Chương 557: Bạn có thích về nhà cùng Niizuma không? (2)
"Nhắc mới nhớ, nhà Akaishi-kun ở hướng này à?"
Sau vụ việc với Kuji, Akaishi và Niizuma đang cùng nhau đi về.
Niizuma hỏi Akaishi xem liệu hai người có về chung một hướng hay không.
"Tôi về hướng này. Còn Niizuma thì sao?"
"Tớ cũng về hướng này."
Niizuma cười "ehehe".
"Không chừng nhà hai đứa mình lại gần nhau cũng nên."
"Có khi lại chung một hướng đi thật."
"……"
"……"
Akaishi và Niizuma chìm vào im lặng, mang theo một bầu không khí độc đáo giữa hai người.
"A."
Niizuma nhìn ra xa rồi cất tiếng.
"Là máy bán hàng tự động kìa."
"Ừm."
Vừa nhìn thấy máy bán hàng tự động, Niizuma liền lạch bạch chạy lại gần.
"Chắc tớ mua một lon vậy."
Niizuma lấy ví ra và đứng trước máy bán hàng tự động.
"Cậu biết không, mỗi ngày tớ đều được mẹ cho 500 yên."
"Chà."
"Mẹ thường bảo tớ là hãy dùng 500 yên đó để ăn tối hay đại loại thế."
"Cảm giác hơi thiếu thốn nhỉ."
"Không đâu, tớ cũng tự nấu ăn nữa nên hoàn toàn ổn."
Niizuma mở ví, nhét tiền xu vào máy bán hàng.
"Nhưng mà nếu nói ngày nào cũng được cho 500 yên thì chắc chắn người ta sẽ nghĩ tớ là con nhà giàu đúng không?"
"Cũng đúng."
Đối với học sinh trung học cơ sở, 500 yên là một số tiền lớn.
Dù có học sinh trung học cơ sở nào đó chỉ được nhận tiền tiêu vặt 500 yên mỗi tháng thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
"Thật ra thì số tiền đó bao gồm cả tiền ăn tối nên tớ chẳng dư dả gì mấy. Thế nhưng người ta lại bảo là ngày nào cũng có tiền thì hãy ra cửa hàng tiện lợi bao họ chút gì đi."
"Ra là vậy."
Đã là con nhà giàu ngày nào cũng có tiền tiêu vặt thì bao bọn này chút xíu cũng được chứ sao.
Akaishi hiểu ra rằng đó là lý do mà cô bị Kuji kiếm chuyện.
Nói tóm lại là bị vòi tiền.
Đồng tiền đối với học sinh trung học cơ sở mà nói, giống như một con quái vật.
Xoay quanh chuyện tiền bạc, đôi khi sẽ sinh ra những rạn nứt lớn giữa các học sinh.
"Akaishi-kun uống gì?"
Niizuma chỉ tay về phía máy bán hàng cho Akaishi xem.
"Chủ nghĩa của tôi là không dùng máy bán hàng tự động."
"Không sao không sao, tớ mua cho cậu."
"Mắc lắm nên không cần đâu. Về nhà tôi sẽ uống."
"……Vậy à."
Niizuma chỉ mua một lon nước ép cho phần mình.
"Lấy được rồi~"
"Tốt rồi nhỉ."
Với nụ cười rạng rỡ, Niizuma cầm lon nước lên.
"Tớ nhận ra rằng tiền tiêu khi ở cùng một ai đó là quan trọng nhất đấy."
"Nếu là đàn ông thì chắc phải đến tuổi trung niên mới nhận ra được điều đó."
Niizuma uống một ngụm nước.
"Được đi về cùng Akaishi-kun là chuyện cực kỳ hiếm có đúng không? Thế nên tớ nghĩ, số tiền tiêu vào những lúc thế này chắc chắn sẽ lưu lại mãi trong ký ức. Tớ cho rằng tiền tiêu lúc ở cùng ai đó là quý giá nhất."
"Ra vậy."
Lối suy nghĩ này có hơi độc đáo, nhưng nghe cô nói vậy, Akaishi cũng gật gù đồng tình rằng có lẽ là đúng như thế.
"Akaishi-kun cũng uống đi này."
Niizuma đưa lon nước đang uống dở cho Akaishi.
"Không, thôi khỏi."
Akaishi từ chối.
"Có sao đâu, nếu chỉ mình tớ uống thì tớ thấy hơi tội lỗi."
"Không, vậy để tôi cũng tự mua."
Akaishi cũng tiến về phía máy bán hàng tự động.
"Đã bảo là không sao đâu mà. Đằng nào thì tớ cũng không thể uống hết lon này trước khi về đến nhà được."
"Không, tôi ổ――"
"Akaishi-kun? Lòng tốt của người khác trong những lúc thế này, bình thường là không được từ chối đâu đấy?"
Niizuma tiến sát đến ngay trước mắt Akaishi, ngước nhìn lên, cất giọng đầy khiêu khích như đang mỉm cười.
"Là vậy sao?"
Akaishi vốn mù tịt về thế thái nhân tình.
Một phần cũng vì lời dạy của người mẹ vô cùng ghét việc nhận ân huệ từ người khác, nên Akaishi không cho rằng việc nhận sự ban phát từ người khác là điều tốt đẹp gì.
"Ừm. Tớ đã nói thế thì nó là thế."
"Vậy thì."
Niizuma đưa lon nước ra, và Akaishi nhận lấy lon nước đang uống dở của cô.
"Cậu uống hết cũng được đấy."
"Cậu coi tôi là ngựa hay gì à?"
Akaishi nhận lấy lon nước từ Niizuma và chạm môi vào.
"Cảm ơn."
Uống được một chút, Akaishi trả lại lon nước cho Niizuma.
"Hehehe, vậy là thành đồng phạm rồi nhé."
"Của vụ gì cơ chứ."
Niizuma nhận lại lon nước từ tay Akaishi và cầm lấy.
"Mình sẽ đi chung đường tới đoạn nào nhỉ? Hãy đi cùng nhau cho tới chỗ rẽ nhé."
"Ừm."
"Tôi đi hướng đằng kia," Akaishi lấy tay chỉ.
"Hả, thật á? Có phải cậu sẽ đi ngang qua chỗ tiệm bánh kẹo không?"
"À, có qua đó."
"Tuyệt quá! Vậy là tụi mình thực sự đi chung đường rồi."
Niizuma cười khanh khách rạng rỡ.
"Tôi không biết đấy."
"Nhỉ, nếu không đi học cùng nhau thì bình thường đâu có biết đối phương sống ở đâu đâu."
Niizuma cất tiếng hát ngâm nga, tâm trạng trở nên vô cùng vui vẻ.
"Tớ vui lắm vì có thể kết thân với Akaishi-kun."
"……Vậy sao."
Akaishi nở một nụ cười dịu dàng.
Hai người cứ thế đi bộ đến tiệm bánh kẹo.
"A."
Lúc đi ngang qua tiệm bánh kẹo, Niizuma bỗng thốt lên.
"Sao vậy?"
"Váy của tớ."
"Hử?"
Chiếc váy của Niizuma đã bị rách.
"Từ lúc nào thế không biết……"
"Chẳng phải là từ lúc giằng co với đám kia sao?"
"Nếu vậy thì buồn thật đấy."
Niizuma bày tỏ vẻ mặt buồn bã ra mặt.
"Sốc quá……"
"Cậu không bảo mua cái mới được à?"
"À không, nếu nói ra thì tớ nghĩ sẽ được mua cái mới thôi, nhưng mà……"
"À."
"Nói sao nhỉ, tớ không muốn tạo thêm gánh nặng cho gia đình lắm, ừm……"
Giọng Niizuma rõ ràng chùng xuống, tỏ vẻ chán nản.
"Có muốn khâu lại không?"
"Hả?"
Niizuma làm ra vẻ mặt ngơ ngác.
"Nhà tôi có đồ khâu vá đấy, cậu có muốn tạt qua khâu lại không?"
"Được sao?"
"Ừ."
"Thật á!?"
"Ừ."
"Thật của thật luôn á!?"
"Cũng đâu phải chuyện gì to tát lắm đâu."
Akaishi cười khổ.
"A, nếu được vậy thì tớ vui lắm. Tớ vào nhà Akaishi-kun được sao?"
"Thì được chứ sao, có gì đâu."
Hơn hết, cậu không thể khoanh tay đứng nhìn Niizuma ủ rũ với cái vẻ mặt như thể tận thế đến nơi rồi.
Có lẽ cô ấy không hòa hợp với bố mẹ cho lắm chăng? Hay mối quan hệ của họ tệ đến mức chỉ cần nhắc đến chuyện váy bị bung chỉ hay rách là sẽ bị mắng cho một trận tơi bời?
Vì lo lắng cho Niizuma, Akaishi mới đề nghị khâu vá giúp cô.
"Con gái con đứa vào nhà con trai một mình như vậy, liệu có ổn không ta."
"Bình thường phải ngược lại mới đúng chứ."
"Tớ vui lắm."
Niizuma nhìn Akaishi, mỉm cười với vẻ mặt tràn đầy sự trìu mến.
"Akaishi-kun dịu dàng thật đấy."
"Không dịu dàng đâu."
Akaishi tự biết bản thân mình không hề dịu dàng.
"Vậy thì tớ xin phép làm phiền nhé."
Băng qua tiệm bánh kẹo, hai người đã về đến tận nhà của Akaishi.
"Vào thôi."
"Tớ xin phép làm phiền nha~……"
Niizuma rụt rè bước vào nhà của Akaishi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
