Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn Thành) - Chương 15: Sóng Gió Chỗ Ngồi

Chương 15: Sóng Gió Chỗ Ngồi

Hạ Thiên Nhiên vặn vẹo cái cổ hơi cứng đờ: “Không có, chỉ là vẫn chưa quen lắm thôi.”

“Chưa quen? Tớ thấy hai người nói cười vui vẻ lắm mà, không giống chưa quen tí nào.”

Ôn Lương đi tới, bắt chước tư thế của Hạ Thiên Nhiên dựa vào lan can, trêu chọc.

“Có thể là... sau khi tiếp xúc với cậu, tớ có kinh nghiệm rồi? Tớ nên cảm ơn cậu mới phải, ít nhất sẽ không như trước kia, gặp con gái là cứng họng không biết nói gì.”

Hạ Thiên Nhiên uể oải nịnh nọt một câu.

Lúc này Ôn Lương tò mò hỏi: “Ban nãy trong lớp Giai Kỳ muốn nói thầm với cậu chuyện gì thế?”

Hạ Thiên Nhiên khựng lại, nói: “Là... cậu ấy bảo nước hoa cậu mua cho tớ thơm phết.”

“Không thể nào, câu đấy chắc là lúc cậu mới vào lớp, cậu ấy ngửi thấy mùi trên người cậu rồi nói chứ.”

Cái này mà cậu cũng đoán được á?

“À, nhớ nhầm, là cậu ấy bảo bài hát tớ đăng trên vòng bạn bè nghe hay...”

“Cũng không phải, câu đó chắc là lúc cậu ấy ngượng ngập, kiếm chuyện làm quà thôi.”

Trong đầu Hạ Thiên Nhiên bây giờ toàn là dấu chấm than. Cậu kinh ngạc quay đầu lại, nhìn Ôn Lương đang cười đầy ẩn ý, nói:

“Đừng bảo là từ lúc tớ vào lớp, cậu cứ nhìn tớ chằm chằm đấy nhé?”

Ôn Lương tỏ vẻ thản nhiên, nhún vai: “Tớ cũng phải quan sát xem đối tượng cải tạo của mình rốt cuộc có trưởng thành hay không chứ, đúng không?”

“...”

Hạ Thiên Nhiên câm nín, chỉ cảm thấy Ôn Lương cứ nhìn mình chằm chằm. Cậu mất tự nhiên dời mắt đi, không dám tiếp tục đối diện.

Một lát sau, bên tai nghe thấy một câu:

“Còn đau không?”

Ý cô ấy, chắc là vết thương dưới cằm.

“Hết đau rồi, chỉ bầm tím tí thôi, hai ngày là khỏi.”

Đang nói, cậu thấy tay Ôn Lương nhẹ nhàng vươn tới, có lẽ muốn giúp cậu xoa xoa. Cơ thể chàng trai theo bản năng né tránh một chút.

Hành động này khiến tay cô gái khựng lại giữa không trung.

Ngượng ngùng thu tay về, Ôn Lương cũng có chút áy náy: “Tớ không biết hôm đó Tiết Dũng cũng ở đấy, cũng không biết bố tớ lại bắt cậu làm người cầm bia.”

Hạ Thiên Nhiên nặn ra một nụ cười:

“Tớ không trách cậu đâu, chú Ôn tốt với tớ lắm. Về xong chú ấy mắng Tiết Dũng một trận tơi bời, tiếc là cậu đi học rồi, không nhìn thấy.”

Ôn Lương gật đầu: “Bố tớ kể rồi, ông ấy còn bảo tớ là cậu rất có thiên phú đấy!”

“Nên cậu thuận nước đẩy thuyền, dùng tin đồn trị tin đồn luôn hả?”

“Dùng tin đồn trị tin đồn?”

“Lấy tin đồn này dập tắt tin đồn kia ấy mà. Chà, ý thức xử lý khủng hoảng truyền thông của cậu mạnh thật đấy, không hổ là đại minh tinh tương lai!”

“...”

Nhìn biểu cảm có phần buồn bực của Ôn Lương, Hạ Thiên Nhiên thầm thắc mắc, chẳng lẽ mình nịnh sai chỗ rồi?

Khó quá, nói chuyện với con gái đúng là khó quá đi!

“Phải rồi, lát nữa có muốn cùng tớ...”

“Hạ Thiên Nhiên, 609 điểm.”

Ngay khi Ôn Lương ngập ngừng mở lời, chàng trai nghe thấy tên mình. Cậu nói vội câu "lát nữa nói sau", rồi rảo bước đến cửa lớp.

Thành tích lần này của cậu khiến các bạn xung quanh không khỏi giật mình. Bình thường Hạ Thiên Nhiên học cũng được, nhưng không tính là top đầu. Lần này đùng một cái tăng hơn năm mươi điểm. Đặc biệt là Diệp Giai Kỳ, người trước đó còn thề thốt chắc nịch, giờ biểu cảm trở nên khó tin vô cùng.

“Được đấy Thiên Nhiên, lén lút dùi mài kinh sử ghê nhỉ, hàng thứ tư cạnh cửa sổ.”

Trương Chi Phàm cười với cậu, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt, khiến tên trạch nam u ám cảm thấy khó chịu toàn thân.

“Ừ, cảm ơn.”

Nhạt nhẽo đáp lại một câu, Hạ Thiên Nhiên bước vào lớp. Khi đám đông tụ lại lần nữa, Trương Chi Phàm vô tình hay cố ý liếc nhìn về phía Ôn Lương đang bị che khuất, sau đó mọi thứ lại như bình thường.

Ngồi vào chỗ mới, Hạ Thiên Nhiên mở cửa sổ ra. Vị trí này đúng là hợp với cậu, không quá gần để bị giáo viên soi mói, cũng không quá xa để thành “bá chủ hàng cuối”, đúng là một chỗ ngồi không quá gây chú ý!

“Tào Ngải Thanh, 615 điểm.”

Nghe tiếng Trương Chi Phàm gọi tên bên ngoài, Hạ Thiên Nhiên đang nằm bò ra bàn bỗng nhiên thẳng lưng lên cái rụp. Tư thế ngồi đó, cứ như trong xương sống được lắp thêm cái thước kẻ.

Bên tai, tiếng bước chân của bạn cùng bàn mới đang từ từ đến gần. Hơi thở Hạ Thiên Nhiên trở nên nặng nề, cả người như bị Đắc Kỷ tung chiêu khống chế, hai mắt nhìn thẳng, không dám động đậy.

“Bạn... bạn Hạ...”

Bước vào lớp, Tào Ngải Thanh nhìn Hạ Thiên Nhiên nghiêm túc một cách bất thường trước mặt, giọng nói bất giác trở nên dè dặt.

Cô đợi một lúc, chàng trai không để ý đến mình...

“Bạn Hạ?”

Gọi khẽ lần nữa, Hạ Thiên Nhiên cuối cùng cũng quay đầu lại, trả lời:

“Sao?”

Giọng chàng trai có chút trầm thấp, đặc biệt là đôi mắt kia, không pha tạp chút cảm xúc nào, như nhìn vào vực thẳm. Điều này khiến Tào Ngải Thanh hơi bị dọa sợ.

Cô gái khó xử giơ tay lên, chỉ vào chỗ ngồi của Hạ Thiên Nhiên, ướm hỏi:

“Tớ... có thể ngồi bên trong không? Tớ thích ngồi cạnh cửa sổ...”

Người bạn cùng bàn mới này trông có vẻ rất nghiêm túc, khó giao tiếp. Cộng thêm việc Hạ Thiên Nhiên trong lớp luôn nổi tiếng là “cô độc”, nên khi Tào Ngải Thanh nói ra câu này, thực ra cô cũng chẳng có chút tự tin nào.

“Được thôi.”

Hạ Thiên Nhiên trả lời như cái máy, đứng bật dậy, thu dọn đồ đạc xong xuôi, đứng trơ ra nhường chỗ.

Cả quá trình này, động tác của Hạ Thiên Nhiên cứng ngắc vô cùng, giống hệt Robot. Ngay cả khi Tào Ngải Thanh đã ngồi vào trong rồi, cậu cũng không nhìn thẳng cô thêm cái nào.

“Cậu... có phải không vui không?”

Tào Ngải Thanh đợi Hạ Thiên Nhiên ngồi xuống, ngại ngùng hỏi.

“Không có.”

Hạ Thiên Nhiên nhạt nhẽo đáp.

Đối phương càng như thế, Tào Ngải Thanh càng thấy khó hiểu.

“Hay là chúng ta... mỗi ngày đổi chỗ một lần?”

Cô đưa ra một gợi ý.

“Không cần.”

Được lắm, chàng trai này mỗi lần nói chuyện với mình đều không quá hai chữ, chẳng lẽ tức giận mà không tiện phát tác?

Tào Ngải Thanh nơm nớp lo sợ lấy sách vở ra. Bên tai hình như nghe thấy tiếng “thình thịch thình thịch”, chỉ là âm thanh rất nhỏ, nhất thời cô tưởng mình nghe nhầm.

Đương nhiên không phải cô gái bị ảo thính, chỉ là King Engine của Hạ Thiên Nhiên đang hoạt động kịch liệt mà thôi. Đừng thấy từ đầu đến giờ cậu chỉ nói có tám chữ, nhưng mỗi từ, cậu đều đã tính toán trong não cả trăm lần, loại bỏ vô số lựa chọn mới có thể thốt ra trôi chảy như thế đấy.

Tào Ngải Thanh lén nhìn bạn cùng bàn một cái. Đường nét góc nghiêng nhu hòa, dáng vẻ lý trí đạm nhiên.

Thực ra, lúc đổi chỗ ban nãy, cô đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.

Xác nhận lại lần nữa, cô có thể khẳng định, trên người chàng trai này, có lẽ đã xịt chút nước hoa.

Mùi không nồng, vừa vặn.

“Chắc là một chàng trai lý trí nhưng vụng về, đồng thời còn mang theo một chút xíu lãng mạn đây mà!”

Tào Ngải Thanh thầm đưa ra đánh giá về người bạn cùng bàn mới, rồi khóe miệng bất giác cong lên, bắt đầu lẳng lặng ôn bài.

Tuy đã học cùng nhau ba năm, nhưng trước đây sự tồn tại của Hạ Thiên Nhiên trong lớp quá mờ nhạt, khiến ấn tượng của nhiều người về cậu gần như bằng không. Mà nay, Tào Ngải Thanh lại ngồi cạnh cậu, điều này khiến nhiều người cảm thấy hơi là lạ, nhưng lại không thấy quá sai trái.

Là lạ ở chỗ, thằng nhóc này mới dính tin đồn với Ôn Lương, giờ lại chó ngáp phải ruồi được ngồi cùng Tào Ngải Thanh, đúng là khiến đám con trai ghen tị nổ mắt.

Còn về việc không thấy sai trái, trước tiên là vì Hạ Thiên Nhiên quá an toàn. Dù cậu ngồi với ai, ý nghĩ đầu tiên của mọi người đều là: “Tuy không ngờ tới, nhưng cũng thế thôi, chắc chẳng có chuyện gì xảy ra đâu”.

Các bạn học lần lượt có chỗ ngồi mới. Hạ Thiên Nhiên nhìn ra ngoài lớp, ở đó chỉ còn lại Ôn Lương và Trương Chi Phàm.

“Thưa cô, bạn Ôn vì lý do thi nghệ thuật nên lần này không tham gia thi tháng. Mùa đông em cũng sẽ tham gia thi nghệ thuật, nên em nghĩ em sẽ ngồi cùng bạn ấy, về chuyên môn nghệ thuật có thể hỗ trợ nhau, về học tập em cũng có thể giúp bạn ấy.”

Trương Chi Phàm bước vào, nói với cô chủ nhiệm Trần Mi với vẻ tùy ý.

Câu nói vừa dứt, cả lớp “Ồ” lên một tiếng, nổ tung như cái chợ vỡ, rồi lại nhanh chóng im bặt, ai nấy đều chờ cô giáo trả lời.

Cái gì đây?

Tỏ tình trá hình à?

Trương Chi Phàm cũng “chiến” quá rồi đấy!

Đám con gái mắt biến thành hình ngôi sao, chỉ chờ cô giáo phán một câu định sinh tử.

Trần Mi nhìn đôi kim đồng ngọc nữ trước mắt, cũng chỉ biết cười bất lực. Trương Chi Phàm đã nói đến mức này rồi, từ chối thì có vẻ hơi thiếu tình người.

“Một tháng nhé, Chi Phàm và Ôn Lương, thành tích của hai em chỉ được tăng, không được giảm.”

“Nhất định ạ, thưa cô!”

Trương Chi Phàm như lập quân lệnh trạng, giọng điệu chắc nịch.

“Được rồi, xuống ngồi đi.”

Trần Mi cười lắc đầu, đồng ý.

Cả lớp lại bùng nổ một trận trầm trồ. Ngay cả Tào Ngải Thanh bên cạnh Hạ Thiên Nhiên cũng khẽ “Wao~” một tiếng.

Hạ Thiên Nhiên lúc này mới nghiêng đầu nhìn cô. Tào Ngải Thanh lập tức mím môi, biểu cảm vô cùng đáng yêu.

Quả nhiên là con gái thì không ai thoát khỏi niềm vui ăn dưa sao?

Hạ Thiên Nhiên nhanh chóng dời mắt đi. Chỉ thấy Trương Chi Phàm đã đi xuống, lướt qua người cậu. Ôn Lương đi theo sau, hai tay đút túi, ánh mắt quét qua Tào Ngải Thanh, rồi lại nhìn Hạ Thiên Nhiên, khẩu hình miệng làm ra hai chữ.

Đồ ngốc?

Nói ai?

Trương Chi Phàm à?

Cũng phải, dù sao trong trường hợp này, nếu đổi lại là mình thì chẳng khác nào bị xử tử công khai, ngón chân có thể đào được căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách luôn ấy chứ. Da mặt con gái mỏng, càng không chịu nổi đâu nhỉ!

Hạ Thiên Nhiên đang tán đồng với cách nói của Ôn Lương, bỗng nhiên eo nhột một cái, cậu giật bắn mình.

Cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là Tào Ngải Thanh dùng bút chọc cậu một cái. Nhìn lên trên nữa, cậu phát hiện biểu cảm của nữ thần... dường như có chút ý tứ sâu xa.

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!