Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 637: Chuyện nhỏ trong mưa

Chương 637: Chuyện nhỏ trong mưa

Trời mưa tầm tã không dứt. Giống như muốn ngâm nát cả thành phố này cùng với hai bóng hình chật vật bên bờ sông.

Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương bốn mắt nhìn nhau.

Lớp trang điểm bị chính tay cô bôi nhọ trên mặt vẫn chưa khô. Nhưng điều này không những không khiến cô trông có vẻ đáng thương. Mà ngược lại còn làm nổi bật thêm sự kiêu ngạo và ngoan cố của cô. Tát ra một cái "Khí thế" hung mãnh bẩm sinh...

Nhưng cái "Khí thế" đó cũng chỉ chống đỡ được vài giây.

Khi Ôn Lương buông đôi bàn tay đang ôm má Hạ Thiên Nhiên ra. Cơ thể cô bỗng lảo đảo một cái. Cả người giống như đứng không vững. Cô "Xùy" một tiếng, hít một hơi khí lạnh. Bám vào lan can sắt bên cạnh mới miễn cưỡng chống đỡ được.

"Sao vậy?"

Bộ não vừa bị quát đến ù đi của Hạ Thiên Nhiên cuối cùng cũng hoạt động trở lại. Nhận ra sự bất thường của cô gái, anh lập tức bước lên một bước đỡ lấy bên người còn lại của cô.

"Chân..."

Ôn Lương nghiến răng, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, "Vừa nãy... Lúc đi bộ bị bong gân. Lại bị sỏi cấn đau quá."

Mắt cá chân trần của cô. Dưới ánh đèn đường lờ mờ. Quả thực đã sưng lên thành một đường cong nho nhỏ.

Hạ Thiên Nhiên nhìn bàn chân dính đầy nước bùn đó. Rồi lại nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô. Trong lòng trào dâng một cảm giác không thể nói rõ thành lời.

Anh không nói gì. Chỉ lặng lẽ xoay người trước mặt cô. Hơi khuỵu gối, ngồi xổm xuống.

"..."

Ôn Lương sững người.

"Lên đây..."

Giọng Hạ Thiên Nhiên vẫn là cái điệu trầm thấp cố tỏ ra tỉnh táo:

"Tôi cõng cô về khách sạn xem trước đã. Cứ dầm mưa bên ngoài mãi cũng không phải là cách."

Ôn Lương nhìn tấm lưng rộng lớn của người đàn ông trước mắt. Không làm cao, cũng không nói lời cảm ơn.

Cô chỉ lặng lẽ ngoan ngoãn nằm lên. Hai cánh tay vòng qua cổ người đàn ông một cách vô cùng tự nhiên.

Chiếc áo sơ mi ướt sũng trên người Hạ Thiên Nhiên. Mang theo mùi hương pha trộn giữa nước mưa, thuốc lá và một chút hơi men của anh. Nháy mắt xộc thẳng vào khoang mũi cô gái. Khiến cô cũng có chút chếnh choáng. Trên mặt có cảm giác nóng bừng...

Hạ Thiên Nhiên đưa hai tay ra sau đỡ lấy. Vững vàng nâng cặp đùi của Ôn Lương. Dễ dàng cõng cô lên.

"Tôi... Tôi nặng không?"

Phía sau, Ôn Lương buột miệng hỏi một câu không đầu không đuôi.

"Sao, nếu tôi nói nặng. Cô có thể xuống tự đi được không?"

Ôn Lương nằm trên lưng anh, vùi mặt vào hõm cổ ướt sũng của anh. Giọng nói nghèn nghẹt giống như đang làm nũng:

"Anh là một thằng đàn ông to xác. Còn là tự anh nói muốn cõng tôi. Cho dù nặng anh cũng phải cõng về!"

Hạ Thiên Nhiên không lên tiếng nữa. Chỉ cõng cô. Sải bước. Đi ngược về phía khách sạn.

Mưa tạt vào mặt anh, cảm giác lạnh buốt. Nhưng không biết có phải do khoảng cách từ lưng đến tim gần hơn một chút hay không. Cơ thể mềm mại áp sát trên lưng đó. Mang theo một nhiệt độ có thể sấy khô linh hồn ẩm ướt của nhau. Khiến trái tim Hạ Thiên Nhiên. Cũng trở nên ấm áp.

Chiếc Mercedes G-Class màu đen đó vẫn giống như một bóng ma. Tắt đèn. Chầm chậm bám theo trên con đường cách đó không xa.

Ôn Lương vừa đặt cằm lên vai Hạ Thiên Nhiên. Nghiêng mặt. Qua màn mưa đã lờ mờ nhìn thấy đường nét quen thuộc của Ngũ Hiêu.

Đôi mắt vừa mới bình tĩnh lại của cô. Trong nháy mắt lóe lên một tia... "Tâm tư" của phụ nữ.

Cô không muốn để bất kỳ ai làm phiền.

Cô không muốn người đàn ông này, lại phải gánh vác thêm bất kỳ thân phận xã hội nào như "Đạo diễn", "Sếp". Thứ cô muốn. Chỉ có cái người tên "Hạ Thiên Nhiên" đang cõng cô lúc này thôi.

Thế là. Nhân lúc Hạ Thiên Nhiên vì dầm mưa mà hơi cúi đầu. Cô lặng lẽ ngoảnh mặt lại. Hướng về phía chiếc G-Class. Nhanh chóng giơ tay lên ——

Ôn Lương không vẫy tay. Mà chỉ hướng về phía chiếc G-Class. Dựng thẳng ngón trỏ lên. Đặt lên đôi môi đã nhòe son của mình. Làm một động tác "Suỵt ——".

Tiếp đó. Cô gái lại vô cùng nhanh chóng, gần như tinh nghịch mà... Khẽ phẩy phẩy tay.

Có nghĩa là: "Chú Ngũ, cảm ơn. Ở đây không còn việc của chú nữa."

Cần gạt nước của chiếc G-Class. Dường như cũng dừng lại một giây.

Ngũ Hiêu sau ô cửa kính. Nhìn Tiểu Ôn đang nằm trên lưng sếp. Còn dám "Chỉ huy" anh... Trên khuôn mặt ngăm đen có lẽ đã nở một nụ cười khổ vừa bất đắc dĩ lại vừa bắt buộc phải tuân theo.

Anh ta cuối cùng cũng biết... Tại sao yêu cầu đầu tiên của cậu chủ nhỏ nhà họ Hạ đối với anh. Lại là phải kín miệng rồi.

Chuyện này nếu để anh Ôn biết được. Con gái mình nửa đêm nửa hôm trời mưa gió vì một người đàn ông mà ra nông nỗi này. Thì còn ra thể thống gì nữa a...

Cuối cùng. Trong sự giằng xé của Ngũ Hiêu. Đèn hậu của chiếc G-Class nháy một cái. Không tiếng động rẽ vào một ngã ba khác. Biến mất trong đêm mưa.

"Làm gì thế?"

Hạ Thiên Nhiên cảm nhận được Ôn Lương trên lưng đang cựa quậy.

"Không... Không làm gì cả," Ôn Lương vội vàng rụt tay về trước ngực anh, ôm chặt hơn một chút, "Cái áo vest của anh... Bị tuột xuống rồi."

Ôn Lương kéo chặt chiếc áo vest mà đối phương khoác cho mình. Mặt cũng vùi vào lại.

Lúc này. Thực sự chỉ còn lại hai người họ.

Và bầu không khí giữa hai người. Dường như cũng vì ngày mưa này. Mà nhiều thêm vài phần... Kết dính.

Hạ Thiên Nhiên cõng Ôn Lương. Từng bước từng bước giẫm lên mặt đường lát đá ướt sũng.

Đây có lẽ là đoạn đường... Yên tĩnh nhất trong lịch sử từ trước đến nay của hai người.

Yên tĩnh đến mức Hạ Thiên Nhiên có thể cảm nhận rõ ràng nhịp đập trong lồng ngực mình. Nương theo hơi thở của Ôn Lương bên tai. Một nhịp, hai nhịp, một hơi thở ra, một hơi hít vào. Giống như đang tấu lên một bản hòa tấu mập mờ trong đêm mưa này.

Lưng anh rất nóng.

Là thân nhiệt của Ôn Lương. Xuyên qua hai lớp vải ướt sũng. Vẫn kiên cường, liên tục không ngừng truyền tới.

"Này..."

Ôn Lương nằm trên lưng anh. Đột nhiên ngóc mặt ra khỏi hõm cổ anh một chút.

"... Nửa bên mặt đó của anh. Còn đau không?"

Cô đang nhắc đến cái tát cô vừa đánh lúc nãy.

Hạ Thiên Nhiên không dừng bước. Vẫn cứng miệng:

"... Vẫn còn đỡ hơn cái chân đó của cô."

"Hứ," Hơi thở từ mũi Ôn Lương phả lên cổ người đàn ông. Hơi ngứa ngứa, "Đáng đời."

Nói xong. Cô lại vùi mặt vào. Còn cố tình cọ cọ. Giống như một con mèo vừa mới đánh nhau xong. Không chịu nghe lời. Nhưng lại vô cớ bắt đầu cọ cọ vào ngón tay người ta.

...

...

Hạ Thiên Nhiên cõng cô. Quen đường quen nẻo đi vòng qua cửa chính của khách sạn. Từ lối đi thang máy VIP ở cửa hông. Quẹt thẻ phòng. Đi thẳng lên tầng của phòng tổng thống.

"Tít."

Cửa phòng mở ra. Một luồng không khí khô ráo ấm áp phả vào mặt.

Anh đang định đóng cửa. Lại bị Ôn Lương trên lưng đá ngược chân một cái đóng sầm cửa lại trước. Hạ Thiên Nhiên ngẩn người. Chợt bật cười. Thầm nghĩ con nhóc này đúng là không chịu ngồi yên a. Đã thế này rồi mà còn phải kiếm chuyện để làm...

"Anh cười cái gì?" Ôn Lương vỗ vai anh một cái.

"Không có gì. Chỉ là cảm thấy mình cõng phải một con lừa. Thích đá hậu lung tung."

Hạ Thiên Nhiên lắc đầu. Cõng cô đi qua huyền quan.

"Hơ~ Cũng không biết ai mới giống lừa. Dù sao thì trước nay chỉ có lừa thồ người thôi~"

Ôn Lương trên lưng đắc ý dạt dào. Giờ phút này phô bày hết khả năng múa mép vờn môi. Hạ Thiên Nhiên lười đôi co với cô. Đi thẳng đến cửa phòng tắm rộng đến mức vô lý trong phòng ngủ chính. Mới đặt cô xuống.

"Ái chà..."

Cái chân bị thương của Ôn Lương vừa mới chạm đất. Lại là một cơn đau thấu xương.

"Cô tắm rửa trước đi. Xong xuôi ra bôi thuốc. Nếu nghiêm trọng quá. Lát nữa tôi gọi anh Ngũ đưa cô đến bệnh viện xem sao."

Hạ Thiên Nhiên không nhìn cô. Đi thẳng đến bồn rửa mặt. Lục tìm hộp y tế trong tủ. Khách sạn đẳng cấp thế này. Những loại thuốc sơ cứu như vậy luôn có sẵn.

"Tôi gọi phục vụ phòng lấy cho cô một bộ đồ ngủ nữ sạch sẽ."

"Đừng..." Ôn Lương nắm lấy cổ tay anh.

Hạ Thiên Nhiên sững người. Quay đầu nhìn cô.

"Đừng gọi," Cô lắc đầu, chỉ vào chiếc áo choàng tắm bằng nhung màu đen treo trên giá áo của anh, "Tôi mặc đồ của anh là được rồi."

"..."

"Sao?" Ôn Lương thấy anh không nhúc nhích. Nở một nụ cười vừa bẩn thỉu. Lại mang theo vài phần trêu chọc, "Sợ tôi mặc bẩn đồ của anh à?"

Hạ Thiên Nhiên không để ý đến lời trêu chọc của cô. Mà bình tĩnh trả lời:

"À. Tôi quên mất. Quần áo ngủ trong phòng tổng thống này có rất nhiều. Chỗ tắm cũng không chỉ có một. Quần áo ngủ cô cứ tùy ý mặc. Tôi sang phòng ngủ cho khách tắm."

Hạ Thiên Nhiên rút tay ra. Nhét hộp y tế vào tay cô. Rồi lôi chiếc áo choàng tắm đó ra khỏi tủ. Ném cho cô. Giống như đang vứt một củ khoai lang nóng bỏng tay.

"Chân cô có vết thương. Đừng ngâm bồn. Tắm vòi sen qua rồi mau ra đi."

Anh vẫn luôn tỏ vẻ bình tĩnh, dặn dò xong câu này quay người đi luôn. Cái bóng lưng đó. Thậm chí còn mang theo chút chật vật như chạy trối chết.

Ôn Lương nhìn anh biến mất ở cửa. Cúi đầu cười. Trong tiếng cười đó. Mang theo chút đắc ý. Lại mang theo chút... Dịu dàng mà chỉ một mình cô hiểu.

...

Hai mươi phút sau.

Hạ Thiên Nhiên cũng đã tắm xong. Anh mặc một chiếc áo choàng tắm khác. Tóc vẫn còn rỏ nước. Tay cầm một cốc nước nóng vừa mới rót. Bước vào phòng khách.

Ôn Lương đã ở đó rồi.

Cô quấn mình trong chiếc áo choàng tắm bằng nhung màu đen rộng thùng thình. Ngồi trên tấm thảm. Chật vật bôi thuốc lên mắt cá chân đang sưng tấy của mình.

Cô đã rửa sạch mặt. Không còn lớp trang điểm trông có vẻ gớm ghiếc nữa. Lộ ra khuôn mặt mộc mạc. Trắng bệch. Nhưng vẫn vô cùng tinh xảo.

Hạ Thiên Nhiên bước tới. Nhét cốc nước vào tay cô. Sau đó rất tự nhiên ngồi xổm xuống. Lấy tăm bông và tuýp thuốc mỡ trên tay cô.

"Để tôi."

"... Ồ."

Ôn Lương hiếm khi ngoan ngoãn như vậy. Ngoan ngoãn bưng cốc nước.

Động tác của người đàn ông rất nhẹ nhàng. Thậm chí có chút lóng ngóng.

Đôi bàn tay này của "Tác giả". Đã quen với việc dệt mưu tính kế. Bao giờ thì làm mấy cái việc hầu hạ người khác như thế này chứ?

Thuốc mỡ lạnh buốt bôi lên chỗ sưng đỏ. Ôn Lương "A" một tiếng.

"Đau à?"

"... Anh thử xem?"

Hạ Thiên Nhiên không ngẩng đầu lên. Chỉ là lực trên tay nhẹ hơn một chút.

Trong phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng mưa vẫn đang rả rích ngoài cửa sổ.

Cảnh tượng yên tĩnh hiếm hoi này giữa anh và Ôn Lương. Đã mang đến cho tâm hồn "Tác giả" lúc nào cũng bị vô số lợi ích và toan tính bủa vây này một trải nghiệm khác biệt. Nó khác với sự ấm áp khi anh đối mặt với Tào Ngải Thanh...

Nếu nói. Ngải Thanh mang đến cho anh. Là bến đỗ bình yên sau khi trải qua bao sóng gió. Là sự chữa lành và bình yên khiến anh trút bỏ mọi sự phòng bị. Có thể yên tâm nghỉ ngơi.

Vậy thì Ôn Lương. Rất có thể chính là một cơn sóng gió khác.

Cô không yên tĩnh. Cũng không "Chữa lành".

Cô giống như một ly rượu mạnh. Là viên thuốc giảm đau tốt nhất khi bị thương. Khi uống vào cay xé. Sẽ thiêu đốt cổ họng. Nhưng lại mang theo sức hút trí mạng nhất. Đủ sức khiến người ta "Say đắm".

Cô có thể khiến một kẻ suy sụp phấn chấn trở lại. Khiến một kẻ tê liệt tỉnh táo. Đồng thời. Cô cũng có thể khiến người ta đắm chìm.

"Tác giả" sợ cái cảm giác này...

Hạ Thiên Nhiên cứ thế ngồi xổm trước mặt cô. Trong tay vẫn cầm tuýp thuốc mỡ đó. Động tác có vẻ hơi chậm trễ vì mải suy nghĩ.

Đúng lúc này. Bàn chân không bị thương của Ôn Lương. Vừa mới rửa sạch vẫn còn vương hơi nước trong phòng tắm. Đột nhiên cử động.

Mũi chân Ôn Lương hơi cuộn lại. Sau đó... Nhẹ nhàng mang theo một sự thăm dò gần như tùy ý. Điểm lên cổ tay Hạ Thiên Nhiên đang nắm lấy bàn chân bị thương của cô.

Động tác rất nhẹ. Nhưng lại giống như một dòng điện.

Hạ Thiên Nhiên đột ngột ngẩng đầu lên.

"Này..."

Giọng nói của Ôn Lương mang theo một sự xâm lược đầy trêu chọc.

Cô không nhìn vào mắt người đàn ông. Mà cúi đầu. Nhìn ngón chân mình đang điểm trên cổ tay anh.

"Hạ Thiên Nhiên..."

Cô dùng một giọng điệu nghe có vẻ tùy ý. Hỏi ra câu hỏi "Trúng ngay tim đen" đó:

"Anh đối với Tào Ngải Thanh... Cũng có cảm giác này sao?"

"... Cảm giác gì?"

Ôn Lương mỉm cười.

"Chính là..."

Giống như cố ý. Mũi chân cô. Men theo cổ tay anh. Từ từ. Trượt lên trên một tấc.

Cô nhấc mắt lên. Đôi mắt mang theo sự tinh ranh có thể nhìn thấu mọi thứ. Quyến rũ lòng người.

"... Vừa sợ muốn chết. Lại vừa... Không nỡ buông tay."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!