Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 655: Hận ta tình hèn nháo một thu (Hai)

Chương 655: Hận ta tình hèn nháo một thu (Hai)

Ghen?

Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Hạ Thiên Nhiên là hôm lên núi cầu phúc cùng Tào Ngải Thanh đã bị bại lộ rồi sao? Nhưng ngẫm lại, chuyện đó cũng đã qua bảy tám ngày rồi. Dư Náo Thu bây giờ mới đến gây sự chẳng phải là quá muộn rồi sao? Chuyện này nghe không lọt tai chút nào. Hơn nữa nếu người phụ nữ này biết anh đang trêu đùa cô ta, thì làm gì còn hứng thú mà đến cắn sứt môi anh chứ?

Cho nên...

"Cô cảm thấy, kể từ sau bữa tiệc gia đình đó tôi vẫn luôn không liên lạc với cô. Tào Ngải Thanh lại bỏ đi một cách dứt khoát như vậy. Cô tưởng là... Tôi không nỡ rời xa cô ấy?"

Mặc dù Hạ Thiên Nhiên không muốn suy nghĩ theo chiều hướng tình cảm này. Nhưng sau khi loại trừ mọi khả năng. Anh cũng chỉ có thể nghĩ đến điều này. Đương nhiên, anh hỏi như vậy, người phụ nữ này chắc chắn sẽ không trả lời như vậy.

"Em không nói vậy đâu nhé. Là tự anh đoán thôi. Sao nào. Em hẹn anh ra ngoài ăn bữa cơm, uống ly rượu. Đều phải nghĩ ra lý do sao? Những người ngồi đây đều là đối tác hợp tác của em. Bọn họ có thể ở bên cạnh em, anh lại không thể?"

Dư Náo Thu từ từ thu người lại. Thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

Nói đến đây. Hạ Thiên Nhiên coi như đã hiểu. Câu nói "Đóng một vai diễn nào đó" của đối phương, thì ra vẫn là chỉ mối quan hệ hợp tác giữa họ. Chỉ là trong sự hợp tác này. Lại pha trộn quá nhiều những thú vui ác ý mang tính cá nhân của Dư Náo Thu.

Hạ Thiên Nhiên không vội vàng lên tiếng. Chỉ đưa ngón tay cái lên. Mặt không cảm xúc từ từ quệt đi vệt máu chưa khô trên môi mình.

Sau đó. Anh từ trong đống rượu Tây đắt tiền trên bàn trà. Chọn ra một chai Perrier-Jouët chưa khui. Động tác điêu luyện xé niêm phong. Rút nút bần ra. Một tiếng "Bốp" khẽ vang lên. Trong căn phòng bao ồn ào này không hề rõ ràng. Nhưng Dư Náo Thu đã nghe thấy.

Anh tự rót cho mình một ly. Sau đó lại rót một nửa sâm panh vào ly nước tinh khiết nhạt nhẽo trước mặt Dư Náo Thu.

"Nếu cô đã biết đóng một vai diễn nào đó thì phải nhập tâm. Vậy thì đạo cụ cũng phải dùng cho đúng chứ. Uống nước thì ra cái thể thống gì? Ở cái nơi như thế này. Tỉnh táo mới là sơ hở lớn nhất."

Giọng Hạ Thiên Nhiên đều đều giống hệt như đang chỉ đạo diễn xuất cho diễn viên.

Anh đẩy ly nước pha sâm panh đó lại trước mặt Dư Náo Thu. Những bọt khí li ti bám trên thành ly không ngừng nổi lên.

Dư Náo Thu nhìn ly rượu đó. Cười như không cười.

"Lúc nãy khi tôi vừa vào cửa. Nghe thằng nhóc kia hình như nói cái gì mà đưa tiền đưa tiền. Rất nhiều người cá cược hôm nay tôi sẽ không đến. Hoặc là đến rồi sẽ bị lễ tân chặn lại. Lúc nãy mọi người cá cược à?"

Hạ Thiên Nhiên chỉ vào tên đàn ông vuốt tóc bóng lộn vẫn đang đứng ở cửa lân la làm thân với Ngũ Hiêu.

"Đúng vậy. Hiện tại bọn họ vẫn chưa biết chúng ta là quan hệ gì. Hơn nữa vòng tròn giao tiếp bình thường của anh, dường như cũng không trùng lặp với em trai anh. Cho nên em nói anh sẽ đến, bọn họ đều không tin."

"Xem ra lần này cô thắng được không ít tiền từ trên người tôi nhỉ. Cô đây là đang mượn oai hùm tôi đấy a~"

"Sao nào. Chẳng lẽ Hạ thiếu gia anh còn bận tâm đến chút tiền cỏn con này sao?"

"Không có. Đột nhiên tôi cũng muốn cá cược với cô một ván. Chơi một trò chơi."

Hạ Thiên Nhiên xoa xoa hai bàn tay. Ánh mắt khóa chặt vào một hướng.

"Cá cược cái gì?"

Dư Náo Thu nhìn theo ánh mắt của anh. Liếc nhìn cái tên phú nhị đại bình thường luôn chạy theo sau lưng Hạ Nguyên Xung gọi "Anh Xung" to nhất đó. Cô ta bắt đầu thấy hứng thú.

"Cô không phải là bác sĩ tâm lý sao? Cô nói. Những người ngồi đây. Đều là đối tác hợp tác của cô và Nguyên Xung..."

Khóe miệng Hạ Thiên Nhiên khẽ nhếch lên. Dùng giọng nói chỉ hai người mới có thể nghe thấy:

"Vậy chúng ta cá xem. Tên đó muốn làm một kẻ chôn cùng có tình có nghĩa. Hay là muốn làm một ngọn cỏ ven tường thông minh."

Dư Náo Thu sững người. Ngay sau đó trong mắt xẹt qua một tia nghi ngờ: "Anh biết cậu ta?"

Hạ Thiên Nhiên lắc đầu, "Không biết."

"Vậy thì không thể nào. Trương Dương nhà làm vật liệu xây dựng. Bây giờ hơn nửa công việc làm ăn đều dựa vào dự án khu Hải Cảng của Nguyên Xung. Cậu ta là tay sai đắc lực của em trai anh đấy."

Dư Náo Thu trả lời chém đinh chặt sắt. Được coi là đã bày tỏ lập trường của mình trong lần cá cược này.

"Vậy là cô đang đánh cược cậu ta rất đáng tin cậy sao?"

"Em đang đánh cược cậu ta không dám. Đem cả gia tài ra để chơi đùa cùng anh."

Hiếu thắng tâm của Dư Náo Thu bị kích thích hoàn toàn. Cô ta chằm chằm nhìn Hạ Thiên Nhiên.

Hạ Thiên Nhiên cười cười không nói thêm gì nữa. Ngay sau đó anh nâng ly lên. Hướng về phía người đàn ông tên Trương Dương ở cửa nâng ly từ xa kính một ly.

Cái gã thanh niên đầu tóc bóng lộn này đã sớm muốn qua kính rượu rồi. Thấy Hạ Thiên Nhiên gọi. Lập tức bưng ly rượu xán lại gần. Trên mặt chất đầy vẻ nịnh nọt và vài phần hơi men:

"Anh Thiên Nhiên! Chị Thu! Hai người đang nói chuyện gì mà nhập tâm thế? Lại đây lại đây lại đây. Em kính hai người một ly! Cảm ơn anh Thiên Nhiên đã nể mặt!"

Hạ Thiên Nhiên không vội chạm ly với Trương Dương. Ánh mắt càng không tập trung vào mặt cậu ta. Mà hờ hững dừng lại trên chiếc cà vạt hơi lệch trên cổ áo cậu ta.

Anh đặt ly rượu xuống. Đưa hai tay ra. Giúp đối phương chỉnh lại cà vạt. Và hành động này. Khiến đối phương thụ sủng nhược kinh.

"Ây da... Cái này, cái này sao được chứ anh Thiên Nhiên. Để em tự làm để em tự làm."

Đối phương liên tục từ chối. Muốn tự mình chỉnh lại cổ áo. Nhưng Hạ Thiên Nhiên không buông tay. Mà vừa giúp chỉnh đốn. Vừa tự biên tự diễn:

"Trương Dương đúng không? Lão Trương!"

Trương Dương ngớ người, "Ô. Anh Thiên Nhiên anh biết em à?"

Hạ Thiên Nhiên chỉnh xong gật đầu, "Biết chứ. Làm cung cấp vật liệu xây dựng mà. Đợt thép của khu Hải Cảng. Vẫn là cậu đi đơn. Nghe nói nhà các cậu vì dự án này. Đã tốn không ít tâm sức a. Vất vả rồi~"

Dư Náo Thu ở bên cạnh chớp chớp mắt. Đây chẳng phải là lời cô ta nói với Hạ Thiên Nhiên một giây trước sao?

"Anh nói vậy là khách sáo rồi anh Thiên Nhiên. Những việc này đều là việc nên làm mà. Chúng ta đều hợp tác cùng có lợi a. Đúng không~"

Trương Dương mừng ra mặt. Mặc dù cậu ta biết Hạ Nguyên Xung mới là người phụ trách dự án khu Hải Cảng lần này. Nhưng cậu ta một chút cũng không ngạc nhiên khi Hạ Thiên Nhiên biết được những điều này. Bởi vì cho dù đối phương có nhảy dù vào giữa chừng công trình. Cậu ta cũng sẽ không cảm thấy có gì không ổn. Dù sao thì khu Hải Cảng là một miếng thịt lớn như vậy. Lại còn là tập đoàn Sơn Hải hợp tác với địa ốc Dư thị. Hạ Thiên Nhiên vị con trai cả của gia tộc này không nhảy vào chia phần bánh ngọt mới là chuyện lạ.

Trương Dương và Hạ Thiên Nhiên vui vẻ chạm ly. Một hớp rượu vàng vào bụng. Liền nghe thấy người sau đột nhiên hỏi một câu khó hiểu:

"Này lão Trương. Cậu có phải là thành viên trong câu lạc bộ siêu xe đó của em trai tôi không?"

"Hả? À... Em bình thường chạy công trường khá nhiều. Em mua siêu xe làm gì a..." Nói đến đây. Trương Dương cảm thấy mình đã lỡ lời. Lại lập tức chứng minh mối quan hệ với Hạ Nguyên Xung: "Tuy nhiên bình thường em và anh Xung. Còn có anh em cùng một hội đi chơi với nhau. Lần nào mà chẳng có em a? Kìa. Anh Thiên Nhiên. Hội phó của câu lạc bộ. Lão Tôn. Hôm nay chẳng phải cũng ở đây sao~"

Trương Dương chỉ vào một cái bóng đen đang bận rộn âu yếm với phụ nữ ở một góc sô pha. Nhất thời có chút hận sắt không thành thép.

"Mẹ kiếp cái thằng đầu nhỏ điều khiển đầu lớn này. Mày qua đây rồi cũng không biết đường qua kính một ly rượu. Để em gọi nó qua cho anh nhé!"

"Ây~ Lão Trương. Cậu khoan đã. Tôi có chút chuyện muốn nói với cậu."

Hạ Thiên Nhiên kéo cánh tay Trương Dương lại. Thuận thế kéo cậu ta ngồi xuống bên cạnh mình.

"Sao vậy anh Thiên Nhiên?"

Trương Dương có chút không hiểu mô tê gì. Bàn tay Hạ Thiên Nhiên vỗ lên đầu gối mình. Dùng một giọng điệu dốc bầu tâm sự nhưng lại có chút khó nói:

"Lão Trương. Cậu đầu tư cổ phần vào dự án này của Nguyên Xung. Cho nên mới có thể đường hoàng lấy được tư cách cung cấp vật liệu xây dựng cho khu Hải Cảng. Không sai chứ?"

"Không. Không sai a. Sao. Sao vậy ạ? Vật liệu có vấn đề gì sao? Không thể nào. Em và bố em đích thân kiểm tra mà."

Trương Dương nhìn khuôn mặt Hạ Thiên Nhiên nhiều lần xác nhận rồi lại muốn nói lại thôi. Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một tia bất an.

Ánh mắt Dư Náo Thu ở bên cạnh cũng trở nên đặc sắc. Bởi vì tôi đầu tư tiền cho anh. Cho nên anh phải giao việc cho tôi. Có lợi ích thì mở cửa cho một cái. Bản thân chuyện này cũng chẳng phải là chuyện khó đoán gì. Nhưng người phụ nữ này không ngờ Hạ Thiên Nhiên lại bắt đầu từ chỗ này.

"Ây da. Không phải là vấn đề thép. Đừng suy nghĩ lung tung..."

Hạ Thiên Nhiên cân nhắc giọng điệu. Lúc này mới giống như đang nói ra một chuyện vô cùng xấu hổ:

"Chính là. Nguyên Xung bây giờ đang có một lỗ hổng tiền mặt khoảng tám mươi triệu. Tuần trước nó về nhà bàn giao lại với người nhà. Hiện tại đang tiến hành tách tài sản. Còn để giữ được dự án khu Hải Cảng hiện tại của nó. Đã đem chu kỳ thanh toán vốn dĩ thuộc về các nhà cung cấp như các cậu. Nộp đơn xin tập đoàn gia hạn thêm... Sáu tháng."

Đồng tử Trương Dương trong nháy mắt co rụt lại. Chuyện Hạ Nguyên Xung phải bồi thường tiền mặc dù rất bí mật. Nhưng trong giới cũng lờ mờ có tin đồn. Chỉ là không ai biết chi tiết cụ thể.

"Sáu tháng. Lão Trương. Dây chuyền vốn của cậu. Chắc là... Chống đỡ được chứ?"

Nói đến đây. Mặt Trương Dương đã trắng bệch. Rượu cũng tỉnh luôn. Đối với những người làm công trình cung ứng mà nói. Chu kỳ thanh toán kéo dài thêm nửa năm. Đồng nghĩa với việc đòi đi nửa cái mạng.

"Không... Anh Xung chưa nói với em chuyện này a. Anh ấy bảo chậm nhất tháng sau là có thể quyết toán a... Hơn nữa... Hơn nữa anh Thiên Nhiên. Tập đoàn Sơn Hải các anh lớn như vậy. Dù sao cũng không đến mức... Không đến mức nợ em chút tiền công trình này chứ..."

Giọng Trương Dương bắt đầu run rẩy. Cậu ta đang cố gắng tự an ủi mình.

"Nó đều nói là chậm nhất rồi mà. Hơn nữa nợ thì chắc chắn là không nợ đâu. Chỉ là hơi chậm một chút thôi. Cậu lần đầu tiên làm công trình à? Không biết những dự án của công ty lớn đều có ngân sách. Hơn nữa quy trình tài vụ rất rườm rà sao?"

"Em... Em... Chuyện, chuyện này là thật sao? Để em gọi điện thoại cho Hạ Nguyên Xung xác nhận lại một chút."

Trương Dương khóc không ra nước mắt. Vừa định cầm điện thoại lên. Đã bị Hạ Thiên Nhiên một tay đè xuống.

"Này. Cậu biết tại sao dạo gần đây Nguyên Xung không xuất hiện không?"

"Anh ấy... Anh ấy... Mấy anh em không nói về anh ấy. Cơ thể không khỏe. Gặp tai nạn bị thương sao..."

"Tại sao lại không khỏe? Lại tại sao lại bị thương? Lão Trương cậu nhìn đâu có giống một thằng ngốc đâu a. Cậu bây giờ gọi điện thoại qua đó. Thế này chẳng phải là vạch trần nhược điểm của người ta sao? Cậu có biết làm việc không đấy? Tôi là anh trai nó. Cậu không tin tôi. Vậy Dư tiểu thư chẳng phải đang ở đây sao? Hôm nay tôi lại tại sao lại đến đây a?"

"Dư... Dư tiểu thư...?"

Dưới sự dụ dỗ liên tục của Hạ Thiên Nhiên. Chuyện này Trương Dương đã tin đến bảy tám phần rồi. Và khi Trương Dương gọi tên Dư Náo Thu. Người phụ nữ còn chưa biết phải phản ứng thế nào. Thì Hạ Thiên Nhiên đã lật mở cái bẫy mà anh gài ngay từ đầu câu chuyện.

"Ây da. Lão Trương nếu cậu thực sự muốn xác nhận. Cái thằng Nguyên Xung này cách đây không lâu vừa mới lấy hai mươi triệu từ chỗ câu lạc bộ xe sang đi để lấp hố đấy. Người hội phó chẳng phải đang ở đây sao. Cậu hỏi một câu chẳng phải là rõ rồi sao."

Một câu nói đâm trúng tim đen. Cái loại khoản tiền này quyết toán sớm hay muộn thì tính chất hoàn toàn khác nhau. Trương Dương sao có thể không gấp? Trực tiếp đứng bật dậy. Ba bước gộp làm hai bước. Gạt người phụ nữ đang ngả ngớn trên người bạn thân ra. Túm lấy cổ áo đối phương. Quát:

"Đứng lên! Tôn Duệ! Có chuyện hỏi mày!"

Tiếng quát này của Trương Dương nghe có phần thê lương. Cái vị hội phó Tôn Duệ bị gọi tên đó đang uống đến mức đầu óc quay cuồng. Bị túm mạnh một cái. Rượu trong tay đổ hết ra đũng quần. Lập tức cũng nổi cáu:

"Trương Dương mày nổi điên cái gì! Mẹ mày uống nhiều quá rồi đúng không!"

"Tao hỏi mày. Mấy ngày trước có phải Hạ Nguyên Xung đã rút hai mươi triệu từ tài khoản câu lạc bộ đi không? Có phải không?!"

Tiếng nhạc trong phòng bao không biết từ lúc nào đã bị nữ nhân viên sale bị dọa sợ tắt đi rồi. Lúc này tiếng chất vấn của Trương Dương trong căn phòng rộng lớn nghe vô cùng chói tai.

Tôn Duệ sững người. Rượu tỉnh đi quá nửa. Cậu ta theo bản năng liếc nhìn Hạ Thiên Nhiên sắc mặt nhạt nhòa đang ngồi cách đó không xa. Rồi lại nhìn Trương Dương mặt đỏ tía tai. Gân xanh nổi đầy. Lắp bắp nói:

"Mày... Sao mày biết? Anh Xung đó là... Đó là trong nhà có chút việc gấp. Nói là xoay vòng vốn. Vài ngày nữa sẽ trả..."

"Trả cái rắm! Đó là nó lấy đi lấp hố rồi!"

Trương Dương đột nhiên buông tay. Lão Tôn ngã ngồi xuống sô pha. Trương Dương quay người lại. Cả người giống như bị rút sạch xương cốt trong nháy mắt. Mềm nhũn dựa vào mép bàn trà. Miệng lẩm bẩm:

"Xong rồi... Xong hết rồi... Hai mươi triệu cũng phải mượn từ câu lạc bộ. Vậy cái lỗ hổng tám mươi triệu đó chắc chắn là thật rồi... Sáu tháng... Đừng nói là sáu tháng. Ba tháng thôi tao cũng phải phá sản thanh lý tài sản... Hạ Nguyên Xung. Mẹ mày đúng là đồ súc sinh!"

Tiếng chửi rủa này. Giống như một quả bom làm nát bét màn kịch đốt tiền xa hoa này.

Chục người đang ngồi đây. Mặc dù bình thường chơi bời trác táng. Nhưng trong nhà ít nhiều cũng có chút công việc làm ăn qua lại với Hạ Nguyên Xung hoặc tập đoàn Sơn Hải. Thậm chí có những người giống như Trương Dương. Đặt cược cả gia tài và tính mạng vào miếng mồi ngon khu Hải Cảng này.

Giờ phút này nghe thấy những từ khóa "Lỗ hổng tám mươi triệu", "Gia hạn thanh toán". Từng người một sắc mặt biến đổi đột ngột. Bầu không khí tụ tập xa xỉ vốn dĩ đã sụp đổ ngay tắp lự. Biến thành một hiện trường hoảng loạn.

"Trương Dương. Mày nói rõ ràng xem. Gia hạn cái gì?"

"Anh Xung thực sự nợ tiền rồi?"

"Lão Tôn. Số tiền đó thực sự bị rút đi rồi?"

Mọi người nhao nhao xúm lại. Cảnh tượng trong chốc lát mất kiểm soát.

Và ở ngay trung tâm của cơn bão hỗn loạn này. Hạ Thiên Nhiên lại yên tĩnh giống như một kẻ đứng ngoài cuộc.

Anh lại bưng ly sâm panh lên. Nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Sau đó xuyên qua thành ly pha lê trong suốt. Nhìn về phía Dư Náo Thu vẫn luôn không nói một lời bên cạnh.

"Có thú vị không? Còn thú vị hơn nhiều so với việc cô gọi tôi đến đây đúng không?" Người đàn ông híp mắt hỏi.

Người phụ nữ im lặng một hồi lâu. Cho dù bình thường Dư Náo Thu có là người duy sợ thiên hạ không loạn đến mức nào đi chăng nữa. Nhưng đối với tình trạng hỗn loạn mà Hạ Thiên Nhiên chỉ dùng vài câu dụ dỗ đã gây ra trước mắt này. Vẫn thật tâm đưa ra đánh giá hai chữ:

"Đặc sắc ——"

Dư Náo Thu nhìn đám tay sai đắc lực bình thường tiền hô hậu ủng Hạ Nguyên Xung. Giờ phút này lại vì lợi ích bị tổn hại mà chửi rủa ầm ĩ trước mắt. Chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm. Cũng vô cùng thú vị.

"Bác sĩ Dư. Cô mượn tôi để mượn oai hùm một lần. Nhưng tôi lại chẳng nhận được chút lợi ích nào. Chuyện này không giống với việc mà đối tác hợp tác nên làm a. Bây giờ tôi lại tặng cô một màn mượn oai hùm. Thể hiện thành ý của tôi một chút."

"Ý của anh là...?"

Dư Náo Thu nghiêng đầu. Ánh đèn trong phòng bao chiếu rọi vào đôi mắt cô ta lấp lánh rực rỡ. Làm gì còn nửa phần bạc bẽo xa cách.

Anh đặt ly rượu xuống. Đứng dậy.

Trương Dương vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của anh thấy vậy. Lập tức giống như nắm được cọng rơm cứu mạng mà nhào tới. Cái bộ dạng khóc lóc thảm thiết đó. Làm gì còn nửa điểm nghĩa khí của cái kẻ mở miệng ra là "Anh Xung" ngậm miệng lại là "Anh Xung" vừa nãy:

"Anh Thiên Nhiên! Hạ thiếu! Anh phải cứu em a! Đợt thép đó của em nhưng là..."

"Được rồi."

Anh quét mắt nhìn một vòng những người hợp tác đang tràn đầy mong đợi xung quanh. Nhàn nhạt nói:

"Mọi người. Dự án khu Hải Cảng. Tôi chỉ là người ngoài cuộc. Rất nhiều chuyện. Tôi không tiện nhúng tay vào. Cũng không có quyền nhúng tay vào. Hôm nay tôi chỉ là truyền đạt lại nỗi khó khăn và sự xin lỗi của em trai tôi thôi. Mọi người hợp tác. Nói đến cùng cũng là một sự thẳng thắn chân thành mà. Hơn nữa những chuyện này nếu đã có thể nói ra. Vậy thì chắc chắn là không sợ không có người dọn dẹp hậu quả. Hơn nữa có thể tụ tập ở đây. Chắc chắn không phải là nể mặt một người nào đó. Mà là tin tưởng tập đoàn Sơn Hải. Và cả..."

Hạ Thiên Nhiên chuyển hướng câu chuyện. Ánh mắt nhẹ nhàng rơi trở lại người Dư Náo Thu đang ngồi trên sô pha. Giống như đang xem kịch chằm chằm nhìn mình.

"Nhà họ Dư của tập đoàn hồ Thiên Bình. Nguyên Xung mặc dù trên người đang có một lỗ hổng. Nhưng dòng vốn của nhà họ Dư thì lại vô cùng khỏe mạnh a. Hơn nữa trong việc quản lý nguồn vốn của dự án bất động sản lại càng vô cùng lão luyện. Tin rằng với tư cách là người hợp tác của dự án lần này. Dư tiểu thư sẽ không bỏ mặc mọi người đâu."

Trương Dương sững người một lát. Sau đó chợt phản ứng lại.

Đúng rồi! Hạ Nguyên Xung không xong rồi. Nhưng dự án vẫn còn đó mà! Dư Náo Thu vẫn còn đó mà!

"Chị Thu! Dư tổng! Chị không thể bỏ mặc bọn em a!"

"Đúng vậy Dư tổng. Bọn em vẫn luôn đi theo chị và anh Xung làm việc. Bây giờ bên chỗ anh Xung đang gặp khó khăn. Chị đừng có bỏ mặc bọn em a..."

Trong nháy mắt. Đám đông vốn dĩ đang vây quanh Hạ Thiên Nhiên. Toàn bộ đổ dồn về phía Dư Náo Thu.

Dư Náo Thu ngồi trên sô pha. Nhìn đám người đang bày ra vẻ mặt nịnh nọt. Nôn nóng muốn bày tỏ lòng trung thành trước mắt. Rồi lại ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên Nhiên đang đứng ngoài đám đông. Vẻ mặt không liên quan đến mình đang chỉnh lại ống tay áo.

Cô ta hiểu rồi.

Người đàn ông này. Không chỉ thắng trò chơi. Mà còn đóng gói chiến lợi phẩm tặng lại cho cô ta...

Nhưng cái giá phải trả. Là một lần nữa chia rẽ mối quan hệ giữa cô ta và Hạ Nguyên Xung.

Nếu như đồng ý. Vậy thì vào khoảnh khắc này. Địa vị của Dư Náo Thu trong mắt những người này. Sẽ hoàn toàn thay thế Hạ Nguyên Xung.

Trong mắt người phụ nữ xẹt qua một tia sáng kỳ lạ. Cô ta đứng dậy. Tư thế uể oải ban đầu lập tức được thu lại. Thay vào đó là nụ cười thân thiện dễ gần.

"Được rồi. Mọi người cũng không cần phải căng thẳng như vậy."

Cô ta mở lời. Hiện trường lập tức yên tĩnh. Cô ta nhìn những người hợp tác thấy gió bẻ măng này. Mỉm cười nói:

"Về vấn đề chu kỳ thanh toán của mọi người. Ngày mai mang hợp đồng đến văn phòng của tôi. Tôi sẽ xem xét lại một lần nữa. Hồ Thiên Bình chúng tôi nếu đã hợp tác với Sơn Hải. Vậy thì chắc chắn sẽ không bị tuột xích vào lúc này. Tôi hứa với mọi người. Tuyệt đối sẽ không để mọi người phải chịu thiệt. Cũng tuyệt đối sẽ không có chuyện nợ nần xảy ra."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!