Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 496

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 05: Như Khói [PEAK] (Đang tiến hành) - Chương 225: Chào mừng đến với đường Đối kháng (II)

Chương 225: Chào mừng đến với đường Đối kháng (II)

Ôn Lương rất thích cái kiểu "hài hước" không đâu vào đâu của Hạ Thiên Nhiên mỗi khi đối mặt với tai họa. Đúng vậy, chính là hài hước, bởi vì ngoài từ này ra, cô thực sự không dám gọi hành động trung nhị đầy tự tin khó hiểu của bạn trai là "dũng khí".

Cô vươn ngón tay, bất ngờ chọc vào chỗ nhạy cảm bên hông Hạ Thiên Nhiên. Đối phương vừa rồi còn vẻ mặt coi chết như không, trong nháy mắt xì hơi như quả bóng bị thủng.

Anh Thiên Nhiên rùng mình một cái, tay trái kẹp chặt nách, giọng nói không nhịn được vút cao the thé, ẻo lả như con gái: “Haha... Ây da em làm cái gì thế~” “...”

Được rồi, hình tượng “bạn trai đáng tin cậy” mà Hạ Thiên Nhiên vất vả lắm mới xây dựng được sụp đổ trong nháy mắt.

Ôn Lương che miệng cười không ngớt, không chút lưu tình đả kích: “Anh còn tí máu thế này mà đòi gánh em á? Nghiêm túc không đấy? Em thấy anh cố tình muốn đi hiến mạng thì có? Bố em mà nhìn thấy bộ dạng này của anh, chắc chắn không nhịn được tát anh một cái chết tươi!”

Hạ Thiên Nhiên xấu hổ vì khía cạnh nào đó của bản thân vừa bị lộ ra, nhưng vẫn cứng miệng cãi cố: “Khụ~ Chẳng lẽ anh không có điểm nào đáng khen trước mặt bố em sao? Anh thấy sư phụ khá thích anh mà, thật đấy!”

Điều này anh không nói dối. Ít nhất là trước khi xuyên không, lần anh về nhà cùng Ôn Lương, cả sư phụ và sư nương đều rất ưu ái khả năng tự lập của anh. Tất nhiên, đó là dưới tiền đề họ biết bạn gái anh không phải là Ôn Lương.

Mặc dù lần này không phải là buổi ra mắt phụ huynh chính thức, nhưng mối quan hệ thân mật hiện tại của hai người cũng đủ khiến cuộc gặp gỡ này trở nên vô cùng ý nghĩa.

“Bố em thích anh là đúng, vì ông ấy luôn muốn có một đứa con trai, lớn lên đi lính giống ông ấy. Nhưng từ khi có em, ông ấy đã bỏ ý định đó, con thứ hai cũng không muốn, sợ em chịu thiệt thòi. Anh nói xem ông ấy thích anh hơn hay thích em hơn?”

“...Cái này anh so với em thế nào được? Nhưng con rể cũng là một nửa con trai mà...”

Nghe Ôn Lương từ tốn giải thích, Hạ Thiên Nhiên dần nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Nhưng thiết lập nhân vật con rể của anh đã sụp đổ từ lâu rồi, anh biết không?”

“Nói sao?”

Nhắc đến chuyện này, Ôn Lương lại thấy giận: “Anh còn dám hỏi em nói sao á? Hồi trước ai dẫn Khương Tích Hề đến võ quán? Sau khi yêu Tào Ngải Thanh, lại là ai khoác lác trước mặt các sư huynh đệ trong võ quán? Trong vòng một năm thay hai cô bạn gái, anh Thiên Nhiên tài cán gớm nhỉ, lãng tử bụi đời cơ đấy~ Anh nghĩ với cái nết đấy của anh, bố em có yên tâm giao em cho anh không?”

Thấy Ôn Lương càng nói càng hăng máu, Hạ Thiên Nhiên vội vàng kéo cô lại, nhận thua dỗ dành như dỗ trẻ con: “Chuyện cũ bỏ qua, bỏ qua nhé, cưng à chúng ta không nhắc chuyện này nữa, ngoan nào ngoan nào... Vậy theo ý em, bây giờ chúng ta phải làm sao?”

Giọng Ôn Lương dần dịu xuống, nhưng vẫn mang theo chút oán trách: “Vốn dĩ em định sau khi chúng ta bên nhau, em sẽ tìm cách để bố mẹ từ từ chấp nhận anh. Mặc dù thiết lập con rể của anh không tốt, nhưng với tư cách là đồ đệ, bố em vẫn khá công nhận anh. Thời gian lâu dần, mưa dầm thấm lâu, họ chấp nhận cũng dễ dàng hơn. Nhưng em không ngờ mẹ em lại nhìn ra manh mối, chơi chiêu 'rút củi dưới đáy nồi' này để thăm dò em...”

“...Đâu có phức tạp như em nói, em không đi là được mà. Anh đến nhà em không nói gì cả, chuyện này chẳng phải sẽ giấu được sao?”

Ôn Lương cười lạnh một tiếng: “Hừ, chỉ dựa vào việc hai người gọi điện đến trước sau như thế, chuyện này đã không đơn giản rồi. Không tin anh cứ đi mà 'va chạm' với bố em xem.”

Hạ Thiên Nhiên có dự cảm chẳng lành. Còn va chạm á? Nhớ đến thân hình khủng bố của sư phụ, mình không bị đâm nát vụn đã là may mắn lắm rồi.

“Sợ rồi chứ gì. Thế này đi, nửa tiếng nữa anh gọi điện cho bố em, bảo là gặp em ở trường, nói chuyện này với em. Em bảo hay là anh đợi em, em tập xong sẽ chở anh về cùng, nếu không đợi được thì anh tự đi, em lười lái xe về lắm. Xem họ nói thế nào.”

...

...

“À, ra là vậy, thế Thiên Nhiên con đợi nó đi, đằng nào hôm nay con cũng không có việc gì. Ừm, bảo nó lái xe chậm thôi, ừm thế nhé.”

Tại nhà Ôn Lương, Ôn Nhuệ An nhận điện thoại của Hạ Thiên Nhiên, sau khi nắm được tình hình thì cúp máy. Bên cạnh, người vợ đang đan len, từng mũi kim thoăn thoắt quấn lấy sợi len, động tác thành thục không chút dề rà. Bà liếc nhìn ông chồng to con lực lưỡng, hỏi bâng quơ: “Đồ đệ ông nói sao?”

Ôn Nhuệ An trả lời: “Nó bảo gặp A Lương ở trường, nói tình hình xong thì con bé bảo nó đợi tập xong hai đứa cùng về.”

“Thế à?” Sắc mặt người vợ vẫn bình thường, hỏi tiếp: “Tôi nghe ông nhắc đến cậu đồ đệ đó mấy lần rồi, nhân phẩm thế nào?”

Người đàn ông thô kệch ngẫm nghĩ một chút: “Thằng nhóc đó được lắm. Trước kia ở trường hay bị bắt nạt, tính cách cũng hướng nội. Sau được A Lương giới thiệu đến học quyền, người tự tin lên hẳn. Giờ cũng có bạn gái rồi. Tôi nhìn nó suốt chặng đường qua, cũng thấy khá cảm khái. Thanh niên trai tráng mà, phải thế chứ.”

“Bố nó là ông chủ Tập đoàn Sơn Hải à?”

Ôn Nhuệ An thở dài: “Đúng vậy, nhưng quan hệ bố con nó không được hòa thuận lắm. Nhà giàu cũng lắm chuyện, bình thường không rảnh lo cho con cái, nằm viện cũng là người giúp việc chăm sóc. Lần trước bố nó còn nhờ tôi giúp quản giáo nó một chút, nộp một cục học phí bốn năm luôn. Tôi nghĩ bụng cái tình cha con ấy mà, đâu phải cứ dùng tiền là đắp lên được.”

Vợ ông nghe vậy bật cười: “Ông làm gì có con trai mà đòi hiểu tình cha con, cảm khái lung tung cái gì.”

Ôn Nhuệ An nhíu mày: “Dạy con trai đội trời đạp đất, dạy con trai cách làm người, cái này còn cần phải hiểu sao? Tôi dạy bao nhiêu đồ đệ như thế, bà thấy có đứa nào nói tôi một câu không tốt chưa?”

“Vâng vâng vâng, lão Ôn ông là nhất. Dạy đồ đệ chưa đủ, còn phải giúp người ta dạy con, ông mà để tâm đến con gái ông được như thế thì tốt rồi.”

“Ây da, chủ yếu là giữa bố với con gái và bố với con trai, khác biệt lớn lắm. Con trai mà làm sai, tôi muốn đánh là đánh. Bà bảo con gái tôi đánh được không? Tính con A Lương lại giống bà, tôi nói nó vài câu, nó liền giả ngoan làm nũng không nghe lời, nói nặng thì tôi lại xót. Bà bảo thế tôi dạy kiểu gì, chẳng phải dựa cả vào bà làm mẹ nó sao.”

“Ồ, ông còn thảo luận kinh nghiệm với tôi cơ đấy?”

Ôn Nhuệ An cũng hiếm khi thảo luận những chuyện này với vợ, ông tiếp tục nói: “Đây không phải kinh nghiệm gì, đây gọi là đạo dục nhân (đạo dạy người). Bà xem những cậu con trai như Tiểu Hạ ấy, nó đấm sai tư thế, hay làm sai chỗ nào, tôi nói nó một lần, nó nhớ kỹ, đảm bảo không có lần sau. Bà hiểu không? Tôi chỉ cần liếc mắt ‘vù’ một cái, trong lòng thằng nhóc đó sáng như gương, biết sư phụ muốn nó làm thế này, rồi lập tức hành động làm xong việc, không chút lề mề. Chậc chậc, thế gọi là thông suốt, đầu óc linh hoạt.

Còn A Lương ấy à, hồi bé tôi dạy nó đánh quyền, nó liếc mắt ‘vút’ một cái lại, được thôi, tôi lại biết ngay là nó mệt rồi, không muốn tập nữa, khuyên cũng chẳng được, cuối cùng còn phải dỗ dành. Bà bảo thế thì có cách nào?”

“Không nhìn ra nha, ông phàn nàn về con gái cũng nhiều phết. Ông mà thấy thằng Tiểu Hạ tốt thế, hay là ông tuyển nó làm con rể luôn đi.”

Người vợ nói đùa đầy ẩn ý. Ôn Nhuệ An lại suy nghĩ thật một lúc, rồi liên tục xua tay: “Cái này... không được không được không được.”

“Sao lại không được? Tôi thấy vừa nãy ông khen Tiểu Hạ hết lời mà, hơn nữa gia cảnh người ta cũng tốt, Ôn Lương gả qua đó, một bước lên trời làm thiếu phu nhân luôn.”

“Thế sao giống nhau được? Chưa nói đến chuyện bọn trẻ còn nhỏ, bà cứ nhìn quan hệ của Tiểu Hạ với bố nó xem, nhà giàu chưa chắc đã sướng đúng không? Hơn nữa thằng nhóc Tiểu Hạ này, tuy người ngợm đàng hoàng, đầu óc linh hoạt, nhưng có một điểm không tốt, đó là đối với chuyện tình cảm, không được chung thủy như thế hệ chúng ta. Chậc, làm đồ đệ thì miễn chê, chứ làm con rể thì thôi dẹp đi...”

Người vợ dừng tay đan len: “Ái chà, ông cũng rạch ròi phết nhỉ? Nhỡ đâu con gái ông chấm người ta rồi thì sao?”

Ôn Nhuệ An lắc đầu quầy quậy, rồi cười lớn: “Cái đó càng không thể nào. Hồi Tiểu Hạ mới đến quá hướng nội, đáng thương lắm, còn bị thằng Tiểu Tiết đánh cho một trận. Mặc dù bây giờ tiến bộ nhiều rồi, nhưng A Lương sẽ không thích kiểu đó đâu. Con gái chúng ta ấy à, nó thích kiểu như bố nó đây này, hồi bé nó cứ lải nhải bên tai tôi suốt còn gì.”

Người vợ ngả người ra ghế sofa, dùng giọng điệu bất lực nói: “Ôi dào, ông cứ ở đó mà một mình tình nguyện đi, dù sao con gái lớn cũng chẳng giữ được trong nhà.”

“Ý gì đấy?”

“Chẳng có ý gì cả, tôi bảo là, nếu ông thích Tiểu Hạ như thế, chi bằng nhận nó làm con nuôi đi. Chẳng phải bố nó nhờ ông quản giáo nó sao? Như thế danh chính ngôn thuận, A Lương ở trường có anh trai bảo vệ, ông thì thỏa mãn tâm nguyện có con trai, một mũi tên trúng mấy đích còn gì.”

Ôn Nhuệ An nghĩ lại, xoa xoa cái cằm đầy râu ria, mắt hổ sáng lên: “Ê bà nói phải đấy, đúng thật ha. Đợi tối nay Tiểu Hạ đến, tôi đề cập với nó, chắc nó không có ý kiến gì đâu. Giờ tôi gọi điện cho bố nó trước, hỏi xem sao.”

Người vợ nhìn dáng vẻ nghiêm túc của chồng, không nhịn được cười thầm.

...

...

Sáu giờ rưỡi chiều, Ôn Lương lái xe đưa Hạ Thiên Nhiên vào hầm để xe dưới nhà mình.

Cả ngày hôm nay, hai người đều canh cánh bữa cơm tối nay, nên cũng chẳng chơi bời được gì mấy.

Hiện tại, kế hoạch của họ là giả làm bạn bè bình thường, thậm chí có thể là bạn tốt hơi thân thiết một chút, quan hệ yêu đương chắc chắn không được để lộ. Chỉ là trong bữa cơm này, trước mặt phụ huynh, có thể biểu hiện hơi “bắt sóng” nhau một chút, để bố mẹ Ôn Lương cảm thấy hai đứa trẻ này trông cũng khá hợp đôi, xứng lứa vừa đôi.

Chỉ cần để lại ấn tượng này, coi như màn đối đầu này thành công, những chuyện khác để sau hãy tính.

Còn về vấn đề bạn gái của Hạ Thiên Nhiên, nếu bố Ôn hỏi, Hạ Thiên Nhiên sẽ nói vì chuyện đánh nhau ầm ĩ quá nên cuối cùng đã chia tay. Nếu không hỏi thì không nói. Dù sao Ôn Lương cứ giả vờ không biết là được.

Hai người còn liệt kê một số câu hỏi có thể gặp phải, và khớp sẵn đáp án cùng ám hiệu. Tuy nhiên, ứng biến tại chỗ khó tránh khỏi những tình huống bất ngờ, đến lúc đó đành dựa vào tùy cơ ứng biến thôi. Chỉ cần quán triệt phương châm đã lên kế hoạch, chắc vấn đề không lớn.

“Cô giáo Ôn, thời khắc kiểm chứng năng lực chuyên môn của chúng ta cuối cùng đã đến, có cần tôi giảng giải thêm về vai diễn cho cô không?”

“Hạ đạo diễn, anh cứ lo cho cái thân anh trước đi, đừng có kéo chân em.”

Hai người xuống xe, Ôn Lương vỗ vỗ má để lấy lại tinh thần, Hạ Thiên Nhiên xách giỏ hoa quả, nhảy nhảy hai cái để tỉnh táo đầu óc.

“Ok, vậy chúng ta... Action!”

Theo khẩu lệnh, hai người nhanh chóng nhập vai. Cơ thể vốn đang dính sát vào nhau lập tức tách ra một khoảng cách. Ôn Lương đi trước, Hạ Thiên Nhiên theo sau, lần lượt bước vào thang máy.

Nhìn con số tầng thang máy nhảy lên từng nấc, nhịp tim Hạ Thiên Nhiên cũng tăng dần.

“Thiên Nhiên...” Trong không gian nhỏ hẹp khép kín, Ôn Lương quay lưng về phía chàng trai, bỗng nhiên gọi tên anh, giọng nói chậm rãi.

“Hửm?” “Không có gì... Em chỉ muốn nói là, có thể nghe thấy lời hồi đáp của anh... thật sự rất tốt... Phù...”

Nghe tiếng thở ra nhẹ nhõm của cô gái, Hạ Thiên Nhiên ngẩn người, rồi toét miệng cười, thầm nghĩ, đây quả thực là một vở đại kịch quan trọng đối với chuyện tình của hai người họ.

Thang máy đến tầng chỉ định, tiếng chuông cửa “Tinh tong” vang lên, người mở cửa là bố của cô gái.

Rõ ràng Ôn Nhuệ An vừa tắm xong, nghe tiếng chuông là ra mở cửa luôn. Chỉ thấy những khối cơ bắp cuồn cuộn căng phồng dưới chiếc áo ba lỗ, bàn tay phải thô ráp đầy vết chai sạn cầm một góc khăn lông đang lau những giọt nước trên đầu. Người đàn ông cao một mét chín đứng sừng sững ngay cửa, từ trên cao nhìn xuống hai người, áp lực tức thì tăng lên gấp bội.

“Bố~!” Ôn Lương vui vẻ gọi một tiếng.

“Về đúng lúc lắm, mẹ con nấu xong hết rồi, không cần phiền con nữa.” Ôn Nhuệ An mỉm cười né người sang một bên, con gái như chú chim non về tổ chạy tót vào nhà.

“Sư phụ.” Hạ Thiên Nhiên ngẩng đầu chào một tiếng, đưa giỏ hoa quả đã mua ra.

“Ừ, đến thì đến, mua bán cái gì.” Ôn Nhuệ An nhận lấy, quay đầu gọi với vào trong phòng khách nơi Ôn Lương đang định ăn vụng: “Cái con bé này sao không hiểu chuyện thế hả, Tiểu Hạ tay bị thương mà con còn để người ta xách đồ!”

“Ây da, cậu ấy bị thương tay phải chứ có phải tay trái đâu, với lại là cậu ấy tự đòi xách mà. Người ta chuyên môn mua biếu bố mẹ, chắc chắn phải tự tay đưa cho bố mẹ chứ.”

Ôn Lương la toáng lên vẻ không quan tâm, chỉ nghe thấy tiếng người phụ nữ quát từ trong bếp vọng ra: “Rửa tay chưa? Bảo về sớm thì không về, suốt ngày không thấy mặt mũi đâu, giờ canh đúng giờ cơm về, không giúp được gì mà chỉ biết ăn!”

“Biết rồi ạ~” Cô gái dạ một tiếng, ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh.

“Vào đi Tiểu Hạ.” “Dạ vâng.”

Hạ Thiên Nhiên bước vào, cùng Ôn Nhuệ An ngồi vào bàn ăn. Thấy sư nương bưng thức ăn ra, anh lập tức đứng dậy. Chỉ thấy người phụ nữ này đặt đĩa thức ăn xuống, như tái hiện lại cảnh tượng lần trước, một tay chống bàn, một tay chống hông, quan sát anh từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi:

“Cậu là Hạ Thiên Nhiên?” “Là con, thưa sư nương.”

Dù sao cũng là lần gặp thứ hai, cùng một câu hỏi lặp lại đã không còn sự căng thẳng cục mịch như ban đầu. Nếu không có gì bất ngờ, câu hỏi tiếp theo của người phụ nữ này sẽ là truy cứu chuyện mấy bình rượu Lại Mao giấu dưới đáy chum.

Hạ Thiên Nhiên đã nghĩ sẵn rồi, lý do lần này anh bịa ra chắc chắn sẽ giúp sư phụ tránh được một trận mắng, thiện cảm ấy mà, tồn tại ngay trong những chi tiết này!

Thế nhưng, sư nương không hỏi câu đó như dự đoán, mà đi thẳng vào vấn đề, sắc mặt không mấy vui vẻ nói: “Tiểu Hạ à, cậu nói cho dì nghe xem, tại sao dì gọi điện bảo con bé Ôn Lương hoang dã này về mà nó chẳng thèm để ý, thế mà vừa nghe cậu đến là nó lại cùng về theo thế? Cậu nói dì nghe, cậu đã khuyên nó thế nào?”

Tim Hạ Thiên Nhiên thắt lại. Đây chính là áp lực của đường Đối kháng (Top lane) sao...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!