Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 658: Hận ta tình hèn nháo một thu (Năm)

Chương 658: Hận ta tình hèn nháo một thu (Năm)

Cảnh tượng Dư Náo Thu một mình dọn dẹp trong phòng khách. Đã bị chiếc camera giám sát treo ở một góc phòng âm thầm ghi lại.

"Hạ tiên sinh. Chuyện này..."

Ngũ Hiêu nhìn những hình ảnh được truyền trực tiếp lên màn hình. Ấp úng muốn nói lại thôi.

Trên chiếc ghế sô pha phía sau anh ta. Hạ Thiên Nhiên vừa uống Coca. Vừa chăm chú nhìn bóng dáng Dư Náo Thu một mình cặm cụi dọn dẹp trong ngôi nhà rộng lớn. Trông có vẻ hơi cô đơn trên màn hình.

Việc Ngũ Hiêu đến gõ cửa vừa nãy. Đương nhiên không phải là sự trùng hợp. Thực ra lúc anh ta đưa Dư Náo Thu về nhà. Để cô ta một mình nấu cơm dưới lầu. Hạ Thiên Nhiên đã về phòng ngủ. Nhắn tin bảo Ngũ Hiêu một tiếng sau đến gõ cửa. Đón mình đi.

Hơn nữa kể từ khi sắp xếp cho vị vệ sĩ này sống ngay căn hộ bên cạnh. Hạ Thiên Nhiên đã căn dặn anh lắp đặt một hệ thống camera giám sát. Bởi vì người đàn ông này đã lường trước được. Nếu mình còn tiếp tục tiếp xúc với Dư Náo Thu. Vậy thì tình huống ngày hôm nay. Sẽ không chỉ xuất hiện một lần.

"Muốn nói gì thì anh cứ nói đi."

Hạ Thiên Nhiên bước tới. Đặt lon Coca xuống. Ngồi cạnh Ngũ Hiêu.

"Chính là..." Ngũ Hiêu nhìn người phụ nữ đang tập trung dọn dẹp trên màn hình. Nói: "Chính là... Hạ tiên sinh. Cậu tốt nhất vẫn nên cẩn thận với người phụ nữ này."

"Tại sao? Tôi bảo cô ta dọn dẹp nhà cửa. Cô ta liền thực sự đi dọn dẹp. Thế này không phải rất nghe lời sao?"

Cơ thể Hạ Thiên Nhiên hơi nghiêng. Dùng tay chống cằm. Dường như không hiểu rõ lời nhắc nhở của Ngũ Hiêu.

"Đúng. Cô ta quả thực đã làm theo lời dặn dò trước khi đi của cậu mà làm. Nhưng mà, cậu không cảm thấy những người như vậy. Ngược lại mới là người đáng sợ nhất sao?"

Ánh mắt người chủ lay động. Dời tầm nhìn sang khuôn mặt vị vệ sĩ. Người đàn ông đã có nhiều năm phục vụ trong quân ngũ nhớ lại:

"Có câu nói thế này. Kẻ mềm sợ kẻ cứng, kẻ cứng sợ kẻ ngang ngược, kẻ ngang ngược sợ kẻ liều mạng. Nhưng trong quân đội. Kẻ cứng có rất nhiều. Kẻ liều mạng cũng không ít. Nhưng khi chúng tôi thực hiện nhiệm vụ hay huấn luyện. Đều có chung một nhận thức. Đó là trừ phi bất đắc dĩ. Không có việc gì thì đừng đi trêu chọc những người như vậy."

Ngũ Hiêu chỉ vào Dư Náo Thu trên màn hình.

Hạ Thiên Nhiên im lặng không lên tiếng. Chỉ nghe Ngũ Hiêu tiếp tục nói:

"Cô ta thoạt nhìn rất nghe lời. Thực hiện mệnh lệnh của cậu một cách vô cùng nghiêm ngặt. Cũng biết cậu đang cố tình gây khó dễ. Nhưng cô ta không hề cảm thấy ấm ức một chút nào. Thậm chí còn cảm thấy thú vị. Những người lính như vậy thường là những người khó quản lý nhất. Bởi vì cậu không thể phân biệt được cảm xúc của cô ta. Cho nên cậu sẽ không có cách nào phán đoán được suy nghĩ thực sự của cô ta. Dẫn đến việc cuối cùng cậu không có cách nào giao phó tấm lưng của mình cho cô ta được."

"Sao nào. Trong quân đội không phải đều là chiến hữu sao? Thế này mà cũng không tin tưởng được à?"

Ngũ Hiêu lắc đầu:

"Tôi chỉ lấy ví dụ vậy thôi. Trong quân đội đương nhiên sẽ thông qua quá trình chung sống và quan sát lâu dài. Để hiểu rõ phẩm chất của các chiến hữu với nhau. Nhưng chúng tôi đơn giản a. Chỉ cần thực hiện nhiệm vụ. Hoàn thành đợt huấn luyện là được. Không có chuyện gì khác. Nhưng cái này của cậu... Hạ tiên sinh, xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng. Tôi không có nhiều kinh nghiệm tình cảm như vậy. Nhưng một người như thế mà cậu lại đặt cô ta vào chuyện tình cảm... Điều này khiến tôi nhớ lại một chuyện cũ...

Hồi trước tiểu đội chúng tôi có một cậu lính... Tôi không biết diễn tả thế nào nữa. Chính là cảm giác người này rất tinh ranh, nhưng lại rất ngoan ngoãn ấy. Tinh ranh trong cách đối nhân xử thế. Ngoan ngoãn ở chỗ lần nào cậu ta cũng nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh. Có một lần tiểu đội trưởng nổi cáu. Lỡ lời. Bảo cậu ta đi chết đi. Hôm đó huấn luyện xong thì không thấy bóng dáng người đâu nữa. Sau này tìm thấy người rồi. Tự biến bản thân thành cái dạng sống dở chết dở. Đại đội trưởng biết chuyện chạy tới. Đá thẳng một cước vào ngực tiểu đội trưởng. Nói anh bảo người ta đi chết. Sao anh không tự mình thử xem?

Cảnh tượng lúc đó tôi nhớ rất rõ ràng. Bởi vì đúng lúc đại đội trưởng đánh tiểu đội trưởng. Thì cậu lính đó đột nhiên tỉnh lại. Sau đó bật cười. Vừa ho ra máu vừa cười. Lúc đó mấy chiến hữu chúng tôi đều đưa mắt nhìn nhau kinh hãi. Tiếng cười đó đến nay tôi vẫn nhớ như in. Nhưng đến giờ tôi vẫn không hiểu rốt cuộc cậu lính đó đang cười cái gì...

Hạ tiên sinh. Dư tiểu thư mang đến cho tôi. Chính là cái cảm giác như vậy."

Hạ Thiên Nhiên trong suốt quá trình đó vẫn luôn không nói gì. Đợi cho đến khi Ngũ Hiêu trần thuật xong. Mới gật gật đầu. Tiếp tục nhìn theo bóng lưng đang dọn dẹp của Dư Náo Thu trong camera giám sát. Không biết đang nghĩ gì.

...

...

Ngày hôm sau. Dư Náo Thu đến văn phòng tạm thời của mình ở khu Hải Cảng đúng giờ.

Tối hôm qua cô ta đã nhận được không ít tin nhắn. Đều là do đám bạn bè chơi bời lêu lổng của Hạ Nguyên Xung gửi đến. Bây giờ biết người chính thức đã xảy ra chuyện. Vội vội vàng vàng muốn đến tìm cô ta.

Nhưng khi cô ta bước vào văn phòng. Một nhân vật không ngờ tới. Đã ngồi chễm chệ trên chiếc ghế văn phòng.

Bóng người đó quay lưng về phía cửa chính. Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên đầu vẫn còn quấn lớp băng gạc màu trắng chói mắt. Dư Náo Thu bước vào cửa liền sững người.

"Anh... Khỏe rồi sao?"

Người đó từ từ quay người lại. Rõ ràng là Hạ Nguyên Xung dạo này vẫn luôn dưỡng bệnh ở nhà.

Cậu ta không trả lời ngay câu hỏi của Dư Náo Thu. Chỉ lạnh lùng nhìn đối phương, trả lời một nẻo:

"Ngồi vị trí này thoải mái không?"

Người phụ nữ khẽ cười một tiếng. Đi đến bên giá treo quần áo giữa phòng treo túi xách và áo khoác măng tô của mình lên. Thấy cô im lặng. Hạ Nguyên Xung đứng dậy. Trừng mắt nhìn giận dữ. Hạ giọng. Nhấn mạnh từng chữ:

"Tối hôm qua Tôn Duệ gọi điện thoại cho tôi. Cô muốn làm gì?"

"Tôi muốn làm gì?" Dư Náo Thu lấy bao thuốc lá và bật lửa từ trong túi áo khoác ra. Chầm chậm bước đến đối diện Hạ Nguyên Xung. Động tác ung dung thong thả châm một điếu thuốc. "Tôi muốn đẩy nhanh tiến độ a, tôi còn có thể muốn làm gì. Hạ thiếu gia. Chẳng lẽ bao nhiêu đội thi công như vậy. Đều phải đợi đến sau khi anh dưỡng thương xong mới được thi công sao?"

"Rầm ——!!"

Hạ Nguyên Xung đập mạnh một đấm xuống bàn. Gào thét khản cả cổ:

"Cô biết thừa Hạ Thiên Nhiên đang lừa bọn họ. Tất cả các khoản tiền đều sẽ không bị gia hạn. Tại sao cô không giúp tôi giải thích?! Tại sao cô không nói cho bọn họ biết?!!"

"... Tại sao ư?"

Dư Náo Thu lẩm bẩm trong miệng một tiếng. Tự mình bật cười. Lạnh lùng nói:

"Triệu Nguyên Xung. Chẳng phải anh cũng không nói cho tôi biết. Chuyện anh ngay cả một đứa con hoang của Hạ Phán Sơn cũng không phải sao ——?"

Một câu nói tựa như tiếng sấm nổ vang không thành tiếng. Trong đôi mắt lạnh lùng bạc bẽo của người phụ nữ. Phản chiếu sự hoang mang trong khoảnh khắc đó của người đàn ông. Cô ta từng bước từng bước tiến lên. Trong miệng càng không chừa lại chút đường lui nào:

"Nếu không phải ngày hôm đó mẹ anh nói cho tôi biết thân thế của anh. Nhờ tôi phối hợp diễn vở khổ nhục kế với hai người. Thì ngay cả chuyện của anh và Bái Linh Da. Tôi cũng chẳng thèm nhúng tay vào! Triệu Nguyên Xung. Anh muốn hợp tác với tôi để kéo Hạ Thiên Nhiên xuống ngựa. Tiền đề là anh phải có tư cách ——!"

Dư Náo Thu đón lấy ánh mắt của Hạ Nguyên Xung. Cơ thể lại một lần nữa rướn về phía trước. Giơ một tay lên lại đập mạnh xuống một cái ——

"Rầm!"

Một tiếng vang lớn. Khiến cho Hạ Nguyên Xung giây trước còn đang nổi trận lôi đình chớp mắt đã sụp xuống ghế. Lập trường giữa hai người tức khắc đảo lộn.

"Cô, cô không sợ tôi đem chuyện giữa hai chúng ta nói cho Hạ Thiên Nhiên biết sao!"

Trong lúc cấp bách, Hạ Nguyên Xung buông lời cảnh cáo. Dư Náo Thu khinh thường hừ lạnh một tiếng. Nhả ra một luồng khói. Khinh bỉ nói:

"Anh đáng lẽ ra phải biết. Từ lần đầu tiên tôi giúp anh thôi miên anh ta xong rồi đi tìm anh ta. Anh ta đã có ý định muốn hợp tác với tôi rồi. Tôi nhớ anh ta cũng đã từng bày tỏ thẳng thắn suy nghĩ này với anh rồi mà. Tôi nghi ngờ chuyện giữa chúng ta. Anh ta đã sớm biết hoặc là chưa có bằng chứng. Cho nên tạm thời không muốn làm to chuyện khó coi mà thôi."

"Cho nên từ lúc đó. Cô vẫn luôn chờ đợi để bán được giá cao?"

"Nếu không thì sao?"

Đối diện với lời chất vấn của Hạ Nguyên Xung. Dư Náo Thu trả lời rất dứt khoát. Cô ta quay lưng lại. Gẩy gẩy tàn thuốc.

"Hợp tác. Nói đến cùng vẫn là thực lực và con bài thương lượng. Tôi có thể chấp nhận sự dối trá. Nhưng không thể chấp nhận sự thất bại. Cho nên khi tôi biết được đối tác hợp tác của mình căn bản chẳng có chút con bài thương lượng nào. Thực lực hai bên chênh lệch đến mức sắp biến tôi thành một quân bài trong đó..."

Cô ta tiện tay. Dập tắt điếu thuốc mới hút được hai ngụm ngay trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ thịt trước mặt Hạ Nguyên Xung. Để lại một vết cháy sém đen sì. Giống hệt như vết nhơ khó lòng che giấu trên người đối phương.

"Anh cảm thấy. Tôi có còn cần thiết phải tiếp tục đặt cược vào một ván bài chắc chắn sẽ thua không?"

Lồng ngực Hạ Nguyên Xung phập phồng dữ dội. Dưới lớp băng gạc trên trán dường như lại có vệt máu lờ mờ rỉ ra. Cậu ta muốn phản bác. Nhưng lại phát hiện ra tất cả sự phẫn nộ trước cái tên "Triệu Nguyên Xung" đó đều trở nên vô dụng...

Dư Náo Thu không phải là một người hợp tác ngoan ngoãn. Cô ta là một con cá mập ngửi thấy mùi máu tanh.

"Vậy bây giờ cô... Muốn thế nào?" Giọng Hạ Nguyên Xung khô khốc. Mang theo một tia giãy giụa cuối cùng. "Đi giúp Hạ Thiên Nhiên? Cô tưởng anh ta sẽ đối xử thật lòng với cô sao? Anh ta chỉ đang lợi dụng cô thôi! Giống như lợi dụng tất cả mọi người vậy!"

"Lợi dụng?"

Dư Náo Thu đi đến bên cửa sổ. Quay lưng tựa vào bệ cửa. Hơi nghiêng người đối diện với Hạ Nguyên Xung. Tĩnh lặng nói:

"Triệu Nguyên Xung. Lời này của anh nói cứ như thể trước đây chúng ta không phải là đang lợi dụng lẫn nhau vậy. Anh mượn tôi để đánh đổ Hạ Thiên Nhiên. Tôi mượn anh để phát triển lợi ích gia tộc. Chỉ là. Hạ Thiên Nhiên biết cách thể hiện thành ý hơn anh. Ít nhất những gì nói với tôi anh ta đều đã làm được. Chẳng phải anh vẫn luôn nói anh ta và Tào Ngải Thanh tình cảm sâu đậm lắm sao? Nhìn người ta xem. Đến thời khắc quyết định việc trọng đại của đời người. Chẳng phải nói chia tay là chia tay. Lựa chọn tôi đó sao? Còn anh. Đối với Tạ Nghiên Nghiên lại luôn dùng dằng không dứt. Vừa chê bai gia thế người ta không giúp được gì cho mình. Lại vừa cố kỵ phản ứng của người nhà. Không chịu dứt khoát. Đến cuối cùng lại còn đi chọc ghẹo cái cô Bái Linh Da gì đó...

Đúng rồi. Điểm này đàn ông nhà các người lại có sự tương đồng đến kỳ lạ. Chỉ là so với người cha nuôi và người anh trai của anh. Nguyên Xung. Anh ngay cả cái đặc điểm trăng hoa của đàn ông này. Đều không thuần túy bằng hai người mang họ Hạ bọn họ a."

Ánh nắng từ sau lưng Dư Náo Thu chiếu vào. Tô điểm cho góc nghiêng của cô ta một đường viền đen bóng. Khiến biểu cảm của cô ta ẩn trong bóng tối. Càng thêm khó lường.

"Dự án ở đây. Tôi sẽ tiếp tục xúc tiến. Cổ phần và quyền phát ngôn đứng tên anh. Tôi cũng sẽ không động vào. Anh không cần phải căng thẳng như vậy. Yên tâm dưỡng thương là được. Khu Hải Cảng là dự án hợp tác chính thức có giấy trắng mực đen đóng dấu đỏ của hai nhà chúng ta. Phần nào anh nên nhận được. Một xu cũng sẽ không thiếu. Còn về đám bạn bè của anh..."

Cô ta dừng lại một chút:

"Bọn họ hiện tại càng tin tưởng người có thể giải quyết rắc rối cho bọn họ ngay lập tức hơn. Anh cứ dưỡng thương cho tốt. Đợi khi sóng gió qua đi. Biết đâu vẫn còn cơ hội. Tôi tin rằng. Bọn họ cũng rất sẵn lòng làm lành với anh."

Những lời này. Không nghi ngờ gì nữa đại diện cho việc Dư Náo Thu và Hạ Nguyên Xung đã vạch rõ ranh giới. Thực sự đưa ra lựa chọn giữa hai anh em nhà họ Hạ.

"Vậy... Bây giờ tôi có phải nên gọi cô một tiếng... 'Chị dâu' rồi không?"

Lồng ngực Hạ Nguyên Xung phập phồng kịch liệt. Cậu ta đang tràn ngập phẫn nộ. Nhưng cũng chỉ có thể nặn ra một câu móc mỉa như vậy qua kẽ răng.

"Tùy anh thôi. Giữa tôi và anh trai anh. Vẫn chưa tiến triển nhanh đến mức đó. Nhưng nếu anh muốn gọi như vậy. Tôi cũng rất vui lòng nghe."

Dư Náo Thu hoàn toàn không để tâm. Cô ta cầm lại túi xách lên: "À đúng rồi. Nếu anh thích văn phòng này. Vậy thì anh cứ tiếp tục dùng đi. Đối tác hợp tác của anh sắp đến rồi đấy. Tôi tin rằng anh chắc chắn có rất nhiều điều muốn nói với bọn họ."

Nói xong. Cô ta không thèm nhìn Hạ Nguyên Xung thêm một lần nào nữa. Đi thẳng về phía cửa. Bàn tay đặt lên tay nắm cửa. Vừa mới nhẹ nhàng mở ra một khe hở...

Đúng lúc này. Bên tai cô ta. Rõ ràng truyền đến một tiếng ——

"Quỳ xuống. Lại đây."

Đó không phải là giọng của Hạ Nguyên Xung...

Giọng nói này hơi đặc biệt. Có thể nghe ra một loại chất cảm đặc thù và tiếng vang trong không gian. Đó là âm thanh phát ra từ loa điện thoại.

Nhưng mặc dù vậy. Giọng nói và khẩu khí đó. Cũng không khó để nhận ra...

Bởi vì. Đó chính là giọng nói của chính Dư Náo Thu.

Cánh cửa. Lại từ từ được đóng lại.

Người phụ nữ quay mặt lại với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Vừa nãy cô ta định rời đi. Hạ Nguyên Xung lại không hề ngăn cản một câu nào. Và bây giờ. Người đàn ông ẻo lả này đang hai tay bưng điện thoại. Ngẩng đầu lên. Trên mặt nở một nụ cười mang theo ác ý tột cùng. Lật ngược chiếc điện thoại lại. Chỉ vào màn hình nói:

"Bác sĩ Dư. Tôi biết người phụ nữ như cô chắc chắn không hề đơn giản. Nhưng tôi không ngờ lúc ở nước ngoài. Cô lại chơi bạo đến vậy a~"

Trong màn hình nhỏ bé của chiếc điện thoại. Đang chiếu cảnh một người phụ nữ da trắng quỳ trên mặt đất. Hai mắt bị bịt kín. Đang từ từ bò bằng đầu gối về phía cái người đang mang vẻ mặt lạnh lùng. Tư thế cao cao tại thượng. Vắt chéo chân ngồi ngay ngắn trên ghế phía trước —— Dư Náo Thu.

"Đó là yêu cầu của một bệnh nhân của tôi. Anh có biết anh đang làm gì không. Triệu Nguyên Xung!"

Liên quan đến chuyện riêng tư thầm kín nhất của mình. Dư Náo Thu quả nhiên là rối loạn trận tuyến. Cô ta ba bước gộp làm hai lao tới. Vươn tay định cướp lấy điện thoại của đối phương. Nhưng Hạ Nguyên Xung lại khẽ nhấc tay lên. Dùng những lời lẽ tương tự. Hỏi vặn lại:

"Cô có biết cô đang làm gì không. Dư Náo Thu? Cái này là do tôi đã phải bỏ ra một cái giá rất lớn mới có được đấy a~"

Cậu ta thuận thế giấu điện thoại trước ngực. Lời lẽ khoa trương:

"Ồ. Cô sẽ không thực sự nghĩ rằng dự án khu Hải Cảng này. Chỉ dựa vào Sơn Hải thì tôi sẽ không nuốt trôi. Nên mới chia không miếng bánh ngọt này cho nhà họ Dư các người một phần đấy chứ? Hay là nói. Cô thực sự coi tôi là kẻ si tình liếm gót của cô rồi? Đúng. Tôi không phải là con ruột của Hạ Phán Sơn. Nhưng cô cũng là con ruột của Dư Diệu Tổ a. Cô coi thường tôi? Vậy thì chúng ta bây giờ chi bằng so xem ai dám liều mạng hơn ai đi a."

Bàn tay đang vươn ra của Dư Náo Thu cứng đờ giữa không trung. Sự thong dong và mỉa mai trên mặt đã sớm biến mất không còn tăm hơi. Thay vào đó là một sự kinh ngạc tức giận giống như bị giẫm trúng đuôi. Cùng với một tia hoang mang mặc dù đã cực lực che giấu nhưng vẫn bị rò rỉ ra ngoài.

Cô ta có nằm mơ cũng không ngờ tới. Hạ Nguyên Xung vậy mà có thể đào ra được cái nhược điểm mà cô ta để lại trong thời kỳ đầu hành nghề ở nước ngoài. Nhằm xử lý một số ca bệnh đặc biệt. Đồng thời cũng là để thỏa mãn một loại ham muốn khám phá bí mật nào đó của bản thân.

"Xóa đi!"

Cô ta hạ thấp giọng. Giọng điệu lạnh lẽo:

"Triệu Nguyên Xung. Anh có biết tính chất của chuyện này là gì không? Nhân lúc tôi vẫn còn kiên nhẫn..."

"Là tính chất gì?"

Hạ Nguyên Xung ngắt lời cô ta. Thong thả cất điện thoại đi. Ung dung thưởng thức dáng vẻ thất thố của cô ta:

"Là thứ đồ tốt có thể khiến vị 'Bác sĩ tâm lý' như cô thân bại danh liệt. Khiến nhà họ Dư các người phải chịu nhục nhã. Khiến Hạ Thiên Nhiên... Tận mắt chứng kiến một mặt khác của vị 'Đối tác hợp tác' này của anh ta."

Cậu ta cố tình nhấn mạnh bốn chữ đối tác hợp tác.

"À đúng rồi. Tôi quên mất hai người chỉ là hợp tác mà thôi. Biết đâu người anh trai kia của tôi cũng không bận tâm đến những thứ này. Nhưng tôi nghĩ. Bố tôi chắc chắn sẽ bận tâm. Cô nói xem. Nếu người thừa kế mà ông ấy chỉ định. Cưới phải một người vợ. Lại mang cái đức hạnh này. Ông ấy có vui nổi không? Huống hồ anh trai tôi lại là người rất thanh cao. Anh ta có thể không có tình cảm với cô. Nhưng nếu cô làm vấy bẩn anh ta. Cô xem anh ta có đồng ý không. Cho nên. Dư Náo Thu. Hai chúng ta bây giờ ai cao quý hơn ai a?"

Mỗi một chữ Hạ Nguyên Xung nói ra đều giống như một mũi kim tẩm độc. Đâm chính xác vào nơi mà Dư Náo Thu bận tâm nhất.

Sắc mặt Dư Náo Thu trắng bệch trong chốc lát. Nhịp thở rõ ràng là gấp gáp hơn. Cô ta nhắm nghiền hai mắt lại. Lồng ngực phập phồng vài cái. Khi mở mắt ra lần nữa. Sự kinh ngạc tức giận nơi đáy mắt đã bị cưỡng chế đè nén xuống. Thay vào đó là một sự bình tĩnh lạnh lùng đến mức sau khi đã nhận rõ được tình hình.

"... Anh muốn thế nào?" Giọng cô ta còn lạnh hơn lúc nãy.

"Tôi muốn thế nào?"

Hạ Nguyên Xung cười. Trong nụ cười đó có sự khoái trá của việc trả thù. Cũng có sự điên cuồng của kẻ bước đường cùng:

"Tôi còn muốn hỏi cô đấy. Dư Náo Thu. Nói cái gì mà phần của tôi sẽ là của tôi. Mấy lời quỷ quái này cô đi mà lừa trẻ con. Chỉ với những chuyện xảy ra giữa ba chúng ta. Sau khi cô và Hạ Thiên Nhiên ở bên nhau. Cô cảm thấy tôi trong cái nhà này. Còn đường sống nữa không? Cô có nhân từ đến vậy không?"

Hai người đã đủ hiểu nhau. Cho nên câu hỏi này. Dư Náo Thu tránh không trả lời. Suy tư nói:

"... Đáng lẽ ra anh đã có video của tôi từ sớm rồi. Tại sao không mang ra sớm hơn?"

"Nếu tôi mang ra sớm. Sao cô có thể vô tư mà đi chọn Hạ Thiên Nhiên như vậy chứ."

"Anh..."

Đồng tử Dư Náo Thu co rụt lại. Ánh nắng chiếu lên góc nghiêng của cô ta. Rõ ràng là rất ấm áp. Nhưng cô ta lại cảm thấy từng trận ớn lạnh. Cô ta nhìn khuôn mặt hơi vặn vẹo vì đắc ý và oán hận của Hạ Nguyên Xung. Lần đầu tiên nảy sinh một loại cảm giác chán ghét gần như là mang tính sinh lý đối với người đàn ông này. Cùng với... Một tia hối hận.

"Anh cố tình bảo tôi đi tiếp cận Hạ Thiên Nhiên? Anh biết tôi giữa hai anh em các người. Chắc chắn sẽ chọn anh ta. Cho nên anh đã chuẩn bị sẵn thủ đoạn uy hiếp tôi từ trước rồi?"

"Cái này chẳng phải là quá rõ ràng rồi sao~"

Hạ Nguyên Xung dang rộng hai tay. Giống như nghe được một lời nhận xét không thể đúng đắn hơn:

"Dư Náo Thu. Tôi nhìn trúng cô. Là bởi vì cô đủ dã tâm. Điểm này cô rất giống tôi. Nhưng tương tự. Cái vẻ kiêu ngạo trên người cô giống hệt Hạ Thiên Nhiên. Tôi chỉ cần hít một cái là ngửi thấy ngay. Những người như các người. Sợ nhất chính là trên người có vết nhơ. Trước đây. Trên người Hạ Thiên Nhiên không hề có một chút khuyết điểm nào như vậy. Nhưng bây giờ. Cô ở bên anh ta. Anh ta có rồi! Hahahaha ——!"

Dư Náo Thu lại hít một hơi:

"Tôi xin rút lại đánh giá trước ngày hôm nay. Rằng anh chỉ là một kẻ con cháu nhà giàu vô dụng. Cho nên tôi mới lên thuyền giặc của anh. Anh là muốn tôi cùng anh đi đến đường cùng? Loại thủ đoạn này ai dạy anh vậy?"

"Đương nhiên là mưa dầm thấm đất a. Cô quên xuất thân của tôi rồi sao? Loại mánh khóe này. Từ nhỏ tôi đã biết rồi."

Hạ Nguyên Xung cười mãn nguyện. Đây là lần đầu tiên cậu ta không hề kiêng dè quá khứ của mình như vậy. Cậu ta cẩn thận cất điện thoại vào túi. Giống như đó là tấm bùa hộ mệnh cuối cùng của mình. Sau đó người đàn ông này đứng dậy. Đưa tay ra:

"Vậy chị dâu. Chúng ta... Vẫn là bạn diễn tốt chứ?"

Dư Náo Thu không trả lời. Chỉ quay người lại. Lại một lần nữa đối diện với cửa sổ. Bóng lưng cứng đờ.

Hạ Nguyên Xung cũng không để tâm. Cậu ta đi vòng qua bàn làm việc. Bàn tay không chút kiêng dè luồn vào dưới tà váy của người phụ nữ. Cả người dán sát vào lưng Dư Náo Thu. Dùng một tư thế kề tai chạm má. Trêu ghẹo bên tai đối phương:

"À còn nữa. Chị dâu. Bên phía anh trai tôi... Đành phải dựa cả vào cô rồi. Dù sao thì. Tình cảm của hai người trông có vẻ tiến triển khá tốt?"

Hai tiếng chị dâu đầy vẻ châm biếm này. Khiến sống lưng Dư Náo Thu có thể nhìn thấy bằng mắt thường căng cứng lại.

"Cút ——!"

Người phụ nữ dùng cùi chỏ thúc mạnh về phía sau. Nhưng lại bị Hạ Nguyên Xung nhẹ nhàng né tránh. Người đàn ông cười cợt nhả:

"Hây. Tôi còn tưởng cô thích kiểu này chứ. Ra vẻ cái gì cơ chứ~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!