Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 633: Con đường của mỗi người (Thượng)

Chương 633: Con đường của mỗi người (Thượng)

"Trong bất kỳ dịp nào. Chủ động cầu xin đều không bằng bị động tiếp nhận. Cho nên có một số người bạn không cần phải đi gặp. Cô ngồi cùng tôi. Bọn họ tự nhiên sẽ tìm đến."

Người phụ nữ lớn tuổi thu tay lại. Đánh giá đôi mày khóe mắt đã lấy lại được vẻ rạng rỡ của cô gái trẻ. Sau khi im lặng hai giây, bà khẽ mỉm cười. Dường như rất hài lòng với màn dặm lại lớp trang điểm tạm thời của mình. Bà cất thỏi son vào túi rồi thuận tay nâng ly rượu lên. Ôn Lương định bụng cụng ly một cái. Ai ngờ vừa mới rục rịch. Bạch Văn Ngọc đã tự mình nhấp một ngụm.

Ôn Lương nhất thời cứng đờ trên ghế. Muốn nói tiếng cảm ơn. Nhưng trước đó đã bị cảnh báo là lời cảm ơn của mình không có giá trị.

"Nếu mười triệu đó cô đấu giá thành công. Cô định trả bằng cách nào?" Bạch Văn Ngọc chợt hỏi.

"... Vay tiền." Ôn Lương không chọn cách giấu giếm.

Bạch Văn Ngọc không đưa ra ý kiến gì về cách vay tiền này. Mà lấy một ví dụ cho hành động này của Ôn Lương:

"Vậy hành động này của cô. Cũng giống như một sinh viên nghèo học giỏi đỗ vào một trường đại học top đầu. Sau khi thấy các bạn học trên thành phố đều dùng hàng hiệu. Nên đã cắn răng lấy hơn nửa năm sinh hoạt phí để mua một chiếc iPhone vậy."

"Không giống. Cậu ta là để khoe khoang, để hòa nhập. Còn tôi là vì chính mình."

Ôn Lương phản kích rất dứt khoát. Cô vẫn luôn là một cô gái hiểu rất rõ bản thân mình muốn gì. Điều này khiến cô một lần nữa thu hút được ánh mắt của Bạch Văn Ngọc. Chỉ là những lời người phụ nữ nói tiếp theo. Lại có chút khác biệt so với những gì cô tưởng tượng.

"Tiểu Lương. Cái tính cách bẩm sinh đã biết đối kháng này của cô là một chuyện tốt. Nhưng tôi không hỏi cô về sự khác biệt. Tôi chỉ đang trần thuật lại một sự so sánh mà thôi. Nếu cô thực sự muốn đối kháng. Thì nên tập trung vào những chỗ đáng chú ý hơn. Ví dụ như một sinh viên học giỏi thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng. Cho dù cậu ta có nghèo khó. Cho dù có ứng trước tương lai. Chỉ để mua một chiếc điện thoại. Thỏa mãn lòng hư vinh của bản thân. Vậy thì đã sao chứ?

Cậu ta có đánh mất đi giá trị vốn có đằng sau việc thi đỗ trường danh tiếng không?

Không đâu.

Mọi người luôn thích vin vào một số từ ngữ phù hợp với hoàn cảnh thực tế của bản thân. Từ đó dùng thế giới quan mà mình quen thuộc để suy ngẫm. Nhưng giá trị thực sự của người học sinh đó đã được thể hiện một cách khách quan trong lời trần thuật của tôi rồi..."

Nói đến đây. Bạch Văn Ngọc cố tình dừng lại một chút. Bà nhìn ra sự mờ mịt trên khuôn mặt Ôn Lương.

"Chưa hiểu sao?"

"Bạch tổng... Bác... Đang nhấn mạnh giá trị của cháu?"

Ôn Lương đưa ra một câu trả lời an toàn. Nhưng cô luôn có cảm giác Bạch Văn Ngọc đang nói bóng nói gió.

Quả nhiên. Người phụ nữ nghe vậy liền cười lắc đầu. Nói tiếp:

"Tôi tin rằng một cô gái mạnh mẽ và tự tin như cô. Chắc chắn hiểu rõ giá trị của bản thân hơn tôi. Nếu không cô cũng không thể nào hô lên mười triệu trên sân khấu được..."

Mặt Ôn Lương đỏ bừng. Bạch Văn Ngọc tiếp tục nói:

"Tôi nói thế này nhé. Nếu cô là người học sinh đó. Chắc hẳn cô sẽ hoàn toàn không bận tâm đến số tiền mua chiếc điện thoại đó. Bởi vì cho dù cô mua điện thoại xong. Đăng lên mạng xã hội. Cũng có thể trở thành một người nổi tiếng trên mạng kiếm tiền đầy bồn đầy bát. Lùi một vạn bước mà nói. Cô không nổi tiếng. Cũng không nhìn thấy nhiều cơ hội như vậy. Nhưng một cô gái như cô. Nếu như đạo đức suy đồi một chút. Gặp được một chàng trai chết mê chết mệt cô. Cô làm nũng vài câu. Cậu ta cắn răng cắn lợi. Cũng có thể mua cho cô a. Như vậy còn chẳng tốn một xu."

"Phụt ——"

Ôn Lương có chút thất đức cười thành tiếng. May mà bây giờ trong miệng cô không ngậm thứ gì...

"Cho nên..."

Bạch Văn Ngọc nhìn cô. Chuyển hướng câu chuyện:

"Trọng điểm trong những lời tôi vừa nói. Là cái gì?"

Cô gái đảo mắt. Đưa ra một câu trả lời không chắc chắn lắm. Nhưng sau khi tiêu hóa đạo lý của Bạch Văn Ngọc. Lại cảm thấy khá hợp lý:

"Là... Điện thoại?"

Bạch Văn Ngọc khẽ gật đầu:

"Haizz, đúng vậy. Trong cái đạo lý tôi nói thì nó là chiếc điện thoại. Nhưng đặt vào hiện thực. Nó chính là công cụ để cô dựa vào để nổi tiếng. Vốn liếng để khoe khoang. Hay nói cụ thể hơn một chút..."

Bà thở dài một hơi. Nhìn về hướng của Hạ Thiên Nhiên:

"Nó chính là cái đứa con trai sẵn sàng nâng giá vì cô của tôi... Thực ra. Lúc nó đấu giá cho cô. Một người phụ nữ thông minh chỉ cần biết chấp nhận là được rồi. Ít nhất từ góc độ tạo thế thương mại mà nói. Nó làm vẫn luôn không tồi..."

"..."

Nói đến đây. Bầu không khí vốn đang bắt đầu trở nên hòa hợp giữa hai người phụ nữ. Lại có chút trầm xuống.

"Nhưng..."

Ôn Lương kéo kéo một góc của bộ lễ phục lộng lẫy. Nhưng vừa nghĩ đến việc bộ quần áo này là đồ đi mượn. Lực ngón tay lại nới lỏng ra vài phần. Kéo theo đó là khí thế khi nói chuyện tiếp theo. Cũng giảm đi vài phần:

"... Cháu không muốn cứ thế chấp nhận."

"Nếu cô thực sự chấp nhận. Tôi cũng sẽ không để cô ngồi cạnh tôi."

Về điểm này. Bạch Văn Ngọc cũng không ngại bày tỏ thái độ.

Bà giơ tay chỉ về phía góc hội trường. Nơi Lưu Thiên Tiên đang nói cười vui vẻ cùng vài người bạn:

"Cô gái đó ra mắt từ năm mười lăm tuổi. Tôi từng có một thời gian mê mẩn bộ phim Kim Phấn Thế Gia đó. Sau này cô ấy lại liên tiếp tham gia vài bộ phim truyền hình nổi tiếng khác. Nói ra thì. Cô cũng giống cô ấy. Từng đóng phim chuyển thể từ tác phẩm của Kim Dung tiên sinh. Chẳng qua là vận may của cô không tốt. Lý Lam vận hành sai lầm cho cô. Cũng không có đủ vốn liếng để nâng đỡ. Dẫn đến việc danh tiếng của cô bị tuột dốc thảm hại trong hai năm tiếp theo. Nhìn lại người ta xem. Cho đến tận bây giờ dù đi đến đâu. Vẫn sẽ có người gọi một tiếng Thần tiên tỷ tỷ. Tư bản đứng sau thậm chí có thể cạy mở cánh cửa của Hollywood. Và dưới sự vận hành tích lũy qua nhiều năm tháng này. Độ nhận diện quốc dân đã đạt đến mức đỉnh cao nhất. Là vị trí trung tâm vĩnh viễn của các tạp chí thời trang. Là con cưng được các thương hiệu xa xỉ nâng niu trong lòng bàn tay..."

Bà lại chỉ về phía Thư Kỳ, người đang hào phóng cười nhạo điệu nhảy cứng đơ của Hạ Thiên Nhiên trong sàn nhảy và đang uốn nắn cho anh.

"Cô Thư cùng năm sinh với tôi. Hồi trẻ một thân một mình từ đảo Đài Loan chạy đến đảo Hương Cảng đóng phim. Đã từng có một số quá khứ đen tối không muốn nhìn lại. Cũng giành được rất nhiều vinh quang chói lọi. Trải qua bao nhiêu năm phát triển. Mới có được thành tựu như ngày hôm nay. Vài năm trước bộ phim điện ảnh đầu tay do cô ấy tự biên tự diễn. Còn giành được chiếc vương miện Đạo diễn xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Busan..."

Bạch Văn Ngọc nhìn Ôn Lương:

"Hiện tại. Bọn họ không chỉ là người đại diện của Bulgari. Mà còn đại diện cho hai con đường mà các nữ nghệ sĩ trong nước có thể đi để đạt đến đỉnh cao. Tiểu Lương. Cô muốn đi con đường nào?"

Ôn Lương nhìn quanh một chút. Không lập tức trả lời.

Mặc dù trong lòng cô vẫn còn giữ lại sự cố chấp đó. Nhưng sau khi nghe những lời Bạch Văn Ngọc vừa nói. Cô cũng hiểu được ý đồ thực sự mà đối phương muốn truyền đạt. Những thứ muốn nhìn thấy ở cô. Cô chầm chậm nói:

"Trước đây ở công ty... Cho dù là bây giờ. Vẫn có không ít người lấy cháu và chị Linh Da ra để so sánh. Cho rằng hai chúng cháu là đối thủ cạnh tranh. Cùng là tiểu hoa đán. Mọi người có suy nghĩ này cũng không có gì lạ. Nhưng chị Linh Da... Hiểu chuyện đối nhân xử thế hơn cháu. Xử lý công việc khéo léo tròn trịa hơn. Đối với sự nghiệp của mình luôn bước đi từng bước vững chắc. Cộng thêm việc chị ấy được khán giả yêu mến. Nếu có thể tiếp tục được chống lưng vận hành. Đi theo con đường thăng tiến vững vàng, tích lũy độ nhận diện quốc dân giống như cô Lưu. Quả thực... Phù hợp hơn cháu. Và gần như cũng là... Sự lựa chọn tốt nhất của công ty..."

Cô dùng ánh mắt chân thành nhìn Bạch Văn Ngọc:

"Còn cháu... Lại không muốn trở thành một vị thần tiên không nhiễm bụi trần. Một ngôi sao hoàn hảo không bao giờ mắc lỗi."

Những đánh giá này được nói ra từ miệng cô. Mang theo một sự tự mổ xẻ phân tích bản thân rõ ràng. Chứ không phải là ý chê bai.

"Tính tình của cháu là vậy. Không giấu được. Cũng không muốn giấu giếm hoàn toàn. Bắt cháu phải luôn giữ vẻ thanh lịch đắc thể. Không bao giờ làm sai. Cháu không làm được. Giống như việc Hạ Thiên Nhiên nâng đỡ cháu vừa nãy. Cháu... Không thích ứng được. Điều này sẽ khiến cháu cảm thấy mình đánh mất đi sự... Sống động vốn có. Mà giống hệt như một con búp bê Tây. Mặc cho người ta sắp đặt. Chờ đợi người khác nâng niu mình lên."

Cô khẽ hít một hơi. Tiếp tục nói:

"Con đường của cô Thư. Đầy những thăng trầm. Đòi hỏi sự bền bỉ và sức sống mãnh liệt. Cháu không biết mình có thể chịu đựng được sự tôi luyện như vậy hay không. Huống hồ bản thân sự gian nan không đáng để nhấn mạnh. Điểm xuất phát và cơ hội hiện tại của cháu. Đã tốt hơn cô ấy hồi đó rất rất nhiều rồi. Cháu ngưỡng mộ cô ấy. Cũng công nhận cô ấy. Nhưng cháu cũng không muốn thử đi con đường của cô ấy.

Bạch tổng. Có lẽ trong mắt bác. Thành công của một người tuy có con đường để noi theo. Nhưng thành công là không thể sao chép được. Nếu không thì cái giới này toàn là người nhân bản rồi. Bác hỏi cháu muốn đi con đường nào. Có lẽ cháu muốn thử xem. Liệu cháu có thể tìm được vị trí của riêng mình. Trong chính sự sống động mà cháu đang sở hữu hay không.

Cho dù có va vấp. Có vẻ không được cao cấp cho lắm. Nhưng ít nhất. Đó mới giống chính bản thân cháu."

Nói xong. Cô im lặng chờ đợi phản ứng của Bạch Văn Ngọc.

Đây không phải là một sự lựa chọn chín chắn. Mà giống như một khuynh hướng dựa trên bản năng hơn.

Bạch Văn Ngọc lặng lẽ nghe xong. Trên mặt không nhìn ra là tán thành hay phủ định. Bà chỉ bình thản hỏi:

"Nghĩ kỹ rồi chứ? Trong cái giới này. Cá tính thường đồng nghĩa với nhiều tranh cãi và sự mất kiểm soát hơn. Tư bản thích sự ổn định. Còn sự lựa chọn của cô. Có thể sẽ đi ngược lại với sự ổn định."

"Cháu biết. Cháu cũng đang dần học được những việc gì nên làm, việc gì không nên làm. Nếu không. Cháu cũng đã không ngồi cạnh bác."

Ôn Lương đón lấy ánh mắt của bà:

"Nhưng nếu vì sự ổn định mà mài mòn đi tất cả các góc cạnh. Có lẽ cháu... Cũng không còn là Ôn Lương nữa. Trước khi xuống sân khấu. Bác bảo cháu hãy ghi nhớ cảm giác lúc đó. Cháu nhớ rồi. Cho nên cháu muốn thử xem. Làm thế nào để biến cái cảm giác lúc đó. Thành giá trị... Mà người khác không thể cướp đi."

Bạch Văn Ngọc nhìn cô chằm chằm một lúc. Mỉm cười. Sự tán thưởng trong mắt lướt qua cực nhanh.

Bà không gặng hỏi thêm. Cũng không chỉ bảo thêm nữa. Chỉ cầm ly rượu lên. Ánh mắt lại một lần nữa hướng về phía những lãnh đạo cấp cao của Bulgari đang đi về phía mình. Nhàn nhạt nói một câu:

"Đừng nói trước điều gì. Nếu đã biết mình mang cái bộ dạng quỷ quái gì rồi. Thì càng phải biết cách vận dụng những đặc chất của cô. Mặc dù cô là một diễn viên. Nhưng trong cái giới này. Quan trọng nhất. Vẫn là phải diễn cho tốt chính bản thân mình."

Ôn Lương nhìn theo ánh mắt của bà. Hiểu ngầm ý.

Cô không còn lo âu. Cũng không còn bàng hoàng nữa. Chỉ điều chỉnh lại tư thế ngồi. Để bản thân trông vừa thư giãn. Lại vừa giữ được nét góc cạnh độc đáo đó.

... ...

Trong sàn nhảy. Hạ Thiên Nhiên nhìn Ôn Lương đang nói chuyện vui vẻ với mẹ mình và CEO của Bulgari một cái. Cuối cùng cũng dồn sự chú ý vào Dư Náo Thu đang mang nụ cười mỉa mai trước mắt.

"Hạ thiếu gia tối nay vung tiền như rác. Cũng không biết lát nữa có ôm được mỹ nhân về không đây."

Giọng nói của Dư Náo Thu bị cuốn trong tiếng nhạc du dương. Mang theo sự chế giễu bám dính. Bàn tay đang đặt trên vai Hạ Thiên Nhiên của cô ta hơi dùng sức. Dẫn dắt một cú xoay người. Tà váy vạch ra một đường cong dứt khoát.

Bước nhảy của Hạ Thiên Nhiên có chút cứng nhắc. Nhưng anh vẫn cố gắng phối hợp. Giọng nói trở nên trầm lắng giữa những nhịp ngắt của âm nhạc:

"... Lúc nãy chúng ta nói đến đâu rồi? À đúng rồi, em trai tôi. Náo Náo, chúng ta ai cũng như ai thôi a."

Câu nói đột ngột này của anh. Khiến bàn tay đang dẫn dắt bước nhảy của Dư Náo Thu khựng lại rõ rệt. Nụ cười mỉa mai trên mặt hơi đông cứng. Sau đó tan ra:

"Anh Thiên Nhiên nói vậy em nghe không hiểu đâu nhé. Em và em trai anh. Đó là hợp tác dự án đàng hoàng. Qua lại lợi ích. Rõ rành rành."

Hạ Thiên Nhiên dẫn cô ta hoàn thành một vòng xoay. Cánh tay vững vàng đỡ lấy cô ta:

"Vậy thì chi bằng hãy để sự hợp tác của chúng ta cũng 'rõ rành rành' hơn một chút nhé? Náo Náo, cái thư xin gia nhập tôi mở ra cho cô trong phòng làm việc ngày hôm đó. Nếu cô coi đó là trò trẻ con. Vậy thì bệnh án của tôi cũng chỉ là một tờ giấy lộn. Biểu hiện dạo gần đây của tôi chắc cô cũng nhìn thấy rồi. Ngày hôm đó ở nhà. Cô đã tận mắt chứng kiến tôi và Tào Ngải Thanh chia tay. Nếu cô thực sự muốn hợp tác với tôi. Vậy thì cũng đến lúc. Cho tôi xem thành ý của cô rồi."

Sắc mặt Dư Náo Thu hơi biến đổi. Nhưng lập tức khôi phục lại bình thường:

"Vậy... Anh Thiên Nhiên muốn nhìn thấy thành ý gì nào?"

"Tám mươi triệu của em trai tôi. Trên sổ sách hiện tại của tôi mới chỉ chuyển đến hai chữ đang giải quyết. Còn hai mảnh đất kia nữa. Mãi vẫn chưa thấy động tĩnh bàn giao gì cả. Chuyện này nếu cứ kéo dài thêm nữa. E là chuyện công sẽ biến thành chuyện tư. Chuyện tư sẽ biến thành chuyện nhà mất..."

Dư Náo Thu hiểu ý:

"Sao nào. Hạ thiếu gia coi em là kẻ đòi nợ để sai bảo à? Em không dám chắc em trai anh có nghe lời em hay không. Nhưng việc bàn giao chức vụ. Chu chuyển số vốn lớn. Cùng với hai mảnh đất rộng lớn như vậy. Chú Hạ chưa chắc đã nhắm mắt làm ngơ đâu. Nếu không muốn mọi chuyện bị vỡ lở. Đổi lại là em. Cũng phải cẩn thận dè dặt một chút."

Ánh mắt Hạ Thiên Nhiên tối sầm lại. Nhưng bước nhảy vẫn không loạn. Anh hơi siết chặt vòng tay ôm eo người phụ nữ. Kéo gần khoảng cách giữa hai người. Trong mắt người ngoài vẫn là những người bạn nhảy thân thiết. Chỉ có hai người mới có thể cảm nhận được sự giằng co không lời đó.

"Tôi tin rằng. Với trí thông minh của cô. Chắc chắn sẽ giúp em trai tôi và mẹ kế tôi nghĩ ra một chủ ý hay."

Câu nói này của anh gần như đã vạch trần hành vi bắt cá hai tay giữa hai anh em nhà họ Hạ của cô ta.

Đáy mắt Dư Náo Thu xẹt qua một tia sắc lạnh. Nhưng nụ cười trên môi lại càng thêm kiều mị:

"Anh Thiên Nhiên. Anh đây là khẳng định em và em trai anh cùng một phe?"

"Là tự cô nói mà. Giữa hai người có hợp tác dự án đàng hoàng. Qua lại lợi ích. Rõ rành rành."

Câu nói này của Hạ Thiên Nhiên vẫn chừa lại đường lui. Có thể hiểu là anh đã biết điểm yếu của việc Dư Náo Thu cấu kết với Hạ Nguyên Xung để tiếp cận mình. Cũng có thể hiểu là người phụ nữ hợp tác một dự án với Hạ Nguyên Xung. Dễ nói chuyện. Lấy đó để kiểm tra năng lực của cô ta. Xem thành ý ra sao.

Dù sao thì trong bản kế hoạch mà người đàn ông đưa ra. Hai người tương lai sẽ cùng nhau kề vai sát cánh. Vậy thì không thể chỉ có một mình Hạ Thiên Nhiên anh bỏ công sức được a.

Âm nhạc chuyển sang một đoạn du dương. Hai người hơi dừng lại giữa sàn nhảy.

Hạ Thiên Nhiên nhìn đôi mắt đang quan sát và cân nhắc ở khoảng cách gần trong gang tấc của Dư Náo Thu. Hỏi một câu tiến xa hơn nữa:

"Sao thế. Bây giờ là không nỡ bỏ dự án khu Hải Cảng của em trai tôi à?"

Dư Náo Thu không ngờ anh lại hỏi như vậy. Sững người một lát. Sau đó đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười thực tế và bạc bẽo:

"Không nỡ bỏ? Không. Trong từ điển của em chỉ có đúng và không đúng. Không có nỡ bỏ hay không nỡ bỏ..."

Nói đến đây. Không hiểu sao cô ta lại nghiêng đầu nhìn về phía Ôn Lương bên ngoài sàn nhảy...

Đây là khoảnh khắc im lặng hiếm hoi của người phụ nữ nguy hiểm này. Không ai biết cô ta đang nghĩ gì...

Tiếng nhạc dần nhỏ lại. Khúc nhạc sắp kết thúc.

Dư Náo Thu hơi ngửa ra sau dưới sự dẫn dắt của Hạ Thiên Nhiên. Đây là một tư thế múa mang tính mạo hiểm. Hoàn toàn dựa vào sự nâng đỡ của bạn nhảy nam.

Cô ta chăm chú nhìn biểu cảm của Hạ Thiên Nhiên. Đối phương lúc này không có sự chế giễu. Không có sự thăm dò. Chỉ có một sự nghiêm túc đang chờ đợi câu trả lời.

Cô ta biết. Hạ Thiên Nhiên đã nói đến nước này rồi. Cô ta không thể tiếp tục lắc lư trái phải nữa. Bắt buộc phải đưa ra một thái độ.

Cuối cùng. Khi động tác ngày càng sát gần. Dư Náo Thu khẽ hé môi đỏ thì thầm bên tai Hạ Thiên Nhiên:

"Chuyện tám mươi triệu và mảnh đất. Em sẽ nghĩ cách. Nhưng tướng ăn của anh không được quá khó coi. Đánh động đến chú Hạ. Chẳng có lợi cho cả anh và em."

Âm nhạc từ từ dừng lại ngay tại khoảnh khắc này.

Đôi nam nữ trong sàn nhảy thi nhau buông nhau ra. Vỗ tay.

Hạ Thiên Nhiên và Dư Náo Thu cũng thuận thế tách ra. Mỗi người lùi lại một bước. Trên mặt đều treo một nụ cười lịch sự. Thuộc về giới thượng lưu không thể chê vào đâu được. Cứ như thể cuộc đối thoại ẩn chứa đao quang kiếm ảnh vừa nãy chưa từng xảy ra.

"Cảm ơn anh Thiên Nhiên. Nhưng không phải em nói anh đâu. Hy vọng lần sau chúng ta khiêu vũ. Có thể ăn ý hơn."

Dư Náo Thu khẽ gật đầu. Giọng điệu nhẹ nhàng.

"Vậy thì phải xem thành ý của Náo Náo cô rồi."

Hạ Thiên Nhiên nhàn nhạt đáp lại.

Dư Náo Thu không nói thêm gì nữa. Xoay người. Tà váy đung đưa. Giống như một con công kiêu ngạo. Hòa vào dòng người lộng lẫy xa hoa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!