Chương 2: Mật Mã Trùng Khớp Chưa Chắc Đã Là Chuyện Tốt
Sân trường vắng lặng, Hạ Thiên Nhiên cô đơn cầm cây chổi quét những mảnh giấy vụn và sỏi đá trên đường chạy nhựa dẻo.
“Anh Thiên Nhiên, vất vả cho anh quá, cái sân to đùng thế này mà một mình anh quét thì chắc tốn khối thời gian đấy.”
Tiết Dũng cười hì hì ngồi vắt vẻo trên xà kép, tên nam sinh còn lại đang nghịch điện thoại, dường như nhận được tin nhắn, ngẩng đầu lên bảo:
“Anh Dũng đi thôi, mấy em gái lớp bên rủ đi hát karaoke.”
Tiết Dũng lắc đầu: “Chơi với gái cùng trường chán òm, tối nay có bà chị gọi tao lên Space, đặt bàn sẵn rồi.”
“Hát hò trước đã, hát xong tiện tay kéo mấy em đi cùng luôn, chứ mày đi bar lúc sáu bảy giờ tối làm quái gì?”
“Cũng phải, đi thôi.”
Tiết Dũng nhảy xuống khỏi xà kép, khoác vai bá cổ thằng bạn chí cốt đi thẳng ra cổng trường.
“Các cậu...”
Hạ Thiên Nhiên dừng tay, gọi với theo một tiếng. Hai tên kia quay lại, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“Đại ca à, bọn tao bảo mày quét thì mày quét thật đi, thấy mày hiền lành thật thà nên bọn tao cũng chả muốn bắt nạt làm gì, sao hả, mày lại muốn bật à?”
Nghe vậy, Hạ Thiên Nhiên nuốt ngược câu “Tớ còn phải quét tiếp không” vào trong bụng, cậu nói:
“Thế... các cậu không học vãn tự học à?”
Hai tên kia nghe xong ngớ người ra một lúc, rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Đúng là thằng đần độn.”
Bọn họ bỏ lại một câu rồi bóng dáng khuất dần. Hạ Thiên Nhiên cầm cây chổi đứng chôn chân tại chỗ, sau đó lẳng lặng đi tới bãi cỏ, ngồi phịch xuống.
“Người với người đúng là khác nhau, đây là cuộc sống của hội ‘con nhà người ta’ sao? Thôi, mình tót về nhà chơi game cho lành, vãn tự học... nghỉ khỏe!”
Vãn tự học ở trường Trung học Cảng Thành không bắt buộc, nhưng là học sinh lớp 12, đối mặt với kỳ thi đại học sắp tới, ai cũng phải tranh thủ từng phút từng giây. Trước giờ Hạ Thiên Nhiên chưa từng vắng mặt buổi nào.
Nhưng hôm nay, rõ ràng cậu đã bị kích động mạnh.
Đứng dậy, cậu lầm lũi đi về lớp. Định cất chổi vào góc rồi về, nhưng vừa mở cửa ra, cậu thấy một cô gái đang đứng trên bục giảng, hí hoáy viết gì đó lên bảng đen.
Trong tầm nhìn mờ ảo của Hạ Thiên Nhiên, những hạt bụi li ti bay lượn trong không trung hiện lên rõ mồn một. Cô gái đứng ngược sáng, đường cong cơ thể như được viền bởi một dải kim tuyến rực rỡ.
Cô gái ấy để mái tóc ngắn ngang vai, đang ở độ tuổi mười sáu mười bảy đẹp nhất đời người. Nhan sắc kiều diễm trên gương mặt cô dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến cầu vồng sau mưa, ánh nắng qua lăng kính tam giác hay một khu vườn trăm hoa đua nở.
“Bạn Ôn?”
Cậu ướm lời gọi thử một tiếng. Cô gái quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Thiên Nhiên thì tỏ vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
“Hạ... Hạ Thiên Nhiên? Cậu vẫn còn sống à?”
Một câu nói không đầu không đuôi thốt ra từ miệng cô gái khiến Hạ Thiên Nhiên ngơ ngác.
“Tớ biết bình thường tớ mờ nhạt lắm, nhưng cậu nói thế thì hơi...”
Hạ Thiên Nhiên lẩm bẩm, cất chổi vào chỗ cũ rồi định quay người bỏ đi.
“Cậu đợi đã!”
Một bàn tay kéo lấy cánh tay Hạ Thiên Nhiên. Cậu cúi xuống nhìn, bàn tay ấy ngón thon dài, da trắng hồng, móng tay không hề sơn vẽ lòe loẹt như mấy bạn nữ khác trong lớp, trông cứ hồng hào, mềm mại.
Nhưng mà...
Hả? Hả?! Hả?!!!
Hạ Thiên Nhiên như bị điện giật, vội vàng giãy ra. Chủ nhân của bàn tay kia có chút ngại ngùng, lè lưỡi cười:
“Khụ, Hạ Thiên Nhiên, là tớ lỡ lời. Lâu lắm không gặp, không ngờ cậu vẫn cái tính nết này.”
“Lâu lắm không gặp?” Hạ Thiên Nhiên lặp lại: “Không phải thứ Ba tuần trước cậu mới đi cái lớp đào tạo gì đó sao?”
Cô gái sửa lại: “Là lớp đào tạo diễn xuất.”
“Ừ, không phải, đấy không phải trọng điểm, tớ... tớ với cậu bình thường cũng đâu có thân?”
Trong lúc căng thẳng, Hạ Thiên Nhiên hiếm hoi nói được một câu “phũ phàng”.
Cô gái trước mặt chính là một trong hai đại hoa khôi của trường Trung học Cảng Thành – Ôn Lương. Khác với vẻ thanh lãnh như đóa hoa trên núi cao của Tào Ngải Thanh, Ôn Lương cởi mở và thẳng thắn hơn nhiều. Ngay cả với người cùng giới, cô cũng rất được lòng, cộng thêm cái mác sao nhí từ bé, nên khó ai mà không chú ý đến cô.
Ôn Lương cười tinh nghịch: “Cậu chưa nghe câu ‘một ngày không gặp như cách ba thu’ à?”
Hạ Thiên Nhiên cực kỳ không thích ứng được với sự cởi mở này của Ôn Lương. Kiểu sống của cậu là: Cậu đừng nói gì, tớ cũng im lặng, mọi người cùng trật tự, việc ai nấy làm là tốt nhất.
Có lẽ, đó là lý do trong hai nàng hoa khôi, cậu thích Tào Ngải Thanh hơn?
Dù sao thì, tớ không mở miệng, cậu sẽ không có lý do để ghét tớ.
Huống chi, cậu mà bắt chuyện thì Hạ Thiên Nhiên cũng chẳng biết nói gì. Ví dụ như tình huống hiện tại...
Mắt cậu không biết đặt vào đâu, nhìn vào cái áo phông của Ôn Lương ư? Có bị coi là dê xồm không? Nhìn mặt à? Không không không, chạm mắt nhau thì càng run hơn.
Bất giác, mắt cậu liếc nhìn dòng chữ Ôn Lương vừa viết trên bảng. Đó là một dòng tiếng Anh:
「Hero’s Come Back!」
Hồi lâu sau, Hạ Thiên Nhiên mới rặn ra được một câu: “Cậu... cậu... cậu cũng thích xem Naruto à?”
“Hả?”
Ôn Lương nhất thời chưa load kịp.
Hạ Thiên Nhiên lại muốn chết quách cho rồi, sóng não của mình đúng là bị chập mạch đi xa quá. Cậu kiên trì giải thích:
“Bài Opening đầu tiên của phần Shippuden tên là như thế...”
Đối phương im lặng đúng như dự đoán của Hạ Thiên Nhiên. Căn bệnh ung thư lúng túng của chàng trai lại tái phát, cảm giác ở thêm giây nào nữa là tắt thở giây đó, cậu vội vàng:
“Tớ... tớ về đây.”
Vừa quay người đi được hai bước, bên tai đã vang lên giọng nói của Ôn Lương:
“Thích chứ, nhưng Boruto thì chẳng ‘cháy’ tí nào cả! Chấm 4.1 điểm là còn quá cao đấy!”
Mật mã chính xác!
Hạ Thiên Nhiên quay ngoắt đầu lại, nhìn Ôn Lương đầy vẻ mừng rỡ, tán đồng: “Xem truyện tranh đi, truyện tranh cũng tạm được.”
Ôn Lương nhún vai: “Cũng tàm tạm, nhưng Kishimoto Masashi chỉ giám sát thôi, theo một ý nghĩa nào đó thì nó với Naruto đã là hai tác phẩm khác nhau rồi.”
“Thế á? Cậu mà nhắc đến cái này thì chúng ta có chuyện để nói rồi đấy. Cậu có biết bộ truyện tranh mới nhất về đề tài samurai của Kishimoto...”
Đụng trúng “tủ”, Hạ Thiên Nhiên như biến thành người khác, thao thao bất tuyệt. Nhưng Ôn Lương không cho cậu cơ hội thuyết trình:
“Nói đến samurai, thật ra tớ thích nhất vẫn là Vagabond của Inoue Takehiko, không có ‘một trong’ đâu nhé, là nhất!”
Tất sát! (One Hit KO!)
Cô gái trước mặt không chỉ bắt đúng sóng não của Hạ Thiên Nhiên mà còn tung đòn chí mạng!
Đặc biệt là bốn chữ “không có một trong”, giống như hai võ sĩ samurai đối đầu bên bờ biển. Rút kiếm! Xuất chiêu! Hạ Thiên Nhiên bị chém gục tại chỗ!
Vagabond của Inoue Takehiko là tác phẩm “bản mệnh” của Hạ Thiên Nhiên. Đám con trai trong lớp tuy cũng có đứa xem anime, nhưng bộ này vốn dĩ kén người đọc, lại chỉ có manga, nên người biết càng ít. Việc cái tên này thốt ra từ miệng một cô gái, độ khó chắc chắn ngang ngửa việc tập hợp đủ bảy viên ngọc rồng để gọi rồng thần!
“Cậu không cần nhìn tớ như thế, tớ biết mấy cái này, cũng là do cậu nói cho tớ đấy.”
“Tớ á?”
Hạ Thiên Nhiên chỉ vào mũi mình, không thể tin nổi. Ba năm cấp ba, giao tiếp giữa cậu và Ôn Lương đếm trên đầu ngón tay...
À không, phải nói là gần như bằng không!
Ôn Lương gật đầu: “Đúng thế. Nếu tớ gặp cậu của sau này, có lẽ tớ sẽ dùng cách khác. Nhưng đối mặt với cậu của hiện tại... cái đồ ‘trung nhị’ này, tớ nghĩ nói thẳng ra sẽ tốt hơn...”
Hạ Thiên Nhiên nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động.
Ôn Lương chỉ vào dòng chữ trên bảng, bình thản nói:
“Thực ra tớ, là Ôn Lương đã trùng sinh quay về.”
“...”
“Sao thế? Bị dọa sợ rồi à?”
“Tôi biết ngay mà...”
“Hả?”
“TÔI! BIẾT! NGAY! MÀ!”
Hạ Thiên Nhiên gào lên một tiếng, rồi ôm đầu, ánh mắt tan rã, miệng lẩm bẩm gì đó.
Ôn Lương ghé sát lại, lắng nghe kỹ:
“Tớ biết ngay, tớ biết ngay, trên đời này làm gì có cô gái nào khớp mật mã với mình được?! Không tồn tại, không thể tồn tại... Loại người như thế không có thật đâu, nếu khớp được thì chắc chắn là xuyên không, dị giới, siêu năng lực, ma dược trình tự, hay luân hồi giả gì đó thôi, chắc chắn là hiện tượng quỷ dị!”
Ôn Lương nghe vậy, đứng bên cạnh cười ra nước mắt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
