn Nhuệ An nghe những lời “hiểu chuyện” của anh Thiên Nhiên, trong lòng càng thêm xót xa, đang định trách mắng Ôn Lương vài câu sao mà không hiểu chuyện, thì bất ngờ bị tiếng quát của con gái cắt ngang.
Chỉ thấy mắt Ôn Lương ầng ậc nước, bộ dạng bi phẫn như sắp khóc đến nơi. Cô chỉ vào mặt Hạ Thiên Nhiên, lớn tiếng chất vấn:
“Hồi trước tôi thấy cậu hướng nội yếu đuối nên mới đưa cậu về võ quán học quyền, bây giờ cậu lại dám cướp bố tôi, cậu báo đáp tôi như thế đấy hả? Cậu bớt giả nhân giả nghĩa làm bộ làm tịch đi! Cậu còn muốn làm anh trai tôi á? Tôi phi! Không đời nào! Tôi không chấp nhận!”
Nói xong những lời này, nước mắt trong hốc mắt cô như canh chuẩn thời gian, đúng lúc lăn dài trên má, rơi xuống lã chã, đúng chuẩn dáng vẻ cô bé con bị người ta cướp mất tình thương của bố.
Cô xoay người, bướng bỉnh dùng tay áo lau nước mắt, hậm hực đi về phía phòng ngủ của mình, rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Hành động này của Ôn Lương khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc. Ôn Nhuệ An thực sự không ngờ con gái mình lại phản ứng dữ dội như vậy, không khỏi nghĩ chuyện hôm nay làm đột ngột quá, đúng là đã sơ suất không để ý đến cảm nhận của con gái...
Hạ Thiên Nhiên cũng ngây người, may mà anh biết nội tình, trong lòng thầm khen ngợi sức bùng nổ và niềm tin vào vai diễn cấp Ảnh hậu này...
Ôn Nhuệ An đang định đứng dậy vào phòng an ủi Ôn Lương thì Hạ Thiên Nhiên đặt chén rượu xuống, nói:
“Sư phụ, để con đi cho. Ôn Lương hiểu lầm con, người buộc chuông phải do người buộc chuông giải, con đi nói rõ với cô ấy là được.”
Ôn Nhuệ An nhíu mày lo lắng: “Thiên Nhiên, lời Ôn Lương vừa nói, con đừng để trong lòng nhé.”
“Vâng, con hiểu mà sư phụ.”
Hạ Thiên Nhiên gật đầu, dưới ánh mắt dõi theo của hai ông bà, đi đến trước cửa phòng Ôn Lương gõ cửa, rồi mở cửa đi vào.
“Cậu đi đi! Tôi ghét cậu.”
“Ôn Lương không phải như cậu nghĩ đâu, cậu nghe tớ giải thích đã.”
“Tôi không nghe! Cậu cút đi! Hu hu hu~~”
“...”
Trong phòng liên tục truyền ra tiếng động. Ông bố già bên ngoài vẫn không yên tâm, đang định đứng dậy vào xem sao thì người vợ nãy giờ im lặng bên cạnh lại bình thản ngồi xuống, thong thả nói: “Ngồi đi, chuyện của bọn trẻ để chúng tự giải quyết.”
Ôn Nhuệ An đi cũng dở, ở cũng không xong. Người đàn ông to lớn đứng chôn chân tại chỗ như cái cây, vẻ mặt đầy bất an và lo lắng, hỏi: “Haizz, đúng là tôi nên nói trước với A Lương một tiếng. Nó từ nhỏ đã thích bám lấy tôi, tôi không biết chuyện nhận con nuôi này lại làm tổn thương nó.”
Vợ ông cười khan một tiếng: “Hừ, nó mười tám tuổi rồi, ông còn coi nó là đứa trẻ lên tám à? Tôi thấy lần này nó không phải muốn bám lấy ông đâu, cái áo bông nhỏ của ông nên cởi ra xem lại đi, kẻo lọt gió lúc nào không biết đấy.”
Ôn Nhuệ An rất ngạc nhiên trước lời nói của vợ: “Sao thế? Chẳng lẽ không phải vì chuyện này sao?”
Người vợ gõ hai cái lên bàn ăn, Ôn Nhuệ An từ từ ngồi xuống. “Ông có biết tại sao hồi đó Ôn Lương lại khóc lóc đòi chuyển về trường quê thi đại học không?”
Ôn Nhuệ An khó hiểu: “Chẳng phải bảo là chính sách thi đại học khác vùng miền khác nhau sao?”
Người vợ bĩu môi: “Ôn Nhuệ An, con gái ông học biểu diễn, thi trường nghệ thuật, quan trọng là điểm thi chuyên môn. Với cái điểm chuẩn văn hóa hai ba trăm điểm kia, nó thi ở đâu mà chẳng đậu?”
Người đàn ông thô kệch càng thêm bối rối: “Hả? Thế tại sao học kỳ hai lớp 12 nó cứ nằng nặc đòi về quê?”
Người vợ thực sự bị ông chồng ngốc nghếch này chọc cho tức chết, châm chọc: “Ông mà cứ hồ đồ thế này, tôi thấy thằng Tiểu Hạ sớm muộn gì cũng gọi ông một tiếng ‘bố’ thật đấy.”
“Ây da, bà đừng có vòng vo tam quốc nữa, vợ chồng có gì nói thẳng đi, rốt cuộc là sao?”
“Ông hứa với tôi trước đi, ông phải bình tĩnh, lát nữa cũng đừng nói gì, nhớ kỹ tuyệt đối không được động thủ. Nhớ nhé, tuyệt đối không được động thủ! Tôi cho ông xem cái này là hiểu ngay.”
Ôn Nhuệ An bị vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy của vợ dọa sợ, tưởng xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm, trịnh trọng nói: “Ừ, được, bà nói đi.”
...
...
“Cậu cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy cậu!”
Trong phòng, Hạ Thiên Nhiên ngồi bên mép giường, tai nghe tiếng Ôn Lương gào khóc, mắt nhìn cô bạn gái nằm dài trên giường vui vẻ lăn qua lăn lại.
“Được rồi đấy, em mà làm loạn nữa là sư phụ vào thật bây giờ.” Hạ Thiên Nhiên hạ giọng nhắc nhở, Ôn Lương trên giường mới chịu ngừng lăn lộn.
“Em còn tưởng anh không biết đường vào theo chứ.” Ôn Lương ngồi dậy, khoanh hai chân dài trên giường.
“Sao mà không biết được, vẫn là cô giáo Ôn diễn xuất kinh người. Bị em làm loạn thế này, hôm nay anh sợ là không làm con nuôi bố em được rồi. Khá lắm, màn ứng biến của cô giáo Ôn làm anh giật cả mình.”
Hạ Thiên Nhiên đưa tay lau vệt nước mắt nơi khóe mắt cô, hàng mi dài của cô gái khẽ run lên, dặn dò: “Lần sau anh có sửa kịch bản tại chỗ thì cũng phải cho em chuẩn bị tâm lý chứ, không em cũng căng thẳng lắm.”
“Chẳng phải có kinh nghiệm rồi sao, anh cũng không ngờ lại có màn này.”
“Thế giờ anh tính sao, tốt nhất là chúng ta phải ra ngoài trong vòng mười phút nữa.” Ôn Lương vẻ mặt lo lắng, sự việc càng lúc càng phức tạp, đây là tình huống họ không mong muốn nhất.
Hạ Thiên Nhiên trầm ngâm một lúc rồi nói: “Cái vụ nhận thân này chắc chắn không nhận được rồi, tiếng ‘bố’ này mà gọi sớm quá thì lại thành trở ngại cho chúng ta. Chi bằng thế này, lát nữa chúng ta ra ngoài cứ giả vờ như đã làm hòa, em cứ giữ thái độ giận dỗi, nhưng cảm xúc chắc chắn không gay gắt như lúc nãy nữa.
Bây giờ trong lòng em nghĩ là bố em có thêm con trai nuôi, liệu có chia bớt tình thương dành cho em không, em lấn cấn là ở điểm đó. Nhưng đối với cá nhân anh, em không có quá nhiều ác cảm, vì thiết lập trước đó của chúng ta là bạn bè có cảm tình với nhau mà. Cho nên cơn giận của em bảy phần là hướng về bố em, vì ông ấy không thông báo chuyện quan trọng như vậy cho em biết trước nên em mới mất kiểm soát, còn ba phần giận còn lại mới hướng về anh. Vừa nãy em đảo lộn thứ tự rồi.”
Trong chốc lát, Hạ Thiên Nhiên thực sự nhập vai đạo diễn giảng giải kịch bản, Ôn Lương cũng nghe rất nghiêm túc. Cô gật đầu đồng tình, hỏi:
“Vừa nãy em đúng là hơi hoảng, có thể do lúc trước anh bảo Tào Ngải Thanh tính cách hợp với anh, người lại xinh đẹp, làm em tức đến mụ mị đầu óc. Rồi sao nữa? Logic hành động tiếp theo của chúng ta là gì?”
“...” Hạ Thiên Nhiên xoa mũi, nói tiếp: “Tiếp theo thực ra rất đơn giản. Chỉ cần hôm nay cơn giận của em vẫn còn, thì chén rượu nhận thân này của anh sẽ không kính được. Lúc đó anh sẽ tìm vài chủ đề đánh trống lảng. Chuyện nhận thân coi như xong, hai đứa mình phải vô tình hay cố ý để lộ ra một chút tín hiệu mập mờ, có cảm tình với nhau. Ví dụ như lúc anh về, em có thể tiễn anh chẳng hạn. Hành động ám muội kiểu này sư phụ có thể không nhận ra, nhưng sư nương... chắc chắn sẽ nhận ra nhỉ?”
Ôn Lương đỏ mặt, gật đầu lần nữa: “Anh yên tâm, em thấy mẹ em đã nhìn thấu rồi, nếu không em nhắc đến tình đầu của anh làm gì? Lát nữa chắc em phải tiết chế lại chút, mẹ em trước kia là trụ cột của đoàn kịch văn công đấy...”
“Hèn gì... hóa ra kỹ năng diễn xuất của cô giáo Ôn là gia truyền.”
Ôn Lương mím môi, ngẩng đầu lườm anh một cái: “Đồ lẻo mép~~ Còn gì nữa không?”
Hạ Thiên Nhiên tiếp tục: “Sau khi anh về, sư nương chắc chắn tối nay sẽ tìm em nói chuyện riêng. Chuyện nhận anh nuôi em cứ giữ thái độ từ chối là được. Nhưng nếu bà ấy hỏi về quan hệ giữa em và anh, cái này phải dựa vào cô giáo Ôn tự mình cân nhắc chừng mực, điểm đến là dừng thôi.”
Ôn Lương vui vẻ nói: “Hiểu rồi. Ví dụ như mẹ em tối nay chắc chắn sẽ hỏi em, Tiểu Hạ nó làm gì mày mà mày ghét nó thế, hôm nay phát hỏa to thế. Em sẽ bảo là, không có đâu, con thực ra cũng thích Hạ Thiên Nhiên lắm, con chỉ đang giận bố thôi. Tóm lại là làm nổi bật hai chữ ‘vi diệu’, đây có phải cảm giác anh muốn không? Hạ đạo diễn.”
Hạ Thiên Nhiên không nhịn được nhếch mép cười, “Vẫn là cô giáo Ôn kinh nghiệm diễn xuất phong phú, suy một ra ba, nói một hiểu mười.”
Ôn Lương cũng không tiếc lời khen ngợi: “Không đâu, Hạ đạo diễn giảng kịch bản mới vừa đẹp trai vừa chuyên nghiệp! Chỉ có một điểm không tốt...”
Cô đổi giọng, Hạ Thiên Nhiên buột miệng hỏi: “Cái gì không tốt?”
Ôn Lương vươn tay, không kìm được vuốt ve gò má Hạ Thiên Nhiên. Nụ cười vui vẻ vừa rồi dần nhạt đi, trở thành một nụ cười nhẹ nhàng, trong trẻo và mãn nguyện.
Hạ Thiên Nhiên không nói rõ được nụ cười này mang hàm ý gì, nhưng cảm giác lúc này, giống như câu nói Ôn Lương đã nói trên ghế dài sáng nay—— 「Một loại không chân thực, giống như mối tình vốn đã vô phương cứu chữa của chúng ta, đột nhiên hồi quang phản chiếu.」
Chỉ là chưa đợi Hạ Thiên Nhiên suy nghĩ sâu xa, ngón tay Ôn Lương đã véo mạnh má anh, nụ cười của cô gái lại rạng rỡ trở lại: “Diễn xuất tệ quá! Sau này em còn phải từ từ dạy anh nữa đấy! Đi, chúng ta ra ngoài thôi!”
Cô nhảy phắt xuống giường, thuận thế kéo Hạ Thiên Nhiên dậy. Chàng trai không dám đi sâu tìm hiểu ý nghĩa nụ cười và câu nói đầy ẩn ý kia, chỉ đành hùa theo bề nổi, bước theo từng bước.
Hai người chỉnh đốn lại cảm xúc, rồi mở cửa đi ra. Tuy nhiên, bầu không khí chào đón họ từ bố mẹ Ôn Lương lại nặng nề lạ thường.
Ôn Nhuệ An vừa nãy còn vui vẻ như gió xuân, giờ đây mặt mày đen sì. Thấy hai người ra cũng không lên tiếng, chỉ uống rượu hết ly này đến ly khác.
Hạ Thiên Nhiên định hỏi thăm sư phụ sao uống nhiều thế, nhưng bầu không khí ngột ngạt trong phòng khách khiến anh nhận ra ngay tình hình không ổn.
Mẹ Ôn ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, tivi đang phát ra tiếng ồn ào. Thấy hai người đi ra, bà cầm điều khiển giảm âm lượng, nói với hai kẻ đang ngơ ngác ba chữ ngắn gọn súc tích: “Lại đây ngồi.”
Ôn Lương và Hạ Thiên Nhiên nhìn nhau, lặng lẽ đi tới ngồi xuống đối diện bà. “Mẹ, mẹ sao thế...”
Ôn Lương định làm dịu bầu không khí, nhưng bị mẹ lườm cho một cái im bặt. Mẹ Ôn lấy ra một chiếc điện thoại, bấm vài cái trên màn hình, rồi đặt lên bàn đẩy đến trước mặt hai người.
Chỉ nghe thấy trong điện thoại truyền ra một đoạn đối thoại: “Xin hỏi hai bạn có phải là tình nhân không?” “Phải, không sai, chúng tôi là tình nhân.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
