Chương 656: Hận ta tình hèn nháo một thu (Ba)
Dư Náo Thu trước khi Hạ Thiên Nhiên đến. Hoàn toàn không ngờ tới. Đối phương vậy mà lại giúp mình thu phục lòng người.
Đây đúng là một niềm vui bất ngờ. Mặc dù số cổ phần mà đám bạn bè chơi bời lêu lổng của Hạ Nguyên Xung này góp lại. So với toàn bộ khoản đầu tư của khu Hải Cảng chỉ có thể coi là hạt muối bỏ biển. Nhưng đối với Dư Náo Thu, người phụ trách vốn xuất thân là một bác sĩ tâm lý mà nói. Hiện tại trong toàn bộ dự án. Thứ thiếu nhất chính là cái hệ thống nhân sự vừa làm được việc lại vừa nghe lời này.
Hạ Thiên Nhiên ở bên cạnh thấy người phụ nữ đã ổn định được cảm xúc của những người có mặt. Anh đưa tay xem đồng hồ. Ra hiệu bằng mắt cho Ngũ Hiêu. Tự mình bước ra khỏi phòng bao.
"Anh Thiên Nhiên. Anh đi đâu vậy?!"
Trương Dương là người gọi đầu tiên. Cậu ta vừa mới khui một chai rượu.
Mọi người nhìn theo tiếng gọi của cậu ta. Người đàn ông quay lưng lại với mọi người xua tay. Bỏ lại một câu: "Mọi người chơi vui vẻ nhé. Tôi còn có chút việc."
Có người muốn giữ lại. Dư Náo Thu cũng đã cầm lấy túi xách của mình. Vượt qua đám đông. Xoay người một cái. Dập tắt ý định đuổi theo của bọn họ:
"Bây giờ là thời gian riêng tư của tôi và anh ấy. Nhớ sáng mai đến tìm tôi đấy."
"Ồ —— Hiểu rồi hiểu rồi hiểu rồi."
Đám đông phát ra một tràng cười ồ lên đầy ẩn ý.
"Anh Thiên Nhiên, chị Thu. Hai người chơi vui vẻ nhé!"
"Lại đây lại đây lại đây. Chỉ là một phen hú vía thôi. Chúng ta tiếp tục hát nào."
...
...
Năm phút sau. Hai người bước ra khỏi hội sở Bạch Cung. Gió đêm hơi se lạnh. Thổi bay hơi men trên người.
Ngũ Hiêu đã xuống hầm để xe lấy xe rồi. Dư Náo Thu đứng trên bậc thềm. Nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
"Ván cược này là anh thắng rồi. Nhưng sao tôi có cảm giác. Người thu hoạch cuối cùng lại là tôi nhỉ?"
"Bởi vì chỉ khi nghĩ đến việc đôi bên cùng có lợi. Mới được coi là đối tác hợp tác a." Hạ Thiên Nhiên đút hai tay vào túi. Nhìn dòng xe cộ đằng xa. "Hơn nữa không phải cô gọi tôi đến để hộ giá sao? Nếu đã đến rồi. Thì dù sao cũng phải giúp cô dọn dẹp đường đi chứ. Đám người đó mặc dù là cỏ ven tường. Nhưng làm việc thì vẫn dùng được. Chỉ cần trong tay cô nắm giữ lợi ích."
"Anh không sợ sau khi tôi làm lớn mạnh rồi. Ngược lại sẽ nuốt trọn em trai anh đến mức xương cũng chẳng còn sao?"
"Đó là chuyện của nó. Cũng là bản lĩnh của cô." Giọng Hạ Thiên Nhiên nhạt nhòa. "Việc phát triển mảnh đất ở khu Hải Cảng. Nó tìm nhà họ Dư các người hợp tác. Vốn dĩ là cảm thấy bản thân năng lực không đủ. Nếu bản thân nó đã muốn rước sói vào nhà. Thì đừng trách bánh ngọt bị người ta cắt đi mất."
"Đừng có nói tôi khó nghe như vậy. Lần này tôi và em trai anh. Hồ Thiên Bình và Sơn Hải. Đó là hợp tác chân thành công khai công bằng đàng hoàng. Hơn nữa..."
"Hơn nữa cái gì?"
"Hơn nữa cái gọi là hộ giá của tôi. Ý định ban đầu không phải là để anh đến giúp tôi làm những việc này."
Hạ Thiên Nhiên nghe mà bật cười. Có chút cay nghiệt nói: "Hơ. Chẳng lẽ đây không phải là thứ cô thích sao? Cô đừng có nói bảo tôi qua đây. Chỉ là vì bữa nhậu tẻ nhạt. Đơn thuần là cần một người đàn ông ở bên cạnh đấy nhé."
"..."
Dư Náo Thu nhất thời á khẩu.
Hạ Thiên Nhiên liếc nhìn cô ta một cái. Cũng không nói thêm gì nữa. Mà móc điếu thuốc trong túi ra. Rút một điếu ngậm vào miệng. Bên tai đúng lúc vang lên tiếng "Xạch". Một ngọn lửa nương theo đó bay đến trước mắt anh.
Sợi thuốc lá theo sự thiêu đốt của ngọn lửa và cái hít vào chớp mắt trở nên đỏ rực. Cùng với một ngụm khói phả ra. Lại dần dần tối đi.
"Vẫn còn giữ à?"
Hạ Thiên Nhiên liếc nhìn chiếc bật lửa trong tay Dư Náo Thu. Đó chính là "Món quà" mà anh để lại cho cô ta ở Thượng Hải.
"Tôi là người rất hay thù dai. Cho nên tôi coi nó như một loại... Sỉ nhục vậy."
Dư Náo Thu thu lại chiếc bật lửa có khắc hình hoa hồng đó. Giọng điệu nhàn nhạt.
"Nói quá lời rồi. Trên thương trường nói chuyện thương trường. Chúng ta cũng chỉ là mỗi người lấy thứ mình cần thôi. Đừng quên ngay từ đầu tại sao tôi lại tìm cô. Đừng làm ra vẻ giống như đang ghen tuông hờn dỗi như vậy. Nếu cô cảm thấy trong cái hoàn cảnh đó tôi làm cô mất mặt. Cùng lắm thì tôi hứa lần sau sẽ cõng cô một chút."
Đối với những lời nói khốn nạn không đau không ngứa này của người đàn ông. Người phụ nữ chỉ cười khẩy một tiếng. Không thèm đáp lại.
Xe của Ngũ Hiêu. Đỗ vững vàng dưới bậc thềm.
Thấy Hạ Thiên Nhiên tạm thời chưa nhúc nhích. Dư Náo Thu không khỏi hỏi: "Bây giờ chúng ta đi đâu?"
Câu hỏi này ngược lại làm người đàn ông bị hỏi khó rồi: "Tôi tưởng cô ra ngoài tiễn tôi chứ. Tôi không thích trong xe mình có mùi thuốc lá. Cho nên đứng đây hút xong điếu thuốc. Hút xong tôi sẽ về nhà."
Dư Náo Thu sững người. Buột miệng thốt ra một khoảng thời gian: "Bây giờ mới có chín giờ a."
Hạ Thiên Nhiên vừa nhả khói. Vừa chỉ vào tòa nhà chọc trời phía sau: "Đúng rồi. Hay là cô quay lại tiếp tục uống với bọn họ đi."
"Tôi đã theo anh ra ngoài rồi. Anh bảo tôi quay lại đó?" Dư Náo Thu với vẻ mặt khó tin. Cứ như thể đối với cô ta đây là một chuyện vô cùng khó chấp nhận. Cô ta bực tức nói: "Hạ Thiên Nhiên anh có biết chơi không vậy? Mới có chín giờ anh đã vội vàng đòi về nhà?"
"Haha. Giống như cái kiểu chơi của các người vừa nãy á? Ngửa cổ nốc mấy thứ nước đái ngựa á? Vậy thì tôi thà về nhà chơi game còn hơn~ Cô biết chơi. Vậy thì cô cứ tiếp tục chơi đi. Gọi vài gã nam người mẫu đến hầu hạ. Tính vào sổ của tôi. Dù sao thì chúng ta đều đã nói rõ là thân ai nấy lo rồi mà. Hơn nữa cô yên tâm. Tôi không có tính hay ghen như cô đâu. Lại còn làm bộ làm tịch. Nói cái gì mà 'Ây da. Người tôi đây thù dai lắm. Đây là một loại sỉ nhục'. Hahahaha~"
Hạ Thiên Nhiên âm dương quái khí học theo bài phát biểu trước đó của Dư Náo Thu. Cuối cùng tự mình cũng bật cười. Anh lắc đầu. Sải bước tự mình đi đến trước thùng rác gần đó. Dập tắt điếu thuốc ném vào gạt tàn.
"Anh ——!"
Mặt Dư Náo Thu lúc đỏ lúc xanh. Cũng không biết là vì xấu hổ hay tức giận. Cô ta thấy Hạ Thiên Nhiên thực sự không định đoái hoài gì đến mình. Mở cửa xe ngồi vào trong. Trông có vẻ như chuẩn bị rời đi. Người phụ nữ đột nhiên cao giọng. Nói:
"Hạ Thiên Nhiên. Hình phạt đâu? Hôm nay đánh cược anh thắng rồi. Hình phạt đâu? Tôi không thích nợ nần người khác."
Cửa kính của chiếc xe BMW. Từ từ hạ xuống. Lộ ra khuôn mặt mà trong mắt Dư Náo Thu là vô cùng đáng đòn của Hạ Thiên Nhiên.
"A. Cái này cô ngược lại đã nhắc nhở tôi rồi..."
Người đàn ông ngồi trong xe ngửa đầu lên. Suy nghĩ một lát. Xoa xoa bụng:
"Hôm nay tôi làm việc cả ngày. Vẫn chưa ăn tối."
"Tôi biết một nhà hàng rất ngon."
Dư Náo Thu bước xuống bậc thềm. Liền nghe thấy Hạ Thiên Nhiên khinh thường "Xì" một tiếng. Điều này khiến người phụ nữ nhíu mày. Nói lại:
"Chỗ đó anh chọn. Tôi sẽ thanh toán!"
Cô ta vừa định mở cửa xe. Tay đã nắm lấy tay nắm cửa rồi. Hạ Thiên Nhiên lại nghiêng đầu hỏi:
"Cô biết nấu ăn không? Biết nấu thì lên xe. Hôm nay phạt cô nấu một bữa cơm. Không biết nấu thì cô mau về đi. Đừng làm lãng phí thời gian của mọi người. Tôi thực sự không có gì muốn phạt cô cả. Cô có thể cho tôi cái gì chứ. Tôi cái gì cũng không thiếu."
Bàn tay đang nắm lấy tay nắm cửa của Dư Náo Thu đột nhiên cứng đờ. Cô ta nghiến răng. Tay dùng sức. Chỉ nghe thấy cửa xe "Cạch" một tiếng mở ra. Người phụ nữ rướn người về phía trước. Vẫn ngồi vào trong.
Chiếc xe BMW chầm chậm khởi động. Ống xả hình tròn. Phả ra một luồng khói đen.
...
...
"Khụ khụ khụ, khụ khụ khụ khụ khụ... Oẹ, ợ..."
Trong nhà ở tiểu khu. Hạ Thiên Nhiên dùng tay xua xua mùi khói sặc sụa. Nhìn vào trong nồi không ngừng bốc lên khói đen. Rõ ràng là một món ăn không biết tên đã cháy khét lẹt. Lại ngước mắt nhìn Dư Náo Thu đang vô cùng tập trung nghiêm túc. Vẫn đang hất chảo.
"Cô không phải nói cô biết nấu ăn sao?"
"Thế này không phải đang nấu sao! Anh mù à!"
"Không phải... Chúng ta ai mù a. Cái này cháy khét lẹt rồi cô không nhìn ra à?"
"Cháy rồi thì không ăn được nữa sao?! Chẳng lẽ cái này không phải là thức ăn sao? Đưa đĩa đây cho tôi!"
"Tôi..."
Dư Náo Thu vậy mà lại cãi cùn lấy được. Hạ Thiên Nhiên hỏi một câu cô ta vặn lại một câu. Nói chung là một chút chỉ trích cũng không chịu được. Chủ yếu dựa vào việc ngụy biện tự mình thấy đúng. Ai to mồm người đó có lý.
"Ây da. Đi đi đi đi đi. Để tôi. Lát nữa hàng xóm lại gọi báo cháy mất."
Hạ Thiên Nhiên xắn tay áo lên. Nhanh nhẹn tắt bếp. Bật máy hút mùi. Nhận lấy cái muôi liền đổ thức ăn trong nồi sang một bên.
Vừa nãy sau khi về nhà. Hạ Thiên Nhiên lại hỏi Dư Náo Thu một lần nữa xem có biết nấu ăn không rồi mới lên lầu chơi game. Sau đó ngửi thấy mùi mới phát hiện ra có điều không ổn. Vội vã chạy xuống lầu. Sự thật chứng minh Dư Náo Thu đúng là một tên ngốc chốn nhà bếp. Xì dầu và giấm nếu không có nhãn mác đoán chừng cũng không phân biệt được cái nào với cái nào. Thực ra nghĩ lại cũng đúng. Với hoàn cảnh sinh trưởng được nuông chiều từ bé của cô ta. Đều là đợi người khác phục vụ. Biết vào bếp mới gọi là chuyện hiếm.
"Cô không phải học tâm lý học ở nước ngoài sao? Bình thường không vào bếp à?"
"Thuê người đến nấu chứ."
Dư Náo Thu hùng hồn đứng sang một bên. Hạ Thiên Nhiên đun nước sôi rửa lại nồi một lần nữa. Anh vẫn là nghĩ cái kiểu trải nghiệm du học này quá tốt đẹp rồi. Tưởng ai cũng giống như Tào Ngải Thanh. Chỉ cần sống tự lập một thời gian. Là có thể nắm vững một vài kỹ năng sinh tồn.
"Haizz. Cô ở cùng với đám bạn bè chơi bời lêu lổng đó uống rượu chẳng phải tốt sao. Có người hầu hạ có người tung hô. Tự nhiên lên xe làm gì không biết. Đến chỗ tôi lại còn phải nấu cơm cho tôi. Nấu cũng không xong. Chỉ toàn làm vướng chân vướng tay..."
Hạ Thiên Nhiên cằn nhằn một trận. Lần này Dư Náo Thu lại không để bụng. Mà nhìn người đàn ông tất bật một hồi. Cười nói:
"Vậy chẳng phải bây giờ anh cũng đang hầu hạ tôi sao?"
Tay Hạ Thiên Nhiên khựng lại. Nhìn người phụ nữ nói:
"Bây giờ tôi chỉ nấu phần của tôi thôi. Cô hoặc là bây giờ lấy hai củ khoai tây trong tủ lạnh ra tự mình thái. Hoặc là cô bây giờ mở cửa đi luôn đi. Chỗ tôi không có đồ ăn chùa. Đó là dành cho ăn mày."
"Anh..."
Dư Náo Thu trừng mắt nhìn anh hai giây. Sau đó giậm chân một cái. Xoay người.
"Đi thong thả không tiễn."
Hạ Thiên Nhiên vẫn đang rửa nồi. Nhưng người phụ nữ không đi xa. Đi ngang qua tủ lạnh thì dừng lại. Cô ta dường như càng nghĩ càng tức. Cuối cùng mở tủ lạnh ra. Lấy lại hai củ khoai tây trên bề mặt vẫn còn dính bùn đất. Quay trở lại "Bốp" một tiếng đặt lên thớt.
"Rửa đi."
Người đàn ông rửa xong nồi. Nhường chỗ. Không tắt vòi nước. Thuận thế dặn dò.
"..."
Cảm thấy bên cạnh không có động tĩnh gì. Anh nghiêng đầu. Liền thấy Dư Náo Thu vẫn đang nhìn anh chằm chằm.
"Cô trừng hai cái mắt cá lồi đó nhìn tôi làm gì a. Rửa đi a. Nhà cô ăn khoai tây ăn cả bùn cả vỏ à? Lớn tướng thế này rồi. Sao một chút chuyện cũng không biết ý tứ thế nhỉ. Cái biểu cảm này của cô nếu đem đi đóng phim. Chắc chắn là bị bình luận chê bai ngập trời. Thể hiện cảm xúc chỉ biết trừng mắt."
Dư Náo Thu cuối cùng cũng nhắm mắt lại. Hít một hơi thật sâu. Bình ổn lại tâm trạng. Cô ta phát hiện ra cái miệng này của Hạ Thiên Nhiên. Bất kể là dụ dỗ người khác hay là âm dương quái khí. Đều có một loại thiên phú bẩm sinh.
Hạ Thiên Nhiên xử lý thịt. Còn Dư Náo Thu tạm thời cũng không nói gì nữa. Cầm hai củ khoai tây lên rửa sạch.
"Dao gọt vỏ đâu?"
"Này~"
Người đàn ông đưa qua một cái bùi nhùi sắt.
"Anh đưa tôi cái này làm gì? Cái này không phải là để cọ nồi cọ bếp sao?"
"Cô rửa đi. Lấy cái thứ này cọ khoai tây. Dùng tốt hơn dao gọt vỏ nhiều."
"Thế này được không đấy..."
Dư Náo Thu vô cùng ghét bỏ cái bùi nhùi sắt vừa nãy Hạ Thiên Nhiên dùng để cọ nồi. Nhưng vẫn nhận lấy. Cẩn thận rửa lại hai lần. Sau đó một tay cầm bùi nhùi. Một tay cầm khoai tây. Suy nghĩ một chút. Dùng sức cọ một cái...
"Ế?"
Đừng nói, cọ một cái như vậy. Lớp vỏ trên bề mặt khoai tây nháy mắt đã sạch quá nửa. Cách này quả thực là vừa tiện lợi lại vừa nhanh chóng. Hơn nữa còn không bị lãng phí như dùng dao gọt vỏ.
"Hơ~" Hạ Thiên Nhiên cười ngoài da nhưng trong lòng không cười. Cố tình trêu chọc: "Thế nào. Có phải rất thần kỳ không a?"
"Xì... Quả thực là khá... Tiện lợi."
Dư Náo Thu cảm thấy vô cùng mới mẻ. Hai củ khoai tây. Rửa sạch. Dùng cách này chưa đến một phút đã cọ xong rồi. Cô ta vẫn còn có chút chưa đã thèm mà xác nhận lại:
"Chỉ hai củ... Đủ không?"
"Đủ rồi. Hai củ này đều khá to. Bây giờ thái sợi. Trước tiên thái thành từng lát từng lát. Sau đó xếp chồng lên nhau. Căn độ rộng hẹp chém một nhát xuống là thành khoai tây sợi rồi."
Hạ Thiên Nhiên dặn dò xong. Lại một lần nữa bật bếp lên. Dường như quy trình trước đó đã khiến Dư Náo Thu có cảm giác thành tựu. Đối với yêu cầu tiếp theo của người đàn ông. Cũng không còn tâm lý kháng cự nữa.
"Anh... Nam Sơn Giáp Địa nhà các anh không phải có đầu bếp sao? Sao anh lại nghĩ đến việc... Học nấu ăn vậy? Sở thích à?"
Đối với câu hỏi này. Hạ Thiên Nhiên không hề mỉa mai hay trêu chọc. Anh chỉ tiếp tục công việc trên tay. Cảm khái nói:
"Trong trí nhớ của tôi. Tôi chỉ mới ăn qua một bữa cơm do mẹ nấu cho. Ăn xong thì miệng nôn trôn tháo. Và hình thức của món ăn đó. Đến nay tôi vẫn nhớ như in. Cũng là một món khoai tây xào sợi. Bề ngoài trông giống hệt như món ăn hắc ám vừa nãy của cô vậy."
Dư Náo Thu trong chốc lát cũng không phân biệt được đây là đang châm biếm Bạch Văn Ngọc. Hay là đang mỉa mai mình. Chỉ có thể cố gắng gỡ gạc thể diện:
"Vậy... Không biết nấu ăn chẳng phải là chuyện rất bình thường sao."
"Vậy thì cũng phải có người nấu chứ a. Năm mười lăm mười sáu tuổi tôi dọn ra khỏi nhà sống một mình. Sinh hoạt phí mỗi tháng vừa hay đủ tiền ăn. Nếu muốn ăn ngon một chút. Thì chỉ có thể tự mình nấu. Cho nên đây không phải là sở thích. Là do cuộc sống ép buộc."
"Tại sao... Lại phải dọn ra ngoài?"
Hạ Thiên Nhiên có chút nghi hoặc ngoảnh đầu nhìn Dư Náo Thu. "Sao. Đứa em trai đó của tôi không kể với cô à. Sau khi nó và dì Đào dọn đến. Tôi không muốn ở lại Nam Sơn Giáp Địa nữa. Cho nên bố tôi để tôi tự dọn ra ngoài sống."
"Là tự anh yêu cầu?"
"Ừm..." Hạ Thiên Nhiên nhớ lại một chút. Nói: "Có thể coi là vậy đi. Dù sao thì chuyện này tôi và bố tôi cũng là vô cùng ăn ý."
Sau khi nghe xong Dư Náo Thu vậy mà lại có chút hận sắt không thành thép nói:
"Anh ngốc à. Cuộc sống của đại thiếu gia không ở. Tự mình chạy ra ngoài tìm khổ để chịu. Hơn nữa anh không biết tranh giành sao?"
"Haha. Tranh giành cái gì? Tranh giành sự sủng ái trước mặt bố tôi với em trai tôi. Diễn trò cung đấu chắc?" Hạ Thiên Nhiên cười lắc đầu. Ướp thịt thái lát trong bát: "Bố tôi chuyện gì cũng rõ như ban ngày. Bữa tiệc gia đình cô đâu phải chưa từng đến. Huống hồ nếu hồi đó tôi không dọn ra ngoài. Học cách tự lập đối mặt với cuộc sống. Vậy thì những kẻ con cháu quyền quý ngồi trong phòng bao ngày hôm nay. Đoán chừng cũng có phần của tôi rồi."
"Anh không giống."
"Hửm?"
"Anh là Hạ Thiên Nhiên. Anh họ Hạ. Cho dù anh chẳng làm nên trò trống gì. Ngồi ở đó cũng đã khác biệt với bọn họ rồi."
Người phụ nữ thái xuống một lát khoai tây.
Chần thịt qua nước sôi. Nhìn những bọt nước dần dần sôi sùng sục trong nồi. Hạ Thiên Nhiên đột nhiên đối với cách nói này của Dư Náo Thu. Mang theo một sự kháng cự từ tận đáy lòng. Trong giọng điệu càng thêm phần khinh bỉ:
"Hơ. Đều thế kỷ 21 rồi. Lấy đâu ra cái gì mà dòng dõi quý tộc, trời sinh phú quý. Bản thân cô không phấn đấu. Vậy thì chỉ có thể chờ bị người ta phế bỏ thôi. Ngược lại là đứng càng cao. Ngã càng đau."
"Anh đang nói đến... Hạ Nguyên Xung?"
Dư Náo Thu không chắc chắn bề ngoài thăm dò.
"... Tôi là. Đang nói tôi."
Hạ Thiên Nhiên lặng lẽ vặn nhỏ lửa xuống mức trung bình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
