Chương 8: Đòn Tấn Công Trực Diện Của Anh Thiên Nhiên
Hạ Thiên Nhiên không mấy tự tin về ngoại hình của mình.
Hoặc nói đúng hơn, cậu chẳng có chút tự tin nào về bản thân nói chung.
Vì bố mẹ ly hôn từ sớm, tính tình lại lầm lì, nên rất ít ai chủ động khen ngợi hay nói những lời khích lệ để cậu tự tin hơn.
Ngay cả ở trường, các thầy cô tuy rất quý cậu học trò thật thà chất phác này, thi thoảng cũng khen vài câu, nhưng với một Hạ Thiên Nhiên "khôn sớm" về mặt tâm lý, những lời đó chỉ khiến cậu thấy mình càng thêm đáng thương.
Cảng Thành là một siêu đô thị hạng nhất, nhịp sống của mọi người đều rất nhanh. Một giáo viên phải quản lý mấy chục học sinh, mà nhìn vào hồ sơ lý lịch, gia đình Hạ Thiên Nhiên lại rất giàu có. Thế nên ai cũng mặc nhiên cho rằng cả đời này cậu chẳng phải lo cơm áo gạo tiền, mấy cái "bệnh vặt" tuổi dậy thì cũng chẳng ai để tâm.
Chẳng biết từ bao giờ, mọi người đều cho rằng xã hội mới là ngôi trường tốt nhất. Chỉ cần bước chân vào xã hội, mọi tật xấu trên người sẽ tự khắc được sửa đổi.
Rồi từ từ, sẽ trở thành một "người bình thường".
Tính cách hướng nội chút thì có sao đâu?
Sẽ không nghịch ngợm khiến người ta đau đầu, cũng chẳng giống đám phú nhị đại được chiều hư, quậy phá trời long đất lở.
Thật thà, hướng nội, tan học không tụ tập bạn bè lêu lổng, chỉ thích ru rú ở nhà. Phụ huynh không cần lo lắng, giáo viên cũng chẳng cần bận tâm, quá tốt còn gì.
Thế nên từ tiểu học, cấp hai, cho đến tận cấp ba bây giờ, chưa từng có ai nói với Hạ Thiên Nhiên rằng cậu cần phải "thay đổi".
Nhưng bây giờ, đã có người nói rồi.
“Ngoại hình quyết định trực tiếp đến ấn tượng đầu tiên cậu để lại cho người khác. Thi thoảng thay đổi một chút cũng khiến người ta thấy mới mẻ. Cho nên nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu bây giờ là phá vỡ cái ấn tượng rập khuôn mà cậu đã gieo vào đầu người khác bấy lâu nay.”
Ôn Lương khom người lục lọi trong tủ quần áo của Hạ Thiên Nhiên. Quần áo của tên này toàn là gam màu tối, thi thoảng có chút màu sắc thì cũng toàn là hình in các nhân vật Anime.
“Sao toàn là đen xám nâu thế này, cậu không có lấy một bộ đồ sáng màu nào à?”
Ôn Lương không nhịn được mà kêu lên.
“Có chứ!”
Hạ Thiên Nhiên lấy chiếc vali để trên nóc tủ xuống, cẩn thận lôi ra một chiếc áo choàng cổ đứng màu trắng pha đỏ. Cậu mở ra như đang dâng bảo vật. Ôn Lương nhìn thấy suýt thì ngất xỉu, chỉ thấy sau lưng áo choàng viết năm chữ lớn đỏ chót——
Hokage Đệ Tứ!
“Cậu tránh ra cho tớ nhờ.”
Ôn Lương mất kiên nhẫn xua tay đuổi Hạ Thiên Nhiên ra chỗ khác, rồi tự mình lục lọi trong vali. Cuối cùng, cô cũng tìm ra một chiếc áo Hoodie mùa thu màu cam, ở giữa in hình Kakarot trong Dragon Ball mặc đồ phi hành gia, trên tay áo còn có logo của NASA.
“Cái này trông cũng ngầu đấy~”
Ôn Lương hài lòng nói.
“Đương nhiên rồi, đây là bản Collab giữa Jump Nhật Bản và NASA Hoa Kì đấy, tớ phải xếp hàng mãi mới mua được!”
“Mặc vào!”
Ôn Lương ném cái áo cho Hạ Thiên Nhiên. Cậu chàng nhăn nhó:
“Đổi cái khác được không? Cái áo này có giá trị sưu tầm lắm...”
“Cậu không mặc thì ai biết cậu sưu tầm?”
“...”
“Còn ngẩn ra đấy làm gì? Hành động đi chứ!”
“Cậu ra ngoài một chút... tớ thay đồ...”
Ôn Lương nghe vậy thì cười “hừ” một tiếng, chọn thêm cái quần phối cùng rồi đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.
Một lát sau, Hạ Thiên Nhiên bước ra. Nếu bắt buộc phải nói có gì thay đổi, thì có lẽ so với bình thường, cậu trông có thêm vài phần sức sống hiếm hoi. Tức là từ một phế trạch u ám chuyển thành trạch nam tỏa nắng, đại khái là thế.
“Quả nhiên phim hoạt hình toàn lừa người, cái gì mà thay đổi cách ăn mặc là như biến thành người khác, xác suất đó thấp quá đi mất! Chỉ có trai đẹp mặc đồ mới gọi là ‘mốt’, còn tớ mặc thì chỉ gọi là ‘phèn’ thôi!”
Hạ Thiên Nhiên lẩm bẩm như người thần kinh. Kết quả này rõ ràng nằm trong dự liệu của Ôn Lương, cô bình thản nói:
“Trên người cậu có mang tiền không?”
“Hả?”
“Vừa nãy tớ vào nhà vệ sinh cậu xem rồi, cậu còn chẳng có sữa rửa mặt. Tí nữa đưa cậu đi mua.”
“Không cần đâu, tớ toàn rửa bằng xà bông cục, dùng cũng tốt mà, mỗi tội rửa xong mặt hơi khô tí. Tớ tra trên mạng rồi, đấy là phản ứng khi da đã sạch.”
Ôn Lương nghe xong cạn lời, một lúc sau mới phán một câu:
“Baidu đúng là hại người không ít...”
“Trọng điểm không phải cái đó! Cải tạo còn tốn tiền nữa hả? Cậu không định chơi trò ‘tiên nhân khiêu’ (lừa đảo tống tiền) đấy chứ? Chuyện cậu trùng sinh thì tớ chấp nhận được rồi, nhưng động đến tiền nong là tớ cẩn trọng lắm đấy!”
Hạ Thiên Nhiên lập tức cảnh giác cao độ. Đây cũng coi như một trong số ít những đặc điểm cậu thừa hưởng từ ông bố mình: Phàm là chuyện liên quan đến “tiền”, game hay Anime cũng không lung lay được! Huống chi là “chút” nhan sắc cỏn con?
Trên đầu Ôn Lương xuất hiện mấy vạch đen, cô nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi:
“Biết cậu keo kiệt rồi, nhưng không ngờ lại keo kiệt đến mức này! Được được được, coi như tớ bố thí, lát nữa tớ trả tiền cho cậu được chưa!”
Còn được “bạch phiêu” nữa á?
Vui thế sao?
Hạ Thiên Nhiên vừa thấy áy náy lại vừa thấy bất ngờ, dù sao người ta cũng là muốn tốt cho mình. Bỗng nhiên cậu nghĩ đến một vấn đề:
“Người trùng sinh không phải kiếm tiền giỏi lắm sao? Đạo nhạc này, đạo văn này, sao trông cậu...”
Ôn Lương nổi đóa: “Tớ mới trùng sinh được mấy ngày hả! Làm gì mà nhanh thế được!”
“Cũng không có hệ thống gì à?”
“Không có!”
“Thế cậu trùng sinh kiểu này có vẻ hơi vô nghĩa nhỉ.”
“...”
“Cậu có nhớ xổ số kỳ sau...”
“Không nhớ!”
“Thế... đội vô địch World Cup kỳ sau là nước nào?”
“Italy... ủa? Cậu cầm điện thoại làm gì?”
“Ghi lại chứ làm gì! Chờ tí, tớ còn một câu hỏi cuối cùng...”
“Cậu có thôi đi không hả?”
“Cái cuối cùng, cái cuối cùng thôi...”
Hạ Thiên Nhiên cài dòng chữ “World Cup nhất định phải mua Italy” làm màn hình khóa điện thoại xong, vẻ mặt nghiêm túc trầm giọng hỏi:
“Bao giờ Châu Kiệt Luân ra album mới?”
“...”
Nghe đến đây, Ôn Lương cũng trưng ra vẻ mặt đầy sầu não...
“Lúc tớ xuyên về anh ấy đã hơn năm mươi rồi, lúc nào cũng bảo album đang làm, nhưng bài mới nhất của anh ấy vẫn là Mojito.”
“...”
Trong mắt cả hai người đồng thời mất đi ánh sáng...
Đây đúng là một câu chuyện buồn hơn cả chữ buồn...
Ôn Lương lắc đầu, xốc lại tinh thần, nói: “Không nói cái này nữa, giờ tớ nói cho cậu nghe về kế hoạch cải tạo cậu.”
“Không phải là cải tạo ngoại hình à?”
“Đấy chỉ là cơ bản nhất thôi. Ừm... chắc cậu từng nghe đến từ ‘thiết lập nhân vật’ rồi chứ!”
Hạ Thiên Nhiên gật đầu: “Đương nhiên, lúc tớ biết đến từ này thì nó còn chưa được dùng cho mấy ngôi sao bây giờ đâu.”
Ôn Lương đổi tư thế, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, mười ngón tay đan vào nhau, tiếp tục:
“Kế hoạch cải tạo của cậu, kết quả hướng tới là giúp cậu tự tin hơn, tránh được bi kịch trong tương lai. Cho nên, cậu cần một phương hướng cải tạo, và phương hướng này có thể là một kiểu ‘nhân thiết’. Tóm lại là phải khác biệt rõ rệt với cái mác ‘trạch nam’, bởi vì chỉ có sự tương phản như vậy thì việc cải tạo mới triệt để được...”
“Bây giờ cậu có thể nói ra một cái tên, nhị thứ nguyên cũng được, ngôi sao ngoài đời thực cũng được, để tớ phán đoán xem phương hướng đó có hợp với cậu không.”
Hạ Thiên Nhiên ngẫm nghĩ. Thực ra cậu chẳng hề có ý định thay đổi, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Ôn Lương, cậu mấp máy môi, ma xui quỷ khiến thế nào lại thốt ra ba chữ:
“Trương... Trương Chi Phàm?”
Ôn Lương nghe xong, sững sờ.
Khá lắm, anh Thiên Nhiên vốn quen bị động, thế mà cũng có lúc to gan lớn mật kiểu “trung nhị”, tung ra một đòn tấn công trực diện vô hại như thế!
Nhân thiết của tôi, chính là đối tượng mà cậu thầm mến đấy!
Không ngờ tới phải không, hỡi người trùng sinh!
Đây, chính là lộ trình cải tạo của tôi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
