Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4228

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1795

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 79

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3620

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3095

Quyển 13: Cấp hai - Phần đầu - Chương 558: Bạn có thích thời cấp hai của người quen không?

Chương 558: Bạn có thích thời cấp hai của người quen không?

Mizuki Shigeru, đầu độ tuổi bốn mươi.

Trụ cột của gia đình Mizuki, đồng thời là một nhân viên mẫn cán đã gặt hái được nhiều thành tích trong công ty.

"Anh về rồi đây."

Shigeru, người luôn gánh vác các nghiệp vụ quan trọng và liên tục thăng tiến vượt bậc, đã trở về nhà.

"Mừng anh đã về."

Lạch cạch lạch cạch, người vợ Kuran chạy lon ton đến gần.

"Anh đi làm vất vả rồi."

"Ừ."

Kuran nhận lấy chiếc cặp từ tay Shigeru.

"Anh làm việc muộn vất vả quá."

"Cảm ơn em."

Kuran cất chiếc cặp đi, rồi nhận lấy cà vạt và áo vest từ Shigeru.

"Cơm chuẩn bị xong rồi, anh có ăn luôn không?"

Kuran treo áo vest của anh lên móc và bắt đầu dọn bữa ăn.

"Hôm nay ăn gì thế?"

"Chỉ có súp miso, cơm trộn, chả giò, salad, với một ít cá còn thừa thôi..."

"Thế là đủ rồi. Cảm ơn em."

"Em dọn ra ngay đây."

Kuran đi về phía nồi cơm điện.

"Shiori đâu rồi?"

"Em nghĩ bây giờ con bé đang ở trên tầng hai."

"Vậy à."

Shigeru bất ngờ ôm chầm lấy Kuran từ phía sau khi cô đang xới cơm.

"Khoan, từ từ đã...!"

Kuran dừng tay.

"Có cả Shiori ở nhà mà."

"Bây giờ con bé đang ở tầng hai cơ mà?"

"...Thật tình."

Kuran quay mặt lại phía sau và trao cho Shigeru một nụ hôn.

"Rồi nhé, phần của ngày hôm nay đến đây là hết."

"Anh biết rồi."

Shigeru từ từ buông Kuran ra, lấy quần áo thay rồi đi vào phòng tắm.

"Thiệt tình..."

Kuran vừa đỏ bừng hai má vừa dọn đồ ăn cho Shigeru.

"Mẹ ơ~i."

Từ tầng hai, cô con gái Mizuki Shiori bước xuống.

"Nè mẹ ơ~i. Con muốn uống nước ép."

"Có trong tủ lạnh đấy, con tự lấy uống đi."

Kuran lau bàn và dọn bữa ăn của Shigeru ra.

"Uống loại nào cũng được đúng không ạ?"

"Con cứ uống loại nào con thích. À, lấy cho bố lon bia nhé."

"Vâ~ng."

Mizuki lấy bia rồi đưa cho Kuran.

"Vậy con uống chai này được không?"

"À, chai đắt tiền đó hả. Con cứ tự nhiên đi."

"Tuyệt vời."

Mizuki khẽ nhảy cẫng lên, cầm lấy chai nước ép.

"Ồ."

"Oái."

Shigeru sau khi thay đồ xong bước trở lại phòng khách. Mizuki và Shigeru chạm mặt nhau.

"Học hành thuận lợi chứ?"

"Trời ơi~, bố mới về đừng có nói chuyện học hành học hành chứ~. Mẹ ơ~i, mẹ nói bố đi~."

"Thôi nào. Bố cũng vừa đi làm về mệt mà."

"Con người là phải sống chăm chỉ."

Shigeru ngồi vào bàn ăn.

"Bố làm sếp ở công ty một chút là bắt đầu ra vẻ quá rồi đấy."

Đúng lúc Mizuki định cất đồ đi, cùi chỏ của cô bé vô tình va phải chai nước ép đặt trên bếp, làm chiếc chai rơi văng xuống sàn.

"...!"

Choang, chiếc chai vỡ tan tành tạo ra một tiếng động lớn.

Shigeru và Kuran lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh.

"Co... con xin lỗi..."

Vì trước đó đã nghe nói đây là loại nước ép cao cấp, Mizuki cuống quýt xin lỗi Kuran và Shigeru.

"Chai còn mới nguyên mà..."

Việc làm vỡ chai nước ép cao cấp mới tinh khiến Kuran và Shigeru không thể uống được nữa. Mizuki rơi vào trạng thái tự trách bản thân.

"Con có sao không!?"

Kuran chạy ùa đến chỗ Mizuki.

"Không sao chứ?"

Shigeru đang dùng bữa cũng vội vã chạy đến bên cô bé.

"Con có bị thương không? Đừng cử động nhé. Kẻo giẫm phải mảnh vỡ đấy."

"Con xin lỗi mẹ."

"Không sao đâu, một hai chai nước ép có nhằm nhò gì. Shiori không bị thương mới là điều quan trọng nhất."

"Con không bị thương nhưng mà..."

Dưới chân Mizuki, nước ép lênh láng khắp nơi.

"Kìa, bố nó cũng phụ một tay đi."

"Anh đi lấy khăn đây."

Shigeru rời đi để tìm khăn lau.

"Mẹ không đánh con sao?"

"Làm gì có người mẹ nào lại đi đánh con gái ruột của mình chứ."

"..."

Mizuki mang vẻ mặt hối lỗi, đứng chết trân tại chỗ.

"Anh lấy đến rồi đây."

"Khăn đó vẫn còn dùng được, anh đi lấy khăn cũ lại đây đi."

"Thế này cũng có khác gì nhau đâu."

Shigeru đành mang một chiếc khăn cũ quay lại.

"Em cũng cẩn thận kẻo giẫm phải mảnh vỡ đấy."

"Bố cũng cẩn thận nhé."

"Bố, mẹ..."

Mizuki thầm cảm thấy biết ơn vì có người mẹ và người bố hiền từ, gương mặt cô bé rạng rỡ hẳn lên.

=========

Kureishi Mitsuha, học sinh năm hai trung học cơ sở, hai giờ ba mươi phút sáng...

"Không biết hôm nay anh ấy có live không nhỉ..."

Mitsuha ở một mình trong phòng, hí hoáy bấm điện thoại.

Cô bé đam mê mạng internet hơn người bình thường và thường xuyên giao lưu với vô số người trên mạng xã hội.

Trong số đó, cô bé đặc biệt thích sử dụng tính năng gọi thoại - một dịch vụ mới được ra mắt trên nền tảng mạng xã hội mà cô đang dùng lúc bấy giờ.

"Vẫn chưa lên sao ta..."

Voice Pict, hay gọi tắt là Voipic. Một dịch vụ gọi thoại trực tuyến mới toanh.

Mitsuha thường rà tìm các buổi livestream trên Voipic và đắm chìm vào đó cả ngày lẫn đêm.

Cô bé rất thích xem livestream của các "Utaite" - thuật ngữ chỉ những người dùng chuyên ca hát trên nền tảng này.

"A."

Chẳng bao lâu sau, buổi livestream mà Mitsuha mong đợi đã sáng đèn.

"Ai muốn nghe giọng thật của một Utaite đang hoạt động thì bơi vào đây"

Ngay khi thấy thông báo, Mitsuha lập tức là người đầu tiên ấn tham gia.

"Ồ, Futaba-chan, yaho~"

Vừa vào phòng live, một giọng nam đã vang lên.

Mitsuha đỏ bừng hai má, cơ thể rướn người vặn vẹo cuộn tròn trong chăn.

"Cảm ơn anh vì hôm nay cũng đã livestream ạ!!! (Khỏa thân quỳ lạy)"

Mitsuha vừa rên rỉ phấn khích vừa gõ phím.

"Gì thế, tự dưng lại khỏa thân quỳ lạy. Đang dụ dỗ anh đấy à?"

Cùng với một tiếng cười khổ, nam Utaite phô diễn chất giọng trầm ấm của mình. Đó là một ca sĩ mạng đang hoạt động dưới cái tên tài khoản RaNo-kun.

"Về việc oshi của em hôm nay vẫn quá đỗi đỉnh cao"

Bằng tài khoản mang tên Futaba, Mitsuha rất thích theo dõi giới Utaite - một vòng tròn giao lưu nơi các ca sĩ mạng thường xuyên tụ tập.

"Gì đây? Anh đã trở thành oshi của Futaba-chan rồi sao?"

Pha lẫn tiếng thở nhẹ, RaNo-kun khẽ cười khúc khích.

"Hả? Em đã nhận RaNo-kun làm oshi từ tám đời rồi cơ mà? (Hơi quạu)"

"Rõ ràng là em vẫn lén lút xem live của mấy gã đàn ông khác cơ mà?"

"Nhưng oshi số một của em vẫn là RaNo-kun mà?"

"Hừm~, khó tin quá ta," RaNo-kun nói đùa để thử lòng Mitsuha.

"Vậy có muốn để giọng nói của anh chữa lành cho em một chút không?"

"Hự (Tiếng tắt thở)"

Mitsuha cực kỳ say mê chất giọng trầm nam tính của RaNo-kun.

"Vậy thì, hôm nay anh cũng đành livestream vì Futaba-chan vậy~"

"Đa tạ anh! Đa tạ anh!"

"Futaba-chan, hãy cùng anh mang giọng nói này chạm đến tận cùng nơi đáy lòng em nhé?"

Cùng với việc chính thức bắt đầu buổi live, RaNo-kun tung ra câu thoại chốt hạ quen thuộc của mình. Mỗi khi có người xem mới vào, anh chàng lại lẩm nhẩm câu thả thính nọ.

"Rồi, có thai luôn. Đôi tai của em mang thai mất rồi."

Mitsuha vẫn đeo tai nghe, trùm chăn kín mít và say sưa tận hưởng buổi live.

"Em mang thai rồi nên anh hãy chịu trách nhiệm đi."

"Hả~? Em thích anh đến thế cơ à. Chắc lại đi nói câu y chang với mấy gã khác chứ gì?"

"Đâu có, cơ thể em chỉ có thể mang thai bởi giọng nói của RaNo-kun thôi."

Mitsuha thề nguyện lòng trung thành với RaNo-kun kèm theo một biểu tượng cảm xúc giơ tay xin thề.

Nam Utaite dường như rất hài lòng, khẽ thốt lên một tiếng "Vậy à".

"Futaba-chan."

RaNo-kun kề sát miệng vào micrô. Mitsuha có thể cảm nhận giọng nói của anh trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.

"Anh thích em."

Khẽ cười khúc khích cùng một chút gượng gạo, RaNo-kun thì thầm những lời yêu thương dành cho cô bé.

"KYYYYYYYYAAAAAAAAAAAAAA!!"

Mitsuha vừa sung sướng vặn vẹo cơ thể vừa điên cuồng gõ phím.

"Em cũng cực kỳ thích anh!!!!!!!!!!"

Nhìn thấy bình luận của Mitsuha, RaNo-kun mỉm cười đầy mãn nguyện.

"Anh đến đây là để xưng bá cái giới này mà. Hãy cùng anh chứng kiến khoảnh khắc anh giành lấy thiên hạ nhé."

Số lượng người đăng ký hiện tại của RaNo-kun là 53 người, một con số thể hiện mức độ nổi tiếng kha khá trên Voipic.

Không lâu sau, một người dùng khác ngoài Mitsuha bước vào phòng live.

"Ồ, Amami-chan đấy à. Yaho. Mừng em tới đây~. Hãy cùng anh mang giọng nói này chạm đến tận cùng nơi đáy lòng em nhé?"

RaNo-kun lại buông lời thả thính để mê hoặc người xem.

"Hả? Hôm nay giọng anh lại quá đỉnh nữa rồi?"

Người dùng mới vào mang tên Amami gõ một dòng bình luận.

"Trời ơi oshi của mình đúng là thần thánh mà."

Mitsuha gần như ngày nào cũng đắm chìm và tận hưởng buổi livestream bắt đầu từ lúc 2 giờ 30 phút sáng của RaNo-kun.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!