Chương 560: Cậu có thích clear file tặng kèm không? (1)
"Xin lỗi nha~, tớ quên làm bài tập về nhà mất rồi, cho tớ chép với được không~?"
"Mồ~. Lần sau cậu phải tự làm đấy nhé?"
"Xin lỗi nha, lúc nào cũng phiền cậu~"
Sáng nay, khi Akaishi bước vào lớp, đã có một nữ sinh đứng cạnh bàn của Niizuma.
"A, Akaishi-kun, chào buổi sáng."
"À ừ, chào buổi sáng."
Nhận ra Akaishi đã đến, Niizuma mỉm cười rạng rỡ.
"Nè, chỗ này viết gì vậy?"
"À, đó là số bốn. Chỉ là chữ tớ xấu quá thôi."
Niizuma cười khổ.
Nữ sinh đang mượn vở của Niizuma, Negishi Rio, đưa tay xoa đầu cô.
Đó là một trong số ít những người bạn của Niizuma.
Akaishi ngồi xuống chỗ của mình, như thường lệ cất sách giáo khoa vào ngăn bàn và bắt đầu chuẩn bị bài mới.
"Akaishi-kun đã làm bài tập hôm nay chưa?"
Niizuma lên tiếng hỏi Akaishi.
"À, tôi ngủ một giấc tỉnh dậy thì thấy nó đã tự xong lúc nào không hay rồi."
"Nhà Akaishi-kun có nàng tiên nào sống ở đó sao?"
Niizuma cười khúc khích.
"Hai người thân nhau ghê nhỉ."
Negishi lên tiếng nhận xét về thái độ của Niizuma và Akaishi.
"Hả, a, vậy sao..."
Cảm giác như bị trêu chọc về mối quan hệ giữa hai người, đôi má Niizuma ửng đỏ.
Akaishi hơi ngoái nhìn lại một chút rồi quay lên trước, không có phản ứng gì đặc biệt.
"Nè, hôm nào đó tớ đến nhà Towako-chan chơi có được không? Tớ tò mò lắm."
"A, đến nhà thì hơi..."
Niizuma gãi đầu.
"Sao đâu chứ, cho tớ đến một lần đi mà~. Tớ chưa từng đến nhà Towako-chan lần nào luôn đó~."
"Bố tớ sẽ nổi giận mất, xin lỗi cậu nhé?"
Niizuma khéo léo từ chối lời mời của Negishi.
"Tớ tò mò lắm mà~"
"A, a ha ha."
Bố của Niizuma hiện không đi làm nên khả năng cao là ông luôn ở nhà.
Không thể để bố và Negishi chạm mặt nhau được, nên Niizuma cứ liên tục từ chối những lời ngỏ ý của Negishi.
"Akaishi-kun."
"Hửm."
Ở khu vực tủ để giày sau khi tan trường, Akaishi được Niizuma gọi lại.
"Sao thế?"
"Hôm nay, cậu có muốn về cùng tớ không?"
"A, ừ."
Vừa nghĩ thầm rằng thật hiếm khi Niizuma chủ động bắt chuyện, Akaishi vừa gật đầu.
"Thật ra dạo này có một thứ tớ khá tò mò."
"Thứ cậu tò mò à?"
"Ừm, nghe nói mua kem ở cửa hàng tiện lợi sẽ được tặng kèm một chiếc clear file."
"Hình như cũng có mấy chương trình kiểu vậy."
Akaishi và Niizuma vừa đi bộ về nhà vừa trò chuyện.
"Đó là nhân vật dạo này tớ đang cuồng, nên tớ muốn đi mua."
"Ra vậy."
"Nên là, nếu được thì Akaishi-kun có muốn đi cùng tớ không? Kiểu vậy."
Niizuma vừa xoay xoay hai ngón tay trỏ vào nhau vừa hỏi Akaishi.
"À, ừm, cũng được thôi."
"Yay."
Niizuma khẽ làm động tác ăn mừng nhỏ.
"Thật ra nhé, có một nhân vật linh vật tên là Kuma-ru-kun. Ban đầu hoàn toàn chẳng ai chú ý đến đâu, nhưng nhờ bình chọn trên mạng mà nhân vật này đang vươn lên mạnh mẽ."
"Hê~."
Akaishi hờ hững gật gù cho có lệ.
"Nhân vật này nhìn giống hệt Akaishi-kun luôn."
Niizuma đưa màn hình điện thoại ra cho Akaishi xem.
"Mặt tôi làm gì trông có vẻ chán chường với cuộc đời đến mức này chứ."
"Không đâu, tớ thấy giống lắm đấy."
Sau đó, Niizuma tiếp tục lướt điện thoại, cho Akaishi xem đủ các hình ảnh khác nhau của Kuma-ru-kun.
"Và thế là, dạo này tớ đang cuồng bé này, định hôm nay sẽ ra cửa hàng tiện lợi."
"Thế chẳng phải tốt sao?"
"Nhưng mà mặc nguyên đồng phục vào cửa hàng tiện lợi thì, quả nhiên là hơi kỳ."
Niizuma xoay một vòng tại chỗ.
"Đúng thật, lỡ bị ném bóng sơn vào người thì lộ danh tính ngay nhỉ."
"Sao lại mặc định là sẽ bị ném bóng sơn chứ?"
Niizuma túm lấy vạt váy, đưa ra cho Akaishi xem.
"Kéo nó được không?"
"Đương nhiên là không được rồi?"
"Nếu kéo thì nó sẽ tỏa nhiệt và ấm lên đúng không?"
"Làm gì có cái hệ thống nào giống cơm hộp nhà ga như thế đâu chứ."
Niizuma buông tay ra, phủi phủi bụi trên váy.
"Cho nên là, chúng ta về nhà một chuyến rồi hẵng cùng đi cửa hàng tiện lợi nhé?"
"À, được thôi."
Akaishi rộng lượng gật đầu.
"Nhưng tôi có biết nhà cậu ở đâu đâu."
"Ừm, bởi vậy hôm nay tớ mới rủ cậu cùng về đó."
Trong lúc vừa đi vừa tán gẫu, nhà của Akaishi đã hiện ra trước mắt.
"Tớ sẽ đợi trước cửa nhà Akaishi-kun, cậu vào thay quần áo đi."
"Tôi mặc cái áo phông in đầy tiếng Anh khó hiểu ra được không?"
"Thế thì quê... à không, được chứ."
Niizuma đang nói dở thì ngậm miệng lại.
"Cậu vừa định nói một câu cực kỳ thất lễ đúng không?"
"Tớ chỉ bất ngờ vì giờ vẫn còn con trai mặc mấy kiểu áo đó thôi."
"Cậu mau xin lỗi những người yêu thích áo phông in chữ tiếng Anh trên toàn quốc đi."
Niizuma bật cười khanh khách.
"Vậy tôi vào thay quần áo đây."
"Ừm, tớ đợi nhé."
Niizuma đứng trước hiên nhà Akaishi, đung đưa chiếc cặp xách.
"Trước khi mặt trời mọc tôi sẽ quay lại."
"Cậu định bắt tớ đợi đến bao giờ thế?"
"Hãy tin tôi, Selinuntius."
"Tớ không phải Selinuntius."
"Tại tôi nghe nói bắt người ta đợi càng lâu thì càng tốt."
"Đâu phải hầm cà ri đâu mà nói thế."
Akaishi bước vào nhà.
Vài phút sau, cậu bước ra.
"Để cậu đợi lâu rồi."
"Mừng cậu trở lại. Nhanh thật đấy."
Niizuma đang mải bấm điện thoại liền ngẩng mặt lên.
Akaishi đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài màu đen.
"Phong cách thời trang của cậu bình thường đến mức bất ngờ luôn đó."
"Simple is the best."
"Phải là Simple is best chứ."
"Bởi vì tôi là ông chú chuyên bắt lỗi ngữ pháp mà."
"Ông chú chuyên bắt lỗi ngữ pháp cơ đấy."
Đi thôi, Akaishi giục Niizuma bước đi trước.
"Vậy là Akaishi-kun cũng biết nhà tớ rồi nhé."
"À ừ..."
Nhắc mới nhớ, rõ ràng cô ấy không cho Negishi biết nhà, vậy mà lại cho cậu biết thì có ổn không cơ chứ.
"..."
Akaishi định mở miệng hỏi, nhưng có linh cảm rằng nếu nói ra sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch sắp tới nên lại ngập ngừng không nói.
"Nhà tớ cũng không cách xa nhà Akaishi-kun lắm đâu."
"Hê."
Niizuma rời khỏi khu vực quanh nhà của Akaishi, tiến về phía khu phố thưa thớt bóng người.
Dù vắng vẻ nhưng lại có rất nhiều tòa nhà cao tầng sừng sững.
Không gian có phần mờ mịt, so với số lượng tòa nhà thì số người ra ngoài đi dạo lại quá ít ỏi, điều này khiến Akaishi cảm thấy thoáng chút bất an.
"Lần đầu tôi đến chỗ kiểu này đấy."
"Nhớ kỹ nhà tớ nhé."
"Tôi sẽ xem xét theo hướng tích cực."
"Cậu làm như chính trị gia vậy."
"Thông tin về nhà của Niizuma không có trong trí nhớ của tôi."
"Cậu quên luôn rồi kìa."
Đi bộ một lúc, cả hai đến một nơi tập trung rất nhiều khu tập thể.
Nơi này thường được gọi là danchi.
"Khoảng quanh đây này."
"À ừ..."
Có rất nhiều khu tập thể mang kiểu dáng giống hệt nhau, đối với một người sống ở nhà trệt riêng biệt như Akaishi, đây hoàn toàn là một vùng đất xa lạ.
"Cậu ngồi đợi ở công viên này một lát nhé."
Niizuma chỉ tay về phía công viên được bao quanh bởi các tòa nhà tập thể.
"Tôi chưa đến tuổi hút thuốc đâu."
"Nhưng Akaishi-kun trông trưởng thành hơn tuổi mà."
"Không phải trưởng thành, mà là tôi đã buông bỏ hy vọng rồi. Trở thành người lớn, có lẽ đồng nghĩa với việc phải từ bỏ rất nhiều thứ."
"Tớ ghét việc trở thành người lớn lắm."
Niizuma vẫy tay chào tạm biệt Akaishi, mang theo khuôn mặt có chút đượm buồn rồi bước vào bên trong khu tập thể.
"Niizuma..."
Akaishi có thể nhìn thấy bóng lưng Niizuma đang bước lên cầu thang.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá trong công viên, lặng lẽ chờ đợi Niizuma quay trở lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Clear file: bìa nhựa mỏng (thường cỡ A4) dùng để đựng giấy tờ, thường được tặng kèm với hình in nhân vật trong các chiến dịch khuyến mãi ở Nhật. Selinuntius: bạn thân của Melos trong truyện “Chạy đi, Melos!”, người tình nguyện làm con tin thay Melos để chứng minh lòng tin và tình bạn.