Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 690: Nhân gian không có sự từ bi (Hạ)

Chương 690: Nhân gian không có sự từ bi (Hạ)

"Nhưng Ôn Lương. Lời nếu đã được cô nói đến nước này rồi. Vậy thì tôi lại càng không thể nào giao anh ấy cho cô được."

Ánh mắt Tào Ngải Thanh quét một vòng xung quanh. Bọn họ vốn dĩ đang đứng cách cửa ra vào tàu điện ngầm không xa. Xung quanh ngày càng có nhiều người qua đường dừng bước rút điện thoại ra quay phim chụp ảnh. Điều này thôi thúc Tào Ngải Thanh đè nén cảm xúc muốn bùng nổ xuống. Bình tĩnh và tuyệt quyết nói:

"Ôn Lương. Cô hãy nhìn xung quanh đi. Bây giờ cô đã là đại minh tinh rồi. Cho dù cô không bận tâm đến những lời đồn đại dị nghị. Thậm chí có thể coi chuyện này như một bộ phim tình cảm oanh liệt để diễn. Có lẽ cái người 'Người hát chính' mà cô hiểu rõ kia bằng lòng phối hợp với cô. Nhưng quay trở lại với con người 'Hạ Thiên Nhiên' này. Anh ấy vẫn còn phải tiếp tục sống ở thành phố này. Còn phải đối mặt với bạn bè của anh ấy, người nhà của anh ấy..."

Nói xong. Tào Ngải Thanh vậy mà lại chủ động vươn tay ra. Động tác của cô nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng kiên quyết. Gỡ từng ngón tay, từng ngón tay một của Ôn Lương đang nắm chặt lấy cánh tay Hạ Thiên Nhiên ra...

"Ôn Lương. Hãy nghĩ đến sự nghiệp mà khó khăn lắm cô mới có được như hiện tại. Giấc mơ làm diễn viên của cô. Cô bây giờ thực sự muốn đập nát tất cả những thứ đang có này sao. Chỉ vì một phút bốc đồng mà hủy hoại cuộc sống của hai người sao?"

Ngón tay Ôn Lương cứng đờ. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên Nhiên. Cố gắng tìm kiếm dù chỉ là một tia tín hiệu "Đi theo anh" nhỏ nhoi nhất trong mắt người đàn ông này.

"Thiên Nhiên..."

Ôn Lương run rẩy gọi tên người đàn ông một tiếng.

Cái mí mắt vốn luôn rủ xuống từ đầu đến giờ của Hạ Thiên Nhiên cuối cùng cũng cử động.

Tuy nhiên. Anh không hề nhìn Ôn Lương.

Trong tầm nhìn đang dần trở nên mờ ảo. Anh nhìn thấy cửa ra của ga tàu điện ngầm. Những nhân viên trong đoàn phim như Lê Vọng, Thái Quyết Minh đang vác máy quay vội vã chạy ra. Bọn họ trước đó thực ra vẫn luôn quay phim bên trong toa xe. Chỉ là sau khi anh và Ôn Lương gặp nhau, cảm xúc bùng nổ trong lòng đã khiến mỗi người tự động bỏ qua sự tồn tại của những người khác.

Hạ Thiên Nhiên còn nhìn thấy trong lòng Lê Vọng đang ôm cây đàn guitar đã bị đập vỡ đó. Đó là quá khứ mà vừa nãy anh còn coi như trân bảo. Là minh chứng cho sự tồn tại của anh với tư cách là Tiểu Giáp. Vậy mà giờ phút này lại trở thành một mớ rác rưởi có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Ống kính của những người qua đường xung quanh giống hệt như một chiếc kính lúp. Còn ba người bọn họ lại giống như những con kiến bị ánh mặt trời hội tụ thiêu đốt. Cho dù có chạy trốn thế nào cũng chẳng thể thoát thân.

Bên tai. Người đàn ông nghe thấy tiếng thở nặng nề của chính mình. Nằm sâu trong cái tầng ý thức mà người ngoài không thể nào nhòm ngó được đó. Một cuộc thẩm phán, đang được tiến hành.

...

...

Nằm sâu trong ý thức, là một vùng hư vô trắng xóa thuần khiết.

Không có sự ồn ào của ga tàu điện ngầm. Không có ánh sáng chói lòa của buổi tà dương.

Nơi đây chỉ có hai "Hạ Thiên Nhiên". Một người là Người hát chính đang nhếch nhác ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất.

Còn người kia. Là Tác giả đang mặc một bộ vest đen được cắt may vừa vặn. Khuôn mặt lạnh lùng. Đang từ trên cao nhìn xuống anh ta.

"Nhìn thấy chưa?"

Giọng nói của Tác giả không hề che giấu. Phơi bày toàn bộ sự thật phũ phàng đang phải đối mặt ở hiện tại:

"Đây chính là hoàn cảnh mà người đàn ông 'Hạ Thiên Nhiên' này cuối cùng cũng phải đối mặt. Đừng nghĩ đến chuyện trốn tránh. Trốn tránh không giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Bây giờ cậu đã không còn là cái tên 'Tiểu Giáp' chỉ thuộc về riêng ai nữa rồi. Nếu cậu không thể chấp nhận được sự thật này. Vậy thì thứ cậu đổi lấy được chỉ có những thứ này thôi..."

Tác giả vừa dứt lời. Không gian trắng xóa xung quanh giống như được kết nối với thị giác bên ngoài. Hình ảnh bên ngoài nháy mắt hiện ra ở đây. Những người qua đường đang giơ điện thoại lên chụp ảnh. Những ống kính tham lam đó. Đám người trong đoàn phim đang ôm máy quay giải thích với người đi đường. Và cả khuôn mặt đã tái nhợt vì tuyệt vọng của Ôn Lương nữa.

"Có biết tại sao mỗi lần tôi đều chọn những dịp quay phim mới hoàn toàn giao lại cơ thể cho cậu không?"

"... Tại sao?"

Người hát chính ngẩng đầu lên. Thực ra trong lòng anh ta dường như đã có câu trả lời. Nhưng câu hỏi "Tại sao" này. Lại chứa đựng chút không cam tâm cuối cùng của anh ta.

"Bởi vì tất cả những thứ này đều là 'Diễn kịch'."

Câu trả lời. Luôn ngắn gọn và súc tích như vậy.

"Bởi vì đây chỉ là một vở 'Kịch'. Bất kể là chương trình thực tế hay là phim điện ảnh. Cho dù là trước ống kính trên thảm đỏ. Hay là trong ổ phú quý của chốn danh lợi. Chỉ trong những cái dịp sinh ra đã mang sẵn sự dối trá giả tạo này. Toàn bộ tấm chân tình mà hai người bộc lộ ra. Mới có thể được những kẻ đứng xem này hiểu thành một màn kịch vui đùa qua đường. Đổi lấy một nụ cười của mọi người. Từ đó sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống vốn có... Của con người 'Hạ Thiên Nhiên' này..."

Tác giả không chừa lại chút đường lui nào. Lời lẽ trong đó lại càng thêm phần kích động. Người hát chính ngẩn ngơ ngẩng đầu lên. Biểu cảm thất hồn lạc phách. Hai người có dung mạo giống nhau. Nhưng thần thái lại khác biệt hoàn toàn. Hình ảnh của đối phương phản chiếu trong mắt nhau.

"Thế nào. Cái kịch bản này có quen thuộc không? Có giống với cái trò... 'Trò đùa dai' mà năm xưa Ôn Lương đã bày ra với chúng ta không? Có giống với cái 'Trò chơi người lạ'... Mà cậu đã vắt óc tìm cách giải thoát cho cô ấy. Lại khổ tâm duy trì đó không?"

"..."

Hai "Hạ Thiên Nhiên" trong thế giới nội tâm. Giống hệt như hai người phụ nữ bên ngoài đó. Lặng lẽ nhìn nhau.

Cùng với sự nới lỏng của nhân cách Người hát chính trong những tháng gần đây. Rất nhiều ký ức không thuộc về thế giới này. Cũng dần dần trở nên rõ ràng trong đầu người đàn ông. Mặc dù ngay từ lúc bắt đầu. Ký ức của Tác giả và Người hát chính hoàn toàn đi theo hai hướng khác nhau. Nhưng quay trở lại cái điểm chia cắt ban đầu đó. Bọn họ chung quy lại vẫn là "Hạ Thiên Nhiên".

Và khi nhìn lại chặng đường đã qua. Mọi sự gặp gỡ giữa Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương. Dường như từ đầu đến cuối. Đều là một vở kịch hư vô mờ mịt...

Trò đùa dai là một vở kịch. "Trò đùa dai" sau khi xuyên không lại là một vở kịch; Luân hồi là một vở kịch. Địa ngục là một vở kịch; "Trò chơi người lạ" là một vở kịch. Việc quay phim trước mắt này lại là một vở kịch khác.

Đúng vậy a. Dường như chỉ có dùng những từ ngữ như "Diễn kịch". Mới có thể kể về tình yêu của hai người họ một cách kinh tâm động phách, quanh co trắc trở lại tràn ngập những bước ngoặt bất ngờ như vậy. Và một đôi nam nữ như thế này. Dường như cũng chỉ có thể tương phùng trong những vở "Kịch" mà thôi.

"Tôi..."

Người hát chính nhìn vào khoảng không trắng xóa đó. Nơi có hình ảnh bất lực của Ôn Lương đang gọi tên mình ở bên ngoài. Trong giọng nói của anh ta xen lẫn chút run rẩy. Nhưng đó không phải là sợ hãi. Mà là muốn trong cái hiện tại phải đối mặt với thực tại này. Móc tim móc phổi nói ra một câu thật lòng:

"Tất cả mọi thứ đều có thể là giả... Nhưng tôi... Tôi... Tình cảm đối với cô ấy... Là thật."

"TÔI! BIẾT!"

Tác giả giống như bị chọc giận. Nhấn mạnh từng chữ một trong ba chữ ngắn ngủi này. Và lời đáp trả tiếp theo của anh ta. Không còn nghi ngờ gì nữa càng nặng tựa ngàn cân:

"Nhưng. Chỉ có thể ở trong phim..."

Anh ta giơ tay lên. Chỉ về phía một người phụ nữ đang lo lắng trong một khoảng trắng xóa khác:

"Nếu không. Hạ Thiên Nhiên làm sao xứng đáng với... Tào Ngải Thanh? Cô ấy hoàn toàn trong sạch. Chúng ta nhất định phải bôi một vết nhơ lên cuộc đời của cô gái này sao? Cô ấy đã phải chịu đựng một lần tủi thân rồi. Bây giờ. Chúng ta phải vì cái giấc mộng cũ đã chết đi kia của chúng ta. Mà còn phải sỉ nhục cô ấy trước mặt bàn dân thiên hạ sao? Tôi nghĩ là không đâu... 'Hạ Thiên Nhiên' sẽ không làm như vậy."

Ngay sau đó anh ta buông tay xuống. Lại nhìn về phía Ôn Lương:

"Buông bỏ đi..."

"Cậu nói gì cơ?"

Đối mặt với sự truy hỏi cố chấp của Người hát chính. Tác giả lần này không nhìn thẳng vào mắt anh ta nữa. Trong đôi mắt đang nhìn ra thế giới bên ngoài đó cũng xuất hiện một sự giằng xé. Nhưng cuối cùng vẫn buồn bã đưa ra quyết định:

"Đàn đã vỡ rồi. Vở kịch nên diễn cũng đã diễn xong từ lâu rồi. Thế giới này không bao giờ cần đến một 'Người qua đường Giáp' nào nữa. Chúng ta đều thừa nhận đi. Một 'Hạ Thiên Nhiên' mang theo ký ức của quá khứ. Chỉ phá hủy cuộc sống của tất cả mọi người mà thôi. Sự tồn tại của 'Chúng ta'. Bản thân nó đã là sự tổn thương lớn nhất đối với hai cô gái này rồi. Còn đối với Ôn Lương..."

Tác giả quay người lại. Cúi xuống đưa tay ra với một chính mình khác trên mặt đất. Bốn mắt nhìn nhau. Giọng nói mềm mỏng đi. Mang theo một sự mệt mỏi sau khi đã nếm đủ mọi đắng cay ngọt bùi trên đời:

"Hạ Thiên Nhiên nên... Làm một kẻ tồi tệ. Để cô ấy hận. Bởi vì hận. Dễ dàng buông bỏ hơn là yêu."

Cơ thể của Người hát chính lắc lư dữ dội. Không thèm nhìn bàn tay mà Tác giả đang đưa ra cho mình. Mà nhìn vào khoảng không trắng xóa đó. Ánh mắt không hề thay đổi của cô gái trong ký ức khi nhìn mình...

Trong ánh mắt đó chứa đựng tia hy vọng cuối cùng.

Cô ấy đang đợi...

Đợi anh đưa cô ấy đi...

Nhưng mà...

Một chính mình khác nói đúng.

Đưa cô ấy đi. Chính là đẩy cô ấy vào hố lửa.

Chỉ có đẩy cô ấy ra. Để cô ấy rơi trở lại cái thế giới hiện thực tuy lạnh lẽo nhưng an toàn đó. Cuộc sống hiện tại của cô ấy mới có thể tiếp tục...

"Tôi là... Vì muốn tốt cho cô ấy..."

Người hát chính lẩm bẩm tự nói với chính mình. Giống như đang thuyết phục bản thân. Lại giống như đang tiến hành lời cáo biệt cuối cùng:

"Đây là việc mà Hạ Thiên Nhiên vẫn luôn làm. Tôi phải bảo vệ cô ấy... Tôi bắt buộc phải..."

Tác giả đưa tay tóm lấy Người hát chính trên mặt đất. Khoảng không gian màu trắng trong nội tâm bắt đầu sụp đổ. Trước khi bóng tối vô tận nuốt chửng hai người họ. Người hát chính nhìn Ôn Lương ở thế giới bên ngoài lần cuối cùng. Trong miệng vẫn lẩm bẩm nửa câu nói còn dang dở:

"Tôi bắt buộc phải... Để cô ấy... Để cô ấy..."

...

...

"Buông tay."

Hai chữ nhẹ bẫng. Cuốn theo cơn gió nơi cửa ra tàu điện ngầm. Mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng sau cơn mưa. Thổi thấu vào lớp quần áo của tất cả mọi người.

Ôn Lương cảm nhận được. Bàn tay đang bị mình nắm chặt đó. Bàn tay vừa nãy còn nóng rực vì chạy trốn đó. Trong khoảnh khắc này. Đã hoàn toàn lạnh lẽo. Còn biểu cảm của cô gái. Lại ngưng đọng trong sự ngỡ ngàng...

Động tác của Tào Ngải Thanh ở bên cạnh. Cũng đột ngột dừng lại. Ngay sau đó Ôn Lương tưởng rằng mình đã nghe nhầm. Trên khuôn mặt lại một lần nữa nặn ra một nụ cười gượng gạo. Nhưng những giọt nước mắt đã vô tình đảo quanh trong hốc mắt:

"Thiên Nhiên anh... Vừa nãy nói gì cơ?"

Hạ Thiên Nhiên vốn vẫn luôn thờ ơ với cuộc tranh chấp của hai người phụ nữ từ nãy đến giờ cuối cùng cũng có phản ứng.

Đôi mắt vốn dĩ tràn ngập sự hoang mang, đau khổ và giằng xé đó. Trong khoảnh khắc này. Đã bị một sự lý trí mà Ôn Lương từng nhìn thấy. Nhưng lại chưa từng cảm thấy xa lạ đến thế thay thế.

"A Lương..."

Cổ họng người đàn ông. Giống như đang ngậm một nắm cát. Thô ráp và trầm đục:

"Buông tay đi."

"Anh..."

Không cần phải xác nhận lại nữa.

Ôn Lương đã nghe rất rõ ràng rồi. Cô chỉ là hơi không muốn chấp nhận mà thôi. Cho nên...

Cô nắm chặt lấy tay Hạ Thiên Nhiên. Càng siết chặt hơn nữa. Bóp đến mức khiến người ta đau đớn.

Nhưng Hạ Thiên Nhiên không hề cảm thấy đau đớn. Cũng không hề nhìn Ôn Lương. Ánh mắt anh hướng về phía những người qua đường đang vây xem. Hướng về phía những ống kính chói lóa đó.

Anh dường như đang cười. Nhưng trong nụ cười đó. Chỉ có một sự hoang lương vô tận.

Anh rút bàn tay đang bị Ôn Lương nắm chặt kia lại...

Một cái, hai cái, ba cái...

Lần cuối cùng. Ôn Lương cuối cùng cũng không giữ lại nữa.

Bởi vì cô cảm nhận được. Bàn tay đó không còn là thứ có thể dắt cô chạy đến tương lai nào đó nữa. Mà là một khối đá lạnh lẽo.

Hạ Thiên Nhiên lùi về sau nửa bước. Khoảng cách nửa bước này. Đã khiến anh hoàn toàn đứng về phía Tào Ngải Thanh. Ngay sau đó anh vươn một tay ra. Nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai Tào Ngải Thanh.

Ôn Lương nhìn cảnh tượng này. Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn của cô. Nhưng lại bướng bỉnh không chịu rơi xuống. Ngay sau đó bên tai cô vang lên một câu:

"Cô giáo Ôn Lương..."

Hạ Thiên Nhiên lên tiếng.

Không còn là "A Lương" nữa. Không còn là "Bạn học cũ" nữa. Mà là "Cô giáo". Cái danh xưng dường như có thể dùng để thể hiện sự khách sáo và tôn trọng trong bất kỳ ngành nghề nào... Dùng chung cho tất cả.

Anh nhìn Ôn Lương. Trên mặt hiện lên một nụ cười khách sáo nhưng không làm mất đi thể diện:

"Màn bùng nổ cảm xúc vừa nãy... Em diễn xuất sắc quá. Tôi suýt chút nữa đã không theo kịp nhịp diễn của em..."

Anh chỉ vào chiếc bao đàn vừa được nhân viên nhặt lên:

"Lúc em đập vỡ cây đàn thực sự làm tôi sợ chết khiếp. Tôi suýt chút nữa..."

"Anh nhìn vào mắt tôi..."

Ôn Lương vẫn đang chìm trong cảm xúc không nhịn được ngắt lời anh. Giọng cô run rẩy. Chỉ vào ngực mình:

"Anh có dám nhìn vào mắt tôi. Nói lại một lần nữa không? Anh nói đây là diễn kịch? Anh nói mọi thứ vừa nãy... Đều là giả?"

Ôn Lương nghe hiểu từng chữ một. Nhưng lại không thể nào lý giải nổi ý nghĩa khi những chữ này ghép lại với nhau.

Hạ Thiên Nhiên đang nói cái gì vậy?

Nhập vai? Đạo cụ?

Sự "Tương phùng" trong đường hầm vừa nãy là giả sao? Cảnh chạy như điên trong ga tàu điện ngầm vừa nãy là giả sao? Rõ ràng là đã nhớ lại tất cả những quá khứ đó. Tất cả đều là giả sao?

Hạ Thiên Nhiên đón lấy đôi mắt dường như sắp sửa vỡ vụn đó của Ôn Lương...

Trái tim anh đang rỉ máu. Đang bi thương. Đang hối hận. Nhưng khuôn mặt anh. Lại vẫn duy trì cái vẻ bình tĩnh đến mức khiến người ta buồn nôn đó...

Người đàn ông nhìn Ôn Lương. Cố làm ra vẻ nhẹ nhõm nói:

"Đương nhiên là giả rồi. Diễn kịch mà. Hơn nữa trong phim tôi chẳng phải là một 'Kẻ tâm thần' sao? Lời của kẻ tâm thần. Em cũng tin à?"

Nói xong. Anh giống như vừa vớ phải một chuyện vô cùng phiền phức. Hướng về phía đám người trong đoàn phim vẫn còn đang ngơ ngác đứng một bên hét lớn:

"Đạo diễn Lê. Nhiếp ảnh Thái. Trợ lý. Mọi người mau qua đây đi. Cô giáo Ôn Lương có vẻ nhập vai quá không thoát ra được rồi~"

Cả đoàn phim lúc này mới bừng tỉnh. Đua nhau bước lên hỏi thăm tình hình. Còn những người qua đường đang vây xem xung quanh. Thậm chí là một vài người hâm mộ nhận ra Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương trong ga tàu điện ngầm. Đi theo suốt cả chặng đường lập tức cũng hiểu ra được tình hình hiện trường. Có người còn tiến lên xin chụp ảnh chung xin chữ ký các kiểu.

Ôn Lương đứng yên tại chỗ. Nhân viên đoàn phim đứng thành một vòng tròn. Không ngừng có người hâm mộ đi đường tiến lên vây quanh cô. Cô trợ lý nhỏ không ngừng kéo tay cô. Cố gắng đưa cô đến một nơi yên tĩnh. Còn cô gái này lại không hề nhúc nhích. Giống như đã đánh mất đi linh hồn. Ánh mắt ngây dại nhìn về một hướng.

Đó là Hạ Thiên Nhiên đang từng bước từng bước lùi lại. Cho đến khi hoàn toàn biến mất trong dòng người đang dồn lên phía trước.

...

...

Vệ sĩ Ngũ Hiêu. Đã sớm đỗ xe ở ngã tư gần ga tàu điện ngầm.

Một lúc sau. Tào Ngải Thanh kéo theo Hạ Thiên Nhiên cũng đang mang vẻ mặt bi thương lên băng ghế sau.

"Hạ tiên sinh. Chúng ta..."

Ngũ Hiêu liếc nhìn qua kính chiếu hậu. Lời nói đến nửa chừng liền bặt tắt...

Trong xe chìm vào im lặng một lúc. Cho đến khi trước mặt Hạ Thiên Nhiên. Xuất hiện một tờ khăn giấy.

Anh khó hiểu quay đầu lại. Nhìn Tào Ngải Thanh. Thất thần hỏi:

"... Ý gì vậy?"

"Lau đi."

Cô gái ra hiệu chỉ vào hai mắt anh. Đợi đến khi Hạ Thiên Nhiên vô thức cúi đầu nhận lấy. Một giọt nước mắt từ khóe mắt anh men theo rãnh mũi. Lăn xuống khóe miệng. Cái vị mằn mặn đó. Cuối cùng mới khiến anh giật mình bừng tỉnh.

"Anh... Anh từ lúc nào..."

Người đàn ông trước tiên dùng ống tay áo lau vội vài cái. Rồi lại dùng khăn giấy lau cẩn thận một lượt. Miệng vô thức lẩm bẩm.

"... Câu hỏi này. Đừng hỏi em."

Câu trả lời của Tào Ngải Thanh chui vào màng nhĩ người đàn ông. Khiến động tác lau chùi của anh hơi khựng lại. Ngay sau đó lại khôi phục bình thường. Anh từ từ quay đầu. Nhìn ra ngoài cửa sổ xe...

Các nhân viên trong đoàn phim vì muốn duy trì trật tự hiện trường. Đều đã vây quanh Ôn Lương. Còn đống tàn tích của cây đàn guitar đó. Không biết từ lúc nào đã bị ném sang bên vệ đường. Chiếc túi bao đàn kéo khóa một nửa. Những mảnh vỡ đó cứ thế phơi bày ra bên ngoài. Rách nát. Bừa bộn.

Cửa kính xe từ từ kéo lên. Giống như một bức màn đen. Che khuất hoàn toàn vở kịch nực cười đã hạ màn này.

Nhân gian không có sự từ bi.

Nó cho bạn hy vọng về sự trùng phùng. Nhưng lại đích thân xé nát cái hy vọng đó cho bạn xem.

Nó khiến bạn tưởng rằng tình yêu có thể vượt qua mọi gian nan. Nhưng cuối cùng lại nói cho bạn biết...

Tình yêu. Đôi khi chính là tai họa lớn nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!