Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 496

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn thành) - Chương 4: Cô Ấy Quá Sành Sỏi, Quá "Ngon" Rồi!

Chương 4: Cô Ấy Quá Sành Sỏi, Quá "Ngon" Rồi!

Hiện tại, trong đầu Hạ Thiên Nhiên chỉ có ba suy nghĩ đang lởn vởn:

Cốt truyện có phải đang đi quá nhanh không?

Thứ Hai đến trường mình phải giải thích thế nào đây?

Đây chính là tay của con gái sao? Mềm thế này á? Yêu rồi yêu rồi (Gạch đi).

Hai người bước ra khỏi cổng trường, bàn tay đang nắm chặt lúc này mới buông ra.

Hạ Thiên Nhiên không hề tỏ vẻ lưu luyến hay thòm thèm, vẫn là câu thần chú "bách độc bất xâm" kia: Không kỳ vọng thì sẽ không thất vọng.

Với loại chuyện tốt từ trên trời rơi xuống thế này, cậu không dám mơ tưởng sẽ có lần sau. Có thể nắm được tay hoa khôi của trường, chắc là cậu đã dùng hết sạch vận may của thời cấp ba rồi ấy chứ?

Vốn định để dành vận may cho kỳ thi đại học, mà thôi, tính đi tính lại cũng không lỗ.

Chỉ là chưa đợi được mười giây, Ôn Lương đã đổi tay, nắm lấy tay cậu lần nữa. Hạ Thiên Nhiên rùng mình một cái: Kiểu này chắc phải học lại một năm rồi!

Ôn Lương quan sát biểu cảm của Hạ Thiên Nhiên, mũi ngân nga một âm dài, giọng đầy vẻ trêu chọc:

“Hửm—— Cậu căng thẳng lắm hả, bàn tay ban nãy đổ đầy mồ hôi rồi kìa.”

Vừa dứt lời, Hạ Thiên Nhiên hất tay Ôn Lương ra, ấp úng nói:

“Chúng ta như thế này... đối với cậu và tớ... đều không tốt...”

Cái kiểu phát ngôn sặc mùi "Hải vương" này, có đánh chết Hạ Thiên Nhiên của một tiếng trước cũng không tin nổi nó lại thốt ra từ miệng mình.

“Đi thôi, chúng ta sang tiệm mì tiểu diện Trùng Khánh ở phố bên cạnh gọi chút gì ăn rồi nói. Tớ nói cho cậu biết nhé, tiệm mì đó hai năm sau là bị dỡ bỏ rồi, sau này tớ quay lại tìm, tìm đỏ mắt cũng không thấy, cứ tưởng mình nhớ nhầm, phải hỏi thăm mấy đứa đàn em khóa dưới mới biết đấy.”

Ôn Lương chẳng thèm để ý đến lời Hạ Thiên Nhiên, cười cười rồi đi trước dẫn đường.

Chàng trai nhìn theo bóng lưng cô gái. Vốn dĩ cậu muốn quay lưng bỏ đi cho xong, vì cậu là chúa sợ phiền phức. Nhưng đôi chân không hiểu sao lại ma xui quỷ khiến bước theo cô ấy.

Hai người cứ thế kẻ trước người sau. Người đi trước hai tay chắp sau lưng, bước chân sáo nhẹ nhàng; kẻ đi sau cúi đầu rụt cổ, thẹn thùng không dám nhìn ai.

Tính cách nam nữ hình như bị đảo lộn rồi.

Bước vào quán mì nhỏ, ông bà chủ quán là người Trùng Khánh chính gốc, đối đãi với học sinh vô cùng nhiệt tình. Vừa thấy Ôn Lương, bà chủ béo tốt đã dùng tiếng địa phương chào hỏi:

“Em gái, lại đến rồi hả, mấy ngày rồi không thấy em đâu nha!”

Ôn Lương cười hì hì tìm một chỗ trống, cũng dùng giọng Trùng Khánh đáp lại:

“Dì ơi con đi học lớp bồi dưỡng, hôm nay mới về trường. Chú ơi, cho con ba lạng mì tiều tạp nhé, mì trộn khô nha!”

“Ok luôn!”

Trong bếp vọng ra tiếng trả lời của ông chủ. Qua lớp kính, có thể thấy những nếp nhăn nơi khóe mắt ông xô lại vì nụ cười rạng rỡ khi nghe thấy giọng quê hương.

Hạ Thiên Nhiên lúc này mới nhớ ra, Ôn Lương là người Trùng Khánh, hình như lên cấp ba mới chuyển đến Cảng Thành.

“Cháu... cũng gọi y hệt.”

Hạ Thiên Nhiên ngồi xuống theo. Thói quen ở Cảng Thành là gọi bát lớn bát nhỏ, cái kiểu tính khẩu phần theo "lạng" này dường như chỉ có thể bắt gặp trong các quán mì Trùng Khánh.

“Mì trộn khô là gì?”

Hạ Thiên Nhiên hỏi. Ôn Lương đang định giải thích thì bà chủ quán đã sấn tới, giọng oang oang:

“Là mì trộn không có nước lèo đó. Em gái, đây là bạn trai em hả?”

Ôn Lương đưa đôi đũa cho Hạ Thiên Nhiên, cậu nhận lấy và nghe cô giải thích:

“Không phải đâu dì, đây là bạn học cũ của con!”

“Ồ, trẻ măng thế này mà bạn học cũ gì chứ.”

Bà chủ quán trưng ra vẻ mặt "tôi hiểu mà". Một lát sau, ông chủ bưng từ bếp ra hai bát mì nóng hổi, rưới lên lớp sốt thịt bằm trông cực kỳ kích thích vị giác.

“Bây giờ cậu có thể nói tại sao nắm tay một cái lại không tốt cho cả tớ và cậu rồi đấy.”

Ôn Lương nhìn bát mì, hít hà một hơi, vừa trộn mì vừa hỏi.

Thấy dáng vẻ này của đối phương, Hạ Thiên Nhiên hiểu ra ngay. Thực ra bất kể cậu nói gì, cô ấy cũng chẳng quan tâm, chỉ là muốn khơi ra một chủ đề trên bàn ăn mà thôi.

“Thì là... nếu giáo viên trong trường nhìn thấy sẽ tưởng chúng ta yêu sớm...”

“Thì sao? Cậu là học sinh ngoan à? Yêu đương sẽ làm ảnh hưởng thành tích của cậu chắc?”

“Tớ... tớ học lực trung bình khá thôi, cũng không phải đối tượng được giáo viên quan tâm đặc biệt.”

Ôn Lương ăn một miếng mì, nhai nhai một lúc rồi nói tiếp: “Thế thì tớ càng không cần lo. Điểm chuẩn của Học viện Nghệ thuật thấp lắm, có làm tớ mất một hai trăm điểm thì tớ vẫn thi đậu như thường.”

“Nhưng bạn học nhìn thấy cũng không tốt, cậu xem ánh mắt của Diệp Giai Kỳ lúc nãy...”

Thấy Ôn Lương ăn ngon lành, Hạ Thiên Nhiên cũng gắp hai đũa mì nhét vào miệng.

“Cậu thích Diệp Giai Kỳ hả?”

“Khụ~”

Hạ Thiên Nhiên suýt thì phun hết mì vừa ăn ra.

“Dì ơi, cho hai chai Coca~”

Ôn Lương cười trên nỗi đau của người khác.

Uống ngụm Coca cho xuôi, Hạ Thiên Nhiên nói: “Tớ không thích cậu ấy.”

“Cậu không nói thật.”

“Là nói thật mà!”

“Ý tớ là, cái lý do cậu đưa ra ấy, cậu không nói thật. Thật ra cậu thích Tào Ngải Thanh, cậu sợ bị cô ấy nhìn thấy chứ gì.”

Nói xong câu đó, Ôn Lương cúi đầu ăn mì.

Hạ Thiên Nhiên không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ cảm thấy hơi đau dạ dày, cậu cười khổ:

“Chị gái à, đừng vờn em nữa.”

Ôn Lương ngẩng đầu, hơi giận dỗi: “Gọi ai là chị gái đấy? Tớ vờn cậu bao giờ?”

“Tớ là cóc ghẻ, với cậu cũng chỉ là quan hệ ‘bạn học cũ’. Các cậu đều là thiên nga tớ không với tới nổi. Nhưng cái phản ứng này của cậu làm như tớ vừa phụ bạc cậu không bằng. Gặp phải cái kịch bản này, tớ đau dạ dày thật đấy cậu tin không?”

Ôn Lương phì cười, cô lấy khăn giấy lau miệng, nói:

“Vậy cậu hãy ngoan ngoãn chấp nhận đề nghị của tớ, để tớ cải tạo cậu cho tốt. Sẽ có ngày vịt con xấu xí hóa thành thiên nga thôi.”

Hạ Thiên Nhiên khựng lại, một câu nói mắc kẹt trong cổ họng xoay vài vòng, cuối cùng cũng thốt ra:

“Tớ muốn hỏi cậu ngay từ đầu rồi, tại sao cậu lại muốn giúp tớ? Những người trùng sinh như các cậu, nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu sau khi sống lại chẳng phải là lo cho bản thân trước sao? Bù đắp tiếc nuối kiếp trước này, rồi tận dụng lợi thế biết trước tương lai để kiếp này leo lên đỉnh cao nhân sinh các kiểu.”

Ôn Lương uống một ngụm Coca, miệng phát ra tiếng “A” sảng khoái, vặn nắp chai lại, nghiêm túc nói:

“Tớ là con gái, nói thế nào thì cũng đi theo tuyến ‘nữ tần’ mà! Đừng có dùng tư duy của tiểu thuyết ‘nam tần’ để đo lường tớ!”

Hạ Thiên Nhiên gật gù. Vốn dĩ hiểu biết của cậu về con gái toàn đến từ anime với game, giờ gặp người thật việc thật mà muốn đoán ý đối phương, chắc có nghĩ nát óc cũng không ra.

“Xem ra kiếp trước, chấp niệm của tớ với Tào Ngải Thanh sâu nặng lắm nhỉ, đến cậu cũng biết.”

Ôn Lương cười khan hai tiếng: “Ha ha, chuẩn luôn.”

Nhắc đến chuyện này, Hạ Thiên Nhiên chợt nghĩ ra một vấn đề: “À, hỏi một câu nhé, năm 31 tuổi tớ kết hôn chưa? Đối phương là người thế nào?”

Ôn Lương vừa ăn mì vừa lắc đầu.

“Hả? Thảm thế? 31 tuổi vẫn ế chỏng chơ à?”

“Cậu đang chửi tớ đấy à?!”

Ôn Lương bỗng thấy bát mì trước mặt bớt ngon hẳn.

“Cái gì? Cậu cũng...”

“Cậu có biết thế nào gọi là giai đoạn sự nghiệp đang lên không hả? 31 tuổi đối với một nữ minh tinh quan trọng lắm biết chưa!”

“À, cũng phải, nữ minh tinh bây giờ cũng ít ai kết hôn ở tuổi đó.”

Hạ Thiên Nhiên ngẫm nghĩ thấy cũng có lý. Đặt mình vào vị trí của người khác, nếu mình là Ôn Lương, công thành danh toại rồi thì chẳng phải có cả tá ‘tiểu thịt tươi’ xếp hàng chờ mình thị tẩm sao? Kết hôn sớm rồi chồng con mọn, đúng là không phải lựa chọn ưu tiên.

Ôn Lương rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề này, cô nói: “Lý do cậu vừa nói, chỉ ảnh hưởng đến cậu thôi. Còn tớ thì sao? Đừng bảo là cậu tùy tiện bịa ra để lừa tớ nhé?”

Hạ Thiên Nhiên lắc đầu:

“Không phải đâu, chúng ta nắm tay thì ảnh hưởng đến cậu càng lớn hơn ấy chứ. Tớ thì sao cũng được, chủ yếu cậu là con gái, tính tình lại phóng khoáng, khó tránh khỏi mấy lời ra tiếng vào. Với lại cậu là dân nghệ thuật, mấy cái từ bẩn thỉu kiểu như ‘trà xanh’ này, ‘mấy đứa học diễn xuất’ nọ... Dù sao tớ cũng biết con gái các cậu đôi khi nói chuyện còn khó nghe hơn con trai nhiều. Cậu coi tớ là bạn, tớ không muốn cậu bị người ta nói như thế.”

Ôn Lương nghe những lời cậu nói, từng miếng từng miếng nhai hết mì trong bát. Cuối cùng cô lau miệng, đẩy bát của mình sang:

“Tớ ăn không hết, cho cậu ăn đấy.”

Cô ấy quá sành sỏi rồi, quá cao tay rồi!

Hạ Thiên Nhiên - kẻ không một mảnh tình vắt vai - khóe miệng giật giật, không biết là vui sướng hay kinh hãi!

“Hả? Thế những lời tớ vừa nói thành công cốc à?! Thế này chẳng phải càng khiến người ta hiểu lầm sao?”

“Hì hì, bổn cô nương thích thế!”

Ôn Lương cười tít mắt, đưa ra câu trả lời đầy vẻ bất cần.

“Tớ nói cho cậu biết nhé, một lạng mì cuối cùng của bát mì Trùng Khánh mới thực sự là tinh hoa. Gia vị đã thấm đều, độ mềm cứng vừa phải, nhiệt độ thì khỏi bàn, giống hệt như miếng dưa hấu ở chính giữa quả ấy, cậu tuyệt đối đừng có chê đấy nhé!”

Hạ Thiên Nhiên có chê không? Cậu không chê, chỉ là thấy hơi không thích ứng kịp.

Bất đắc dĩ, cậu đổ phần mì trong bát Ôn Lương sang bát mình, rồi sì sụp ăn lấy ăn để.

Ủa, hình như câu hỏi tại sao cô ấy lại giúp mình ban nãy bị cô ấy đánh trống lảng rồi phải không nhỉ?

Thôi kệ, có dịp hỏi sau vậy.

Mùi vị bát mì này...

Cũng "ngon" phết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!