Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 649: Tình ý này trong sạch như ta, lại nồng nàn rực cháy (Một)

Chương 649: Tình ý này trong sạch như ta, lại nồng nàn rực cháy (Một)

Ngày hôm sau.

Khi Hạ Thiên Nhiên tỉnh dậy trong phòng ngủ ở Nam Sơn Giáp Địa. Nhìn trần nhà vừa quen thuộc vừa xa lạ. Anh vẫn còn hơi bàng hoàng.

Ngoài cửa sổ, ánh bình minh le lói. Ánh sáng lọt qua khe hở của tấm rèm nhung dày cộm. Chiếu xuống chân giường một dải sáng tĩnh lặng.

Người đàn ông lật chăn ra. Ngồi bên mép giường. Đi chân trần xuống sàn nhà. Sau một chốc ngẩn ngơ. Anh đứng dậy kéo rèm cửa. Trong nháy mắt. Ánh sáng ngập tràn. Cơn gió sớm mát mẻ ùa vào. Đây là một ngày thời tiết đẹp hiếm hoi trong mùa đông.

Hạ Thiên Nhiên nhìn lại cách bài trí trong phòng ngủ. Không khí ở đây dường như cũng chảy chậm hơn thế giới bên ngoài vài phần. Mang theo một mùi bụi bặm cũ kỹ mang tên "Hồi ức".

Góc tường dựng cây đàn guitar mà anh từng coi như báu vật thời cấp hai. Giờ đây cần đàn đã gãy, dây đàn đã sớm rỉ sét. Trên giá sách xếp ngay ngắn từng hàng truyện tranh và đĩa game đã ố vàng. Và dưới tấm kính trên bàn học còn ép vài bức ảnh thời niên thiếu vẫn chưa phai hết nét mũm mĩm trẻ con.

Mọi thứ ở đây đều quá "Thiếu niên" rồi. Mỗi một góc đều dừng lại ở độ tuổi anh chưa học được cách trưởng thành, vẫn còn trùm chăn khóc rấm rứt vì những trận cãi vã của bố mẹ.

"Bố, có phải bố chưa bao giờ nói lời xin lỗi với bất kỳ ai không?"

Câu nói này lại một lần nữa vang vọng trong đầu. Mang theo cơn đau âm ỉ sau cơn say.

Hạ Thiên Nhiên bước đến bên cửa sổ. Ngón tay lướt qua những mô hình figure bám đầy bụi bặm trên bệ cửa. Không khỏi tự hỏi lòng mình lúc này: Người hỏi câu này tối qua. Rốt cuộc là ai?

Là cái kẻ cho dù chiếm giữ cơ thể, lý trí và lạnh lùng, nhưng vẫn ôm một nỗi chán ghét và xa cách nào đó đối với gia đình nguyên bản - "Tác giả"? Hay là kẻ vẫn luôn bị kìm nén tận sâu trong linh hồn, mãi mãi không chịu lớn, khao khát một câu "Xin lỗi" để xoa dịu những vết thương lòng thời thơ ấu - "Thiếu niên"?

Hoặc có lẽ... Căn bản không hề có cái gọi là sự phân biệt nào cả.

Khi đối mặt với Hạ Phán Sơn - một thế lực khổng lồ, đối mặt với một gia đình như vậy. Anh chỉ là Hạ Thiên Nhiên. Chỉ là một đứa con trai... Cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm cuối cùng.

"Cạch ——"

Cửa phòng bị người bên ngoài đẩy hé ra. Má Vương mang theo khuôn mặt tràn đầy vẻ hiền từ xuất hiện ở cửa.

"Tỉnh rồi à?"

"... Dạ."

"Tỉnh sớm thế?"

"Công việc quen rồi ạ."

"Vậy vừa hay kịp ăn sáng với bố cháu."

Má Vương không nói thêm gì. Bà dùng cùi chỏ nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Trong tay vẫn còn ôm một bộ đồ vest được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn bước vào. Đó là bộ đồ tối qua Hạ Thiên Nhiên cố tình thay để đi dự tiệc gia đình.

Bà cẩn thận đặt bộ vest cao cấp đắt tiền đó lên chiếc ghế nệm êm ái cuối giường. Quay người lại. Vừa thở dài. Vừa quen tay mở cánh cửa tủ quần áo chiếm trọn cả một bức tường.

"Xem xem. Trong tủ này treo toàn là. Ngoài đồng phục học sinh ngày trước thì là áo thể thao, quần áo mặc thường ngày lúc bấy giờ. Kích cỡ đều nhỏ đi mấy vòng rồi. Đâu còn bộ nào mặc ra ngoài gặp người ta được nữa?"

Miệng má Vương lải nhải. Đưa tay sắp xếp lại những bộ quần áo cũ đã tích tụ không biết bao nhiêu năm tháng trên mắc áo. Đầu ngón tay bà dừng lại trên những thước vải đã hơi phai màu. Trong giọng điệu mang theo vài phần trách móc. Nhưng nhiều hơn là sự càu nhàu xót xa:

"Mấy bộ quần áo này để lâu rồi. Đều có mùi băng phiến hết rồi. Tiểu Thiên Nhiên cháu về nhà cũng không biết mang theo vài bộ quần áo thay đổi sao?"

Hạ Thiên Nhiên tựa vào cửa sổ. Lặng lẽ nhìn người vú nuôi tóc mai đã lấm tấm bạc này. Ánh nắng ban mai hắt lên bóng lưng bà. Phác họa nên vóc dáng đã hơi còng xuống của bà.

So với một Bạch Văn Ngọc hành sự dứt khoát, lúc nào cũng bận rộn với sự nghiệp. Hay là một Đào Vi dè dặt cẩn trọng, cách nhau một tầng bụng dạ. Thì bà lão lải nhải không ngừng, sẽ vì vài bộ quần áo cũ mà cằn nhằn anh trước mắt này. Mới càng giống với một "Người mẹ" hiện hữu có thể chạm tới trong ký ức của anh hơn.

"Má Vương..." Hạ Thiên Nhiên nhìn bóng lưng bận rộn của bà, trong lòng mềm nhũn, nhẹ giọng nói: "Sau này... Cháu sẽ thường xuyên về thăm má."

"Thôi đi. Tim má không được tốt. Tin lời cháu nói, cháu lại không về. Thì bản thân má cũng tự làm mình lo âu đến sinh bệnh mất. Tốt nhất là lúc nào rảnh má qua thăm cháu thì hơn."

Má Vương quay người lại. Những nếp nhăn nơi khóe mắt cười thành một nụ hoa. Ngoài miệng tuy không tha người, nhưng đáy mắt lại tràn ngập sự hiền từ.

Bà chọn vài bộ đồ mặc thường ngày và quần jeans mà Hạ Thiên Nhiên bây giờ vẫn có thể mặc vừa. Bước tới nhét vào lòng đối phương.

"Hôm nay mặc mấy bộ này đi. Ngày nào cũng mặc vest. Không thấy cứng người à?"

"À... Vâng."

Nhìn những bộ quần áo mang đậm phong cách học sinh trong tay. Hạ Thiên Nhiên không từ chối. Trực tiếp mặc chiếc áo hoodie in hình Songoku trong Bảy Viên Ngọc Rồng lên người.

Má Vương đứng bên cạnh nhìn anh mặc quần áo. Thấy anh cầm quần jeans định xỏ chân vào luôn, liền dặn một câu:

"Cháu mặc quần giữ nhiệt vào đã chứ. Bên ngoài lạnh lắm."

"Ây da, không mặc đâu. Không lạnh ạ."

Hạ Thiên Nhiên đặt chân xuống đất. Thắt thắt lưng.

"Cái thằng bé này. Đúng là lấy ra uổng công. Lát nữa ra ngoài chết rét cho xem!"

Ngón tay thô ráp của má Vương chọc mạnh vào trán Hạ Thiên Nhiên. Một tay cầm chiếc quần giữ nhiệt mà anh không mặc lên. Trong miệng tuy đang trách móc. Nhưng lại mang đến cho đứa trẻ luôn bôn ba bên ngoài này một sự ấm áp đã lâu không cảm nhận được.

Hạ Thiên Nhiên cuối cùng cũng cười hề hề khoác thêm chiếc áo khoác. Sờ sờ túi áo, lại sờ sờ túi quần sau.

Phát hiện ra hành động này của anh. Má Vương vừa cất quần giữ nhiệt vào tủ, vừa nói:

"Điện thoại ví tiền của cháu đều ở trong túi áo vest. Nhưng chìa khóa xe thì không thấy. Hôm qua cháu về nhà không tự lái xe à?"

Hạ Thiên Nhiên nghe vậy bước vài bước đến cầm áo vest của mình lên mò mẫm, "Vâng, xe để ở chỗ tài xế của cháu rồi. Hôm qua chú Hồ đến đón cháu."

Nói xong. Anh lấy hết điện thoại và những thứ khác ra. Giống như nhớ ra chuyện gì, bỗng nói: "Đúng rồi. Má Vương. Dạo này cháu định đổi xe. Hay là chiếc xe cũ đó của cháu má lấy mà lái nhé?"

Má Vương quay đầu nhìn anh một cái. "Sao. Cháu muốn lái xe của bố cháu à?"

"Ai thèm lái xe của ông ấy chứ. Cháu mua xe mới."

"Ây da, cái đồ phá gia chi tử nhà cháu. Cả một tầng hầm xe của bố cháu đậu ở đó cũng chẳng thấy lăn bánh. Em trai cháu cũng ba bữa nửa tháng lại đổi xe. Cháu một ngày những cái tốt không học. Sự nghiệp mới khởi sắc đã toàn học mấy thói hư tật xấu này. Các người cứ phá đi. Tiền của nhà họ Hạ sớm muộn gì cũng bị các người phá sạch."

"Đã là gì đâu ạ. Thế này mà phá sạch được thì cháu đã sớm... Ấy ấy ấy, đừng đánh đừng đánh, cháu sai rồi cháu sai rồi... Cháu chưa đi tất mà. Cho cháu đôi tất với."

...

...

Giờ ăn sáng. Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi việc, Hạ Thiên Nhiên húp bát cháo nóng. Hạ Phán Sơn đã ăn xong rồi. Đang lướt máy tính bảng xem tin tức tài chính mới trong ngày. Đào Vi ngồi bên cạnh ông. Thi thoảng lại nhắc đến mấy chuyện vụn vặt trong công ty như ai nghỉ việc, ai chuẩn bị kết hôn. Có vẻ như là vì chuyện của Hạ Nguyên Xung. Người mẹ này mặc dù tinh thần không bị ảnh hưởng gì lớn. Nhưng khuôn mặt lại tiều tụy đi vài phần.

Bữa sáng lần này cả Hạ Nguyên Xung và Bạch Văn Ngọc đều không đến. Người trước đoán chừng vẫn đang ngủ để tĩnh dưỡng. Người sau thì kể từ khi đưa Tào Ngải Thanh về từ hôm qua. Vẫn chưa thấy quay lại.

Tuy nhiên. Lại có một vị khách bất ngờ. Mới sáng sớm đã vội vã chạy đến.

"Chú Hạ. Dì Đào. Cháu nghe nói hôm qua Nguyên Xung anh ấy..."

Tạ Nghiên Nghiên bước chân đi như gió bước vào. Hạ Thiên Nhiên từ xa đã nghe thấy sự lo lắng của cô gái. Khi đối phương đến gần mới nhận ra anh cũng có mặt ở đây. Câu nói đang nói dở bỗng khựng lại. Đổi giọng gọi một tiếng:

"Anh Thiên Nhiên. Không ngờ hôm nay anh cũng ở nhà a."

"Suỵt... Khụ, ừ." Hạ Thiên Nhiên húp xong cháo đáp lời. Lau miệng: "Nghiên Nghiên đến sớm thế, ăn sáng chưa?"

"Em ăn rồi. Không sớm đâu ạ. Bình thường đi làm cũng giờ này mà."

Tạ Nghiên Nghiên sống ngay trên núi Nam Sơn. Đôi khi thậm chí còn ngủ lại luôn ở nhà họ Hạ. Nhìn dáng vẻ của Hạ Phán Sơn và Đào Vi. Có vẻ như đã sớm quen với việc này. Ngay cả khi cô gái vừa nãy bước vào cửa cũng không có ai dẫn đường. Cứ thế tự mình đi vào.

"Nghiên Nghiên... Nguyên Xung..." Đào Vi không đổi sắc mặt liếc nhìn Hạ Thiên Nhiên một cái. Lược bỏ một số chi tiết nói: "Hôm qua xảy ra chút mâu thuẫn với người ta. Vừa hay dì định mang đồ ăn lên lầu cho nó. Dì dẫn cháu lên xem nó nhé."

"Vâng!"

Tạ Nghiên Nghiên cũng không ngồi xuống. Mà phụ giúp Đào Vi lấy ra một phần bữa sáng. Hai người bưng bát đũa rời đi.

Hạ Thiên Nhiên nhìn theo bóng lưng Tạ Nghiên Nghiên rời đi. Thầm nghĩ cô gái này đúng là trao gửi sai người rồi. Nếu Hạ Nguyên Xung thực sự đến với Dư Náo Thu. Cũng không biết sẽ có kết cục như thế nào...

Hạ Phán Sơn dường như cũng cảm nhận được điều gì. Ánh mắt vẫn luôn dán vào tin tức tài chính liếc nhìn con trai một cái. Nhàn nhạt hỏi:

"Có cần bố qua hai ngày nữa. Hẹn gặp chú Dư của con một chút. Để ông ấy giúp con quy hoạch hai mảnh đất kia không?"

"Không cần ạ. Những gì cần hỏi Nguyên Xung đã hỏi từ lâu rồi. Hai mảnh đất đó không thể phát triển những dự án thông thường được. Cho nên con định sau này sẽ quy hoạch thành phim trường."

Nghe thấy hai chữ "Phim trường". Hạ Phán Sơn đặt máy tính bảng xuống:

"Ý tưởng thì là ý tưởng hay. Cũng rất phù hợp với những gì con đang làm hiện tại. Nhưng cái này sợ là ba năm năm năm cũng không thể hoàn thành được. Huống hồ một khu đất rộng như vậy. Một mình con nuốt không trôi đâu. Nếu con muốn kêu gọi đầu tư... Thì dùng lý do gì? Khởi quay phim à?"

Hạ Thiên Nhiên gật đầu: "Chắc chắn là phải làm phim rồi a. Nếu không xây phim trường làm gì?"

"Con có dự án lớn như vậy sao?"

"Dự án không phải đều do người ta nặn ra sao. Nhưng nếu là những bộ phim bình thường. Quả thực không gánh nổi quy mô này. Cho nên con đang nghĩ trước mắt sẽ remake lại những bộ phim siêu kinh điển như 'Tây Du Ký', 'Hồng Lâu Mộng'. Xây một cái Đường Thành trước, rồi làm cái Đại Quan Viên. Nếu giai đoạn đầu ổn. Giai đoạn giữa có thể lấy luôn cả 'Thủy Hử'. Xây bối cảnh Thanh Minh Thượng Hà Đồ. Dù sao thì cứ vẽ ra cái hình hài của chiếc bánh vẽ trước đã. Chia làm quy hoạch giai đoạn một, giai đoạn hai, giai đoạn ba..."

Hạ Thiên Nhiên thao thao bất tuyệt. Hạ Phán Sơn càng nghe càng thấy thú vị. Mặc dù bây giờ con trai giống hệt như đang nói hươu nói vượn. Cũng thiếu đi một số cân nhắc chín chắn. Người cha già biết anh đã quên rất nhiều kiến thức thương mại. Nhưng không thể phủ nhận ý tưởng này quả thực rất tốt. Hơn nữa với danh tiếng tích lũy được trong ngành điện ảnh truyền hình hiện tại của Hạ Thiên Nhiên. Cùng với nguồn tài lực hùng hậu của Sơn Hải Tư Bản. Nếu dự án này thực sự do anh đứng ra khởi xướng...

Đừng nói, hây, đúng là đừng nói. Đây thực sự không phải là vẽ bánh vẽ viển vông.

Không ngờ hai mảnh đất hoang vô giá trị mà Nguyên Xung vẫn luôn coi là gân gà. Vào miệng Thiên Nhiên lại trở thành món mồi ngon béo bở gần như có thể hiện thực hóa. Hạ Phán Sơn càng nghĩ càng cảm thấy việc thực thi dự án này không phải là viển vông. Không khỏi cảm thán, con trai ruột quả nhiên đầu óc linh hoạt hơn, giống mình hơn.

"Bố sao lại cảm thấy... Đầu óc con không có bệnh nhỉ?"

"... Hả? Bố nói gì cơ?"

Câu nói chen ngang kỳ lạ của Hạ Phán Sơn. Khiến Hạ Thiên Nhiên sững người.

"Không, chỉ là... Hồi nhỏ con không phải là rất hướng nội sao? Không thích nói chuyện. Nhưng không ngờ mấy năm làm phim này. Nhắc đến những thứ liên quan. Con vẫn có thể nói ra được chút gì đó."

"À... Chuyện đó là đương nhiên rồi ạ. Thứ con tiếp xúc nhiều nhất chính là cái này mà."

"Tác giả" tưởng rằng cái người Hạ Thiên Nhiên nguyên bản bình thường cũng không hay tâm sự với bố mẹ. Nên cũng không để câu nói này của bố trong lòng. Còn Hạ Phán Sơn. Cũng lại một lần nữa dập tắt đi chút suy nghĩ muốn đưa con trai đi khám bác sĩ. Giống như những gì ông nói trong tin nhắn trả lời Tào Ngải Thanh hôm qua. Trên đời này thực sự có căn bệnh như thế này sao?

Một người bệnh tâm thần lại bận rộn vẽ bánh vẽ. Làm dự án khoanh đất kiếm tiền?

Dù sao thì nhìn từ những gì Hạ Phán Sơn tiếp xúc được cho đến nay... Ông vẫn muốn tiếp tục quan sát thêm.

"Hiện tại chính quyền Cảng Thành đang đẩy mạnh phát triển các ngành công nghiệp như điện ảnh truyền hình, du lịch. Con hoàn toàn có thể mượn ngọn gió đông này để thử xem. Thậm chí còn có thể bàn chuyện hợp tác nữa đấy. Thế này đi. Hôm nay con cũng đừng đến hẻm Châu Quang nữa. Trước tiên gọi Triệu Thừa Minh qua đây. Ờ... Đúng. Lát nữa bố sẽ hẹn thêm vài người chú đang làm việc ở Cục Du lịch và Sở Tài nguyên Thiên nhiên của con. Chiều nay chúng ta cùng nhau trò chuyện. Uống trà. Con làm quen trước đi đã."

Phong cách làm việc của Hạ Phán Sơn chính là không hề dây dưa lề mề. Trong tay đã bắt đầu bấm điện thoại rồi. Phim trường nếu thực sự có thể lập dự án. Thì quả thực cần một nhân vật tầm cỡ như ông. Đứng ra bày tỏ thái độ. Chỉ dựa vào cái người Hạ Thiên Nhiên chưa đến ba mươi tuổi như hiện tại. Thì vẫn còn quá non.

Nghĩ đến việc công việc nặng nề nhất của mình hiện tại chính là hai mảnh đất này. Hạ Thiên Nhiên vốn định đồng ý. Nhưng chiếc điện thoại trong túi lại rung lên đúng lúc này. Anh lấy ra xem. Là một người ngoài dự đoán ——

Tiết Dũng.

「Hôm nay bọn tao phải đến chùa Thuyên Linh để cầu phúc ăn chay cho đứa con sắp chào đời của tao. Đình Đình nhà tao muốn mượn vợ mày dùng một ngày. Bảo là cô ấy có linh tính cao. Đi cùng bọn tao Bồ Tát chắc chắn sẽ phù hộ. Đình Đình bảo tao hỏi mày. Mày có muốn đi không. Tao bảo mày công việc bận rộn thế. Hỏi cũng bằng thừa. Hơn nữa Bồ Tát chỉ phù hộ trâu ngựa. Không phù hộ tư bản. Dù sao thì cứ báo cho mày một tiếng trước nhé nghen~」

Vợ?

Hạ Thiên Nhiên nhìn chằm chằm vào cái từ vô cùng xa lạ này. Căng não suy nghĩ mất hai giây. Mới nhận ra Tiết Dũng đang nhắc đến Tào Ngải Thanh. Dù sao thì lần trước đi đảo Nam Chi gặp Tào Ngải Thanh tặng túi Hermes. Vẫn là do cái thằng súc sinh này bày mưu tính kế cho mình.

Ngón tay anh thoăn thoắt gõ chữ trên điện thoại:

「Bọn mày đã nói với Ngải Thanh rồi? Cô ấy đồng ý đi?」

Bên kia chắc đang cầm điện thoại trên tay. Không mất bao lâu đã có tin nhắn trả lời:

「Đi chứ. Đình Đình vừa mới gọi điện thoại cho cô ấy xong. Sao. Dạo này bọn mày ngủ riêng à?」

Hạ Thiên Nhiên lười phải đi hiểu hàm ý sâu xa trong lời nói của Tiết Dũng. Trực tiếp nhắn lại:

「Tao đang ở Nam Sơn Giáp Địa. Bao giờ bọn mày xuất phát?」

「Không phải chứ. Mày đi thật à? Bọn tao bên này ăn sáng xong sẽ qua nhà Ngải Thanh đón cô ấy. Nếu mày muốn đi. Thì từ bên Nam Sơn xuống thẳng chùa Thuyên Linh luôn đi. Như vậy còn gần hơn một chút. Đến lúc đó cứ đợi bọn tao ở bãi đỗ xe dưới chân núi là được.」

「Ok, đến nơi liên lạc.」

Hạ Thiên Nhiên nhớ lại bóng lưng kiên quyết của Tào Ngải Thanh đêm qua. Trong lòng ngổn ngang trăm mối. Anh lặng lẽ đợi Hạ Phán Sơn gọi điện thoại xong. Liền nói:

"Bố. Bố cho con mượn tạm một cái chìa khóa xe trong gara của bố đi."

"Đang ở chỗ lão Hồ rồi. Bây giờ chắc ông ấy đang ở trong gara... Sao thế. Con muốn đi à?"

Hạ Phán Sơn nhìn điện thoại đang suy nghĩ xem chiều nay bạn bè đến thì đón tiếp thế nào. Nói được nửa câu mới nhận ra.

"Vâng. Bạn con sinh con..."

"Bạn con sinh con thì con gấp gáp cái gì? Con..."

Hạ Thiên Nhiên vốn định nói tình hình nghiêm trọng một chút để dễ bề chuồn lẹ. Trong đầu toàn là mấy lời cầu phúc cho trẻ con của Tiết Dũng. Cho nên mới lỡ miệng buột ra câu sinh con. Bây giờ đừng nói là Hạ Phán Sơn. Ngay cả bản thân anh cũng thấy thật hoang đường nực cười.

"Phim trường. Đúng đúng đúng. Phim trường. Trong phim trường có một người bạn làm đạo diễn. Vợ anh ta sắp sinh rồi. Bây giờ phim trường không có đạo diễn. Con phải vội vàng qua đó để làm thay a. Tình hình vô cùng khẩn cấp. Chú Hồ bây giờ đang ở dưới hầm để xe đúng không ạ? Con qua đó đây."

Hạ Thiên Nhiên nói xong là chuồn luôn. Hạ Phán Sơn gọi với theo sau lưng anh:

"Không phải... Công ty các người chỉ có một mình con làm đạo diễn thôi sao?! Con bảo người khác đi đi. Bố vừa mới hẹn người cho con xong. Thằng nhóc thối. Quay lại đây ——!"

"Bố. Chuyện dự án cứ giao cho bố trước nhé. Con sẽ bảo chú Triệu qua đó. Hai người cứ giúp con trao đổi trước đi. Con lần sau a. Lần sau nhất định ——!"

Cậu con trai từ xa bỏ lại một câu. Biến mất tăm mất tích. Để lại ông bố già ngồi trên ghế thổi râu trừng mắt:

"Đúng là đảo lộn thiên cương... Cái thằng này mà là người bệnh à?!"

P/s: Lâu lắm mới thấy nhắc đến chùa Thuyên Linh a.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!